Đại Sứ Mỹ Tại V.N David Shear : Việt Nam Không Dân Chủ Khó Vào TPP

Icon_Symbols_Hoi Doan_HRW

Đảng Cộng Sản Việt Nam đang họp Hội Nghị Trung Ương lần thứ 7 tại Hà Nội, từ ngày 02 đến 11/05/2013, để quyết định về nhiều đề mục, trong đó việc Sửa Đổi Hiến Pháp 1992. Chiếu theo phúc trình của Ủy Ban Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp, đề nghị xem xét có nên thay đổi Quốc Hiệu, từ “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” trở lại “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” hay không? Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng, tuyên bố: “… tiếp tục khẳng định Nhà Nước ta là Nhà Nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, do Đảng Cộng Sản Việt Nam lãnh đạo”. Như thế là Hội Nghị chưa có quyết định, Nguyễn Phú Trọng đã ám thị là phải duy trì tên nước “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, với Điều 4, cướp quyền lựa chọn của toàn thể Công Dân Việt Nam, theo đuổi ảo ảnh xã hội chủ nghĩa chết tiệt, công khai phản Dân Chủ, Nhân Quyền rồi.

Chính vị vậy, mà ông Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, David Shear ngày 07/05/13 đã phải nhắc nhở: “Nếu Việt Nam không có tiến bộ về Dân Chủ, Nhân Quyền thì sẽ rất khó tìm được sự ủng hộ chính trị để Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn cho gia nhập TPP”. Ông khẳng định: “sẽ có rất nhiều người ở Quốc Hội Hoa Kỳ hỏi về những vấn đề liên quan tới dân chủ và nhân quyền của Việt Nam khi chính phủ đệ trình TPP cho Quốc Hội Hoa Kỳ xem xét”. Ông cảnh báo: “Đó là một thực tế chính trị không thể tránh”. Ông không quên nhắc lại: “Dẫu cho bà Clinton không còn làm ngoại trưởng Hoa Kỳ, nhưng cam kết của Hoa Kỳ với khu vực châu Á – Thái Bình Dương không hề thay đổi, biển Đông vẫn là “Lợi Ích Quốc Gia”. Hoa Kỳ đang theo sát những diễn biến trên biển Hoa Đông và biẻn Đông”. Tuy dùng ngôn ngữ ngoại giao của một Đại Sứ chuyên nghiệp, nhưng đã quá thẳng thừng và minh bạch, dù tối dạ tới đâu, giới cầm quyền ở Hà Nội cũng phải hiểu rằng, Hoa Kỳ đã quyết tâm ‘chuyển trục chiến lược’ trở lại châu Á thì không một thế lực nào cản nổi.

Hiện nay Hoa Kỳ là quốc gia đang tích cực vận động để các nước chung quanh Thái Bình Dương thành lập Hiệp Định TPP – Trans-Pacific Economic Partnership Argreement – tức lả Hiệp Định Hợp Tác Kinh Tế Chiến Lược Xuyên Thái Bình Dương. Lúc đầu chỉ có 4 nước Singapore, Chile, Tân Tây Lan, Brunei; đến năm 2008 thêm Hoa Kỳ, Úc, Peru, Việt Nam; năm 2010 Malaysia, Canada và Nam Hàn xin tham dự; mới đây Nhật Bản cũng dự định tham gia. Ngày 21 đến 25/04/13, đại sứ Demetrios Marantis, quyền Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ đã đến Hà Nội gặp phó thủ tướng Vũ Văn Ninh của Việt Nam, ông Ninh nói: “Việt Nam nhận thức rõ ý nghiã và tầm vóc quan trọng của Hiệp Định TPP”. Vậy, liệu trong Hội Nghị Trung Ương 7 này, phe “Chính Quyền” có thắng nổi phe “Đảng Quyền” để đẽo gọt bản Hiến Pháp cho hợp với tiêu chuẩn của Hiệp Định TPP, giống như trong Hội Nghị Trung Ương 6, ‘đồng chí X’ đã thoát khỏi bị kỷ luật hay không? Thực tế thì cánh “Tham Nhũng” ở trong Trung Ương Đảng đương nhiên đang nắm đa số tuyệt đối so với cánh “Bảo Thủ” thân Trungcộng rồi. Tham nhũng chỉ có thể “hạ cánh an toàn” ở nước Mỹ, còn nếu rơi vào tay Trungcộng thì sẽ bị lột sạch, và mạng cũng khó giữ.

