CXN_051514_5088_Nổi dậy chống cướp đất và CA giết người: Ngày 14.5.2014 là cách trốn và tháo chạy của GĐ TQ, ĐL…Cuối năm nay (đám đông sẽ cầm cờ vàng 3 sọc đỏ), cách trốn và tháo chạy cũng y chang với chóp bu ĐCSVN (MTGPMN)

CSGT móc ví người dân lao động

CSGT móc ví người dân lao động

 Trích bài dưới đây: “Một trong hai cô bảo vệ nhấn số gọi công an, nhưng ít giây sau đó, thả máy xuống, thở nặng nhọc: đầu dây bên kia đột  ngột bị cắt ngang.

Đám đông tràn vào sân. Tôi đứng nép vào phòng bảo vệ nhìn ra. Những thanh niên mày mặt rất lạ lùng, không thể là công nhân, trang bị gậy sắt, gậy gỗ và cờ tràn vào sân công ty như một đạo quân xâm lược. Tiếng chửi thề, hú hét, tiếng gầm máy xe…v.v biến sân công ty đang vắng lặng trở thành hỗn loạn.

Một cô bán nước gần công ty cho biết lửa cháy từ cuộc bạo động lúc 5,6 giờ sáng cho đến giờ, không ai dập cả, toàn bộ ban giám đốc đã đi trốn. Điều lạ là giữa những người bàng quan, có một 1,2 nhân vật ăn mặc không là công nhân đứng gần đó, mặt rất khó chịu khi chúng tôi hỏi thăm và chụp hình. Thậm chí nếu chúng tôi không nhanh chóng rời khỏi nơi đó, có thể sẽ gặp rắc rối.”(HT)

 

http://nhacsituankhanh.wordpress.com/2014/05/15/di-giua-dong-bao-dong-p-1/

Đi giữa dòng bạo động (P.1)

Image
Lúc 10g sáng ngày 14/5, Tôi cùng 2 người bạn là Thiên Văn và Phạm Thy quyết định chạy xuống khu Gò Vấp, gần Lái Thiêu, khi nghe nghe tin các công ty ở khu Tân Thới Hiệp bắt đầu có đình công. E rằng sẽ có đập phá và bạo động, chúng tôi không dám mang theo nhiều máy móc, chủ yếu là mang theo sự liều lĩnh, để tìm hiểu vì sao lại có những chuyện đập phá và cướp bóc như trên các trang mạng xã hội mô tả.

Lý do của chuyến đi này được thôi thúc từ đêm trước. Ngay khi chúng tôi nhận được những hình ảnh những chiếc thiết giáp tiến vào Sài Gòn, những đoàn xe biểu tình được dẫn đầu bởi một chiếc xe Matiz bí ẩn, được chuẩn bị hình cờ búa liềm và ngôi sao, làm náo loạn nhiều con đường. Trong đêm, nhà văn Nguyễn Đình Bổn nhắn tin “anh buồn quá, công nhân bị lợi dụng, rồi sẽ có người chết”. Nhà báo Mạnh Kim thì gọi, giọng lo lắng “tôi quá sốt ruột nên làm một vòng coi tình hình, có gì mình liên lạc nhau nhé”. Lúc đó, tôi cũng đang chạy trên các con đường dẫn đến tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc. Thành phố im lặng, nhưng nặng nề trong lòng những người đang quan tâm đến thời sự đất nước.

Trên đường đi đến Tân Thới Hiệp, chúng tôi được Huy Đoàn, một người bạn ở gần đó cho biết tình hình vắng lặng. Các công ty đã cho công nhân nghỉ việc và dán thông báo giới thiệu mình không là người Trung Quốc trong sự lo sợ. Chúng tôi quyết định đi ngõ ra Sóng Thần, Bình Dương, vì nghe nói có một đoàn biểu tình đang tụ tập ở đó.

