CXN_020714_4157_Thư gửi Nhà Báo Phạm Đoan Trang về cách hành xử như súc vật của Nhóm Nhật Ký Yêu Nước

Nụ Cười Nhân Quyền

Nụ Cười Nhân Quyền

Châu Xuân Nguyễn

Đoan Trang,

Khi đọc bài này về an ninh xách nhiễu mẹ của Đoan Trang, tôi rất bất bình, vì nơi tôi sinh ra và lớn lên (Sàigon) và nơi tôi du học và sinh sống cho tới bây giờ, hành động đó rất đáng lên án, ai làm người đó chịu, ko dính vào cha mẹ, anh chị, bạn bè v.v..An ninh Việt Nam tới nhà mẹ blogger Đoan Trang

Mời ĐT bấm vào link và xem clip đánh hội đồng của nữ sinh ở HN

http://clip.vn/watch/Nu-sinh-Ha-Noi-bi-danh-hoi-dong,zd_C/

Lý do tôi viết thư này cho ĐT vì trong thư của nhân vật gọi là Tiến Từ Từ gửi cho tôi thì ĐT và Long gì gì đó làm admin ở trang Nhật Ký Yêu Nước, và trong thư đó thì ĐT chứng tỏ là một nhân vật có mồm miệng và tư duy độc ác, nham hiểm nhất nhưng ĐT lại là người hay rao giảng nhất, như bài viết dưới đây.Thư gửi một nhân viên an ninh.

Hành động nữ sinh HN tiếng Anh gọi là “Physical Mob Attack” (Đánh Hội Đồng), hành động của bọn Nhật Ký Yêu Nước đăng hình tôi với mặt heo tiếng Anh gọi là “Mental Mob Attack” (Đánh Hội Đồng Tâm linh), với văn hoá văn minh của chúng tôi, cả 2 hành động đều là của thú vật chứ không phải của loài người, mặc dầu ĐT mới qua Mỹ dc vài ngày, qua Geneva dc vài ngày và biết cách ứng xử văn minh là thế nào, ở Shopping Centre, Super market, Dept Store, bãi đậu xe v.v..không một ai lớn tiếng với ng khác và nếu có vụ cãi lộn gia đình, thì khách bàng quang nhìn chăm chăm mục đích là để 2 người (cả chồng lẫn vợ) làm điều gì kém văn minh ở công cộng, còn 2 người đánh 1 người thè sẽ có hàng chục người ngăn cản, ko đứng đó trố mắt mà nhìn, vì hành động đánh hội đồng là ko chấp nhận ở một xứ sở văn minh.

Vậy mà bọn súc vật (the animals) ở Nhật ký Yêu Nước làm chuyện đó mà ko một lời can ngăn từ người rao giảng đạo đức nhiều như Đoan Trang. Nếu ĐT thấy hành động đó chấp nhận dc, ko đáng lên án thì từ đây ĐT hãy ngưng rao giảng vì nó sẽ biến ĐT thành hipocrit tức là đạo đức giả, hay còn gọi là “You don’t practice what you preach”, lời rao giảng không tương xứng với cách hành xử của mình, điều này rất xấu xa ở xã hội văn minh của chúng tôi.

Trích bài viết của ĐT:”Em biết không, có một chuyện cười: Hôm vào Hạ viện Mỹ, chị khụng khiệng trên đôi giày cao gót dọc một hành lang để vào phòng hội nghị. Vì không quen đi giày cao gót nên chị trượt chân ngã lăn quay trên thảm. Nghe tiếng ”huỵch” rõ to, cả đám bảo vệ đứng ngoài cổng và quan chức phía trong phòng họp đều đổ xô ra. Khi thấy người gây ra tiếng động là một cô gái châu Á vừa bị ngã, đang lập cập ngồi lên, họ lao cả đến để… đỡ chị dậy. Ai cũng hỏi ”bạn có sao không” một cách nhẹ nhàng, lịch sự và nhân ái đến mức chị đã bối rối lại càng bối rối. Họ hỏi rất thật lòng và cố gắng để mình không có cảm giác ngượng ngùng. Và ngay lúc ấy chị nghĩ, nếu ta đang ở Việt Nam mà bị ngã như thế thì sao? Chắc là sẽ có ngay hàng tràng cười hô hố: ”Chưa đến giường cơ mà em ơi”, ”thọt chân à em”…

