Bao nhiêu năm rồi mà vẫn u mê…

 

16Khi đoàn quân của tướng Giáp tiến vào Hà Nội, hàng triệu đồng bào công giáo miền Bắc bỏ xứ đạo ra đi trong khóc than uất hận. Khi những quân đoàn của Ông vây hãm Sài gòn, người Sài gòn tức tưởi trong sinh ly tử biệt. Hôm nay, Ông trở về cát bụi. Người ta khóc Ông. Tôi nhận ra những bi kịch và cả những nghịch lý trong từng giọt nước mắt của mỗi nạn nhân.

Những chàng trai chân đất cần cù đã nén bỏ những khát khao thầm kín, nhân bản, để trở thành những con người thép, rực lửa căm thù, quăng mình vào lửa đạn. Chiến tranh kết thúc, vòng nguyệt quế cho người chiến thắng là chiếc khung xe đạp trên vai, chiếc đồng hồ ba cửa sổ trên tay về quê lấy vợ sinh con. Những đứa con sơ sinh được quấn trong mớ tã lót còn vương mùi thuốc súng, được nghe tiếng ru của cha là những bài ca của người chiến thắng.

Tuổi tới trường, chúng lại được nhuộm đỏ thêm lần nữa bởi nền giáo dục đã được chính trị hóa đến từng nét chữ.

Tiếng bom càng lùi xa thì tiếng loa truyền thanh càng gần. Tin tức bị thao túng. Lịch sử được nhào nặn. Văn – nghệ chỉ được sáng tạo theo định hướng. Đảng được tôn lên bậc chí thánh. Việc điều khiển quốc gia diễn ra trong bóng đêm. Phẩm hàm được ban phát cho những ai biết ngoan ngoãn vâng lệnh. Quả đấm chuyên chính tung ra cho những kẻ cứng đầu.

Tất cả gia đình, nhà trường, và xã hội như một giàn giao hưởng hùng vĩ để dệt lên những công dân “sùng bái”. Thế hệ cha anh sùng bái đến cuồng tín sẵn sàng nhẩy vào vạc dầu để được ơn của đảng. Thế hệ con em sùng bái đến cả tin. Tin vào những điều mà mình chưa hiểu.

Tôi sẽ buồn, nếu con trai tôi chọn thần tượng là một thiên tài quân sự, bởi chiến tranh là những cuộc chinh phạt tha nhân.

Điều làm tôi xót xa hơn tất cả là nạn sùng bái không thể sinh ra một thế hệ công dân tự tin, trong sáng, giỏi giang, tháo vát. Sùng bái chỉ sinh ra những bầy tôi vâng lời, khúm núm qụy lụy, và nhu nhược. Những cuộc “lên đồng” than khóc tập thể chỉ thấy ở những quốc gia độc tài, bưng bít và lạc hâu.

Có người đánh giá công của Ông bằng số người đến dự đám tang, bằng số giọt nước mắt lăn trên gò má. Nhưng người ta lại quên rằng nếu có một sân chơi công bằng, số người phản đối Ông cũng chẳng kém gì. Nỗi đớn đau của nhiều người dân nước Việt chưa hẳn đã khôn nguôi.

Có người còn sùng bái đến mức phải kiến nghị với đảng để tấn phong Nguyên soái, phong Anh hùng dân tộc, hiển thánh, lập miếu thờ để Ông được ngang tầm với Trần Hưng Đạo. Tại sao chúng ta không chấp nhận một sự thực rằng có đến hơn nửa công dân nước Việt coi đội quân của Ông là đạo quân xâm lược, và những cuộc chiến tranh mà Ông phát động là cuộc áp đặt chủ nghĩa cộng sản và giành độc quyền lãnh đạo quốc gia.