Gần giữa trưa, nắng tháng 5 gắt và khó chịu vô cùng, ai cũng tìm chỗ mát để né. Vậy mà chỉ đi được một đoạn, chúng tôi tìm thấy hàng loạt các xe gắn máy cầm cờ, trống…v.v gầm rú phía trước. Trong các nhóm ào ạt đi như vậy, có đủ nữ lẫn nam. Cứ thỉnh thoảng lại nghe tiếng hô “Việt Nam Muôn Năm”, “Đả đảo Trung Quốc”… như một cách làm hiệu để đoàn không bị lạc hướng. Dự đoán các nhóm này sẽ đi về khu công nghiệp ở Sóng Thần, Bình Dương, nên chúng tôi quyết định bám theo.

Có vẻ như không có sự kiểm soát nào. Những đoạn đường mà mọi ngày, CSGT vẫn đứng khắp nơi, nay vắng lặng một cách khó hiểu. Cảm giác thật khó tả khi gia nhập vào đoàn người. Chúng tôi cảm nhận thấy một điều rất rõ, những nhóm xuống đường này đang kiểm soát thị trấn, kiểm soát thành phố mà không có bất kỳ sự ngăn chận nào. Duy chỉ có hoạt động hết sức thầm lặng và kiên trì của các nhóm dân sự xã hội ở vài nơi nhằm hạ nhiệt của các đoàn người đang lên cơn sốt. Ngay trong đoàn, chúng tôi nhìn thấy 2,3 chiếc xe với các bạn trẻ cứ chạy song song và dúi cho những người biểu tình các tờ photocopy. Tôi thúc Thy chạy vượt lên và xin một tờ. Nội dung trong đó ghi rằng “Lời kêu gọi khẩn cấp Kính gửi các bạn công nhân ở tỉnh Bình Dương và cả nước”. Với phông chữ khoảng 12pt, tràn trang giấy là lời kêu gọi mọi người hãy bình tĩnh và kêu gọi đừng cướp phá, sẽ bất lợi cho Việt Nam. Dĩ nhiên, có những người đọc, có những người vứt sau lưng.

Nỗ lực hạ nhiệt của những nhóm dân sự xã hội thật đáng khâm phục. Ngay trong khu Công nghiệp Sóng Thần, giữa những đám cháy và sự kích động điên cuồng của đám đông chạy đi chạy lại, gậy và cờ, hò hét, vẫn có một nhóm thanh niên im lặng dũng cảm đứng dựng băng-rôn lớn, trên đó có dòng chữ ghi “Hãy biểu tình đúng cách. Không đập phá tài sản. Không lấy tài sản”. Tim thắt lại, tôi nghĩ không biết vào những lúc đám đông ít tự chủ nhất, những lúc sự điên dại lên cao nhất, có khi nào họ trở thành những vật hy sinh hay không?

Nắng càng gắt, dường như sự điên loạn càng dâng.

Dọc con đường đi về của thị xã Thuận An, thuộc Bình Dương, thật không thể tin nổi vào mắt mình. Chúng tôi nhìn thấy hàng loạt các công ty bị đốt cháy, đập phá… quang cảnh không khác gì đã xảy ra một cuộc chiến. Gần như 100% công ty đã đóng cửa. Cho đến khi chúng tôi đến đây, đã là ngày thứ 3 của các cuộc bạo động, nhưng hầu như chạy suốt vài mươi cây số, tuyệt nhiên không hề thấy bóng công an, CSGT hay CSCĐ. Sự lo sợ xuất hiện ở nhiều nơi. Các ATM không hoạt động nữa, tiền rút đi. Nhiều ngân hàng tăng cường bảo vệ và được lệnh không giữ nhiều tiền mặt ở các chi nhánh có sự biến.

Công ty Song Tain là một trong những nơi có quang cảnh thê lương nhất. Cả hệ thống nhà máy bị đốt rụi. Lửa tràn ra tận ngoài đường nhựa, làm chảy và cháy đen một đoạn lớn. Hàng rào bị lật ngửa. Khắp nơi đều có dấu đập phá và sổ sách bị quăng ra sân. Khói vẫn còn nghi ngút. Nơi này dường như bị đám đông tàn phá không phải một lần. Sự chà xát và đập, cướp khiến chủ công ty phải cầu cứu. Đến trưa ngày 14/5, một nhóm khoảng 6,7 CSCĐ được điều đến và ngồi gác trong bóng mát, sau bức tường công ty. Nhưng lúc này thì có vẻ như không còn gì để bảo vệ nữa.