Nhất là toàn dân Việt Nam đã quá chán ghét, đi đến căm thù Cộng Sản, chỉ mong cái đảng ‘ăn bám’ tham nhũng, độc tài, toàn trị, ngu muội cam tâm làm tay sai cho Trung Cộng để Hán Hoá Việt Nam, sớm ra đi. Hiện nay trí thức, giới trẻ, và các tôn giáo đều nhất tề đòi thay đổi Hiến Pháp, trả quyền Lập Hiến về cho toàn dân, không chấp nhận Điều 4 trao quyền lãnh đạo tuyệt đối cho đảng Việt Cộng; phải thành lập hệ thống chính trị Đa Đảng và chế độ Tam Quyền Phân Lập, trả Quân Đội về cho Quốc Gia…Sau kiến nghị của 72 trí thức đã từng đóng góp công sức với Đảng cộng sản, đến phong trào Công Dân Tự Do của Thanh Niên, rồi Hội Đồng Giám Mục của Kytô Giáo Việt Nam, một tôn giáo sinh hoạt hợp pháp đã lên tiếng đòi thay đổi những điều phi lý của Hiến Pháp.

Trong tình hình đó, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đã đưa ra lời tuyên bố: “Trong tình thế quốc tế hiện nay, cùng tư thế mới, hãy gạt phăng sợ hãi của giới trẻ Việt Nam và sĩ phu đất nước, tôi hy vọng và cầu chúc cho ‘Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp và Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do sẽ được toàn dân hậu thuẫn, đưa tới việc thực hiện một giải pháp thay đổi tối hậu cho quê hương, như một bửu bối linh diệu”. Tiếp theo là Phật Giáo Hoà Hảo thuần túy cùng nhiều đoàn thể tôn giáo khác và các nhân sĩ độc lập cũng lên tiếng đòi phải triệt để thay đổi Hiến Pháp đúng với một nền Dân Chủ Trọng Pháp của Toàn Dân. Đặc biệt lần đầu tiên chức sắc tôn giáo chính ở Việt Nam là Phật Giáo, Kytô Giáo, Tin Lành, Phật Giáo Hoà Hảo và Cao Đài Chính Thống, ra bản tuyên bố chung về việc sửa đổi Hiến Pháp 1992, cho là phải theo nguyên tắc Do Dân, Phục Vụ Dân, Lập Quyền Dân. Với chữ ký của Ht. Thích Không Tánh – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Lm. Đinh Hữu Thoại, Lm. Lê Ngọc Thanh – Dòng Chúa Cứu Thế. Ms. Nguyễn Hoàng Hoa, Ms. Hồ Hữu Hoàng – Giáo Hội Lutheran Việt Nam-Hoa Kỳ. Cụ Lê Quang Liêm – Phật Giáo Hoà Hảo thuần tuý – Chánh trị sự Hứa Phi – Cao Đài Giáo chính thống, Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ toà thánh Tây Ninh. Đây là hiện tượng cao quý tiếp nối truyền thống Văn Hóa Dân Tộc: Viên Dung các Tôn Giáo để phục sự Dân Tộc và giải trừ Quốc Nạn, Pháp Nạn cho các tôn giáo, rất đáng mừng.

