CXN_100913_3168_Đọc bài “Tôi trung” của HN Chênh, một người có đầu óc tự do, dân chủ sẽ nhìn thấy VN Giáp là trang sử khép lại của chế độ CS tại VN, không cần biết vè nhân dân gì sất….

Icon_Symbols_ĐCS_Mao

Đảng Cộng Sản VN vẫn còn tôn thờ lối hành xử của (về Kinh Tế chủ đạo XHCN) Mao Trạch Đông (Con quỷ sống giết 52 triệu dân). Câu này vẫn còn trong Điều 1 Hiến Pháp nước CXXHCNVN..“Đảng và nhân dân ta quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường xã hội chủ nghĩa trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.

———————–

Châu Xuân Nguyễn

—-
Đọc bài này sẽ thấy HNChênh vạch rõ sự khác biệt giữa 2 chủ nghĩa (CS và TB) và từ đó HNChênh đã có sự chọn lựa cho chính mình, và đây cũng là tiếng nói của đồng bào trong nước.

Trích bài HNC:”Nếu ông là đại tướng của chế độ dân chủ thực sự, sau chiến tranh, ông có thể như Eisenhower của Mỹ, ra ứng cử và chắc chắc sẽ dành tuyệt đại đa số lá phiếu từ người dân, bỏ xa vạn dặm các đối thủ Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng…nếu như những người nầy dám ra tranh cử với ông.
Nhưng ông là người của chế độ độc đảng toàn trị và ông là bậc tôi trung, mỗi lời mở ra không bao giờ nằm ngoài ý Bác, ý Đảng nên ông thụ động ngồi chờ sự chọn lựa. Bác và Đảng đã không chọn lựa ông, mà chọn lựa Lê Duẩn. Ông an phận chấp hành.”(hết trích)

Trích”HNC:”Ông một thời là thần tượng của tôi.”(hết trích) CXN (09.10.13) Câu này nói rõ bây giờ ông VNGiap1 ko là thần tượng của HNC nữa.

Trích HNC:”Thế nhưng đại tướng đã làm mọi người thất vọng. Không hề bị lung lạc bởi những học giả đổi mới, ông vẫn khuôn sáo và rất kiên định lập trường, phát biểu của ông không có một chút mới mẽ. Ông không đi ra khỏi tinh thần của nghị quyết đảng. Những điều ông nói về Phan Chu Trinh là những gì tôi đã nghe cả trăm lần qua những đợt học chính trị dành cho giáo viên. Ông vẫn nói y những gì mà Tố Hữu đã thay mặt đảng định hướng từ lâu: Phan Chu Trinh lạc lối trời Âu, đường lối cải lương…
Trong phát biểu của ông, ông thường xuyên nhắc đến Bác và Đảng, và nhắc đến với một thái độ hết sức tôn kính gây ra cho tôi một cảm giác là ông không thể nào có ý kiến gì khác những ý kiến của Bác và Đảng đã đề ra và đã thấm sâu vào trong ông tự bao giờ.
Lúc đó trong tôi bất chợt dâng lên suy nghĩ, ông bảo thủ và kiên định lập trường giai cấp còn hơn cả Lê Duẩn. Nếu ông mà được Hồ Chí Minh chọn làm tổng bí thư thay vì Lê Duẩn thì đất nước khó mong đổi mới. Bởi lẽ, Lê Duẩn đã không sống quá lâu như ông nên Trường Chinh mới có cơ hội lên thay và nền tảng cho việc cải cách đổi mới mới được đặt ra. Ngay hồi đó tôi bất chợt nghĩ vậy, nhưng bây giờ thì tôi không còn nghĩ như thế nữa vì lịch sử thì biện chứng và cũng rất bất ngờ, ai biết được ra sao…”(hết trích).

CXN(09.10.13) Hai chủ nghĩa, 2 nguyên tắc xung khác, CS=Tập thể, đoàn kết, nghị quyết, đấu tranh giai cấp
TB=Cá nhân, tư duy độc lập, hội thảo đưa đến đồng thuận, hài hoà trong mọi giới.

Những thí dụ thì tràn lan và người đọc sẽ thấy cái lợi và hại của mỗi thể chế và theo sự thăm dò của tôi, người VN chọn thể chế TB gần như 100%.