Sự tôn trọng con người, nó thể hiện ở những điều nhỏ nhặt như thế. Nhân quyền đâu phải cái gì xa xôi đâu em, nó chỉ đơn giản là ”treat people with equal respect”, tất cả mọi người đều được đối xử với sự tôn trọng mà thôi.”(hết trích)
Chuyện này, không phải chỉ bảo vệ làm đâu mà tất cả, đàn ông hay đàn bà đứng gần đó đều ùa lại giúp…Tiếng Anh là “help” đó ĐT, help là hoàn toàn ko vụ lợi mà là một bổn phận khi thấy người ngã, sa cơ (dĩ nhiên khi sa cơ thì chính mình phải tự đứng lên thì ng khác mới helping along).
Vài hàng viết cho nhà báo Đoan Trang, hãy về VN, have a talk to your mates ờ NKYN và nói với bọn chúng rằng đánh hội đồng anh Châu như thế là như loài súc vật thôi (như đấu tố CS là súc vật vậy, nó ghê tởm, nó horrible mà ko ai ở thế kỷ 21 này chấp nhận được). Anh Châu tranh luận trên FB hằng trăm lần, và anh Châu có fan ở blog CXN nhiều lắm, nhưng ko bao giờ, không bao giờ cổ động hay khuyến khích họ mob attack vào một ai. Ah, by the way, bọn súc vật NKYN và Lê Anh hùng bị CXN tố cáo sự dối trá của chúng nhưng không attack anh, chụp mũ anh là CS, là DLV, là CAM, là tai sai cho CS là bán cả tổ quốc được nên chúng nó quay qua tung tin tấn công the most vunerable là Thông Tấn Xã Vàng Anh, chỉ vì TTXVA có link RSS đặt trên trang tin của CXN… Why ??? Could you ask them ????
Anh Châu
Melbourne
7.2.14
——————
Bấm vào link để xem bài:
Em thân mến,
Chị không gọi tên em, nhưng em biết thư này chị gửi em, phải không?
Chị đang ở châu Âu, trong một chuyến đi ngắn ngày để tham gia các sự kiện bên lề phiên Kiểm điểm Định kỳ (UPR) của Việt Nam ngày 5/2/2014. Các sự kiện đó là những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với các phái đoàn đại diện ngoại giao của một số nước, và một số tổ chức quốc tế. Nội dung trao đổi là về tình hình nhân quyền ở Việt Nam.
Những thông tin ấy các thành viên trong đoàn, trong đó có chị, đều đã phát biểu công khai trên một vài cơ quan truyền thông đại chúng – tất nhiên là ”lề dân” như Dân Làm Báo, hoặc ”hải ngoại, tư bản” như BBC, VOA, RFA. Nhưng những lời trong thư này thì chị chưa từng nói với ai, và em biết không, em là người chị muốn chia sẻ những suy nghĩ đó hơn cả.
Em có tin là, khi ở trong nước và cả ở nước ngoài, đã nhiều lần chị phải cắn môi, bám chặt tay vào mép bàn… để không bấm số của em, gọi điện cho em? Chị muốn gọi để nói thẳng với em những việc chị đang làm, những suy nghĩ của chị về em và về cuộc sống của mỗi chúng ta, thẳng thắn và rõ ràng, hy vọng ”sự thật sẽ giải phóng chúng ta”. Quả thật, đã có lần chị nháy vào số của em rồi, nhưng rồi lại dập máy trước khi em trả lời. Vì… chị sợ. Không phải sợ em, mà vì chị sợ sẽ không đủ khả năng để diễn đạt hết những điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay, mà đến khi ra bên ngoài, chứng kiến một xã hội khác, một thế giới khác, những điều ấy càng quay cuồng trong đầu chị nhiều hơn.
Cái xã hội ấy, thế giới ấy khác với nơi chúng ta đang sống biết bao nhiêu, em ạ.
Em có nhớ tháng 11/2012, khi chị trở về Việt Nam sau một tuần sang Bangkok học (em chắc biết chị vẫn đang theo học cao học ngành quản trị), chị tặng em một hộp kem đánh móng tay? Chị vẫn nhớ vẻ mặt em lúc ấy: Gương mặt em rực sáng lên, với một nụ cười đầy ngỡ ngàng, vui thích – vẻ mặt mà chị không bao giờ quên được. Chừng như em cảm động, vì chưa bao giờ nghĩ một ”thành phần phức tạp” như chị lại có thể tặng quà cho em. Chị cũng vậy, vì ngay lúc đó, chị cảm nhận rằng em giống chị ở một điểm: không biết ăn diện. Sau này nhiều lúc nghĩ lại, chị vẫn tự trách mình đã tặng em kem đánh móng tay. Lẽ ra nên là một thứ khác thực tế hơn, ví dụ đồ chơi cho con em, hoặc cái quần, cái áo gì đó. Vì người như chúng ta, có bao giờ dùng kem đánh móng tay đâu. Với cách trang phục giản dị, thậm chí xuềnh xoàng, của em và chị mà móng tay lại màu hồng bóng thì quả thật là không hợp.
