“Trí cũng đành phải tráo”

“Hiến pháp có xác định quyền biểu tình của công dân, nhưng… chưa có luật, còn Nghị định 38 quy định tụ tập đông người là phải xin phép…”!??- (Lê Minh Trí – PCT/UBND/TP – Sài Gòn.)

Thời gian gần đây, trong khi một loạt các quốc gia gần với Việt Nam trong khu vực, có cả các dân tộc cùng huyết thống với Tàu Cộng (TQ) người dân rầm rộ “tự do” xuống đường tổ chức các cuộc biểu tình chống lại Tàu Cộng: Hồng Kông – Đài Loan chống chủ nghĩa cộng sản, không muốn sáp nhập vào Trung quốc. Nhật Bản – Hàn Quốc – Philippines tỏ rõ lòng yêu nước phản đối Tàu Cộng xâm phạm lãnh hải, những đoàn người biểu tình được chính quyền quốc gia sở tại bảo vệ mà không bị bất cứ “rắc rối” hay kỳ thị nào.

Người dân Philippines – HongKong – Hàn Quốc – Nhật Bản biểu tình chống TQ

Ngược lại thì ngư dân cũng như “nhà nước đảng” CSVN bị nhà nước Tàu Cộng và hải quân họ xử sự trên Biển Đông như “hải tặc” tồi tệ gấp nhiều lần so với các nước nói trên. Đồng bào nhân dân Việt Nam cũng tỏ rõ lòng yêu nước nồng nàn như vậy, biểu tình phản đối TQ thì lại bị nhà nước “của mình” ác cảm coi như là “thế lực thù địch” đàn áp, bắt bớ bằng các hành vi như thế này:

Họ, CSVN-Nhân danh cái gì? để “đàn áp” lòng yêu nước Việt Nam?

Tương phản quá lớn và rõ ràng giữa nhĩ mục quan chiêm, để khẳng định là không thể có ở tư duy hay chính sách của bất cứ một chính phủ quốc gia nào nếu còn chính danh là nhà nước của, do, và vì dân, lại càng “trầm luân” hơn nữa là “Quốc Hội” thì lặng câm dù biết “cử tri” của mình đang bị chà đạp nhân quyền tàn tệ như vậy!?.

Mới đây vì phẫn nộ Tàu Cộng gọi thầu quốc tế khai thác tài nguyên bất hợp pháp trong lãnh hải VN, lập thành phố Tam Sa trên đảo Phú Lâm cướp đoạt của VN, 42 “trí thức nhân sĩ” (có cả đảng viên CS) trong nước đồng ký tên vào một bản kiến nghị (không phải đơn xin phép) gửi tới UBND/TP/Sài Gòn đề nghị cho nhân dân tổ chức biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược trong công khai quan minh chính đại (lý ra “quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”, chuyện yêu nước là trách nhiệm tất nhiên của mọi công dân, thông lệ là khỏi cần xin phép, như các quốc gia nói trên, nhưng mà nhà nước và đảng này ổng khó khăn quá nên “muốn yêu nước” phải “xin phép” ổng trước) ông Lê Hiếu Đằng người có tên trong danh sách tâm sự như vậy.

Kết quả kiến nghị ấy là được ông Lê Minh Trí – PCT/UBND/TP chọn 3 “đối tác” trong danh sách 42 nhân sĩ trí thức này mời đến cơ quan để trả lời theo nội dung kiến nghị gồm:

1) Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist).

2) Nguyễn Quốc Thái, nhà báo.

3) Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới – Saigontourist.

Việc đùn đẩy trách nhiệm trả lời cho một PCT mà “tay nghề” không hơn một người học việc “vô danh tiểu tốt” đến ngay cả wikipedia (toàn thư mở) còn chưa có ai “làm phước” gõ vài dòng đăng ký giùm cái tên cho có tiểu sử với thiên hạ thì “đương sự” không dám mời đại trà mà phải tự chọn vài đối tác “nhẹ ký” đánh giá còn nặng nợ tình nghĩa với “phe ta” là đương nhiên.

Bởi hầu hết- Trừ 3 nhân vật trên – Số còn lại trong danh sách, đa phần toàn là thứ “khó bảo” mà bề dày tổng thể ngay cả ngài Bí thư thành Ủy hay CT/UBND/TP cũng “e dè kiềng mặt” nói chi là tân PCT mới chân ướt chân ráo từ quận ngoại thành nhảy lên!

