CXN_031214_4333_Bình ruồi chỉ khoe với BCT, BBT, ĐBQH và DNNVV là không có chen lấn tín dụng, dồi dào thanh khoản…: Càng chậm giải ngân, thua lỗ càng lớn

523da-btmh-nttq-nvm
Châu Xuân Nguyễn

Hơn sáu tháng nay, tôi viết là sẽ có hiện tiện chen lấn tín dụng, tiền huy động 300 ngàn sẽ không đủ để chi trả 400 ngàn trái phiếu, 360 ngàn cho vay DNNVV để phát triển và 120 ngàn tỉ trả lãi cho 1 triệu tỉ nợ xấu.

Kết quả của báo động đó là DNNVV nghe theo, đóng sập cánh cửa vay mượn (vì họ biết khi có chen lấn tìn dụng thì họ sẽ ko cạnh tranh dc với TPCP và lãi suất sẽ tăng đột biến nên tỉ lệ tăng trưởng tín dụng 2 tháng đầu năm nay là âm 1.66%).

Chính vì thế nên tiền NHTM huy động dc 2 tháng đầu ko có chổ giải ngân nên họ phải mua TPCP sớm
CXN_031014_4322_CP cũng nhìn thấy chen lấn tín dụng sẽ xẩy ra ở giữa tới cuối năm nhờ CXN nhắc nhở đấy ah ?????: Chính phủ yêu cầu ổn định tỷ giá, tín dụng không dồn vốn vào cuối năm

Trích bài 4322 ngày 10.314:”
Còn chuyện tín dụng sẽ chen lấn cuối năm có lẽ 3D đọc ở đây mấy ngày trước…CXN_030414_4282_Tháng 1 huy động 9 ngàn tỉ, tổng cộng 2 tháng 34 ngàn tỉ, cả năm cần 400 ngàn tỉ…như thế từ giữa tới cuối năm sẽ có hiện tượng chen lấn tín dụng: Tháng 2: Huy động 25.000 tỷ đồng trái phiếu Chính phủ

Trích bài 4282 ngày 4.3.14 (6 ngày nay):”Vậy là còn lại 366 ngàn tỉ trái phiếu cần phải huy động cho 10 tháng còn lại, vậy mỗi tháng phải gần 37 ngàn tỉ, hãy chờ xem lúc chúng chạy vắt giò lên cổ vẫn NHTM vẫn không có tiền cho chúng huy động.

 

DNNVV thì đã nghe theo lời CXN rồi, phần lớn đóng cửa để mặc bọn cộng nô tự biên, tự diễn, họ không tham gia vào kinh doanh nữa. DN nào còn ở lại thì cắc chắn là không có kế hoạch vay tiền để phát triển KD nữa, chính vì vậy nên tăng trưởng tín dụng trg 2 tháng là âm 2%..http://cafef.vn/tai-chinh-ngan-hang/den-cuoi-thang-2-tin-dung-tai-ha-noi-giam-189-201403011340435702ca34.chn

 

Hãy nghe chúng rên siết vì thiếu tiền từ nữa cuối năm 2014″(hết trích)

Và trích bài báo này ngày 8.3.2014:”Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 2/2014, Chính phủ yêu cầu Ngân hàng Nhà nước Việt Nam chỉ đạo đẩy mạnh cho vay, thúc đẩy tăng trưởng tín dụng, tập trung vào những lĩnh vực ưu tiên, bảo đảm mục tiêu dư nợ tín dụng đề ra phân bổ đều trong các tháng, không để dồn vào cuối năm.”(hết trích)”(hết trích)
—-

Vậy thì mục đích của Bình Ruồi la toáng lên để làm gì ?????

1. Để ĐBQH, BCT,BBT, UVBCHTU, ĐVCCấp đùng lo vì theiu61 tiền cho trái phiếu, CXN nói sai đấy

2. Để DNNVV thấy tiền dư thừa mà chui đầu vào vay NH thay vì đóng cửa

Cả 2 điểm này, BR đều thất bại vì những ai quan tâm về TPCP, dòng tiền của NHNN, NHTM, bội chi v.v..đều đọc trang này và bài này thì họ đều biết tình trạng ngày hôm nay chỉ là nhất thời thôi, đầu tư công vẫn khát vốn và 64 tỉnh thành cũng đang tranh nhau đồng tiền trái phiếu như giặc đây.