Chị luôn nghĩ, nếu không có cái rào cản ”an ninh quốc gia”, hay nói đúng hơn, ”lợi ích của Đảng và Nhà nước” ngăn trở, rất có thể chúng ta sẽ là hai chị em rất thân. Vì chúng ta giống nhau: nghèo, tiết kiệm, không biết ăn diện, và có lẽ cả hai đều có tinh thần trách nhiệm ngang nhau đối với công việc. Chúng ta sẽ nói với nhau những chuyện hay hơn nhiều so với các chuyện chúng ta vẫn từng phải trao đổi. Em sẽ hướng dẫn chị dùng sữa chua để làm sạch da mặt, sẽ khoe với chị thằng cu con khỏe mạnh, thông minh; còn chị sẽ kể với em những cuộc đi phỏng vấn với các nhân vật thật là hài hước, sẽ chia sẻ với em thông tin về giới văn nghệ sĩ, nhà khoa học, trí thức – một thế giới đa dạng và sinh động – mà bọn phóng viên thì thường thích kể về công việc phỏng vấn và nhân vật được chúng phỏng vấn lắm.
Cũng như bây giờ chị muốn kể với em về thế giới bên ngoài này biết bao.
Em biết không, có một chuyện cười: Hôm vào Hạ viện Mỹ, chị khụng khiệng trên đôi giày cao gót dọc một hành lang để vào phòng hội nghị. Vì không quen đi giày cao gót nên chị trượt chân ngã lăn quay trên thảm. Nghe tiếng ”huỵch” rõ to, cả đám bảo vệ đứng ngoài cổng và quan chức phía trong phòng họp đều đổ xô ra. Khi thấy người gây ra tiếng động là một cô gái châu Á vừa bị ngã, đang lập cập ngồi lên, họ lao cả đến để… đỡ chị dậy. Ai cũng hỏi ”bạn có sao không” một cách nhẹ nhàng, lịch sự và nhân ái đến mức chị đã bối rối lại càng bối rối. Họ hỏi rất thật lòng và cố gắng để mình không có cảm giác ngượng ngùng. Và ngay lúc ấy chị nghĩ, nếu ta đang ở Việt Nam mà bị ngã như thế thì sao? Chắc là sẽ có ngay hàng tràng cười hô hố: ”Chưa đến giường cơ mà em ơi”, ”thọt chân à em”…
Sự tôn trọng con người, nó thể hiện ở những điều nhỏ nhặt như thế. Nhân quyền đâu phải cái gì xa xôi đâu em, nó chỉ đơn giản là ”treat people with equal respect”, tất cả mọi người đều được đối xử với sự tôn trọng mà thôi.
Bảo vệ, vệ sĩ, và cả công an ở Việt Nam, có bao giờ có được thái độ trân trọng với từng con người, từng công dân như thế đâu, phải không em?
Giờ này chị đang ở châu Âu. Chị đã đến Stockholm, Brussels, Budapest, và Geneva. Những thành phố thanh bình, bồ câu và quạ bay rợp trời, thiên nga bơi lấp lánh trắng mặt hồ. Lần đầu tiên chị thấy ”Danube lơ” êm đềm như thế nào, và nó lại gợi cho chị nhớ tới những lời ca mẹ chị vẫn hát ngày xưa, về một dòng sông khác ở châu Âu, Volga:
”Nép bên nhau, thiết tha lời ân tình
Bờ cỏ vắng, bóng đêm dần buông.
Họa mi hót khúc ca rừng êm đềm
hòa theo tiếng sóng vỗ dạt dào.
Sông Volga, những đêm thơ mộng ơi
Thời gian hỡi, hãy khoan, ngừng trôi”.
Thật sự là có những giây phút chị chỉ mong thời gian ngừng trôi.
Cuộc sống thanh bình đến mức những người như chúng ta, nếu cứ giữ mãi cái nhìn trước nay của chúng ta, với tư duy rõ ràng về ”thế lực thù địch chống phá Nhà nước”, thì sẽ chẳng thể hiểu nổi vì sao ”bọn tư bản giãy chết” lại cứ phải quan tâm đến ”công việc nội bộ” của một nước xa xôi, nghèo, chậm phát triển, như Việt Nam, dưới ”chiêu bài” nhân quyền.
Họ quan tâm để làm gì? Có rất nhiều lý do vụn vặt, nhưng lý do bản chất của sự quan tâm ấy, là vì họ ở một xã hội văn minh, nơi mà người ta tin rằng nhân quyền là một giá trị phổ quát, dù là của người châu Âu, châu Á hay châu Phi, dù là của công dân Mỹ, Thụy Sĩ hay Việt Nam.
Còn chuyện ”nhân quyền và chủ quyền, cái nào cao hơn” thì dài lắm, chị sẽ nói nhiều về nó ở một bài viết nào đấy sau.
Điều mà bây giờ chị muốn nói bây giờ, là càng đi xa, chỉ càng thấy nhớ và thương Việt Nam hơn.
Chị vốn không thích nước Mỹ, có thể vì một mặc cảm tự ti và ghen tị thầm kín trong lòng: Tại sao cũng là con người mà dân Mỹ không phải trầy trật… học tiếng Anh, lại có thể cầm hộ chiếu đi lại thoải mái khắp thế giới, không như công dân Việt Nam đi đâu cũng bị dò xét, nghi ngờ, bị ách lại hỏi giấy tờ, làm khó dễ, v.v. Nhưng khi ở Mỹ, chị cũng phải thừa nhận, những người Mỹ tạo nên một cộng đồng thân thiện và yêu nước – theo cái nghĩa, họ tự hào về quốc gia của họ. Và đặc biệt là sự thân thiện. Ở đó, dù là anh gác cổng người da đen hay chú bồi bàn da trắng tóc vàng, hay cô bán hàng gốc Á trong siêu thị, tất cả đều cởi mở và lịch thiệp với khách. Họ chẳng tiếc gì một nụ cười với khách, đến mức có lúc chị nghĩ hay đó là sự chuyên nghiệp mà họ học được, tức là họ được huấn luyện để lúc nào cũng tươi cười như vậy? Chứ chẳng nhẽ họ yêu công việc của họ, trân trọng khách hàng của họ đến thế được?
Song có lẽ cách hành xử hòa nhã ấy là thật, xuất phát từ thái độ của họ đối với công việc và con người, chứ không phải họ tập được.
