CXN_052814_5198_Đây là những gì TT Lê Công Định viết trên FB 6 tháng nay, không chút gì về tài kinh bang tế thế, chỉ tự tâng bốc mình về thơ, về đàn guitar, về võ, về sử, Tam Quốc Chí, về những cái hành xử trg quá khứ (làm sao lấy cách hành xử hằng ngàn năm trc áp dụng cho tình hình hôm nay, làm thơ trong tù…đọc mà thấy tay này đòi lãnh đạo đất nước VN đấy….

Multi flags
Châu Xuân Nguyễn
———————–

Ở những trường tiểu học của Uc, GV thường cho các em viết vẻ tự do

Từ đó GV biết được sở trường của các em trong tương lai.

Cũng vậy, những học sinh môn Toán mà tập vở trang trí, vẽ hình đẹp đẻ là biết thằng này dốt toán, không biết làm toán nên mới lấy viết chì màu tô vẻ để thầy cô thấy có vẻ bận bịu.
Những bài dưới đây là những bài của Lê Công Trong cả năm trời sau khi dc tự do, đọc để thấy sở trường của ảnh là gì và so sánh với những gì CXN viết trong 5 năm qua để thấy sở trường, ý thích của CXN là gì (CXN là một KS cơ khí giỏi, rất giỏi nhưng ko bao giờ viết về KS Cơ khí vì đó không phải là đề tài CXN yêu thích nhất.
————–
Lê Công Định được coi như thủ lĩnh của nhóm Con Đường VN, Voice và dc Việt Tân chọn làm lãnh tụ, Trịnh Hội và Nguyễn Xuân Nghĩa làm Phó…..(thông tin này chúng nó giữ kín nhưng tôi dc mật báo)
———-
Bài viết này chủ yếu để vạch ra cho 90 triệu dân VN thấy người này có xứng đáng lãnh đạo VN HCS hay không, cung cấp thông tin để đồng bào có dc sự chọn lựa sáng suốt sau này. Sắp tới đây, ĐCS sẽ sụp đổ và những tổ chức sẽ thi đua nhau đưa ra những giải pháp CT, những khuôn mặt thì qua bài này, đồng bào sẽ có một hình ảnh trung thực hơn về một con người đã được PR là lãnh đạo đất nước VN trong tương lai. Đây là những việc làm bình thường trong hệ thống CT dân chủ, tự do ngôn luận ở Úc, Mỹ, họ tranh đấu ngay cả trên TV, báo chí….
—–
Melbourne
28.5.2014
Châu Xuân Nguyễn

——————————————————-

CXN_041514_4687_Lũ con nít có lý lịch tốt như Lê Công Định,Trung,Thức,PCD,Đoan Trang…tìm đâu ra lòng yêu nước ở nơi những đứa con cưng của tụi cs nòi nầy.

CXN_041514_4681_Thằng Lê Công Định này tôi đã cảm thấy quá bình thường khi nhận tội. Mang tiếng là luật sư mà bọn điều tra viên mới dọa có 1 chút mà đã phải vội khai và nhận tội. Thằng chó này không có bản lĩnh gì hết. Thằng chó này hoạt động theo phe nhóm của lũ chó csvn thôi. Loại thằng này chỉ bỏ đói 2 ngày là trắng đen lẫn lộn, đúng sai không cần biết.

CXN_041414_4679_Thủ Tướng Lê Công Định: Ngân sách cạn kiệt, hết tiền trả lương CNVNN, tôi xin tặng 90 triệu dân VN bài thơ mùa hè cho qua cơn đói………

CXN_041414_4678_Nhờ một độc giả còm, tôi mới thấy não trạng của những thằng CS là y chang nhau, cho dầu chúng đi du học 4 năm, đó là Hồ Chí Minh, Lê Thăng Long, Lê Công Định và chắc là còn nhiều nữa….

CXN_041414_4677_(Lê Công Định và Hồ Chí Minh đều là thiên tài chính trị gia bẩm sinh): Cha họ Lê này học y hệt họ Hồ tự khoe mình biết làm thơ, giỏi rất nh ngoại ngữ nào là Anh, Pháp,Nga, Tây Ban Nha,… để lòe dân Việt

CXN_041414_4675_Chính trị gia bẩm sinh Lê Công Định phải tự khoe là văn võ song toàn (tự khoe có khiếu làm chính trị từ hồi 7 tuổi) võ thuật, làm thơ, đàn Guitar) nhưng chưa bao giờ nói về tài kinh bang tế thế, Kinh Tế hay Chính Trị, Luật pháp thì rất mù mờ…”cộng đồng dân sự” ????