Những thí dụ, đôi khi không cần giải thích:

1. Phong trào phản chiến ở VN từ năm 1968, tôn trọng ý kiến cá nhân mặc dầu đâm sau lưng chiến sĩ Mỹ trong lằn tên lửa đạn ở Nam VN. Cuối cùng thua trận nhưng tư duy cá nhân vẫn được tôn trọng. VNGiap là công thần vẫn không có quyền có tư duy cá nhân.

2. “Đoàn kết”. CP Mỹ ngưng hoạt động, rõ ràng 2 đảng không đoàn kết cho 300 triệu dân Mỹ, có phải là tự sát như Nguyễn Minh Triết nói hay ko ??? “Đa đảng là tự sát, nhìn vào Thái Lan loạn lạc biểu tình áo đỏ, áo vàng v.v…”. Không những không là tự sát mà còn chứng tỏ cho thế giới thấy rằng tự do tư duy đem lại quyền quyết định lần 2 cho dân Mỹ, ủng hộ Obamacare, nâng trần bội chi ngân sách hay không ???? Còn bọn cộng nô thì sao ???? Nghị quyết in tiền cứu nợ xấu, gói 30 ngàn tỉ thuế của dân cứu BĐS, kiên định KT nhà nước chủ đạo với Tập đoàn và TCTy, đất đai do nhà nước quản lý…Nếu ai trong 90 triệu dân không nhìn thấy những điều trên là sai hoàn toàn, là đi ngược lại lợi ích và sự phát triển KT của Vn thì người đó quá ngu hay quá điên hay người đó có tên là Nguyễn Phú Trọng thôi. Đó, cái giá của đoàn kết trong ĐCS là phải như VNGiap1, ủng hộ Trọng lú cho dầu nó đi ngược lại quyền lợi dân tộc.

3. Chuyện lùm xùm giữa Bùi Hằng, Nguyễn Quang A v.v..đó chính là sự mất đoàn kết trong phong trào đấu tranh, lợi hay hại ??? Tôi thì thấy có lợi vì nó vạch trần những con thò lò chính trị, CS trá hình dân chủ để vận động “cách ly” người đấu tranh hữu hiệu nhất là BTM Hằng. Vậy mất đoàn kết này có nên hay ko ??? Người Việt Hải Ngoại mất đoàn kết từ lâu rồi, từ 30.04.1975 nhưng có chết hay không ??? lợi hay hại ??? Lợi chứ vì có CXN đánh kinh tế 8406 đánh chính trị, Liên tôn đánh tôn giáo v.v..tất cả độc lập, đường ai nấy đi, đường ai nấy đánh, 9 người là thành viên của 10 đoàn thể, có chết ai hay ko ??? Đó chính là cái lợi của đa nguyên đa đảng. Khi CP Hậu CS thành hình, ngay trong nội các, hội đồng Bộ Trưởng cũng có ý kiến trái chiều, cũng cải nhau trong phòng họp, nhưng khi ra ngoài là một đồng thuận, là một giải pháp tối ưu nhất cho 90 triệu dân (không phải cho đảng, cho gia đình của thủ tướng v.v..cho băng nhóm lợi ích v.v..).

Những ai kêu gọi NVHN đoàn kết, liên minh, tôi nói chúc anh thành công vì không bao giờ dc, thành tựu nhất chỉ là gom lại còn 2 hay 5 đảng rồi tranh cử chứ ko bao giờ có 1 lien minh tư bản chống ĐCS, ko bao giờ có dc, vì khi đó sẽ không còn là đa nguyên đa đảng mà sẽ là độc đảng tư bản.

4. Tình hình CT, KT hiện nay cho9 thyấy ĐCS không biết cách hành xử theo đa đảng, theo tư duy cá nhân nên chúng ta thấy hằng ngày, nghị quyết là 1 chuyện, ra ngoài công luận, mạnh thằng nào nấy nói cho thấy chúng mất phương hướng đảng lãnh đạo, tức là nguyên tắc của chúng “tôi trung” không còn nữa và khi chúng nó dò dẫm vào chế độ tư duy độc lập thì chúng nó sẽ chém giết nhau triệt để. Tôi tấn công trên công luận Việt Tân, Trúc Hồ, Cù Huy Hà Vũ chứ tôi vẫn coi họ có quyền tham gia chính trị, tôi không kêu gọi “cách ly” họ như thằng Nguyễn Quang A gốc Cộng sản, bè phái làm hại Bùi Hằng, tôi tranh đấu cho cái đúng, Nguyễn Quang A tranh đấu cho bè phái bưng bô CS hầu khi CS sụp, chúng nó sẽ trao quyền cho NQA. Nhầm rồi, lần này CS sụp thì dân VN sẽ không chấp nhận thằng nào con nào gốc gác Cs tham gia chính trị nữa đâu, nhìn gương Cù Huy Hà Vũ ngày hôm nay sẽ thấy, cả nước VN tự động “cách ly” với hắn, không cần CXN kêu gọi. CHHV góp ý sửa đổi HP, ko ai đăng FB không ai bàn…hoàn toàn cô lập, đó là số phận của những thằng gốc CS như Ba Sàm, Nhóm trí thức 72, Bauxite…nhìn đó mà hành động, ngườ Vn xem bọn bây ko khác gì bọn giả danh dân chủ để lấy lại quyền lãnh đạo cho DCS, tôi nhìn thấy qua BH, NC Đức khi họ gọi chúng bây là một lũ cơ hội chính trị, bưng bô v.v..