Ngay ở Hungary, một xứ Đông Âu mà dân trong nước lâu nay vẫn nhiều người bảo là ”nghèo”, thì gia đình người Việt nào chị gặp cũng có xe hơi riêng và nơi ở, nếu không phải một ngôi nhà đẹp như biệt thự với vườn cây xanh mướt vào mùa hè, thì cũng là một căn hộ chung cư xinh xắn, ấm áp suốt cả mùa đông. Dân Hung cũng cởi mở, thân thiện, sẵn sàng giúp đỡ như dân Mỹ, Bỉ hay Thụy Điển. Hôm ở Thụy Điển, chị bước vào xe buýt và ngồi đúng vào hàng ghế dành cho người cao tuổi (hình như vậy). Khi thấy một bà già tóc trắng như cước lại gần, quen phản xạ của người Việt Nam là cứ thấy ai bước tới là phải cảnh giác, chị suýt đứng dậy… bỏ chạy, thì bà già đã kêu lên: ”Ấy ấy, bạn cứ ngồi. Tôi chỉ định chỉ đường cho bạn đi thôi. Vừa nãy tôi có nghe thấy bạn hỏi đường mà”.
Em ơi, bao giờ thì người Việt Nam đối xử với nhau thân ái được như vậy?
Chị thấy xót xa cho thế hệ bố mẹ của chúng ta – những người sống trải qua bao năm tháng chiến tranh bom đạn, rồi tới thời bao cấp đói khổ, và trên tất cả, cứ sống mãi trong một xã hội người với người đối xử với nhau hung hãn như chó sói. Chị thấy xót xa cho những bạn trẻ Việt Nam thế hệ 7x, 8x, 9x – những người mà, như chị nói, đã không bao giờ có cơ hội được đào tạo đàng hoàng, tử tế trong môi trường giáo dục ở Việt Nam, để đến nỗi giờ này khoảng cách về kiến thức và kỹ năng giữa họ và người trẻ ở các nước khác, ngay cả trong khu vực, đã là quá xa.
Và chị thấy xót xa cho những người như em.
Chị vẫn nhớ câu chuyện em kể cho chị, về những đêm em giả làm người đi đường để rình bắt cướp ở Hải Phòng. Em bảo, dù biết có đồng đội ở quanh đó yểm trợ, nhưng em vẫn ”sợ chết đi được”. Chị nhớ đôi mắt em sáng ngời, vui thích, khi cầm hộp kem đánh móng tay chị tặng. Chị nhớ vẻ mặt bực bội của em nhìn chị, khi em phải hy sinh ngày chủ nhật cùng chồng đưa con trai đi chơi công viên, chỉ để phải gặp ”con mụ phản động” là chị. Chị nhớ em thật thà bảo, lương thưởng của em, tính tổng cộng tất cả lại, chỉ có 8 triệu đồng thôi – mà là ”em vừa được tăng đấy nhé”. Và chị bảo, ô cao thế, vẫn còn hơn chị đến 2-3 triệu.
Em à,
Bao giờ thì chúng ta có thể nói chuyện với nhau bình thường như hai người bạn, như hai chị em? Bao giờ thì chúng ta không còn bị những cơm, áo, gạo, tiền ám ảnh? Không còn những đề tài chị phải viết để có tiền nhuận bút, những dự án ”chống phản động” em phải tham gia, những gương mặt phản động em phải gặp? Bao giờ cái thế giới của chúng ta được thanh bình, hay là bình thường hóa, để không còn vô vàn hình ảnh đen tối loang loáng trong đầu mỗi ngày đêm: an ninh quốc gia, phản động, dư luận viên, thế lực thù địch, chống phá…?
Bao giờ em có thể cầm cuốn hộ chiếu của em ra nước ngoài, đến Mỹ và châu Âu, để nhìn những dòng sông lững lờ trôi, với đàn thiên nga như rắc hoa trắng trên mặt nước?
Điều làm chị xót xa hơn cả khi nghĩ về em, là trong những đêm năm xưa em đi bắt cướp, hay trong những lần em phải bỏ chồng con ở nhà để đi làm việc ngoài giờ, để đấu tranh với bọn phản động, và chẳng bao giờ có hy vọng đi sang Mỹ hay châu Âu, thì vẫn có những vị tướng công an đi nước ngoài như đi chợ, thậm chí còn dư tiền tậu nhà cửa, xe hơi ở Mỹ. Con cái họ được du học tại trường xịn, tương lai được đảm bảo. Nếu họ có lo gì, chắc chỉ là phải lo làm sao cho chế độ ăn uống của họ được ”healthy”, nghĩa là ăn sạch uống sạch, đầy đủ chất, không gây tiểu đường, ung thư, xơ gan, suy thận… Kể ra điều này cũng hơi khó thực hiện ở nước ta, nhưng biết đâu đấy, có khi bọn mình quen tư duy kiểu dân nghèo nên tưởng thế thôi, chứ nhiều tiền thì mua tiên cũng được, kể cả mua sừng tê giác, vây cá mập, tay gấu ở Việt Nam.
Bây giờ, viết đến những dòng này, chị cũng lại cảm thấy lo sợ: Biết đâu lá thư này của chị lại sẽ làm hại em? Có thể đồng nghiệp, rồi cấp trên của em, sẽ đánh giá em là thân thiết với ”con phản động” quá, sơ hở quá, mất cảnh giác quá.
Nhưng chị hy vọng họ sẽ hiểu đây là những suy nghĩ thật lòng của chị, và nếu họ ”xử lý”, nhắc nhở hay có lời này nọ về em chỉ vì em là người được chị gửi lá thư này, thì chị thấy họ không có tư cách để làm đồng nghiệp hay cấp trên của em. Tuy nhiên, chị tin là họ không ngu ngốc như thế.
Chị mong sớm gặp lại em, em yêu mến.