Thì cái cách trả lời gọn bân như học thuộc lòng từ đêm trước là:

“…Về việc chống Trung Quốc, Đảng đã làm được nhiều việc trên các mặt quân sự, ngoại giao. Quan điểm của Đảng là mềm dẻo nhưng kiên quyết. Phải giữ ổn định để bảo vệ thành quả bao năm nay và để phát triển. Phải mạnh để bảo vệ tổ quốc tốt hơn. Về việc yêu nước có nhiều cách yêu nước, UBND và Thành Ủy chưa chủ trương biểu tình lúc này, biểu tình không giải quyết được tình hình chống Trung Quốc. Hiến pháp có xác định quyền biểu tình của công dân nhưng chưa có luật biểu tình, Nghị định 38 có quy định tụ tập đông người phải xin phép và chính quyền sẽ cân nhắc lợi hại để cho phép hay không…” sẽ là cách nói tráo trở rất ấu trĩ “mỏng” lắm để có thể che mặt đối diện trả lời cho một “đối tác” cỡ Luật Gia Lê Hiếu Đằng hay bất cứ vị nào đứng tên trong kiến nghị.

(Lê Minh Trí –PCT/UBND/TP Sài Gòn

Bởi không cần phải bằng cấp cao cho lắm cũng hình dung được, chứ không phải như là Minh Trí… của ông PCT.

Người ta tự hỏi: Không biết cái trí của ông có sáng suốt minh mẫn như cái tên mà cha mẹ kỳ vọng đặt cho, để ông có chút phân vân mà nghiệm suy: Nghị định 38/2005ND/CP của chính phủ cũng như mọi nghị định của chính quyền các cấp ban hành chỉ là một văn bản hành chánh chứ không thể ngang hàng hay cao hơn với một đạo luật của Quốc Hội cụ thể như Hiến Pháp. Tất cả mọi văn bản hành chánh đều có giá trị dưới luật. Một nghị định hay văn thư của chính quyền mọi cấp có tinh thần, nội dung trái với tinh thần của điều luật liên quan, vô hình chung là “vi Hiến” không có giá trị pháp lý.

Làm thế nào mà “Trí rất Minh” nhưng ông PCT lại không thấy cái vô lý rất buồn cười “Hiến Pháp Việt Nam xác định quyền biểu tình của công dân” bằng một điều luật như ông đã biết, nhưng suốt 20 năm (1992) “nhà nước, đảng ta” thậm thò thậm thụt, không hề “muốn” ban hành một điều luật tiếp theo “hướng dẫn thi hành” nhưng rất nhớ để (1995) “rặn” ra một Nghị Định như quái thai “cấm tụ tập đông người” nằm dưới “quyền biểu tình của công dân” do Hiến Pháp qui định!?? như “bóp một cái ổ khóa” vào mồm nhân dân, coi như điều khoản qui định: “Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” là không hề tồn tại trong Hiến Pháp?? – Và nay thì ông PCT Minh Trí đang “chuẩn” kế thừa tương lai dẫn đường (lãnh đạo) cho hơn 6 triệu cư dân chính thức TP/Sài Gòn với cái tư duy: “ tụ tập đông người phải xin phép và chính quyền sẽ cân nhắc lợi hại để cho phép hay không …”??- Không khó lắm để biết “Lợi cho ai và hại cho ai” dưới chế độ độc tài “đảng trị” này!.

Tuy nhiên ông cũng nên chuyên sâu thêm về Pháp Luật để có một khái niệm về Công Lý cho “đối ngoại” dù trong thâm tâm ông vẫn tự mãn: Pháp chế XHCN là “pháp luật là đảng – đảng là pháp luật”:

Theo Bộ Luật Hình Sự 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009 là chưa có đạo luật nào qui định quyền tự do biểu tình, (Quốc Hội mới đây, 2012 có biểu quyết Luật biểu tình qua năm 2013 mới bàn tới) thì mọi người đều có quyền biểu tình mà không vi phạm pháp luật, không có điều khoản nào hợp pháp để chụp cái mủ lên đầu họ là can tội theo điều 88 hay 79 luật hình sự, trừ khi “nhà nước, đảng” tự bịa ra. Bởi từ “Điều 2. Cơ sở của trách nhiệm hình sự” của Bộ Luật hình sự hiện hành qui định, “Chỉ người nào phạm một tội đã được Bộ luật hình sự quy định mới phải chịu trách nhiệm hình sự.” Điều này áp dụng một trong các nguyên tắc căn bản lâu đời của luật pháp các quốc gia văn minh là “Vô Luật Bất Thành Tội”. Nói nôm na, “Người dân được tự do làm tất cả những gì luật pháp không cấm” mà không bị qui trách nhiệm. Mà khẳng định lòng yêu nước lại là nhân cách, phẩm giá, của mọi con người.

Có thể là ông PCT đã đọc qua, nhưng cần lắm nhắc lại hy vọng giúp chút gì đó cho cái Trí của ông Minh hơn, lời của Thánh Mahatma Gandhi: “An unjusst law is itself a species of violence. Arrest for its breach is more so.” (Một đạo luật bất công tự thân là một hình thức bạo hành. Bắt giam người vi phạm đạo luật đó lại còn là một sự bạo hành hơn nữa).

Hoàng Thanh Trúc

danlambaovn.blogspot.com

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s