Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng

Phạm Nhật Bình

Gửi cho Diễn đàn BBC từ Hoa Kỳ

Ông Lê Hiếu Đằng đã lên tiếng tuyên bố rời bỏ hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam

Tin ông Lê Hiếu Đằng đang trải qua những giờ phút lâm chung đang làm cho nhiều người rất buồn.

Có nhiều lý do để buồn, nhưng có lẽ nỗi buồn lớn nhất là vì cảm được những điều đau lòng nơi một người nhiều tâm huyết như ông Đằng trong những năm tháng cuối đời.

Không đau lòng sao được khi vào những năm tháng cuối đời lại phải thừa nhận một sự thật phũ phàng.

Đó là biết bao hy sinh đóng góp của mình và rất nhiều đồng đội lại chỉ góp phần tạo ra một tầng lớp thống trị mới, còn khắt khe và tàn bạo hơn cả thời kỳ thực dân Pháp đô hộ.

Thêm vào đó, cái gọi là “chế độ ngụy quyền” mà ông và nhiều đồng đội đã từng cố gắng lật xuống cho bằng được để xây dựng chủ nghĩa xã hội, lại là chế độ nhiều nhân bản, yêu nước, và có khả năng xây dựng mọi mặt xã hội hơn thể chế cộng sản chuyên chính hiện nay rất nhiều.

Trong suốt gần 40 năm qua, nhân dân tiếp tục sống trong đói nghèo suốt từ thời toàn trị sang đến thời mở cửa; và sống với các giá trị con người mà nhân loại đã xác định từ lâu.

Chỉ có giai cấp cai trị là thay đổi từ sướng ít trong thời toàn trị lên sướng nhiều và cực giàu trong thời mở cửa.

Không đau lòng sao được khi sau bao công sức đóng góp, đến cuối đời ông chỉ thấy đất nước càng ngày càng bế tắc và thụt lùi.

Thụt lùi so với cả nước Miến Điện nghèo nàn, lạc hậu.

Sau 40 năm bóp chết sức sống của đất nước và vì thế không còn sức chống trả hiểm họa mất chủ quyền vào tay Bắc Kinh, giới độc tài quân phiệt Miến, chưa hề vỗ ngực là “đỉnh cao trí tuệ loài người”, cũng còn biết đặt vận mạng đất nước họ lên trên hết. Họ gấp rút chọn con đường dân chủ để đưa đất nước thoát hiểm.

Đến cả nước Campuchia, một nước từng bị kéo về tận thời cộng sản nguyên thủy dưới tay Pol Pot và thường bị Hà Nội coi như chư hầu, cũng đã qua mặt Việt Nam trên con đường dân chủ hóa.

Miến Điện được chào đón trên trường quốc tế sau thay đổi dân chủ

Nỗi đau của ông Lê Hiếu Đằng cùng những đảng viên còn tâm huyết và tự trọng càng lớn khi họ tự nhận ra chính mình cũng phải lãnh một phần trách nhiệm trước tình trạng từng mảng chủ quyền đất nước đang biến mất dần.

Từ những cánh rừng đầu nguồn ở biên giới phía Bắc đến vùng Tây Nguyên mang tính chiến lược quân sự đến các vùng biển đảo nhiều tài nguyên đều đã bị giới lãnh đạo của ông Đằng xem là những vùng “đã mất rồi” và nay chỉ phản đối lấy lệ trước mắt dân chúng mà thôi.

Đó là chưa kể hàng trăm những khu hoàn toàn biệt lập của “công nhân” Trung Quốc trên khắp nước Việt, đặc biệt tại những vùng hệ trọng chiến lược, cứ tiếp tục mọc lên trước sự làm ngơ hoặc tiếp tay của giới cầm quyền.

Những ước hẹn với Bắc Kinh trong Hội nghị Thành Đô năm 1990 sẽ giao chủ quyền Việt Nam từng bước và hoàn tất vào năm 2020 (đúng thời hạn 30 năm) không chỉ còn là cơn ác mộng nữa nhưng đã trở thành một phần hiện thực rất lớn rồi.

‘Muốn lo cho nước’

Nhưng khó ai hiểu hay tin được những nỗi dằn vặt trên nếu không có những bước chân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc của ông Lê Hiếu Đằng năm 2011 và các phát biểu của ông từ đó, đặc biệt là bức thư tính sổ đời mình trên giường bệnh vài tháng trước đây.

Từ sự cảm thông với tấm lòng chân thành của ông, người ta bắt đầu thấy đây là một tấm gương can đảm đáng quí phục.

Và càng đáng quí phục hơn nữa khi có những đảng viên cao cấp hơn ông nhiều, biết rõ hơn ông nhiều về các nguy cơ cho đất nước và vai trò tác hại của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhưng vẫn không dám lên tiếng hay có một hành động nào xứng đáng, chỉ vì bổng lộc cá nhân và quyền lợi chế độ ban phát cho con cháu họ.