28 comments on “CXN_020714_4157_Thư gửi Nhà Báo Phạm Đoan Trang về cách hành xử như súc vật của Nhóm Nhật Ký Yêu Nước

  1. Vote cho chú Châu cái điểm này:
    “… Anh Châu tranh luận trên FB hằng trăm lần, và anh Châu có fan ở blog CXN nhiều lắm, nhưng ko bao giờ, không bao giờ cổ động hay khuyến khích họ mob attack vào một ai…”

    Điều này nói lên cái gì??? Là sự thật CLB Nguyễn Xuân Châu được tập hợp bởi những con người rất văn minh, trình độ, có văn hóa ứng xử cần thiết và có sự cao thượng.
    Chú Châu kính mến, chỉ cần mọi người trong CLB này hiểu và luôn tin chú là được rồi chú ạ!
    Riêng cá nhân cháu, qua một thời gian được tham gia CLB, cháu đã học được nhiều điều, và trao đổi những kinh nghiệm này với một số nhà dân chủ khác, họ sửng sốt và ngạc nhiên vì sao cháu lại có được cái kinh nghiệm và nhãn quan tốt đến như vậy, cháu bảo tạm thời bí mật chưa nói ra tên Minh chủ của cháu, vì phải để họ ngấm đã rồi cháu mới giới thiệu họ vào CLB, lúc đó thì họ có được những thông tin cần thiết thì cái comment của họ mới thật sự thuyết phục.

    Luôn vote cho chú, một người chí công vô tư, Mr. Châu Xuân Nguyễn ạ!

    Like

  2. Đừng chấp thứ nhãi nhép vừa ngộ nhận vừa hỗn láo, lại hãnh tiến như ĐT và đám NKYN anh Châu ơi. Từng có câu ” người nào, vật nào, thì chỗ ấy” mà. Đám nhãi này xuất thân thế nào, được dạy dỗ ra sao , thì chúng sẽ ứng xử như thế. Cứ xem cái cách mà đám nhãi này nó làm, nó phát ngôn là biết. Chúng khác lắm với Phương Uyên, với Đỗ Thị Minh Hạnh …

    Like

  3. Lai lịch,gốc gác,môi trường sống của lũ con nít ĐT,NK Yêu..tiền hám danh…ai ai cũng đều biết.
    Tôi thì nói thẳng:Phong trào dân chủ VN không chó bắt mèo ăn cứt.
    Dân chủ gì cái loài,giống cs lai F3,F4 nầy.
    Lũ con nít nầy có gốc gác dòng họ với tụi cs.Tụi cs sẽ dùng khi hửu sự.

    Like

  4. AC va cac comment than men, cu ap dung cau chia khoa ” dung nghe cs noi ma hay nhin ky cs lam” doi voi moi cn, to chuc la biet ngay ban chat. DT va NKYN qua viec lam moi comment deu thay rat ro co gai nay va to chuc nay noi va lam khac xa mot troi mot vuc.