Chỉ có một biện pháp duy nhất là tất cả ngưng đọng lại, đâu đứng đó, thay đổi thể chế, bõ CS hay XHCN vì nó thất bại hoàn toàn, bầu cử tự do để có người tài, đủ kiến thức, kinh nghiệm và uy tín với 90 triệu đồng bào ta thì mới vực dậy KT và cuộc sống của dân tộc.


Khi một thể chế mới lên thì tất cả nợ loanh quanh sẽ tự nhiên phải khoanh lại, người người cố gắng thu nhập cho cuộc sống, mua sắm cái mới, tạo nguồn cầu cho nền kinh tế, phá sản những NH ngoắc ngoải, dư tiền cho DN mới vay, tích biên 200 ngàn căn hộ, bán rẻ cho dân với lãi suất lock-in (khoá lãi suất cố định, CP bù lỗ nếu lãi suất tăng cao sau này và CP hưởng lãi suất thặng dư nếu lãi suất thị trường thấp hơn LS lock-in.

Dĩ nhiên giải thể tất cả DNNN, khuếch trương công thương để xuất khẩu, tất cả những món hàng xuất khẩu phải qua “stringent export quality control” tức là tiêu chuẩn xuất khẩu cao để bảo vệ thương hiệu xuất khẩu và chử “Made in VN”, cùng lúc bảo vệ một nồi cơm lâu dài cho dân tộc ta. Từ những phát triển KT, sau 5 năm chúng ta củng cố quốc phòng và lấy lại Hoàng Sa. Cảnh sát sẽ theo tiêu chuẩn CS Úc, Y tế sẽ từ từ giảm bớt 4 hay 5 bệnh nhân trg 1 giuòng, Y tế dự phòng, VSATTP là hàng đầu để giảm thiểu số người nhập viện, giáo dục sẽ trở lại như thời kỳ VNCH nơi mà bằng cấp của du học sinh dc thế giới công nhận, tiếng Anh là bắt buộc vì đó là sự phát triển dân trí, khoa học, xã hội, kỹ thuật, an ninh, QP tất cả đều dùng Anh ngữ, ngay cả Google cũng là Anh Ngữ.

Cải cách hành chánh, đuổi việc 2/3, giử 1/3 và tăng lương gấp đôi, ai làm ko chạy việc thì cho nghĩ vì có 2/3 dự bị quen việc rồi, dĩ nhiên là thật tah2, minh bạch, ko tham nhũng và bắt buộc phải đối xử như công chức là công bộc người dân, ko hơn, ko kém, tất cả ý tưởng quan liêu, cửa quan cửa quyền sẽ bị đập bỏ.

Về ngoại giao sẽ nghiên về Mỹ nhưng không lệ thuộc Mỹ như VNCH hồi xưa (hồi xưa Mỹ viện trở VN vài tỉ usd, nay GDP 170 tỉ usd nên chúng ta sẽ mua vũ khí Mỹ, tham gia, tham chiến với 1 vài tiểu đoàn với Mỹ, dần dần tạo lòng tin để thành một thành viên của ANZUV–> trở thành ANVZUS (cái này rất rất khó nhé), được bảo vệ an ninh bời HK. Thiết lập lại biên giới Việt Hoa, đem trở lại hệ thống Visa, trục xuất tất cả những ai nhập cảnh lậu, lập phòng thủ Hà Nội và phía bắc VN, dùng 6 tàu Kilo tuần tiểu cùng với HK, Su-33 Mk2 12 chiếc sẽ đóng ở Đà Nẵng và Nội Bài, có thể Hải Phòng.-

An sinh xã hội thì sẽ có thất nghiệp, lương hưu cho bất cứ ai trên 65 ko phân biệt đảng phái, sẽ ko còn cảnh màn trời chiếu đất.

Khoa học kỹ nghệ sẽ dựa trên phát triển KT, công thương chứ ko hàn lâm, tất cả hổ trợ công thương, xuất khẩu. NHNN sẽ độc lập với CP, họ sẽ điều phối lãi suất, tỉ giá để thay đổi theo tình hình KT phát triển 9theo kiểu thắ chặt và thả ra theo dự đoán 2 hay 5 năm để ko giật cục)