Ngày 05/05/2013, các blogger Công Dân Tự Do kêu gọi nhau và thanh niên 3 thành phố Hà Nội, Nha Trang, Saigon thực hiện cuộc Dã Ngoại Nhân Quyền. Ở Hà Nội khoảng 100 người dến tham dự, ngoài người Hà Nội, còn có các tỉnh về như Tuyên Quang, Yên Bái, Lào Cai, Hà Giang, Bắc Giang…Công an có ngăn cản, nhưng anh em cứ tiếp tục nói chuyện với nhau về nhân quyền ở công viên Nghiã Đô. Ở Nha Trang công an không để cho tụ tập tại công viên Bạch Đằng, khống chế blogger Mẹ Nấm điệu tới nơi tụ họp, buộc mọi người phải phân tán nhỏ, trao đổi trong quán cà phê, có sự hiện diện của cả hai công an. Riêng Sàigòn, họ dùng vòi nước để giải tán những người đi, đứng, ngồi thảo luận tại công viên 30/04, các blogger Nguyễn Hoàng Vi, Vũ Quốc Anh, Vũ Sỹ Hoàng bị tịch thu tài sản, đánh đập tàn nhẫn và bắt về đồn công an. Đặc biệt là Ht. Thích Viên Định viện trưởng Viện Hóa Đạo và Tt. Thích Viên Hỷ dự tính lên Thanh Minh Thiền Viện để vấn an Đúc Tăng Thống Thích Quảng Độ, cũng đã bị chặn ngay trước sân chùa Pháp Hoa. Có lẽ cộng sản nghi rằng các Thầy đi tham dự buổi Dã Ngoại Nhân Quyền chăng? Tóm lại ở Việt Nam hiện nay “Dân Hết Sợ Đảng”, mà “Đảng Lại Sợ Dân”. “Đảng đòi diệt Tham Nhũng”, thì “Tham Nhũng đang thắng Đảng”. Với tình thế này, cho hay, cuộc hơn thua giữa “Đảng Quyền” và “Chính Quyền” ở Hội Nghị Trung Ương 7, không sao tránh khỏi.

Little Saigon ngày 077/05/2013.

Lý Đại Nguyên

***

P.S: Ôi đúng là làm chuyện tào lao, nói với bọn V.C như là “nước đổ đầu vịt”… Bọn chúng có coi Mỹ là cái quái gì mà chúng phải sợ… Mời đọc thêm bài nhận định sau đây (nhất là những đoạn tô đỏ) để hiểu rõ vấn đề…

===

Liệu Việt Nam có lọt được cửa TPP không?

Dù đại sứ Mỹ tại Việt Nam, ông David Shear, hôm Thứ Ba có khẳng định rằng, “nếu Việt Nam không có tiến bộ về dân chủ và nhân quyền sẽ rất khó được Quốc Hội Mỹ phê chuẩn cho gia nhập TPP,” cho tới nay cũng khó đoán vấn đề này sẽ kết thúc theo chiều hướng nào. TPP là chữ viết tắt của nhóm từ Anh ngữ “Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement” có thể tạm dịch là “Hiệp Ðịnh Hợp Tác Kinh Tế Chiến Lược Xuyên Thái Bình Dương.”

Ðây là một hiệp định hoặc thỏa ước thương mại tự do với mục đích hội nhập các nền kinh tế thuộc khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Thỏa thuận ban đầu được các nước Brunei, Chile, New Zealand và Singapore ký vào ngày 3 Tháng Sáu, 2005 và có hiệu lực ngày 28 Tháng Năm, 2006. Hiện tại, có thêm 5 nước đang đàm phán để gia nhập, đó là Úc, Malaysia, Peru, Hoa Kỳ, và Việt Nam. Ngày 14 Tháng Mười Một, 2010, ngày cuối cùng của Hội Nghị Thượng Ðỉnh APEC tại Nhật, lãnh đạo của 9 nước (8 nước trên và Nhật) đã tán thành lời đề nghị của Tổng Thống Obama về việc thiết lập mục tiêu của các cuộc đàm phán thuộc Hội Nghị Thượng Ðỉnh APEC năm 2011 diễn ra tại tiểu bang Hawaii Hoa Kỳ.