    Like

  5. Nhóm NKYN xuyên tạc hình ảnh của Anh Châu, và đánh tập thể như vậy rất xứng đáng bị nguyền rủa, đáng trách cho chế độ xã nghĩa này đã sản sinh ra một loại sản phẩm như thế , hơn nữa NKYN chống cộng như thế có khác gì tính bầy đàn của cộng sản đâu

    Like

    • @JQKA,
      Đúng vậy, chúng ta phải lên án chế độ đấu tố, bôi nhọ là chế độ man rợ nhất của loài ng, chúng ta có thể dùng thông tin để phản biện, đả kích, thậm chí tấn công nhưng thông tin đó phải là sự thật chứ ko phải bịa. Chụp mũ CXN là CS, tay sai CS, DLV, bán nước, bán tổ quốc là bịa chuyện bôi bẩn, điều này phải lên án. Khi tôi tấn công Phạm Chí Dũng, nó biết nó là TS Kinh Tế dzởm chứ tôi ko bịa đặt, tôi cho nó phản biện bằng cách trưng bằng TS của nó học ở đâu rồi tôi sẽ đt hay viết thư hỏi,
      Anh Châu

      Like

  6. Nhat tri nhu y kien AC comment. Suc manh cua su that se vo cung to lon trong 1 xh ma nguoi dan phai hang ngay ngap ngua trong gia doi.

    Like

  7. CS rất giỏi đánh hội đồng vì bản chất của chế độ CS là ” dân chủ tập trung ” được áp dụng rộng rãi để giết những người mà chúng muốn bằng các phiên đấu tố rất hiệu quả trong vụ việc ” cải cách ruộng đất ” bất chấp họ có là địa chủ hay không số đông muốn họ chết là họ phải chết . ngày nay CS biến tướng thành những phiên tòa lưu động để ép buộc xử tội bất cứ ai bởi trước khi xử lưu động kẻ đó đã được rêu rao khắp đất nước làng xã là tội này tội kia dù phiên tòa chưa dựng lên thì xem như kẻ đó đã được kết tội từ quần chúng nhân dân rồi đến khi Internet tấn công CS bằng sự thật thì chúng lập nhiều tổ chức dân chủ cuội để các tổ chức này tấn công đấu tố kẻ nào đó mà chúng muốn như CXN của chúng ta . tuy nhiên chiêu trò này đang bị phai nhạt vì sự thật lúc nào cũng làm cha giả dối và có thực mới vực được đạo nên hiệu quả chiêu trò này đang giảm dần và có khả năng sắp tới sẽ mang lại hiệu ứng ngược cho CS .

    Like

  8. Cách hành xử của đám con nít NK yêu…tiền và đám dân chủ đời F3,F4 với anh Châu rất giống kiểu đấu tố Cải cách ruộng đất thời cs miền Bắc.
    bản chất,gien di truyền tụi cs là vậy.
    Trẹm không lạ gì tụi cs.
    Đám nầy mà cơ cấu vô thành phần HCS thì ôi thôi….tụi nó còn ác độc hơn ông cố nội của đồ chết bằm,dịch vật cs.
    Tụi nầy thừa hưởng kinh nghiệm của ông tổ chúng để lại nên chúng rất xảo quyệt gấp trăm lần cha ông của chúng.
    Nói thẳng ruột ngựa:Trẹm tôi không chấp nhận lũ nầy trong thành phần HCS.

    Like

  9. Các bạn có nhớ hồi Nguyễn Đắc Kiên không ? Lúc đó thấy trang Basam và vài trang mạng khác tung hô nó quá, tớ đã chỉ rõ kiểu dân chủ “thịt ba chỉ” của chú Kiên này rồi. Tớ thích trang của a Châu vì : Chấp nhận đối thoại và phản biện bằng chứng cứ lập luận xác đáng, không theo kiểu “cả vú lấp miệng em”, hay ” đánh hội đồng” rồi quy chụp bậy bạ kiểu “nói lấy được”. Đồng thời trang của a Châu có quan điểm nhất quán, thuyết phục người đọc bằng lý luận được kiểm chứng qua thực tế những gì đang diễn ra trong nước. Tuyệt đối không có sự áp đặt, quyền phán xét hoàn toàn tùy thuộc vào tri thức và nhận thức trên cơ sở quan điểm của người đọc. Đến nay, tớ đã được rất nhiều bạn bè cảm ơn tớ, vì họ khoái trí khi biết và vào đọc trang mạng này. Hí hí, khoái quá !

    Like

  10. Chưa đi hết đoạn đường đầy chong gai hiểm trở mà chúng nó đã bị ló đuôi như thế rồi, thì kể ra cũng may mắn đấy anh Châu!!!

    Với đặc tính ấu trĩ, nhỏ nhen, ích kỷ và bần cùng của bọn chúng, làm sao mà làm được việc lớn cùng với những người có tâm có tầm vì việc chung siêu hạng như anh, dạng này chỉ biết copy, quấy rối đúng hơn là ăn hại và phá hoại mà thôi.