Xin bạn đừng nổi nóng, buộc tôi vào tội khi quân. Việc đánh giá di sản của tướng Giáp để lại cho dân tộc chưa bắt đầu. Những gì bạn biết đều rất phiến diện bởi nó được viết ra bởi nhóm người quá sùng bái Ông. Chỉ khi nào quê hương chúng ta có được một nền dân chủ lành mạnh, mọi nhận thức đều được lắng nghe, mọi sự kiện phải được nhìn qua nhiều lăng kính, mọi khoảnh khắc phải được tái hiện, mọi vùng tối phải được chiếu sáng, mọi bằng chứng phải được khai quật, lúc đó mới ngã ngũ.

Chiến thắng không luôn có nghĩa là “Đúng”. Chiến bại không luôn đồng nghĩa với “Sai”.

Rất nhân bản khi chúng ta khóc cho một người vừa mất. Nhưng có lẽ cũng nên giành nước mắt cho những nấm mồ không hương khói của cả hai bên. Và, nhất là giành lại chút nước mắt khóc cho chính số phận mình đang chìm đắm nơi bờ mê bến lú.

17/10/2013 Trần Hồng Tâm Cựu trung úy QĐND

Rate this:

0
0
Rate This

Liên kết với:

Like this:

This entry was posted in Trần Hồng Tâm. Bookmark the permalink.

One Response to Bao nhiêu năm rồi mà vẫn u mê…

Dân Miền Bắc của VN bị tẩy não nên họ rất ngu.
Thấy họ lên đồng tập thể vì một xác chết của một tên tướng csvn hy sinh giết dân diệt chũng vì cộng sản thế giới thì biết họ thuộc loại ngu không thua gì dân Bắc Hàn (Triều Tiên) đã lên đồng tập thể khi Chim Sưng U (Kim Jong il) bị chết .
Vậy chớ bọn Trung Cộng chiếm Biển Đông, vẽ một cái lưỡi bò to tổ bố thì không thấy họ lên tiếng hay biểu tình gì sất. Điều đó đủ kết luận “hiện tượng lên đồng” nầy đặc chũng của dân Miền Bắc Việt Nam. hehehe

10 comments on “Bao nhiêu năm rồi mà vẫn u mê…

  1. Tưởng chỉ Bắc hàn mới có, ai ngờ thủ đô ngàn năm văn hiến mà mê muội đến thế sao?
    Không thể tưởng tượng nổi, thời buổi Internet mà lại có những con người như vậy.

    Buồn thay.

    Like

  2. Trẹm đọc và đóng góp vào blog CXN cũng khá lâu+thực tế tiếp xúc…Tôi đánh giá được quan điểm,tư tưởng của người dân miền Bắc:họ bị cs tuyên truyền nhồi sọ quá lâu nên khó gột bỏ được cái gọi là đảng và bác dạy.Tuy nhiên,Trẹm chưa bao giờ đưa dạng thông tin âm lên trang mạng CXN vì hiểu sự nhạy cảm của dạng thông tin này…Hừm!Cục muối thì chia năm xẽ bảy cho dân,cục đường lũ lãnh đạo cs dộng một mình…kinh tế kiệt quệ,người dân nghèo bất mãn nên họ thức tỉnh phần nào.Nếu không te tua như hôm nay,họ sẽ một da.,hai bẩm nhờ ơn bác đảng,chú đồng,anh giáp,…nên mới có chúng em….không”giải phóng”miền Nam,hôm nay chắc miền bắc ông cố nội của Bắc Hàn.Nghỉ tới đây chợt rùng mình cho anh em miền Bắc.Đào tận gốc lũ cs ném cho cá tra ăn là vừa.

    Like

  3. Bao nhiêu năm rồi dân vẫn u mê
    Đi đâu lung tung cho đời mỏi mệt
    Ở chốn quê hương, không cõi đi về
    Bao nhiêu năm rồi chẳng biết đi mô
    Đi mô không đi, sao đời chẳng khổ
    Thân anh tôi trung chẳng thể làm người
    Bao nhiêu năm rồi anh còn u mê
    Thân anh u mê lên đồng tập thể
    Sống giữa quê hương nhưng chẳng quyền gì

    xin lỗi cố nhạc sỹ Công Sơn

    Like

  4. Lấy thân mình chèn pháo,lấy thân mình lấp lỗ châu mai,lấy vai mình làm gía súng,ôm bom giết giặc,Lê vănTám một mình xông vô kho đạn quân thù với tin thần dũng cảm có một không hai .tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng vô cùng phong phú của những đao diễn tài ba nhất nền điện ảnh VNDCCH.