Trước đây, TPP được biết đến với tên tiếng Anh là “Pacific Three Closer Economic Partnership” (P3-CEP) và được Tổng Thống Chile Ricardo Lagos, Thủ Tướng Singapore Goh Chok Tong và Thủ Tướng New Zealand Helen Clark đưa ra thảo luận tại một cuộc họp các nhà lãnh đạo của APEC diễn ra tại Los Cabos, Mexico. Brunei nhanh chóng tham gia đàm phán ở vòng 5 vào Tháng Tư, 2005. Sau vòng đàm phán này, hiệp định lấy tên là Pacific-4 (P4). Mục tiêu ban đầu của hiệp định là giảm 90% các loại thuế xuất nhập cảng giữa các nước thành viên trước ngày 1 Tháng Giêng, 2006 và cắt giảm tới số không vào năm 2015. Ðây là một thỏa thuận toàn diện và bao quát tất cả các khía cạnh chính của một hiệp định thương mại tự do, bao gồm trao đổi hàng hóa, các quy định về xuất xứ, can thiệp, rào cản kỹ thuật, trao đổi dịch vụ, vấn đề sở hữu trí tuệ, các chính sách của chính quyền.

Nhìn khái quát thì thuế xuất nhập cảng có lẽ là hình ảnh hấp dẫn nhất đối với các quốc gia cần bán được hàng dễ dàng, kiếm được lợi nhuận cao nhưng ngược lại họ cũng sẽ bị trả giá khá đắt nếu có thói quen trợ giá hàng của mình hoặc dùng những nguyên liệu chế tạo nhập cảng từ Trung Quốc. Mặc dù Việt Nam cũng hay bị rắc rối và bị đặt những dấu hỏi lớn về việc trợ giá các hàng hải sản, nhưng vào ngày 13 Tháng Mười Một năm 2011 cũng đã tuyên bố tham gia vào TPP. Các quốc gia tuyên bố gia nhập là một chuyện nhưng vượt qua được những vòng đàm phán rất phức tạp cũng đòi hỏi một thời gian không phải là chóng vánh.

Một số các nhà phân tích và quan sát tại Hội Nghị Thượng Ðỉnh ở Hawaii vào năm 2011 đã đặt câu hỏi này cho Tổng Thống Obama bên lề hội nghị như sau: “…Ðã có Hiệp Ðịnh Mậu Dịch Tự Do FTA rồi, sao lại cần TPP…”

Trong một câu trả lời không đi thẳng vào vấn đề, nhưng rõ ràng Tổng Thống Obama không che giấu mục tiêu của Hoa Kỳ qua vấn đề mở cửa thị trường các đối tác được đặc biệt nhấn mạnh tới. Ông nói rằng các bên tham gia trong đó có Hoa Kỳ sẽ phải đưa ra những cam kết mạnh hơn nhiều so với những cam kết ở WTO hay FTA. Tổng Thống Obama không nói rõ “cam kết mạnh hơn” là như thế nào, nhưng dư luận luận đoán rằng quốc gia có nền kinh tế hàng đầu như Hoa Kỳ sẽ phải có vai trò lớn trong việc nhận thêm những thành viên của TPP. Cho nên dù có giải thích từ ngữ “hợp tác/đối tác” theo cách nào đi nữa, rõ ràng TPP trước sau cũng sẽ trở thành một cánh tay kinh tế khác trong đó Washington trở thành đầu tầu trong cỗ xe ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc đang nỗ lực với tay xuống tận vùng cực Nam của Biển Ðông.