VN là một nước nông nghiệp, sẽ ko còn TCT thực phẩm thu mua lúa giá rẻ, bán qua cty sân sau ở Sing rồi cty sân sau bán lại lãi gấp mười cho thị trường thế giới. CP HCS sẽ lập hiệp hội xuất khẩu gạo do chủ DN bầu ra và CP sẽ giúp xuất khảu qua ĐSQ cho những hiệp hội như thế này, VN phải xuất khảu hàng đầu và nông dân phải có cuộc sống ít nhất bằng ng thành thị (ở Úc, nông dân là loại rất giàu vì họ lập hội lúa mì, gạo và họ tự định giá, mỗi tấn XK trích vài aud để hiệp hội hoạt đọng, đính giá xuất khẩu vô vụ lợi như The Australian Wheat Board (HH Lúa mì), Ricegrowers’ Association of Australia

Bộ Kế Hoạch và Đầu tư sẽ dẫn đầu bởi một BT có đầy đủ kinh nghiệm và kiến thức như TS Alan Phan, người “đọc” dc suy nghĩ của nhà đầu tư ngoại quốc, biết họ muốn làm gì, nghề gì, xuất khẩu đi đâu, điều kiện nhân công thế nào, tỉnh nào có lợi thế nhất, vận tải thành phẩm và nguyên liệu như thế nào…Những thằng đầu đất như Bùi Quang Vinh thì chỉ đáng xách dép cho những người bảo vệ hay làm vệ sinh của Bộ KH và ĐT của CP HCS.
Một thằng đáng xách dép cho bảo vệ Bộ GT là Đinh La Thăng….Sẽ nghiên cứu và nếu có tiền sẽ làm đường sắt khổ rộng đồng nhất cho VN, đường xá, cầu cống sẽ đấu thầu tư nhân từ A tới Z, Tư vấn giám sát bước đầu là ngoại quốc hay cty VN chỉnh chu, ko móc ngoạc nhà thầu v.v..Dẹp hết những cty cầu đường của BGT & VT
Bộ Xây Dựng cũng phải rất tinh tường về nhu cầu của nhưng building công cộng, có thể trách nhiệm điện lạnh, bảo trì và xây dụng những bld mới của công sở, quản lý nhà chính phủ cho thuê v.v..
Bộ Tài nguyên môi trường sẽ tách ra thành 3 Bộ là Môi Trường, Khoáng sản và Đất đai. KS sẽ giám sát cty tư nhân khai thác đồng, chì, dầu mỏ, than, titanium, Tungsten v.v… Bộ MT sẽ có nhiệm vụ rất cao là giữ môi trường như của Úc Dept of Environment. Bộ đất đai sẽ trách nhiệm lưu trử tất cả nhưng tài liệu sở hữu đất (sẽ trả đất cho dân oan và nhà nước ko quản lý đất đai nữa, sẽ ko còn chuyện quyền sử dụng đất mà chỉ còn là quyền sở hữu đất như Úc thôi)
Bộ LĐ TBXH sẽ lo QĐ về hưu, tàn phế ko kể CS hay VNCH
Bộ thông tin sẽ hoàn toàn báo tư nhân nhưng sẽ giới hạn chứ ko là 700 tờ báo. Đài TH sẽ như Úc, một đài của CP ko lấy quảng cáo thương mại (vì giá quảng cáo rất dễ che giấu, ko có giá “thị trường”, người Úc rất kỹ, CP ko bao giờ dính vào những gì mà từ ngoài nhìn vào ng ta có thể tố cáo tham nhũng)
Bộ VHTTDL, sẽ phải quảng bá hình ảnh du lịch VN với Úc (gần, nhiều tiền, sẽ ngày càng tăng thị phần so với Bali, nhưng chúng ta phải hiếu khách, môi trường tốt, ko chặt chém, giúp đở nhỏ nhặt nếu ko là bộ phận giá của tour) và dĩ nhiên BT phải rành về sở thích của khách du lịch, quảng bá hình ảnh du lịch của VN, CS ko ăn hối lộ v.v..
Đó là vài điều suy nghĩ về một VN tương lai mà bây giờ tôi ko ngại đăng, ko ngại CS bắt chước vì chúng sắp sập rồi, còn gì nữa để chúng cải cách.

Với một người lãnh đạo mới, một ê-kíp có cùng khả năng, nguyện vọng phục vụ, có thành tích quản lý KT thì tôi tin rằng 90 triệu người sẽ hưởng ứng và cúng nhau xây dựng lại một tương lai VN ấm no, công bình, bác ái, thịnh vượng và văn minh

Trong khi chờ đợi, chúng ta vẫn phải ngưng đóng thuế.