CXN_041414_4674_Chính trị gia bẩm sinh (7 tuổi đã biết làm chính trị, như chính Lê Công Định khoe khoang trên Facebook) đấu tranh dân chủ, quản trị đất nước bằng cách …làm thơ ??????

Vịnh danh tướng Trần Bình Trọng

“Tàu nước ngoài” vây người trấn áp,
Đường cùng kiêu tướng vẫn uy nghi.
Vương phương Bắc sống đời khinh nhổ,
Quỷ nước Nam vong sử hận ghi.
Thời trước quân vương cao đầu ngẩng,
Ngày nay nguyên thủ hạ chân quỳ.
Vững tin nòi giống soi gương cũ,
Đoái sự đang bày đỗi tự ti.

(Những ngày biệt giam chờ xử phúc thẩm tại trại tạm giam B34 BCA)

Chú thích:

1. “Tàu nước ngoài” ở đây là tàu quân Nguyên. Tôi tránh gọi tên thiên triều như báo chí cách mạng thường can đảm dùng như vậy.

2. Hồi bị chuyển lên trại giam Xuân Lộc tháng 7/2010, tôi đọc bài này cho hai anh Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long nghe, các anh đặc biệt yêu thích, nhất là anh Thức. Anh Thức còn ra dáng cao đầu ngẩng lên và hạ chân quỳ xuống để minh họa, trông thật hài hước. Nhớ các anh làm sao!
———————————————————–
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1414100778863702?notif_t=notify_me

CHỦ NGHĨA MARX VÀ MÔ HÌNH CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

Đọc bài viết “Cải cách thể chế từ câu hỏi chưa có lời giải” của tác giả Tư Giang đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online ngày 3/5/2014, nhân hôm nay là ngày sinh của Karl Marx (5/5/1818, vừa tròn 196 năm), tôi muốn trò chuyện dông dài về đề tài lý thú này.

Bài viết ấy có đoạn nhắc chuyện Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh được mời đến nói chuyện về các vấn đề kinh tế ở Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh cuối năm 2013, nhiều người đã hỏi bộ trưởng, thế nào là thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Ông đã trả lời: “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm.”

Tôi đánh giá cao câu trả lời thật lòng đó của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh và xin chia sẻ vài nhận định của tôi về chủ nghĩa Marx thông qua nghiên cứu cá nhân, bắt đầu từ gần 30 năm trước. Năm 15 tuổi tôi bị cuốn hút bởi Marx từ những mẩu chuyện về cuộc đời ông, đặc biệt là mối tình tuyệt đẹp với nàng Jenny von Westphalen và tình bạn cao cả với Friedrich Engels. Tuy nhiên, hai năm sau đó tôi mới bắt đầu nghiên cứu Marx một cách nghiêm túc vì đó là phần bắt buộc trong chương trình học tại trường luật ở Việt Nam thời ấy.

Trong khuôn khổ một trang chia sẻ của Faccebook, tôi không có ý định trình bày đầy đủ về chủ nghĩa Marx, vốn đòi hỏi những công trình nghiên cứu sâu rộng mà thực ra không thuộc lĩnh vực chuyên môn của tôi, chỉ mong phác họa vài điểm để các bạn biết thêm vài điều mà sách báo chính thống ở Việt Nam xưa nay tránh né hoặc nhắc đến sơ sài.

Tuy thoạt đầu Marx tập trung nghiên cứu triết học, nhưng tư tưởng triết học của Marx không được thế giới phương Tây đánh giá cao, không phải vì họ hiềm khích hay bài bác thể chế chính trị theo chủ nghĩa cộng sản về sau, mà bởi vì cách ông biến đổi học thuyết của Georg Wilhelm Friedrich Hegel (triết gia Đức, 1770-1831) không được xem là sự sáng tạo đáng kể về phương diện lập thuyết.

Marx đồng ý cách hiểu của Hegel về sự phát triển của lịch sử nhân loại là đúng, nhưng trong khi Hegel nhìn thế giới như “tinh thần” đang tự vận động theo một tiến trình biện chứng, thì Marx cho rằng “vật chất” mới đóng vai trò chính yếu trong sự vận động này. Một cách nôm na, Hegel trình bày học thuyết biện chứng của mình bằng những khái niệm liên quan đến tinh thần, thì Marx tìm cách viết lại như vậy theo các khái niệm liên quan đến vật chất. Lý do là vì Marx chịu ảnh hưởng lớn từ quan niệm duy vật chất của một triết gia Đức khác là Ludwig Andreas Feuerbach (1804-1872).