    Ếch nhái là thế đấy, cứ thích nhảy lung tung không biết hướng nào đi, làm phiền những người xả thân vì nước

    Like

  11. Thưa Đinh lảo!
    Tôi có đọc một vài trang mạng…Nếu Trẹm không nhầm thì Đinh lảo tướng có mặt ở TTXVA và có thể một vài trang khác vẫn với nickname ĐT.
    Trẹm tôi ở hàng cháu của Đinh lảo tướng,rất quan tâm đến quan điểm của độc giả.
    Trẹm nghỉ rằng với quan điểm như Đinh lảo tướng,việc nhập hộ khẩu ở blog CXN là hoàn toàn chính đáng.
    Blog CXN ngày càng phong phú về mặt tinh thần với sự đóng góp của những độc giả nhiệt tình,tâm huyết như Đinh lảo.
    Rất ngưỡng mộ.

    Like

  12. @ Bendongsongtrem ! Rất cảm ơn bạn đã động viên tớ. Những năm tháng còn lại của đời mình, tớ chỉ mong sao góp một tiếng nói nhỏ vào sự nghiệp loại trừ bọn CS khỏi nước mình thôi. Bởi tớ luôn thấy mình có tội sau mấy chục năm mù quáng và ngu muội bưng bô cho chúng nó. Một lần nữa cảm ơn bạn nhé.

    Like

  13. Ở trong miền Nam khi chưởi người khác bằng từ gì cũng được nhưng kiêng cử nhất khi gọi địch thủ là VC ( nếu ko có chứng cớ ) Hai từ đó người ta ghê sợ và khinh bỉ đứng hàng thứ nhất .Bọn nhãi nhép này anh C. cho vài roi ra trò để chúng chừa cái thói quen mà bọn csVN nhồi nhét vào đầu bao năm qua . ĐT mới đi biểu tình chống tàu khựa một vài lần để tiếp cận, côn an bắt và rồi trở về dựng cờ DC thêm vài chiêu 258 thế là trở thành nhà đấu tranh DC,NQ một các nhởn nhơ.
    ÔI !!! VN trở thành một nước DC hồi nào sao mình không hay ???

    Like

  14. Anh CXN cứ yên tâm là những người như chúng tôi ủng hộ anh ngay từ những năm 2010 đến nay,vàng thật đâu sợ lửa..đám nhãi ranh NKYN nó ganh ghét thì phải.Một trang blog mà được mấy ông già U50 với U60 tham gia hàng ngày chửi CS thì thật hiếm ở VN.Có ông già 60 nào vào NKYN không nào…

    Like

  15. anh châu cho tôi hỏi,những đối tượng và trường hợp nào đấu tranh nhân quyền dân chủ cho dân tọc việt nam mới được,từ khi tôi vào trang của anh,thì tất cả những ai đấu tranh anh cũng phê ván,tại sao vừa qua anh ko đến dự buổi điều trần để tranh đấu cho dân việt nam

    Like

    • @hân,
      Lý do thì tôi viết rất rõ trong hàng loạt bài viết rồi, ko giải thích thêm nữa. Tôi có điều trần bên Úc rồi chứ, bạn ko đọc bài tôi mà trách tôi thì ko ổn đâu
      CXN

      Like

  16. nghề của cs là đánh hội đồng,đánh người ngã ngựa,ba xạo,lừa gạt,cướp của,áp bức người dân,đến f3-f4 làm sao tiêu hết cái gen côn đồ,đó cũng gọi là muốn xây dựng xhcn thì phải có con người chủ nghĩa rừng rú,đám cha chú lợi dụng nhân dân đễ bán nước hại dân,đám con lợi dụng dân chủ nhân quyền đễ kiếm tiền kiếm danh,đúng là rau nào sâu đó ông bà ta nói quả là không sai,nước mất tới chân không lo toan giữ nước,nước mất rồi thì dân chủ có không???./.

    Like

  17. muốn có dân chủ thì chung tay lật đỗ bè đảng cộng sản vn đi thì có dân chủ liền.dân chủ nhân quyền không thễ đi xin là thiên hạ ban cho ta,chống cộng ôn hoà đễ tìm dân chủ nhân quyền là tự sát.còn ngược lại thì toàn là dân chủ cụi có chỉ đạo mà thôi. hay nói đúng hơn đoàn thễ xã hôi hiện nỗi lên tại vn đễ cs trỡ thành ve sầu thoát xác, lấy thí dụ khi cộng sản sụp đổ cha mẹ phạm chí dũng bị đồng bào xữ trãm,phạm chí dũng binh vực cha mẹ mình hay đồng tình với đồng bao đã xữ trãm cha mẹ mình,một cuâ hỏi đơn giản thôi,phạm chí dũng nghĩ sao xin cho biết cảm tưỡng./.