Melbourne

12.03.2014 

Châu Xuân Nguyễn

————————-

http://cafef.vn/tai-chinh-ngan-hang/cang-cham-giai-ngan-thua-lo-cang-lon-2014031212234988010ca34.chn
hứ 4, 12/03/2014, 12:50

Ứ đọng 57 nghìn tỷ đồng trái phiếu Chính phủ
Càng chậm giải ngân, thua lỗ càng lớn

Càng chậm giải ngân, thua lỗ càng lớn

Có kế hoạch không có nghĩa là mọi việc sẽ xảy ra đúng như kế hoạch, và bởi vậy cần phải thay đổi, điều chỉnh lại kế hoạch nếu mọi việc diễn ra theo chiều hướng xấu.

Tại phiên họp thường kỳ Chính phủ tháng 2/2014, Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình cho biết, trong 2 tháng đầu năm Chính phủ đã huy động được tới gần 57 nghìn tỷ đồng qua phát hành trái phiếu chính phủ (TPCP) – một con số khổng lồ.

Xoay quanh khoản tiền đổ mạnh vào TPCP nói trên, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Ts Phan Minh Ngọc, hiện đang làm việc tại Ngân hàng Sumitomo Mitsui, chi nhánh Singapore.

Thống đốc NHNN cho biết, 2 tháng đầu năm đã huy động được 57 nghìn tỷ đồng TPCP nhưng chưa giải ngân được và Kho bạc Nhà nước đang đem gửi ngân hàng. Theo ông, thực tế này nói lên điều gì?

Tôi rất hy vọng tình trạng “chưa giải ngân được” này chỉ là tạm thời. Nghĩa là, tiền này đã có kế hoạch và thời điểm chi tiêu khả thi rồi, chỉ là tạm thời gửi vào ngân hàng trong lúc chờ đến lúc đó để khỏi lãng phí vốn nhàn rỗi. Coi như vớt vát được chút tiền lãi nào hay chút đó, bù đắp một phần lãi phát sinh tính trên lượng TPCP đã phát hành.

Nếu không phải tạm thời thì sao, thưa ông?

Nếu vậy thì đây là một vấn đề trầm trọng. Bởi rất có thể tình trạng dư thừa vốn hoặc bí đầu ra bắt nguồn từ những khả năng không xấu.

Ví dụ, có thể kế hoạch giải ngân TPCP “có vấn đề” về tính hiện thực, khả năng thực thi.

Cũng có thể các đối tượng tiềm năng sử dụng tiền huy động từ TPCP hoặc là không có khả năng và điều kiện để được giải ngân TPCP, hoặc là đã bị giải thể hoặc bị làm mất khả năng thực thi các dự án chi tiêu bằng tiền từ TPCP do những lý do như khó khăn kinh tế, vỡ nợ v.v…. Việc thay đổi doanh nghiệp thực thi dự án sử dụng TPCP, nếu có, sẽ cần một thời gian, và trong lúc đó thì đương nhiên là việc giải ngân vốn TPCP phải bị đình lại.

Và, rất có thể tình hình và điều kiện kinh tế, xã hội đã thay đổi lớn trước và sau thời điểm lập kế hoạch phát hành TPCP, làm cho các dự án sử dụng vốn TPCP trở nên bất khả thi, không cần thiết, không có hiệu quả v.v…

Điều gì xảy ra nếu tình trạng “chưa giải ngân được” kéo dài?

Đương nhiên đó là điều không hay chút nào. Vì lãi suất Kho bạc Nhà nước được hưởng từ tiền gửi tại ngân hàng, có khả năng là lãi suất ngắn hạn, chưa chắc đã cao bằng lãi suất TPCP, thường là lãi suất dài hạn, nên thường cao hơn lãi suất tiền gửi ngắn hạn. Do đó, càng kéo dài thì tình trạng thua lỗ càng lớn.

Cho dù nếu lãi suất tiền gửi hiện tại có cao hơn lãi suất TPCP thì vẫn có rủi ro là lãi suất tiền gửi sẽ sụt giảm trong tương lai gần, làm cho Kho bạc Nhà nước vẫn sẽ bị chi nhiều hơn thu từ hình thức “kinh doanh” này. Chưa nói rằng cách “kinh doanh” này, nếu có thể gọi được như vậy, là không được phép, không đúng mục đích của việc phát hành TPCP.