Dựa trên học thuyết biện chứng của Hegel được biến đổi, Marx khẳng định lịch sử và xã hội phát triển theo những quy luật của xung đột giai cấp. Từ đó ông chuyển sang nghiên cứu về kinh tế-chính trị và xã hội. Các đại học đường phương Tây ngày nay bàn về Marx chủ yếu ở đóng góp của ông trong lĩnh vực kinh tế-chính trị và xã hội này. Công trình để đời của ông là bộ “Tư bản luận” vô cùng khó hiểu, tập trung phân tích “phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa”, tức nền kinh tế thị trường mà chúng ta đang chứng kiến ngày nay, cùng các khuyết tật của nó.

Marx khẳng định rằng cách duy nhất để giải quyết các khuyết tật của chủ nghĩa tư bản là giai cấp vô sản, những người mà theo Marx là lực lượng chính tạo ra của cải vật chất trong xã hội và là những người bị giai cấp tư sản bóc lột, đứng lên cầm quyền thay cho giới tư bản để thiết lập một xã hội tự do, không phân biệt giai cấp.

Cần lưu ý, trong các công trình về kinh tế-chính trị của mình, Marx chưa bao giờ đề xuất lý thuyết về chủ nghĩa xã hội, mà thay vào đó ông chỉ phác thảo một viễn cảnh về nó mà thôi. Vì vậy, những người chỉ trích Marx ở các nước cộng sản “đã sụp đổ” và “sắp sụp đổ” đã nhầm khi đồng hóa chủ nghĩa Marx với một mô hình chủ nghĩa xã hội gắn liền hệ thống kinh tế kế hoạch hóa.

Vladimir Ilyich Lenin mới là người nói nhiều về chủ nghĩa xã hội, nhưng ông cũng giới hạn trong vấn đề quá độ từ chủ nghĩa tư bản sang chủ nghĩa xã hội. Các tài liệu mà Lenin viết không thể gọi là lý thuyết về nền kinh tế xã hội chủ nghĩa như chúng ta hiểu ngày nay. Như tôi đã nói, Lenin chú trọng vào chủ trương và phương pháp tổ chức lực lượng đấu tranh giành và giữ chính quyền bằng bạo lực nhân danh “cách mạng”. Cái đã hiện hữu như một mô hình “kinh tế xã hội chủ nghĩa” trên thế giới và đã sụp đổ ở Liên Sô và Đông Âu lại là sản phẩm của Joseph Stalin.

“Chủ nghĩa Marx-Lenin” thật ra là cụm từ do Stalin đặt ra để lồng ghép quan điểm của cá nhân ông trên cơ sở kết hợp có chọn lọc một phần lý thuyết của Marx và phần lớn luận điểm của Lenin, chứ không phải là sự tổng hợp tương thích tư tưởng của hai ông. Trước và sau khi Lenin qua đời vào năm 1924, nội bộ Đảng Cộng Sản Liên Sô xảy ra một sự phân hóa tư tưởng trầm trọng dẫn đến cuộc thanh trừng tàn khốc của Stalin. Đến năm 1930, khi các đối thủ chính trị trong đảng hầu hết bị triệt hạ, cũng là lúc Stalin chính thức áp đặt bằng khủng bố các chính sách ưu tiên phát triển công nghiệp nặng, tập thể hoá nông thôn và kế hoạch hoá toàn bộ hoạt động sản xuất và phân phối trong nền kinh tế.

Từ đó cho đến nay, tinh thần và phương pháp của chủ nghĩa Stalin vẫn làm nền tảng cho mọi sách giáo khoa về “chủ nghĩa Marx-Lenin” sử dụng ở Liên Sô và Đông Âu trước đây và ở Trung Quốc và Việt Nam cho đến nay. Một điểm cần lưu ý, tuy Marx vạch ra quy luật vận hành của phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa là “bóc lột giá trị thặng dư”, nhưng ông chưa bao giờ đề cập đến quy luật phát triển của phương thức sản xuất xã hội chủ nghĩa.

Hồi học môn kinh tế-chính trị học ở trường luật, tôi cứ ngạc nhiên và buồn cười hoài về cái gọi là quy luật phát triển của phương thức sản xuất xã hội chủ nghĩa, như sau: “Thỏa mãn ngày càng nhiều nhu cầu vật chất ngày càng tăng của toàn xã hội.” Thú thật, nghe rất gượng ép, bởi nền kinh tế nào chẳng muốn đáp ứng nhiều hơn nhu cầu luôn gia tăng của con người trong đời sống riêng và xã hội, không cứ phải là nền kinh tế xã hội chủ nghĩa.