90 triệu dân VN bây giờ phải thống nhất suy nghĩ trong đầu rằng bằng chứng bất tài, tham nhũng, tàn bạo của bọn CS này là quá rõ. Chúng ta hãy tâm niệm cùng nhau xuống đường hàng triệu người VN (thực tế nếu còn 100 ngàn bước xuống đường) là Công An CS không thể đàn áp được, lúc đó sẽ là sức mạnh vô biên để lật bọn này và nếu đồng bào cần tôi trở về giúp nước, tôi sẵn sàng nhưng phải chức lớn để cải cách tất cả, từ quân sự Cảnh sát, giáo dục, Nội vụ, y tế và tất cả dĩ nhiên có Kinh tế và năng cao cuộc sống của đồng bào.

Melbourne
09.10.13
Châu Xuân Nguyễn

———————–
TÔI TRUNG

Nhìn từ hệ thống nầy, ông là danh tướng, là đại khai quốc công thần  và ông là bậc tôi trung, tôi trung hiếm có.
Nếu ông là đại tướng của chế độ dân chủ thực sự, sau chiến tranh, ông có thể như Eisenhower của Mỹ, ra ứng cử và chắc chắc sẽ dành tuyệt đại đa số lá phiếu từ người dân, bỏ xa vạn dặm các đối thủ Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng…nếu như những người nầy dám ra tranh cử với ông.
Nhưng ông là người của chế độ độc đảng toàn trị và ông là bậc tôi trung, mỗi lời mở ra không bao giờ nằm ngoài ý Bác, ý Đảng nên ông thụ động ngồi chờ sự chọn lựa. Bác và Đảng đã không chọn lựa ông, mà chọn lựa Lê Duẩn. Ông an phận chấp hành.

Thế nhưng danh tiếng của ông lẫy lừng vượt ra khỏi biên giới của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đến khắp 5 Châu, nên có kẻ trong triều đình không muốn để ông an phận. Họ tìm cách vùi dập ông. Những người cùng thời vùi dập ông đã đành, đến bọn tiểu nhân đắc chí về sau, là hàng nhãi nhép so với ông cũng nhân danh triều đình vùi dập ông không thương xót. Nghe nói có những lúc ông chỉ cần quắc mắt đập bàn là tình hình sẽ bùng nổ. Bao nhiêu đàn em mến phục ông đang chờ đợi nơi ông. Nhưng ông là bậc tôi trung, ông luôn chấp hành nghị quyết và ý chí của đảng, dù nhiều lúc ý chí đó bị bọn tiểu nhân lợi dụng.. Nghị quyết đặt ông ở đâu và ông luôn chấp hành ngồi ở đó. Sự chấp hành tuyệt đối nguyên tắc đảng của ông làm người ta thấy ông là mẫu người của “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”. Ông là hình ảnh của Nhạc Phi, của Nguyễn Trải…thời phong kiến xa xưa, chiến thắng lẫy lừng mọi kẻ thù ngoài biên cương nhưng không thắng nổi bọn hồ cáo chốn triều đình vì lòng trung quân mê muội của mình.