    Like

  18. Vote cho chú Châu cái điểm này.:
    “… Anh Châu tranh luận trên FB hằng trăm lần, và anh Châu có fan ở blog CXN nhiều lắm, nhưng ko bao giờ, không bao giờ cổ động hay khuyến khích họ mob attack vào một ai…”

    Điều này nói lên cái gì??? Là sự thật CLB Nguyễn Xuân Châu được tập hợp bởi những con người rất văn minh, trình độ, có văn hóa ứng xử cần thiết và có sự cao thượng..
    Chú Châu kính mến, chỉ cần mọi người trong CLB này hiểu và luôn tin chú là được rồi chú ạ!
    Riêng cá nhân cháu, qua một thời gian được tham gia CLB, cháu đã học được nhiều điều, và trao đổi những kinh nghiệm này với một số nhà dân chủ khác, họ sửng sốt và ngạc nhiên vì sao cháu lại có được cái kinh nghiệm và nhãn quan tốt đến như vậy, cháu bảo tạm thời bí mật chưa nói ra tên Minh chủ của cháu., vì phải để họ ngấm đã rồi cháu mới giới thiệu họ vào CLB, lúc đó thì họ có được những thông tin cần thiết thì cái comment của họ mới thật sự thuyết phục..

    Luôn vote cho chú, một người chí công vô tư, Mr. Châu Xuân Nguyễn ạ!

    Like

  19. haha… thật là thảm hại, trước đó thì toàn nói tốt cho nhau vì những đồng tiền mà chúng liên kết để chống phá đất nước vậy mà giờ đây nhóm admin của Nhật ký yêu nước cũng được gọi là súc vật với những hành xử của mình. Không chỉ dàn admin của Nhật ký yêu nước lục dục mà cả một mạng lười blogger Việt Nam cũng đã quay sang cắn xé nhau sau một thời gian hoạt động.

    Like

    • Đừng cào bằng Cọng sản là đất nước, nếu ai đó cào bằng việc chống Cọng sản là Chống đất nước, kẻ đó là thiểu năng và bộ não đã bị tê liệt. Cọng sản là của 3 triệu tên đảng viên, còn đất nước là của 90 triệu dân, đã hiểu?.
      “Chủ nghĩa Cọng sản sai lầm ngay khi nó còn trên giấy. Nó như con quái vật càng ngày càng phình to, không còn cách nào khác là sớm vứt nó đi. Tôi đã bỏ một nữa cuộc đời cho lý tưởng Cộng sản, nhưng ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng Đảng Cọng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”-Cựu tổng bí thư đảng Cọng sản Liên-Xô Mikhail Gorbachev. Mấy em tôn sùng Cọng sản còn non lắm, cố gắng trưởng thành hơn.
      “Cọng sản là không thể sửa chữa, chúng phải bị xoá bỏ”-Boris Yeltsin(Cựu bí thư thứ nhất đảng Cọng sản Liên-Xô-Uỷ ban thành phố Moscow và cũng là cố tổng thống Liên Bang Nga).
      “Ai tin Cọng sản là không có cái đầu, ai theo Cọng sản là không có trái tim”-Vladimir Putin(Cựu thành viên KGB-Uỷ ban an ninh Liên Xô và cũng là tổng thống Liên Bang Nga)
      “Cọng sản làm cho con người thành gian dối”-Angela Merkel(được sinh ra và lớn lên ở Đông Đức và hiện tại là nữ thủ tướng Đức).
      “Xã Hội Chủ Nghĩa chỉ là ảo tưởng”- Lê Hiếu Đằng-Đảng viên đảng Cọng sản Việt Nam-Phó chủ tịch uỷ ban Mặt Trận Tổ Quốc
      “Lịch sử đã chứng minh rằng tất cả loại độc tài, tất cả chính quyền độc tài đều chóng suy tàn, Còn chế độ dân chủ thì không sụp đổ.”- Vladimir Putin(Cựu thành viên KGB-Uỷ ban an ninh Liên Xô và cũng là tổng thống Liên Bang Nga hiện tại).

      Đương nhiên sự sụp đổ của đảng Cọng sản Việt Nam là không tránh khỏi, chế độ hoạt động trái với quy luật xã hội sẽ bị đào thải, đó là quy luật và Cọng sản không thể thoát ra khỏi quy luật đó. Cọng sản là tội ác chống lại nhân loại, chúng đã diệt chủng 100 triệu người trên toàn thế giới và con số vẫn còn tăng lên.

      Like

  20. Chẳng biết thế nào nhưng mà nhìn vào cái ảnh đã không muốn đọc bài rồi, ảnh gì mà mặt đầy máu me, không biết đi tán gái ở đâu bị trai làng nó đánh cho rồi về tự sướng post lên facebook khoe như đúng rồi, lại còn vu khống cho công an nữa chứ. Nói thật là nhìn mặt tên này thì cứ ra đường là ăn đánh của bọn du côn chứ đừng nói là công an. Đầu thì trọc lốc, mặt thì vênh lên, đúng là đáng đánh lắm

    Like

  21. Trước vận nước trên dầu sôi lửa bỏng mà nhìn cái mặt máu me cùng nụ cười vô cảm nó toát ra một con người đầy mâu thuẩn của sự giả trá……..nếu nhóm nầy lên điều hành quốc sự thì VIỆT NAM sẽ đi về đâu đây?????

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s