Sở dĩ Marx chưa bao giờ muốn xây dựng lý thuyết về chủ nghĩa xã hội vì một lẽ đơn giản là ông không thể lý thuyết hoá một cái gì chưa tồn tại. Với phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa thì khác, lúc ông bắt đầu những phân tích của mình, nó đã hiện hữu. Tôi kính trọng Marx ở thái độ này vì dẫu sao ông vẫn là nhà khoa học nghiêm túc. Đó cũng là lý do vì sao giới học thuật phương Tây chỉ nhắc đến Marx như nhà tư tưởng, mà không bao giờ dành sự tôn trọng tối thiểu cho Lenin và Stalin với tư cách nhà khoa học, chứ chưa nói đến nhà tư tưởng.

Sau khi các thể chế cộng sản ở Liên Sô và Đông Âu sụp đổ, giáo trình kinh tế-chính trị học ở Việt Nam cũng được cải biên để du nhập thêm các khái niệm mới của môn kinh tế vĩ mô và vi mô trong kinh tế học hiện đại để từ bỏ dần các giáo điều ấu trĩ của chủ nghĩa Marx-Lenin. Tuy nhiên, chính sự cải biên càng chứng minh rằng kinh tế-chính trị học Marx-Lenin, chứ không phải học thuyết của Marx, hầu như thiếu vắng cơ sở khoa học, do nó được tạo dựng để thiết định một mô hình tương lai và cưỡng bức thực tế hiện tại tuân theo mô hình đó bằng sự áp đặt chính trị cực đoan. Vì chưa bao giờ có nguyên gốc, nên khi thời cuộc thay đổi, nó cũng đổi thay theo thời thế để tiếp tục rao giảng về cơ sở “khoa học” cho những đảng cộng sản chưa từ bỏ quyền lực.

Ở đây cần nói rõ, dựa vào chính tư tưởng của Marx hay luận điểm của Lenin để phơi bày sự viển vông và phi lý của chủ nghĩa Marx-Lenin nói chung và môn kinh tế-chính trị học Marx-Lenin nói riêng, không có nghĩa là chủ nghĩa Marx hay chủ nghĩa Lenin là chính xác và khoa học, đến nỗi không thể bị chỉ trích, thậm chí bác bỏ. Thực tiễn lịch sử trên toàn thế giới hơn một thế kỷ qua đã chứng minh rằng học thuyết của Marx cũng đầy khuyết tật hơn cả chủ nghĩa tư bản mà ông phân tích, nhưng trong khi chủ nghĩa tư bản luôn tự thay đổi để thổi sinh khí mới vào cơ thể mình, thì những hậu nhân của Marx như Lenin, Stalin và Mao Trạch Đông lại sửa đổi học thuyết của ông theo hướng đóng thêm đinh vào chiếc quan tài đưa tất cả họ vào thế giới của sự hận thù và quên lãng.

Nếu từ lúc khởi đầu học thuyết của Marx lẫn lúc sản sinh ra cái quái thai chủ nghĩa Marx-Lenin, mô hình chủ nghĩa xã hội và phương thức sản xuất của nó đã mang màu sắc ảo tưởng, phi hiện thực, thì liệu cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” có thể tìm kiếm trên thực tế được hay không? Tôi nghĩ, không riêng Bộ trưởng Bùi Quang Vinh, mà tất cả ai lành mạnh về đầu óc cũng không muốn hoài công tìm và xây dựng nó. Cho nên mới có sự thừa nhận vô tình rằng cả trăm năm nữa chưa chắc đã có chủ nghĩa xã hội!

Một vấn đề quan trọng khác, trong các trước tác của mình, Marx đã kêu gọi những người vô sản, với tư cách là một giai cấp xã hội, cần phải tập hợp trong một chính đảng theo tư tưởng cộng sản, đóng vai trò là “đội quân tiên phong của giai cấp công nhân”. Điều này có nghĩa rằng đó chỉ là một trong những chính đảng của giai cấp công nhân, chứ không phải chính đảng duy nhất, chưa kể việc các giai cấp xã hội khác cũng có chính đảng riêng của mình.

Marx không sử dụng khái niệm “chuyên chính vô sản” để bao hàm ý nghĩa về một chính thể độc đảng và toàn trị. Việc thủ tiêu dân chủ trong đời sống chính trị bắt đầu từ việc cấm các đảng và báo chí đối lập chỉ diễn ra từ thời Lenin và nghiêm trọng hơn từ thời Stalin mà thôi. Tại Âu châu do sự biến thái của chủ nghĩa Lenin và chủ nghĩa Stalin theo hướng độc đoán như vậy, nên đã xuất hiện chủ nghĩa cộng sản theo mô hình Âu châu (Eurocommunism).