Ông một thời là thần tượng của tôi.
Tôi biết về Võ Nguyên Giáp và Điện Biên Phủ rất sớm, cỡ chừng 5,6 tuổi và tôi biết như thế này: Có một đồn Tây rất to, bao phủ kín mít bằng dây điện, ai xông vào là điện giựt chết nhăn răng, nhưng quân ta vẫn xông vào hốt đồn được nhờ mặc nguyên áo giáp chống được điện giựt.
Có lẽ những ông trẻ trong làng lớn hơn tôi bàn tán về chiến thắng Điện Biên Phủ dưới sự chỉ huy của đại tướng Võ Nguyên Giáp như vậy nên nó ngấm vào ký ức của tôi một thời gian khá lâu như vậy.
Sau nầy lớn lên thêm chút đỉnh thì tôi lờ mờ hiểu được Võ Nguyên Giáp là ai, Điện Biên Phủ là như thế nào. Nhưng cũng bắt đầu từ đó, thông tin về Tướng Giáp bị biệt tăm. Miền Nam đã xây dựng thể chế cộng hòa chống cộng quyết liệt nên dân làng tôi không còn dám bàn tán về Việt Minh, về tướng Giáp và về Điện Biên Phủ nữa. Lớn lên hơn chút, thỉnh thoảng tôi vẫn lén lút mở đài Hà Nội hoặc đài Giải Phóng nhưng vẫn chưa bao giờ  nghe các đài ấy nhắc đến Võ Nguyên Giáp. Tôi quên ông đi.
Cho đến năm 1970, bổng dưng báo Công Luận ở Sài Gòn đăng loạt tài liệu nhiều kỳ về Điện Biên Phủ của nhà báo Jules Roy người Pháp. Hình ảnh người anh hùng Võ Nguyên Giáp với chiến công Điện Biên Phủ hiển hách của ông đến với tôi một cách đầy đủ, khách quan và sinh động. Tôi hằng ngày chờ báo từ Sài Gòn ra để mua đọc không sót một kỳ. Hào hứng chờ đợi còn hơn chờ đợi Tiếu Ngạo Giang Hồ đăng từng kỳ của Kim Dung. Càng đọc càng như được bay lên mây, lòng tự hào dân tộc dâng lên ngút ngàn. Quá sức yêu quý, tôi đã cắt các bài báo ấy ra lưu giữ cho đến ngày hôm nay.

Học lịch sử chỉ thấy Tây nó đánh cho ta te tua, từ Nguyễn Tri Phương đến Hoàng Diệu, từ phong trào Cần Vương đến Văn Thân. Rồi anh hùng chống Tây nào của Việt Nam cũng hầu như bị Tây bắt, Tây đày, Tây giết. Từ vua Hàm Nghi, Tôn Thất Thuyết đến Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Trương Công Định…từ Trần Cao Vân, Trần Quý Cáp đến Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh…
Bây giờ tự dưng xuất hiện một chiến công lừng lẫy, một đại tướng Việt Nam còn rất trẻ tuổi đã 55 ngày đêm làm cho cả vạn quân Pháp phải trốn chui trốn nhủi như những con chuột trong lòng chảo Điện Biên để rồi tất cả bị  tràn ngập, bị bắt sống, bị đầu hàng, trong đó có cả tướng chỉ huy của quân Pháp là De Catries. Một chiến công lừng lẫy hiển hách như vậy mà từ lâu nay tôi không hề biết, bây giờ mới được biết qua chính nhà báo của phe địch viết nữa mới vô cùng thú vị chứ. Mình tự viết về mình trong chiến công lừng lẫy ấy đã sướng rồi, mà địch viết về mình đọc càng sướng làm sao.
Từ đó Võ Nguyên Giáp trở thành thần tượng số một trong tôi, soán đi ngôi vị của Che Guevara và Fidel Castro vốn là thần tượng thời thượng của tôi cũng như của nhiều thanh niên lúc bấy giờ.
Vì ông là thần tượng nên tôi theo sát bước đi của ông. Sau 75, tôi đọc không sót một cuốn sách nào viết về ông và Điện Biên Phủ cũng như cố gắng đọc một số những gì ông nói hoặc viết ra sau nầy. Đọc về Điện Biên Phủ và về ông thì rất thích thú nhưng tôi lại không có chút thú vị nào khi đọc những gì ông viết hoặc nghe ông phát biểu tại các lễ lạc quan trọng mà ông được phát biểu. Tôi thấy những điều ông nói chẳng khác gì Lê Duẩn hoặc báo Nhân Dân. Rồi càng về sau, tôi dần dần càng lo lắng về ông. Qua các kỳ đại hội, qua các chức vụ ông được phân công, tôi lờ mờ hiểu ra rằng ông bị đẩy dần khỏi bộ máy quyền lực cấp cao. Tôi đau xót lắm và liên tưởng đến hình ảnh Nhạc Phi trong truyện Tàu, dường như đang tái hiện dần ra nơi ông.