Một trong những “cam kết mạnh hơn” còn là vấn đề nhân quyền và mức độ dân chủ tại các quốc gia muốn gia nhập TPP, một vấn đề hết sức phức tạp và nhạy cảm. Ngay cả Malaysia là một trong 5 quốc gia xin gia nhập cũng có những vấn đề liên quan đến dân chủ và nhân quyền cần phải giải quyết. Phe đối lập tại quốc gia này đang rầm rộ biểu tình phản đối kết quả cuộc bầu cử mới đây và bộc lộ sự chia rẽ sắc tộc sâu sắc có ảnh hưởng đến nội tình chính trị của Kuala Lumpur. Và ngay cả Hoa Kỳ, một đất nước tưởng như không bao giờ đàn áp về nhân quyền, nhưng những thông tin mới nhất về vụ tuyệt thực của hơn 100 tù nhân bị gán cho tội “khủng bố” và bị giam tại Guantanamo hơn 10 năm nay mà không được xét xử trước tòa án đang làm cho Hoa Kỳ bị mất mặt. Riêng Việt Nam thì hồ sơ vi phạm nhân quyền đã quá dầy rồi và vụ mới nhất đang gây sôi nổi là vụ “Dã ngoại nhân quyền” đã được thông tin rất đầy đủ.

Như vậy, trên nguyên tắc, những quốc gia vừa kể có thể gặp trở ngại ngay cả trong vòng đàm phán thứ 16 sắp tới sẽ diễn ra ở Peru chứ không phải chỉ riêng có Việt Nam. Trong những vòng đàm phán như vậy, do quốc gia nào cũng có “tật” cả cho nên các chuyên viên không dại gì lại nêu vấn đề này ra đối với các nước muốn xin gia nhập. Mục tiêu của đàm phán trong một hiệp ước thương mại chỉ chú trọng đến những thương lượng về việc giảm tối đa hàng rào thuế quan, những rào cản cho việc trao đổi mậu dịch, trợ giá, tiêu chuẩn hàng hóa và những vấn đề phức tạp khác trong đó có vấn đề những điều kiện gia nhập TPP cần phải sửa đổi hay thêm thắt vào.

Ngay từ lúc Hoa Kỳ quyết định gia nhập TPP, người ta đã thấy ngay hàm ý của Washington muốn TPP trở thành một cánh tay chống lại ảnh hưởng của Bắc Kinh. Vì thế dư luận có thể thấy việc có nhiều quốc gia tham dự vào TPP thì cánh tay này sẽ mạnh hơn. Do đó Hoa Kỳ có mục tiêu chính trị của Hoa Kỳ và các quốc gia tham dự vào TPP cần cái lợi từ TPP để phát triển và thu hút đầu tư. Ðối với các quốc gia khác thì mối liên lạc với họ ít có vấn đề hơn, nhưng mối liên hệ với Việt Nam, một nước mà vấn đề nhân quyền tháng năm nào cũng nảy sinh những chuyện mới được nhắc nhở tới có thể là một nguyên nhân dẫn tới trở ngại khi Washington phải đưa việc kết ước với TPP ra để được Quốc Hội phê chuẩn.

Hành pháp Hoa Kỳ đã tính toán rằng những nhóm đặc quyền ở Washington có đại diện tại Quốc Hội Hoa Kỳ. Vì thế có thể họ sẽ lấy cớ hồ sơ nhân quyền Việt Nam còn gây ảnh hưởng xấu trong mối liên hệ Việt Mỹ nên không phê chuẩn Hiệp Ước TPP. Cho nên lời khuyến cáo Việt Nam phải cải thiện nhân quyền nếu không chính hành pháp Mỹ cũng bị vạ lây vì Việt Nam cũng xin gia nhập TPP của Ðại Sứ David Shear là điều có thể hiểu được. Nhưng người ta có cảm tưởng rằng lời khuyến cáo này của ông Shear rất yếu ớt, lấy lệ.