Chủ nghĩa cộng sản Âu châu kêu gọi từ bỏ biện pháp đấu tranh bạo lực và không giải quyết bằng bạo lực các mâu thuẫn chính trị-xã hội, nói cách khác phủ nhận sự biến đổi xã hội bằng “đột biến” cách mạng (revolution), mà thay vào đó bằng “tiến hoá” (evolution). Các đảng cộng sản và xã hội chủ nghĩa ở Âu châu chú trọng đấu tranh chính trị bằng biện pháp hòa bình để đem lại công bằng xã hội và quyền tham chính của giai cấp công nhân, tức công nhận rằng xã hội cộng sản sẽ đạt đến bằng con đường hòa bình và tự do trong dân chủ và đa nguyên, theo lý tưởng cộng sản mà Marx đã miêu tả.

—————————————–
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1414425838831196?notif_t=notify_me

Sau khi đăng bài về chủ nghĩa Marx hôm qua, tìm lại trong thư viện thấy hai bài thơ tôi viết về Marx vào năm 1988 (lúc 20 tuổi) và 1989 (lúc 21 tuổi). Ngày ấy, chỉ cách hơn một năm mà tư tưởng tôi đã chuyển biến hoàn toàn, thể hiện qua hai bài thơ này. Chép lại để các bạn đọc chơi trong lúc đang buồn chuyện … ngoài khơi!

PHI LÝ
(Tặng Karl Marx)

Tôi cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa,
Trôi hư vô và … chẳng có gì,
Một cuộc đời chật hẹp không đáng sống,
Tha hóa tính Người, vốn trong tôi và mãi mãi với thời gian:
Tính Người nguyên thủy!

Tôi cô đơn, nhỏ bé
Dù tim đang rực lửa,
Đành thu mình trong những suy tư,
Để bế tắc, tràn trề bế tắc …

Hôm nay, chợt nhớ
Một trăm bảy mươi năm tròn đăng đẳng,
Ngày Thiên tài ghé qua cuộc đời đầy phi lý,
Tôi nghiêng mình trước ông – người thầy tư tưởng.
Marx vĩ đại lấp lánh trong muôn ngàn vì sao sáng chói,
Marx, triết gia tồn tại vĩnh hằng,
Marx, nhà cách mạng vì con người,
Marx, pho tượng tình yêu muôn thế hệ.

Xin kính tặng người,
Dù thơ ngây, nhưng cả tấm lòng tôi
Những trăn trở, nghĩ suy đầy bế tắc
Về cuộc đời phi lý, hư vô.
Hãy trả lời đi,
Cuộc đời này đáng sống không nhỉ,
Và Con Người đích thực là đâu?

(5/5/1988)

PHẦN CUỐI
(Tặng Karl Marx)

Ta đang nhìn chăm chú
Phần cuối cùng của cuộc phiêu lưu
Nhận chìm một phần nhân loại trong lưới sắt
Vào biển mù vô tận
Nghèo đói và suy vong
Buồn ơi, chào mi!
Ta rước Thầy tư tưởng
Lên ngọn núi vĩnh hằng oan nghiệt nhất
Cho đi tu.

(31/5/1989)

Bài thứ 2 viết từ cảm hứng sau khi nghe cựu Tổng thống Hoa Kỳ George Bush phát biểu năm 1989: “Chúng ta đang chứng kiến chương kết thúc của một cuộc thí nghiệm về tư tưởng. Và lịch sử đã chứng minh rằng tư tưởng đó – tư tưởng Cộng Sản – đã thất bại!”

——————————-
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1415131962093917?ref=notif&notif_t=notify_me

Nếu là tôi, chiến tranh đã được tuyên bố!

——————–

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1415214962085617?ref=notif&notif_t=notify_me

Sáng nay, theo định kỳ đều đặn hàng tháng trong thời gian bị quản chế, tôi đến trình diện tại chính quyền địa phương. Một anh nhân viên an ninh thuộc Bộ Công an, vừa đọc phát biểu của tôi trên Facebook về căng thẳng xung quanh giàn khoan dầu của Trung Quốc, có ý buộc tội tôi “kích động chiến tranh”.

Bộ luật Hình sự hiện hành của Việt Nam tại Điều 341 về “Tội phá hoại hòa bình, gây chiến tranh xâm lược” quy định như sau:

“Người nào tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược hoặc chuẩn bị, tiến hành, tham gia chiến tranh xâm lược nhằm chống lại độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ một nước khác, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.”

Thưa quý vị, căn cứ điều luật này, tôi đề nghị quý vị hãy khởi tố người đứng đầu nhà cầm quyền Bắc Kinh và/hoặc chủ bút Báo Hoàn Cầu của Trung Quốc và yêu cầu dẫn độ họ về Việt Nam xét xử, bởi họ đã kích động chiến tranh xâm lược nhằm chống lại độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Còn đối với người dân Việt Nam, nếu do lòng yêu nước mà bị quy chụp và/hoặc bắt giam vì “kích động chiến tranh”, thì chúng tôi biết quý vị đứng về phía ai trong sự kiện này

.