Một người dân ở đây cho biết có một vài công ty còn níu lại một ít tài sản như nhà kho, xe tải… thì cầu cứu CSCĐ đến bảo vệ phần còn lại, giữa hoang tàn. “Hình như là có trả tiền bảo vệ phụ ngoài giờ”, người dân này nói. Nhưng trên con đường mà chúng tôi chứng kiến hàng chục công ty bị đốt, phá, cướp… số những nơi có CSCĐ đứng giác chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng có vẻ gì đó nhẹ nhàng không căng thẳng lắm của người bảo vệ.

Điều đó được xác định một lần nữa khi chúng tôi chạy đến một công ty Đài Loan khác, theo dấu một làn khói đen ngùn ngụt lên trời, có thể nhìn thấy rõ từ 2,3 cây số. Nơi này không còn rõ tên họ vì bảng hiệu đã bị đập. Chữ làm bằng ximăng và nhôm thì giờ chỉ còn là những mảnh vụn rải rác. Lửa vẫn còn cháy. Một tiểu đội CSCĐ có mặt nhưng đang ngồi nghỉ trong bóng mát, ăn cơm hộp. Không có dấu hiệu nào là xe chữa cháy sẽ đến. Một cô bán nước gần công ty cho biết lửa cháy từ cuộc bạo động lúc 5,6 giờ sáng cho đến giờ, không ai dập cả, toàn bộ ban giám đốc đã đi trốn. Điều lạ là giữa những người bàng quan, có một 1,2 nhân vật ăn mặc không là công nhân đứng gần đó, mặt rất khó chịu khi chúng tôi hỏi thăm và chụp hình. Thậm chí nếu chúng tôi không nhanh chóng rời khỏi nơi đó, có thể sẽ gặp rắc rối.

Lúc này đã hơn 12g trưa, nhưng cái nóng của thời tiết vẫn không căng bằng cái nóng của thời sự. Các đoàn cầm cờ đỏ, gậy và khẩu hiệu vẫn ầm ầm đi qua, chạy về phía các công ty ở Khu công nghiệp Bình Dương. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng không thấy công an. Vài chốt gác của dân phòng mà chúng tôi chạy qua đều bị đập nát, cũng không có ai trực ở đó nữa. Thành phố rộn rịp và hoang tàn.

Đi thêm một đoạn nữa, chúng tôi bị lọt vào giữa một nhóm bạo động. Nhóm này có khoảng chừng 20, đến 30 người nòng cốt. Họ luôn chạy đầu, mang theo hung khí và hò hét để tập trung người. Các công ty mà chúng đi qua, gương mặt các nhân viên của công ty bảo vệ phái đến, rúm ró vì sợ hãi. Trước cánh cửa mọi công ty đều có treo băng-rôn: “Chúng tôi ủng hộ Việt Nam”, “Phản đối Trung Quốc”, “Tôi yêu Việt Nam”… Ai cũng biết, có thể đó là lời nói dối, nhưng lúc này, nói dối có thể cứu mạng và cứu tái sản của nhiều người. Tuy nhiên, cay đắng hơn là trước một vài cánh cổng đã bị lật đổ. Hàng rào bị phá… có cả băng-rôn “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh”, “Việt Nam Muôn Nam”… bị vứt chỏng trơ dưới đất. Lá bùa hộ mạng cuối cùng cũng đã không còn hiệu nghiệm ở một vài nơi.

Ở một công ty khác hợp tác làm ăn với Đài Loan, chúng tôi chạy dọc theo đường vào công ty, thấy những tờ giấy “Hoàng Sa – Trường Sa – VN” được dán như một cứu cánh để biện minh cho sự tồn tại của mình. Một cảm giác thật khó tả. Trước đây không lâu, rất nhiều người cầm hay mặc áo có dòng chữ này đã bị bắt, đã bị tù… Nay thì khẩu hiệu đó đang là miễn tử kim bài cho khá nhiều công ty Trung Quốc hay Đài Loan.