Biết thời giờ của mình không còn nhiều, ông Lê Hiếu Đằng đã nhắn gởi các đảng viên cộng sản Việt Nam khác:

“Lẽ ra bây giờ phải đoàn kết nhau lại để đấu tranh, phải có dũng khí, nếu ai cũng sợ cho bản thân mình, sợ cho bản thân gia đình mình thì đất nước sẽ ra thế nào, đất nước này ai lo?”.

“Nếu ai cũng sợ cho bản thân mình, sợ cho bản thân gia đình mình thì đất nước sẽ ra thế nào?“

Ông Lê Hiếu Đằng

Ông cũng bộc bạch với bạn hữu trong giới trí thức:

“Bao giờ cũng vậy, xã hội nào cũng vậy, thời kỳ nào cũng vậy, nhân sỹ trí thức phải đi đầu, phải giương cao ngọn cờ đấu tranh, phải dũng cảm, đừng có sợ.”

Nhưng liệu những lời kêu gọi tha thiết của ông Lê Hiếu Đằng có rơi vào khoảng không im lặng đáng sợ không? Đặc biệt, thế hệ đảng viên cùng thời với ông Đằng có còn ai chia sẻ những dằn vặt lương tâm này không?

Ngày nay, tại các nước cộng sản Đông Âu và Liên Xô cũ, nhiều đảng viên cộng sản thời đó đang bị chính thế hệ con cháu họ nhìn với ánh mắt khinh bỉ.

Những đảng viên ấy từng bảo vệ và bám lấy các chế độ cộng sản để hưởng lợi lộc cho đến những ngày tháng chót, bất kể sự tàn phá của các chế độ này đối với đất nước và dân tộc họ.

Ngay cả những lời của các cựu đảng viên này ngày nay chỉ trích các chế độ độc tài cũ cũng chẳng ai muốn nghe vì đã quá trễ và vì thế càng trở nên nham nhở.

Liệu cảnh ấy có lại xảy ra tại Việt Nam trong tương lai không?

Nhìn vào xu thế của nhân loại và ngay tại vùng Đông Nam Á, rõ ràng thời giờ không còn nhiều.

Và có lẽ nay là thời điểm thích hợp nhất để những đảng viên cộng sản Việt Nam – những người còn muốn giữ lại thanh danh và liêm sỉ đối với bản thân, đối với thế hệ con cháu, và đối với dân tộc – chọn con đường công khai rời bỏ đảng vì vừa chính mình vừa vì đất nước.

Đừng để đến khi quá muộn.

Những con người đáng kính trọng như Dương Quỳnh Hoa, Nguyễn Hộ, Trần Độ, Trần Xuân Bách…những Huỳnh Nhật Tấn, Huỳnh Nhật Hải, Phạm Quế Dương, Vi Đức Hồi, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Ngọc Diễm Phượng, … và nay Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên đã chọn con đường danh dự đó.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả từ Hoa Kỳ.

8 comments on “Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng

  1. Milovan Djilas từng là bí thư đảng cs Nam tư nói:
    20 tuổi mà theo cs là không có cái đầu,
    40 tuổi mà không bỏ cs là không có trái tim.

    Like

      • @ thanh thúy : Câu nó có ý như vậy (xin nhấn mạnh là có ý như thế) chính xác là của cố Tổng thống Liên bang Nam Tư Josip Broz Tito . Thực ra ông Tito nói cũng ý đó, nhưng không quyết liệt và dứt khoát như câu bạn trích dẫn, vì ông ta nguyên là bí thư đảng CS Nam Tư. Tuy nhiên bây giờ chúng ta, những người đã biết quá rõ bọn ác thú CS, thì phải thật thấm thía nội dung câu nói như bạn đã dẫn. Rất cảm ơn bạn. Mong sao các cháu thuộc lớp trẻ hiện nay, biết và hiểu rõ được câu nói nổi tiếng, không phải của Tito mà là của thanh thúy ” 20 tuổi mà theo Cs là không có cái đầu – 40 tuổi mà không bỏ Cs là không có trái tim”.