————-

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1415514105389036?notif_t=notify_me

Bảo giang thiên tử xuất
Bất chiến tự nhiên thành.

————————-

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1414613145479132?ref=notif&notif_t=notify_me

60 năm Điện Biên Phủ lại chuốc nỗi nhục giàn khoan dầu Trung Quốc ở vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tôi bỗng tiếc Quang Trung Nguyễn Huệ, vị tướng lĩnh xuất chúng bậc nhất mọi thời đại của dân Việt, người thực sự làm chúng ta ngẩng đầu kiêu hãnh trước mọi thế lực ngoại xâm nào.

Tôi có bài thơ tưởng nhớ ông như sau:

QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ

Mười chín tuổi điều binh xuất trận,
Khoác chiến bào tướng địch thân vong.
Qua Đống Đa ngựa say xương trắng,
Hãm Rạch Gầm thuyền nhuốm máu hồng.
Ngang dọc một đời khinh đối thủ,
Truy đòi Lưỡng Quảng bức Càn Long.
Tôn uy Nam quốc đây người cuối,
Cúi mặt Bắc triều khiếp thượng phong.

————————-
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1415939735346473?ref=notif&notif_t=notify_me

Mặc dù sự thật về Vua Lê Đại Hành và Thái hậu Dương Vân Nga vẫn gây nhiều tranh cãi trong lịch sử nước nhà, nhưng công lao đánh Tống của vị vua này trên Bạch Đằng Giang luôn là niềm tự hào muôn thuở của người Việt.

Sự kiện ngày nay ở Biển Đông phần nào giống mối đe dọa của quân Tống với sức mạnh quân sự áp đảo nước Đại Việt còn non trẻ thời xưa. Tuy nhiên, nếu thật sự yêu nước và thương dân, thì không kẻ thù hùng mạnh nào không bị đánh bại bằng mọi phương tiện.

Từ Bạch Đằng Giang năm xưa nhìn vào Biển Đông hôm nay lòng đau khôn tả. Xin chia sẻ cảm nghĩ qua bài thơ về Vua Lê Đại Hành, viết năm 2010 tại Trại giam BCA:

LÊ ĐẠI HÀNH

Chủ kém, tôi hèn có cũng không,
Quan tham, giặc lấn cổ hai tròng.
Lòng người oán giận ngầm thay đổi,
Chế độ hung tàn tất diệt vong.
Thái hậu nhìn xa lo vận nước,
Lương tri thúc bách đổi ngôi chồng.
Bạch Đằng vua mới chôn danh Tống,
Đại Việt chủ còn chớ viển vông!

Tái bút: Ý tứ của bài này trùng với lời sấm của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, vốn có thể sẽ ứng vào một tương lai gần (theo lời giải của anh Trần Huỳnh Duy Thức): “Bảo giang thiên tử xuất. Bất chiến tự nhiên thành.” Khi mệnh nước bị đe dọa bởi giặc phương Bắc, nhà Đinh không thể đảm đương trách nhiệm bảo vệ giang sơn, đã xuất hiện một nhà lãnh đạo mới, Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn, lên cầm quyền bằng một cuộc chuyển giao vương triều tương đối nhẹ nhàng không gây nhiều xáo trộn trong nước.

—————————————————————-

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1415533098720470?ref=notif&notif_t=notify_me

—————

Cũng trong buổi trình diện định kỳ của tôi với chính quyền địa phương vào ngày hôm qua, bên công an đã in ra tất cả bài viết tôi đăng trên trang FB của mình và yêu cầu tôi ký tên xác nhận, với hai lý do khó hiểu là: (1) phải giữ lại bài tôi viết vì biết đâu có người sẽ hack trang FB của tôi, và (2) sẽ tổ chức giám định các bài viết đó.

Về lý do thứ nhất, tôi thấy cơ quan an ninh thật tài giỏi, vì biết hoặc đoán trước sẽ có người hack trang FB của tôi, nên muốn tôi xác nhận để lưu lại làm chứng cứ chăng?

Về lý do thứ hai, tại sao phải giám định nếu không phải là dự định sử dụng các Điều luật 88 (Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN) và Điều luật 258 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân) để tôi không tiếp tục thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình?