Ngân hàng đổ tiền mua TPCP, rồi Kho bạc Nhà nước lại gửi tiền này vào ngân hàng? Và có thể ngân hàng lại dùng một phần trong số tiền đó để mua TPCP? Vòng luẩn quẩn này lợi, hại cho ai?

Nếu muốn rạch ròi lợi hại thì có thể nói lợi là lợi ngắn hạn, cụ thể là trong những lúc lãi suất tiền gửi cao hơn lãi suất TPCP. Và lợi cho một nhóm nào đó muốn “tay không bắt giặc”, lợi dụng mức tín nhiệm tín dụng của Chính phủ để trục lợi.

Hại thì nhiều hơn, chẳng hạn sẽ phát sinh lỗ khi lãi suất tiền gửi thấp hơn lãi suất TPCP. Lúc đó thì đương nhiên Chính phủ là người phải đứng ra trả nợ.

Hơn nữa, uy tín của Chính phủ sẽ bị sứt mẻ nghiêm trọng vì hành động “trục lợi” này trong mắt người dân và nhà đầu tư (dùng uy tín của mình phát hành TPCP chỉ để đem gửi vào ngân hàng hưởng lãi), chứ không dùng để phát triển kinh tế xã hội.

Với các tổ chức tín dụng thì sao, thưa ông?

Tổ chức tín dụng thực ra chỉ có lợi chứ chẳng bị tổn hại gì từ hành động “kinh doanh” này cả, vì về bản chất họ cũng chỉ là tổ chức trung gian, kinh doanh chênh lệch lãi suất. Chừng nào mà lãi suất tiền gửi, dù của Chính phủ hay của dân, vẫn thấp hơn lãi suất cho vay thì họ vẫn cứ hưởng lợi.

Khi xảy ra hoàn cảnh đảo chiều, thì họ chỉ đơn giản là dừng lại, buộc các chủ thể gửi và vay tiền trong nền kinh tế phải điều chỉnh theo để họ tiếp tục đứng ra làm trung gian cho các luồng vốn trao tay trong nền kinh tế.

Nền kinh tế chịu ảnh hưởng gì từ vòng luẩn quẩn này?

Đối với cả nền kinh tế thì đương nhiên là không có lợi vì hành động “kinh doanh” này là theo kiểu “lộc tôi hưởng, thiệt hại người khác gánh”. Chính xác ra, như trên đã nói, chỉ có một nhóm nào đó trong Chính phủ được hưởng lợi, còn hậu quả thua lỗ sẽ được Chính phủ và tức là toàn dân, toàn nền kinh tế gánh chịu thay.

Sâu xa hơn, hành động phát hành TPCP để gửi tiền vào ngân hàng sẽ làm tăng áp lực lạm phát vì Chính phủ gây sức ép lên Ngân hàng Nhà nước phát hành thêm tiền và hệ thống ngân hàng phải mua TPCP, tức làm tăng cung tiền không vì mục tiêu đầu tư hiệu quả nào cả.

Một số ý kiến cho rằng trong tình hình này Chính phủ nên giãn kế hoạch phát hành trái phiếu, chờ giải ngân số tiền ứ đọng trên sau đó mới tiếp tục. Ngược lại, có ý kiến nói làm như vậy kế hoạch phát hành trái phiếu của Chính phủ cả năm khó hoàn thành. Quan điểm của ông như thế nào?

Ta lại phải đi từ cái gọi là kế hoạch đã. Có kế hoạch không có nghĩa là mọi việc sẽ xảy ra đúng như kế hoạch, và bởi vậy cần phải thay đổi, điều chỉnh lại kế hoạch nếu mọi việc diễn ra theo chiều hướng xấu. Đã xảy ra tình trạng ứ đọng vốn TPCP có nghĩa là đã có trục trặc trong kế hoạch. Trong hoàn cảnh như thế mà vẫn nhắm mắt làm thì khó có thể bình luận gì thêm được nữa.

Bởi vậy, việc cần làm hiện nay là rà soát, đánh giá lại kế hoạch và khả năng hiện thực của nó, để rồi có những điều chỉnh thích hợp. Chẳng hạn, nếu cần thiết và có thể, lấy phần vốn TPCP đã phát hành (mà không thể giải ngân được vì lý do điều kiện đã thay đổi, như đã nói qua ở trên) dùng cho những dự án khác, và do đó, cắt giảm khối lượng và thay đổi thời điểm phát hành TPCP dành cho những dự án còn lại.

Xin cảm ơn ông!

Tường Vy

 

Theo Trí Thức Trẻ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s