Tách đoàn hò hét, chúng tôi ghé vào công ty của Đài Loan. Bảng hiệu đã bị đập. Chỉ còn đọc được mơ hồ là Seui Yuang hay là gì đó. 3 viên bảo vệ gồm hai nữ, một nam ngồi thất thần trước công ty đổ nát. Thấy chúng tôi ghé vào, gương mặt của họ sợ hãi thấy rõ. Người bảo vệ nam, khoảng trên 50 tuổi bước ra, mặt rất căng thẳng, dù khi biết chúng tôi không phải là người biểu tình.

“Bác à, những người đập phá này có phải là công nhân không?”, tôi hỏi. “Không, họ chưa bao giờ là công nhân, họ chuyên nghiệp”, bác bảo vệ già nói, giọng thảng thốt. “Bác thấy họ là dân ở đây hay ở nơi khác đến?”. Người bảo vệ mặt đanh lại như nửa muốn trả lời, nửa muốn im lặng. Tôi quay sang hỏi cô gái bảo vệ, khoảng trên 30 tuổi, “Sao mình không gọi công an đến giúp?”. “Không ăn thua gì, họ không đến hoặc đến lúc không còn cần nữa”, cô bảo vệ nói như gào lên, giọng có vẻ tức giận pha trộn sự sợ hãi.

Tôi quay ra nhìn ngoài cửa thì thấy một đám đông bạo động đang ập đến. Nhóm dẫn đầu cũng khoảng 30 người, nhưng đằng sau sắp đến thì cả trăm hơn. Mặt cả 3 người bảo vệ biến sắc. Một trong hai cô bảo vệ nhấn số gọi công an, nhưng ít giây sau đó, thả máy xuống, thở nặng nhọc: đầu dây bên kia đột  ngột bị cắt ngang.

Đám đông tràn vào sân. Tôi đứng nép vào phòng bảo vệ nhìn ra. Những thanh niên mày mặt rất lạ lùng, không thể là công nhân, trang bị gậy sắt, gậy gỗ và cờ tràn vào sân công ty như một đạo quân xâm lược. Tiếng chửi thề, hú hét, tiếng gầm máy xe…v.v biến sân công ty đang vắng lặng trở thành hỗn loạn.

Ngay lập tức tức tiếng đổ vỡ vang lên. Ai đó sau lưng tôi ném một viên gạch lớn vào cửa kính tòa nhà. Linh tính như nhắc tôi nên vừa kịp né người qua, và nghe tiếng kính vỡ xoang xoảng. Tôi cầm máy chạy vào bên trong để ghi lại cảnh đập phá này. Cảnh tượng bên trong còn hãi hùng hơn. Tất cả mọi thứ bị đập nát. Kính vỡ và gãy đổ khắp mọi nơi. 2 thanh niên xông vào căn phòng trước đây có là nơi làm việc sổ sách và kéo liên tục các hộc tủ ra xem còn thứ gì có thể lấy được hay không. Cứ mỗi lần không tìm thấy, họ lại đập. Có một chi tiết tôi ngạc nhiên là chính những người cầm cờ đỏ ngoài kia, khi vào đến phòng này, khi thấy một lá cờ đỏ treo trên tường đã giật xuống. Họ là ai?

Phòng tiếp tân của công ty thì cảnh đập phá diễn ra như một lễ hội. Khắp nơi vang tiếng đổ, bể. Trước mắt tôi là một thanh niên đội nón bảo hiểm, tay cầm gậy sắt, đập liên tục vào mọi thứ trước mắt. Suýt nữa thì anh ta đánh trúng một cô gái đang lom khom nhặt một bàn phím vi tính bị vứt dưới đất. Bất ngờ anh ta quay qua nhìn tôi và chiếc máy quay chằm chằm. Biết không xong, tôi vờ bước nhanh ra khỏi nơi đó. “Thằng này ở đâu ra vậy?”, tôi nghe tiếng anh ta hỏi một ai đó. Tôi bước nhanh hơn, phía trước cổng là đám đông đang hò hét, vung gậy và cờ.