        Like

  2. Khi cs cướp mn , tôi mới học lớp ba lớp bốn gì đó . Cũng bị quàng khăn đỏ vào đội thiếu niên nhi đồng . Tôi cũng háo hức lắm . Rồi 15 tuổi , tuổi vào đoàn tncshcm , tôi cũng phấn đấu dữ lắm mới được kết nạp . Vào đảng là ước mơ của tất cả những ai được là đoàn viên . Tôi cũng thế . Ngoài lý tưởng cao đẹp dâng trào thì lúc đó sự nhận xét cũng phát triển theo . Tôi thắc mắc tại sao nói tư bản bóc lột mà lúc đó cha tôi làm nuôi sống cả gia đình . còn từ ngày giải phóng gia đình tôi sống túng thiếu cùng cực . Cả nhà phải đi làm mà mức sống rất thấp . Tôi bắt đầu ngi ngờ những kiến thức được học trong trường . Khi có sự quan sát , thì nhận xét ngày càng rỏ bản chất bịp bởm của cs . Thế là từ đó tôi cương quyết không phấn đấu vào đảng nửa . Nhưng chính sách của chúng là muốn tròng vòng kim cô đảng vào mọi thanh niên nên chúng đã chuẩn bị từ lúc công dân còn nhỏ học mẫu giáo lận nào là cháu ngoan bác ho , nhi đồng vv… nên thanh niên lúc đó khó mà không vào đảng , trường học cũng đòi kết nạp đảng , ra trường đi làm cơ quan cũng đòi kết nạp đảng , nhưng tôi luôn từ chối . Khi đi làm tôi càng nhận thức sâu sắc thêm sự giả dối , gian manh của mấy thắng cs làm lảnh đạo . Thằng GĐ công ty tôi nó là dân tập kết , lúc ông Tư còn là tỉnh uỷ viên , bí thư huyện mỗi khi ghé công ty là nó đón chào hết sức kính trọng . Ngay năm đó ông ta về hưu , ông ta ghé cty , nó làm ngơ bỏ đi không một tiếng chào hỏi . Tôi phải ra tiếp và giải quyết công việc . Cs là vậy đó , trở mặt rất bình thản , tự nhiên đến lạnh lùng ,tàn nhẩn . Con người với nhau mà đối xử như thế sao . Khi đi làm có dịp tiếp xúc với đảng viên lảnh đạo càng hiểu ra chúng thật vong ơn và tàn ác . Thế mà lúc thanh niên cũng có một thời tôi mê muội thần tượng chúng . Mai là tôi tìm hiểu kỷ nên được làm phó thường dân tới ngày nay dù tôi vẫn phải công tác với bọn chúng đến hôm nay . Nhiều lần chúng định mang vòng kim cô đảng vào đầu tôi đếu bị tôi từ chối . Nên tôi không hiểu nổi các vị được gọi là trí thức mà lại theo đảng là một điều hết sức lạ lùng , và càng lạ lùng hơn là theo hết đời mới ngộ ra đảng lừa bịp mình . Thử hỏi vn có bao triệu thanh niên mà trong đó có mấy người chịu vào đảng đâu . Chỉ có những thằng lưu manh cơ hội , chúng nhận thấy vào đảng là có cơ hội được lảnh đạo , được vơ vét nên chúng mới vào . Nhưng tôi cũng rất hoan nghênh những ai từ bỏ đảng dù muộn màn vì đức phật có nói : buông đao đồ tể lập tức thành phật . Mong rằng ngày càng có nhiều người từ bỏ con đường sai trái mà họ đã chọn để trở về với dân tộc với đất nước . Cùng nhau tiêu diệt lủ cs mọi rợ .

    Like

    • bạn ơi! Những người bạn gọi là trí thức ấy mà, thực chất chúng chỉ là đám trí nô thôi. Chúng là thứ chuyên bưng bô nâng bi ấy mà. Danh hiệu trí thức cao quý lắm, nhưng tuyệt đối danh hiệu này không dành cho đám trí nô lưu manh do bọn CS đào tạo.

      Like

  3. Đọc các com trên đây, tôi rất thích, đúng lắm. Nhất là bạn NDPK. Tôi cũng từng trăn trở như bạn. Bởi vậy tôi vẫn có ý chê ông LHĐ. Ông tự hào là hơn 40 tuổi đảng.
    Ông ta thua bạn xa lắc.
    Nhưng, bây giờ thôi thì ông ta đã trở về, cầu mong ông êm ái về với chín suối.

    Like

  4. Anh Thanh Thúy có nhận xét hay lắm!
    Chính tôi cũng từng nghỉ về những câu gọi là”danh ngôn”của mấy ông cố nội lở dại(hổng lẻ nói ngu)theo cs rồi bây giờ chống chế.
    Riêng việc ông Đằng cũng vậy.
    Tuy nhiên,đã hứa với lòng nên không nhắc làm gì.
    Chúc cho ông Đằng về với tổ tiên,đừng dây dưa với mác,với lê để rồi bị dân tộc VN nhắc đến ngàn đời.
    Dân gian Việt có câu đối ý với mấy câu danh ngôn trên:
    Khôn từ thuở lên ba.
    Dại già đầu cũng dại.
    Cs chỉ giỏi ngụy biện!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s