Khoảng sau năm 1990 thì tôi gặp được thần tượng của tôi bằng xương bằng thịt.
Tôi nhớ dịp đó có một hội thảo rất lớn về Phan Chu Trinh tổ chức tại Đà Nẵng. Thành phần tham dự gồm những người rất tên tuổi như Gs Trần Quốc Vượng, nhà văn Nguyên Ngọc, Phó chủ tịch nước Nguyễn thị Bình, học giả Nguyễn Văn Xuân…và Đại tướng Võ Nguyên Giáp (*). Tôi lúc ấy chưa làm báo nhưng nhờ quen thân với cụ Nguyễn Văn Xuân nên cày cục cụ xin giấy mời. Vì hội thảo về Phan Chu Trinh và vì sự có mặt của Võ Nguyên Giáp, tôi đã xin nghỉ dạy hai ngày để tham dự.
Hồi ấy đang cao trào đổi mới nên có nhiều tham luận rất hay đề cao vai trò lịch sử và sự nghiệp của Phan Chu Trinh. Qua không khí hội nghị, tôi suy đoán rằng đây là hội thảo nhằm chính thức đánh giá lại cụ Phan. Và dường như mọi người trông chờ vào phát biểu sau cùng của đại tướng để khẳng định việc ấy. Tôi cũng rất trông mong. Thế nhưng đại tướng đã làm mọi người thất vọng. Không hề bị lung lạc bởi những học giả đổi mới, ông vẫn khuôn sáo và rất kiên định lập trường, phát biểu của ông không có một chút mới mẽ. Ông không đi ra khỏi tinh thần của nghị quyết đảng. Những điều ông nói về Phan Chu Trinh là những gì tôi đã nghe cả trăm lần qua những đợt học chính trị dành cho giáo viên. Ông vẫn nói y những gì mà Tố Hữu đã thay mặt đảng định hướng từ lâu: Phan Chu Trinh lạc lối trời Âu, đường lối cải lương…
Trong phát biểu của ông, ông thường xuyên nhắc đến Bác và Đảng, và nhắc đến với một thái độ hết sức tôn kính gây ra cho tôi một cảm giác là ông không thể nào có ý kiến gì khác những ý kiến của Bác và Đảng đã đề ra và đã thấm sâu vào trong ông tự bao giờ.
Lúc đó trong tôi bất chợt dâng lên suy nghĩ, ông bảo thủ và kiên định lập trường giai cấp còn hơn cả Lê Duẩn. Nếu ông mà được Hồ Chí Minh chọn làm tổng bí thư thay vì Lê Duẩn thì đất nước khó mong đổi mới. Bởi lẽ, Lê Duẩn đã không sống quá lâu như ông nên Trường Chinh mới có cơ hội lên thay và nền tảng cho việc cải cách đổi mới mới được đặt ra. Ngay hồi đó tôi bất chợt nghĩ vậy, nhưng bây giờ thì tôi không còn nghĩ như thế nữa vì lịch sử thì biện chứng và cũng rất bất ngờ, ai biết được ra sao…
Đó là lần tôi được gặp ông duy nhất. Kể từ đó tôi không còn gặp ông nữa dù sau nầy tôi trở thành phóng viên chính trị, theo dõi viết bài về quốc hội, chính phủ, không mấy khó khăn để được tiếp cận với ông.

Hôm nay thì ông vĩnh viễn ra đi, để lại đàng sau một hệ thống. Cái hệ thống mà ông là bậc khai quốc công thần, ông là vị tôi trung hiếm có. Một hàng người dài bất tận xếp hàng chờ vào viếng ông với sự thành kính tận đáy lòng. Những người ấy mến mộ công trạng của ông và cũng có thể kèm thêm lòng thương cảm vì những gì ông phải chịu đến cuối đời. Ông như một Nhạc Phi.
Nhà nước cũng quyết định làm quốc tang trọng thể cho ông.
Tôi chợt thấy khó hiểu, tại sao cả Nhạc Phi lẫn Tần Cối đều được hệ thống vinh danh như nhau?
HNC
* Tôi dự hội thảo không phải với tư cách nhà báo nên tôi không ghi chép gì do vậy có thể thiếu sót hoặc nhầm lẫn về thành phần tham dự, mong lượng thứ.

Được đăng bởi vào lúc 15:34

11 comments on “CXN_100913_3168_Đọc bài “Tôi trung” của HN Chênh, một người có đầu óc tự do, dân chủ sẽ nhìn thấy VN Giáp là trang sử khép lại của chế độ CS tại VN, không cần biết vè nhân dân gì sất….