“Nói tụi ở ngoài chận nó lại”, tôi còn kịp nghe câu đó trước khi bước ra đến sân. Đoạn sân ra đến cổng chưa bao giờ dài đến vậy, mà tôi thì không thể chạy lúc này.

Bất ngờ tôi thấy Thy và Văn bỏ xe chạy vào đón tôi. Tín hiệu từ bên trong đã được truyền ra, giờ đây hơn 70-80 người cầm hung khí đón tôi ở cửa với ánh mắt đầy sát khí khiến Thy và Văn phải nhảy vào kèm tôi ra. Nhưng dường như không kịp rồi. Một thanh niên tóc nhuộm vàng, mặt không thể là công nhân, nhìn mặt tôi, hỏi lớn bằng giọng Thanh Hóa “Này, này, chú kia!”.

Lao nhao trong đám đông đó, tôi nghe thấy tiếng hô “Nó là Tàu, đập nó chết đi!”. Có tiếng hò reo sau lời hô đó. Tôi giữ mặt lạnh, quay sang người thanh niên tóc vàng, trả lời lớn, để mọi người có thể nghe thấy tôi nói tiếng Việt “Có chuyện gì không?”

Dường như mọi thứ hơi chựng lại một chút. Một người khác có vẻ hung hăng hơn “Mày vào đây quay phim làm gì?”. “Để coi”, tôi đáp, chân bước nhanh ra ngoài, liếc mắt thấy mấy người bạn đã quay đầu xe, nổ máy. “Mày là nhà báo à?”. Lại nghe có tiếng nói “ĐM, nó giả dạng đó, đập nó!”. Tôi phải làm tỉnh, quay người lại, cười lớn “Tao mà nhà báo cứt gì!”. Thoáng thấy 3 người bảo vệ đứng đờ người nhìn tôi. Không biết là họ sợ cho tôi, hay sợ cho chính bản thân họ lúc này. Ngay sau đó, tôi leo lên xe Thy. Xe vọt đi. Đám đông nhìn theo, may mắn là những người đó chưa đủ say máu để đuổi theo.

Trên đường đi, Văn nói bên ngoài lao nhao nói tôi là người Hoa (nhìn cũng có vẻ giống nhỉ) nên phải đập cho chết. Thật là may, tôi biết nói tiếng Việt. Khoảng 1 tiếng đồng hồ sau đó, tôi nghe tin từ khu công nghiệp Mỹ Xuân 2, gần Bà Rịa, cho biết một người Trung Quốc vừa bị đánh phải đi cấp cứu. Anh ta cũng không kịp giải thích mình là một ông chủ đầu tư hay là một du khách vì đám đông đã quá khích, không còn nghe. Tôi rùng mình và chợt nghĩ lại, nếu khi nãy, họ không còn nghe giải thích, có lẽ tôi cũng đang nằm trên một chiếc xe cấp cứu.

(Phần 2 – Những nhân vật bí ẩn trong dòng người) 

==================================================

Những hình ảnh khác

Image

Công ty bị đốt, nhưng mọi thứ vẫn lặng lờ. Người áo xanh theo dõi và nhìn chúng tôi với ánh mắt rất khó chịu

Image

Những người đến đập phá có chủ đích rất chuyên nghiệp. “Họ không là công nhân”, các bảo vệ của công ty cho biết.

Image

Người thanh niên này đập phá mọi thứ, không cần lý do. Ít phút sau, anh ta suýt đánh trúng cả người phụ nữ gần đó.

Image

Một công ty bị nghi ngờ là của Trung Quốc đã bị đốt nhiều lần trong một ngày, bị đập phá và cướp đến tan hoang.

Image

Đám đông dẫn đầu bạo động chỉ vài mươi người, có chủ đích hẳn hoi. Họ luôn khích động và gào lên “Công ty Trung Quốc” để mọi người tràn vào đập phá mà họ muốn.