Các bài viết dài đã đăng của tôi đa phần liên quan đến vấn đề tư tưởng và lịch sử. Vậy, ở đất nước này cơ quan nào ở đủ độc lập để giám định “tư tưởng” của những bài thơ và bài viết về học thuật của tôi? Trong vụ án trước đây, người ta cũng dùng Sở VHTT giám định các bài viết mà tôi đã đăng trên báo chí trong và ngoài nước, tất cả đều bị kết luận là “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”, kể cả những bài viết thuần túy về luật và kinh tế. Buồn cười thế đấy!

Phải chăng người ta định tạo nên một vụ án “Nhân văn giai phẩm” thứ hai ở Việt Nam vì liên quan đến thơ, hoặc bắt chước vụ án “Minh sử” dưới triều Thanh bên Trung Quốc vì liên quan đến tư tưởng và lịch sử?

Hãy xem hồi sau sẽ rõ.

——————————

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1416318751975238?ref=notif&notif_t=notify_me
————–

Nguyễn Trãi viết cho thời nào?

Nhân họ Hồ chính sự phiền hà
Để trong nước lòng dân oán hận
Quân cuồng Ngô thừa cơ gây hoạ
Bọn gian tà bán nước cầu vinh.

(Trích Bình Ngô Đại Cáo)

———————————————

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1416257248648055?ref=notif&notif_t=notify_me

———

Biển Đông chờ lúc chôn Tàu Khựa
Đại Việt chủ còn chớ viển vông!

——————
———————–
http://aotrangoi.com/2014/05/12/ls-le-cong-dinh-nho-lai-ngay-nay-4-nam-truoc/
LS Lê Công Định: Nhớ lại ngày này 4 năm trước

2

Hôm nay kỷ niệm 4 năm ngày xét xử vụ án của chúng tôi, ngày 11/5/2010. Khi đề nghị tòa tối cao xét phúc thẩm vụ án, tôi đã cố tình đặt ra lý do “nhân đạo” (mẹ tôi già yếu cần được chăm sóc), mà không viện dẫn cơ sở pháp lý. Mục đích của tôi là nếu tòa bác yêu cầu giảm án, thì sự nhân đạo của nền công lý này hiển nhiên không có. Sau một ngày xét xử vội vã, khoảng 4 giờ chiều tòa tuyên án. Quả nhiên tòa phúc thẩm đã bác yêu cầu của tôi và y án 5 năm. Bước chân ra khỏi phòng xử, tôi tranh thủ hít một hơi thật sâu để cảm nhận mình vẫn đang tồn tại trên đời và chuẩn bị đối diện những ngày dài sắp đến.

Anh cảnh sát tư pháp dẫn giải hỏi tôi cảm thấy thế nào. Tôi cười và đùa rằng lần đầu có kinh nghiệm ngồi xe bít bùng dành cho tù nhân, nên thấy cũng hay hay (lần xử sơ thẩm cách đó 4 tháng người ta đưa chúng tôi đi trên xe ô tô bình thường). Tôi hỏi lại anh rằng xe đó do Việt Nam sản xuất hay mua của nước ngoài, anh trả lời máy xe của Hàn Quốc, còn thùng xe do xí nghiệp của Bộ Công An đóng. Tôi hẹn ngày sau ra tù, nếu có dịp gặp nhau sẽ trò chuyện nhiều hơn. Chàng trai trẻ ấy đáp rằng bọn em rất quý trọng anh và còng tay anh thế này em thấy áy náy. Tôi xúc động trước sự nhân bản đó, vì đây mới chính là con người và tình người!

Trở về buồng giam khoảng 5 giờ chiều, tôi kinh ngạc nhận ra hộp cơm mà trại giam phát cho tôi mỗi chiều đặt ngay dưới đất, cạnh cửa ra vào, đã bị một đàn kiến vàng khổng lồ di chuyển từ ngoài vào, băng ngang tấm chiếu tôi nằm, phủ kín xung quanh. Tôi vội vã đuổi đàn kiến, lau dọn buồng giam, bỏ phần cá chiên đã bị kiến bâu, gạt phần cơm ở giữa chưa bị kiến bao phủ vào chén, rồi ngồi xuống đất ăn cùng với nước canh nhạt nhẽo một cách ngon lành, vì đói.

Ăn xong, tôi lấy quyển tiểu thuyết “Biểu tượng thất truyền” của tác giả Dan Brown ra đọc để thư giãn đầu óc. Sau đó, nghiền ngẫm quyển sách “Triết học Kant” của giáo sưTrần Thái Đỉnh đến khi trời tối hẳn, rồi giăng màn ngủ. Văn chương và triết học luôn giúp tôi quên mình đang sống giữa nghịch cảnh. Khuya đến, nằm vắt tay lên trán, nhớ lại một ngày sắp trôi qua, nghĩ về mẹ và gia đình, lòng tôi se thắt lại. Tương lai thật quá dài để dự đoán mọi bất trắc. Hành trình đến tự do cho tôi và dân tộc chúng ta hãy còn ở phía trước …!