    Like

  5. Sự u mê ngu xuẩn đến tột cùng cuả người dân bị thống trị và nô lệ đã minh chứng hùng hồn về sự nguy hiểm tột cùng của chế độ cộng sả.

    Like

  6. Máy chú mang bệnh sùng bái thần tượng như:Thanhtam,ktd hauvu,duyson…đọc bài này chắc tức trào máu rồi chết.Tác giả chửi thâm thúy thật.

    Like

  7. Chính sách nhồi sọ của cs Pắc bó thật tuyệt:cs chóp bu thì tiền vất qua cửa sổ không hết,dân đen đói khổ thiếu thốn trăm bề..lại còng lưng ra làm trả nợ cho bọn tham nhũng.Ngoài kia,tàu khựa lấn biển đảo,đất liền.Vận nước như nghìn cân treo sợi tóc.Lảo hồ chết,khóc một mớ,giờ đến Giáp thi nhau khóc…thật ngu không gì bằng.
    Ngày xưa,lúc Trẹm tôi học tiểu học trước 1975.Môn lịch sử,thời kỳ Lê Lợi khởi nghĩa chống quân Minh.
    Cha của Nguyễn Trãi là Nguyễn phi Khanh bị quân Minh bắt sang tàu bằng đường bộ.
    Nguyễn Trãi lúc bấy giờ học hành đổ đạt cao nhưng không ra làm quan dưới triều Hồ.
    Nguyễn Trãi là người con chí hiếu,khóc hết nước mắt lẽo đẽo tiễn đưa cha đến biên giới.Lúc chia tay,cha cười nói với Nguyễn Trãi:”Làm trai muốn có danh với núi sông,muốn báo thù cho cha,con phải rèn luyện ý chí,phò chúa giúp nước,chứ có đâu lại lẽo đẽo theo ta khóc lóc.”
    Nguyễn Trãi tỉnh ngộ!Từ biệt cha già ở ải Nam quan,trở về tìm đến lÊ LỢI,hết lòng phò giá,tận trung giúp nước,báo đáp công ơn cha.Đó mới là tấm gương sáng.
    Đằng này,Giáp theo hồ bán nước,rước giặc tàu về dày xéo quê hương,dân miền Bắc khóc cái nổi gì?Than ôi…..

    Like

  8. Hoàn cảnh hiện tại khóc cho chính mình ,khóc cho dân tộc mình là chính đáng nhất . Khóc vì tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình lại không nuôi mình mà phải nuôi bầy quỉ dử .Khóc vì chúng dùng tiền thuế của mình để đàn áp chính mình .Khóc vì chưa tiêu diệt được cs để cứu dân .Còn nhiều cái đáng khóc quá sao không khóc ,sao lại khóc cho cái không đáng thiệt là dân ngu quá lợn

    Like

  9. Bài viết rất hay, rất đúng với thực trạng đất nước đang rất mong manh xuy yếu, nghèo nàn lạc hậu,người dân thì phần lớn là ấu trĩ, thiếu thông tin, bị lèo lái tư tưởng dẫn đến cuồng tín. Vấn đề là những con người đã biết thực trạng đất nước như vậy phải làm gì để lo cho đất nước, thay đổi tình trạng này. Tình trạng độc quyền về chính trị sẽ dẫn đến đọc quyền về nhiều cái khác.. Chúng ta phải làm gi????

    Like

  10. Độc quyền 3G,độc quyền điện nước,độc quyền xăng dầu,độc quyền báo chí,đều do độc quyền chính trị mà ra.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s