Công ty nào cũng phải dán bùa. Kể cả khẩu hiệu nhạy cảm trước đây "HS-TS-VN"

8 comments on “CXN_051514_5088_Nổi dậy chống cướp đất và CA giết người: Ngày 14.5.2014 là cách trốn và tháo chạy của GĐ TQ, ĐL…Cuối năm nay (đám đông sẽ cầm cờ vàng 3 sọc đỏ), cách trốn và tháo chạy cũng y chang với chóp bu ĐCSVN (MTGPMN)

  1. Bà con ơi! hãy chuẩn bị đón “CỜ VÀNG 3 SỌC ĐỎ ” ở cuối năm nay. Sao không sớm hơn được hả Chú Châu?

    Like

  2. Anh Châu có format cờ vàng thì cho em xin một file nhé. Em sẽ dùng để dán vào wall của bạn bè, cho họ hiểu rằng đây mới chính là lá cờ của dân tộc, đất nước.

    Like

  3. Đọc bài trên mà lạnh hết cả xương sống, mấy hôm nay mình nghĩ cũng lạ, dân việt vốn rất là hiền, họ không dám đập phá ghê gớm và có tổ chức vậy đâu.
    Bạn mình làm dưới BD cũng nói là không hề có bóng dáng CA hay CSCĐ, why???? tại sao, ai đứng đằng sau sự dàn xếp này.
    Liệu đây có phải là cái cớ để TC vào xâm lăng, lúc đó CP hậu CS cũng sẽ không làm gì được.
    Lúc đó đất nước và con người VN lại một lần nữa chìm trong máu lửa.
    Nếu như ĐCS có sụp đi chăng nữa, thằng cha nó là TC có để cho đứa con chết không khi TC sống bên nước tự do chắc chắc sẽ gặp rủi ro, chắc chắn họ sẽ không nhả VN cho đến khi CP hậu CS được thành lập.
    Mỹ liệu có can thiệp được không, khi Nga Tàu cấu kết, 10 triệu quân sẽ tràn vào VN lúc đó ai mà đỡ nổi.
    Ngày hôm qua và hôm nay tôi sống trong bất an và không thể làm việc được, chỉ ngồi chờ thông tin, may mắn đã có bài này và đã giải đáp được một vài nghi vấn.

    Ai đó có thể phân tích chính xác tình hình tiếp theo được không? tôi và tất cả mọi người VN không muốn chiến tranh thêm lần nữa. Không ai muốn.

    Like

  4. Một 1000% là Trung cộng không thể và không dám đánh chiếm VN trong lúc này vì:
    1-Cái gương của Nga còn đó,nếu đánh chiếm VN,Tq sẽ bị thế giới lên án và cô lập.
    2-Đảng csvn chó đã bán hết sạch đất nước này cho tq rồi,đâu ai lại đi đánh chiếm cái mình đã mua bao giờ.
    3-Đánh chiếm VN lúc này tq phải bỏ ra một số tiền khổng lồ vực dậy nền kinh tế và nuôi 90 triệu dân VN,nếu không vì đói khổ,họ sẽ nổi loạn,cướp bóc,mà đích nhắm là những người tq giàu có.
    4-Các nước trong khu vực vì sợ bị tq thôn tính sẽ liên kết lại để chống tq,tăng cường trang bị vũ khí tối tân nhất để bảo vệ đất nước mình.Điều này Mỹ và Nga là 2 nước có lợi nhất,vì bán được nhiều vũ khí.Do đó Nga chẳng dại gì liên kết với tq trong vấn đề biển đông và đánh VN cả.
    5-Các nước sẽ mở rộng cửa mời mọc,thậm chí năn nỉ Mỹ vào nước họ lập căn cứ quân sự mà không đặt một điều kiện nào hết,người dân nước họ sẽ mang ơn nước Mỹ và coi Mỹ như là cứu tinh của họ.:(sẽ không còn cảnh biểu tình đòi Mỹ rút về nước).
    6-Mỹ sẽ ung dung đưa quân đội đến biển đông và đóng quân tại các nước trong khu vực.Đây là một nước đi rất cao cờ của Mỹ (bất chiến tự nhiên thành ).