Trong quá khứ, người ta đã chứng kiến hiện tượng hành pháp của Tổng Thống George W. Bush đã bật đèn xanh để Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam ra khỏi danh sách CPC nhằm giúp Việt Nam có thể gia nhập Tổ Chức Thương Mại Quốc Tế (WTO), trong khi hồ sơ nhân quyền và vi phạm tự do tín ngưỡng vẫn còn là chủ đề đáng chú ý trong những phúc trình của Bộ Ngoại Giao trước đó. Một số những nhà phân tích cho rằng đây là một món quà mà Hoa Kỳ tặng cho Hà Nội để lôi kéo Việt Nam vào quĩ đạo xoay trục ở Châu Á-Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, một quĩ đạo mà Hoa Kỳ tin rằng sẽ giúp họ chống lại chính sách bành trướng của Hoa Lục mà không làm ảnh hưởng nhiều đến việc buôn bán với Bắc Kinh. Cho nên, qua sự kiện này, người ta có thể thấy chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ vẫn là dựa trên quyền lợi của một nước vẫn còn đang dẫn đầu thế giới tự do, có nghĩa là khi Mỹ cần bảo hồ sơ này hay hồ sơ nọ của một quốc gia nhỏ hơn là đen hay trắng thì họ vẫn làm, không nhất thiết phải so sánh với những gì đang diễn ra ở đất nước ấy. Những nhóm từ “đã dần dần được cải thiện,” “đã có chiều hướng tốt,” “đã cải thiện tích cực được một phần”… thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả và chẳng có cái mốc cụ thể nào để so sánh nhưng vẫn là thứ ngôn ngữ mà những nhà chính trị hay ngoại giao Hoa Kỳ thường sử dụng để bật đèn xanh cho vấn đề nhân quyền hay dân chủ ở những quốc gia khác.

Và có lẽ cũng chính như vậy mà Hà Nội vẫn rất “thong dong” trong việc đè bẹp quyền con người ở Việt Nam và khi Hoa Kỳ muốn can thiệp cho một tù nhân chính trị nào ở Việt Nam vẫn phải thương lượng từng vụ sau hậu trường. Ðiều dễ thấy nhất là ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong sự kiện Hà Nội thả Luật Sư Lê Công Ðịnh và Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhưng ảnh hưởng đó vẫn chỉ là đơn lẻ và có thể đã được thương lượng sau những cánh cửa đóng kín. Không may là trên thực tế, đây là cách làm có hiệu quả của Mỹ ở những nước độc tài. Và đáng buồn thay, chính sách này lại được một số nhà hoạt động cho nhân quyền Việt Nam ở Mỹ coi là thế mạnh của Hoa Kỳ và luôn luôn trông đợi Washington ra tay can thiệp cho “người của mình” bị nhà cầm quyền bắt giữ tại Việt Nam.

Cho nên câu hỏi được đặt ra “Liệu Hoa Kỳ có bỏ qua được hồ sơ nhân quyền tồi tệ” tại Việt Nam để dùng ảnh hưởng của mình bật đèn xanh giúp Hà Nội gia nhập TPP không sẽ chưa thể có câu trả lời dứt khoát vào lúc này. Nó sẽ tùy thuộc vào nhu cầu cần lôi kéo Việt Nam vào quĩ đạo chống Trung Quốc của Mỹ khẩn thiết tới mức nào và phản ứng của giới tư bản hàng đầu của Mỹ đang làm ăn buôn bán tại Trung Quốc ra sao. Tình hình cán cân lực lượng ở Hoa Ðông và Biển Ðông giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang có nhiều thay đổi ở mức gay cấn. Việc Việt Nam và các quốc gia Ðông Nam Á rơi hoàn toàn vào vòng ảnh hưởng không thể cưỡng lại được của Trung Quốc sẽ đóng lại cánh cửa thong dong tự do của các thương thuyền và chiến hạm Hoa Kỳ trên hải lộ từ Hoa Ðông xuống tận Singapore để qua eo Malaca sang Ấn Ðộ Dương. Rõ ràng đây là điều Hoa Kỳ không bao giờ muốn và Hoa Kỳ có kinh nghiệm cũng như hiểu rất rõ tác dụng của việc dùng món quà “đi bước trước” nhằm lôi kéo những quốc gia để họ bước vào quĩ đạo của mình.

Vũ Ánh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s