  1. Ông ấy là NGU TRUNG. Chính thái độ NHẪN NHỤC của ông ấy góp phần làm cho đảng cs suy thoái, độc tài và gây bao đau thương cho dân tộc. Ông ấy còn nợ người dân Điện biên rất nhiều…

    Like

  2. Không phải chỉ có nhà báo HNC mà nhiều người VN khác ở trong nước cũng đã coi như không có ông từ lâu lắm rồi. Ông tướng kiên định lập trường chỉ vì ông không biết con đường ông chọn là sai hay vì ông HÈN quá mà không dám mở miệng góp ý? Tôi thiên về ý sau, vì bản thân ông là người có học, có được tiếp thu nền giáo dục của thời thuộc địa, chưa hoàn hảo nhưng hơn hẳn nền giáo dục xhcn sau này. Ông hèn và đã giữ được mạng sống, hưởng đủ lộc của chế độ nhưng kèm theo là NHỤC. Bỏ qua chuyện thời chiến với chiến thuật biển người, chịu hi sinh mạng sống của hàng triệu thanh niên nông dân, chịu để cho đất nước bị tàn phá đến mức kệt quệ dể dành thắng lợi cho đảng và bác, nhưng trong thời bình, ông chỉ như “một chiếc bình vôi”, hoàn toàn không có đóng góp gì cho dân, cho nước. Vì vậy, tôi đồ rằng khi chế độ cs sụp đổ, khi nhân dân biết rõ hơn về ông thì ông sẽ không còn là thần tượng nữa. Có ai đó đã phát biểu là: ông là tướng của đảng cộng sản chứ không phải là tướng của toàn thể nhân dân VN. Tôi đồng ý với ý kiến đó. Không bao giờ ông có thể đứng ngang hàng với các tiền nhân như Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung.

    Like

  3. Nếu chính phủ Mỹ điều Đại tướng Westmoreland làm bộ trưởng sinh đẻ kế hoạch Ông có nhận không? mọi người trả lời dùm tôi!

    Like

    • Ở Mỹ không có cái chức bộ trưởng sinh đẻ có kế hoạch, chỉ có luật cấm phá thai mà thôi. Tuy nhiên luật này thay đổi tùy theo tiểu bang (chính phủ trung ương không dính vào).
      Có tiểu bang cho phá thai, có tiểu bang thì cấm.

      Tuy nhiên cấn đề phá thai luôn là đề tài tranh cãi của dân Mỹ (tự do ngôn luận mà), và cử tri sẽ bỏ phiếu cho đại diện dân cử nào có quan điểm giống như quan điểm của mình (tự do bầu cử mà).

      Người ủng hộ phá thai thì nói là đó là quyền tự do lựa chọn của người phụ nữ

      Người chống phá thai thì nói là họ bảo vệ quyền được sống của con người, cho dù đó mới chỉ là 1 bào thai.

      Tự do tranh cãi kiểu này không bao giờ có ở chế độ độc tài toàn trị đâu

      Like

  4. Cái võ bẩn ( thủ tiêu,ám sát,dựng chuyện,khủng bố người nhà, đa số thắng thiểu số dù đa số) mà cụ VNG là đại sư từ hồi 1945 được các đ/c và đàn em sài cho chính cụ.! Gieo ác gặp ác thì không “tôi trung” sẽ là tôi chết cả nhà, cả họ luôn !!! Cái luật im lặng của thế giới ma fia phải gọi luật im lặng của thế giới cs bằng cụ cố.!

    Like

  5. Bọn lãnh đạo CSVN phóng đại quá mức! Còn có chuyện so sánh ông VNG với Hoàng đế Quang Trung nữa chứ! Quên đi, ko có cữa đâu nhé!

    Like

    • Thánh của mấy thằng cs chứ thánh của người khác à.Chỉ có lũ cs mới có lối suy nghỉ áp đặt như thế!Bởi vậy chúng luôn tự sướng chúng là “đỉnh cao trí tuệ”.Thực là không ra gì mà cứ khoe khoan.

      Like

  6. Tôi vẫn khâm phục Quang Trung nhất vì dù ngoài giỏi về quân sự,QT còn giỏi về kinh tế, giỏi về sử dụng con người, giỏi về tầm nhìn…dù xuất thân là nông dân. Còn. cộng sản đi sau mấy trăm năm mà còn bày trò làm ăn tập thể… để cho tổ quốc không bao giờ ngóc đầu dậy được

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s