    Like

  5. Các bạn lo lắng bối rối quá,thành ra suy diễn bất lợi,theo tôi câu chuyện trên dẫn ta vào những ý nghĩ sau:
    1.Nhóm người dẫn đầu BT không phải là người TC cũng không là AN cài đặt vào,không một nước cờ chính trị nào ngu xuẩn như vậy cho cả VC lẫn TC,báo lề đảng có đưa tin là nhóm người bị bắt không phải là CN,còn là ai không nói rõ đặt chúng ta vào nghi vấn,suy diễn lung tung thì CS đã đạt được nhiều mục đích:-Làm nguội ngọn lửa CN đấu tranh vì hoá ra CN không gây ra vụ BT nầy;-Trấn an các nhà đầu tư nước ngoài vào VN kinh doanh;-Dễ ăn nói với quan thầy TC.
    2.Tại sao nhóm người BT lại hăm doạ nhóm tác giả trên?vì họ không tham gia BT mà chỉ là quan sát viên không biết do ai đặc cách có thể theo dõi để làm bằng chứng sau này thì họ phản ứng là bình thường.
    Tôi nhận định như vậy theo quan điểm của tôi,các bạn tham khảo và góp ý,mọi sự vật không gì là tuyệt đối cả.
    Bạn @DSG đưa ra giả thiết để khẳng định TC không bao giờ dám đụng VN là chưa chính xác,nếu chính quyền CSVN dám đối đầu quân sự thì TC sẽ không rút lui đâu,còn TC “không” đánh chiếm VN là vì TC bây giờ đâu cần đánh mà vẫn vào được thềm lục địa VN đặt giàn khoan rồi đó,bạn hiểu ý tôi chứ.
    Bạn@TLVNCCTôi viết rằng một khi TC đánh chiếm VN thì CPhủ hậu CS sẽ không làm gì được thì coi bộ bạn mất lửa hơn lúc trước rồi đó,sao lại không chứ,chỉ có CS mới nhu nhược vậy thôi vì tự cô lập mình với khu vực và thế giới trong chính sách bang giao ngu si của mình với TC chứ CP hậu CS khác hoàn toàn,bạn yên tâm về CP hậu không CS nhé.

    Like

  6. Dĩ nhiên là tq không hề muốn sát nách họ lại có một nước VN tự do.Nếu nuốt VN không nỗi mà phải nhả ra,thì các nước bị tq đô hộ sẽ theo đó nổi loạn đòi ly khai,lúc đó tq còn mệt hơn.Đằng nào thì đảng csvn chó đã bán hết đất nước VN cho tq rồi,trước sau gì cũng thuộc về họ,đâu cần chiếm bây giờ làm chi.
    Tq chỉ cần cài cắm người vào hàng ngũ chóp bu đảng csvn chó này là được rồi,đâu cần đem quân chi cho tốn kém.Trong bct đảng csvn chó họ tô,họ hoàng không phải là tàu khựa 100% đó sao?
    Nhưng…ở đời luôn có chữ nhưng,người tính không bằng trời định.Bỗng dưng ở đâu xuất hiện thằng Mỹ độc cô cầu bại,dùng độc cô cửu kiếm đánh tan tác tịch tà kiếm phổ của thằng tq ngụy quân tử lạc mất quần,khiến nó ôm mối hận ngàn thu vĩnh biệt.(muốn biết Mỹ làm sao cứu VN khỏi họa xâm lăng của tq,đón xem hồi sau sẽ rõ).He he tếu tếu chút cho nhẹ cái đầu một chút.

    Like

  7. Bạn @tn phân tích đúng đó,tôi hiểu ý bạn,mặc dù tôi vẫn còn lấn cấn một vài điều. Nhưng thôi không nói nhiều trên đây,dễ lạc đề lắm,hãy tập trung vào mục tiêu chính của chúng ta là đảng csvn chó này phải biến mất,không còn trên đất nước VN.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s