(Tặng các bạn đồng án Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung, đặc biệt gửi đến anh Trần Huỳnh Duy Thức tất cả nỗi nhớ và niềm hy vọng về một ngày mai tốt đẹp của tất cả chúng ta)

Theo FB Lê Công Định

———————–
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1417449245195522?ref=notif&notif_t=notify_me

Quân đội đang nghĩ thế này đây: “Trong quan hệ với Đảng Cộng sản và nhân dân Trung Quốc, quan điểm trước sau như một của Đảng và Nhà nước ta là tôn trọng, bảo vệ và phát triển quan hệ hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng và hai dân tộc. Đối với những vấn đề tranh chấp về chủ quyền ở Biển Đông, hai Đảng, hai Nhà nước cũng đã thống nhất giải quyết theo “Thỏa thuận những nguyên tắc chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”, do hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ký trong dịp đồng chí Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc vào tháng 10-2011” (!?)

Phải hiểu thế nào? Không biết ngày xưa Lê Hoàn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi và Nguyễn Huệ có nghĩ như vậy không? Hay Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống nghĩ thế? Ôi, 16 chữ vàng quan trọng hơn chữ S!

———

QĐND – Vụ việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 trong vùng đặc…

+++++++++++++++++++++++

https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1417445711862542?ref=notif&notif_t=notify_me

Thông tin, trao đổi về vấn đề bauxite ở Việt Nam. – Tiếng nói phản biện nhiều mặt của người trí thức.

—————————
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1418911871715926?ref=notif&notif_t=notify_me

Tôi say mê Tam Quốc Chí từ năm 12 tuổi, cho đến nay đã đọc tới đọc lui, từ đầu đến cuối, có lẽ trên 30 lần, thậm chí thuộc lòng cả nhiều câu thơ chuyển hồi trong đấy. Dưới đây là một câu chuyện liên quan đến tình huống “lưỡng đầu thọ địch” đáng để lưu tâm từ quyển tiểu thuyết thú vị này.

Khi Khổng Minh lên đường vào Xuyên giúp Lưu Bị tiến chiếm Tây Thục của Lưu Chương, ông trao ấn tín cho Quan Công và hỏi kế giữ Kinh Châu: “Nếu Tào Tháo đánh Kinh Châu, tướng quân sẽ làm thế nào?” Quan Công trả lời: “Đem quân chống cự quân Tào.” Khổng Minh hỏi tiếp: “Nếu lúc ấy Tôn Quyền lợi dụng thời cơ tấn công Kinh Châu, tướng quân sẽ làm thế nào?” Quan Công hồn nhiên trả lời: “Tôi sẽ chia quân ra, một mặt chống quân Ngụy [của Tào Tháo], một mặt chống quân Đông Ngô [của Tôn Quyền].”

Khổng Minh nghe xong, hốt hoảng, nói rằng: “Nếu thế thì Kinh Châu hỏng mất!” Quan Công hỏi: “Thế tôi phải làm sao?” Khổng Minh bảo: “Tôi cho tướng quân một câu làm kế sách giữ Kinh Châu: Bắc cự Tào Tháo, Đông hòa Tôn Quyền.” Nhiều năm sau, Quan Công quên kế sách ấy, khinh bạc Đông Ngô, để cuối cùng chuốc lấy thất bại, mất Kinh Châu và vong mạng trong tay của chính Đông Ngô.

Bài học này tuy nói về hai kẻ thù hoàn toàn từ bên ngoài, nhưng nếu suy luận rộng ra thì đáng để suy ngẫm ở chỗ: để đối phó với một cường địch, đừng tạo thêm sự đối đầu với một thế lực khác. Xét đến hoàn cảnh Việt Nam ngày nay, trong lúc đang đương đầu với Trung Quốc, đừng nên đối đầu với nhân dân, bởi đây là lực lượng đông đảo và hùng mạnh hơn đám giặc ngoài biên cương kia nhiều lần. Lực lượng này sẽ giúp bất kỳ chính quyền nào biết tôn trọng họ đi đến những thắng lợi ngoạn mục, nhưng cũng sẽ nhấn chìm bất kỳ kẻ nào đối đầu với họ. Hãy có sách lược khôn ngoan hơn đi!

—————

Phùng Quang Thanh: “Chúng tôi cũng trao đổi thẳng thắn với các bạn Trung Quốc quan điểm của Việt Nam đó là đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ nhưng bằng biện pháp hoà bình.”

Vẫn là “bạn” à? Vậy ai là kẻ thù lúc này?

Bên lề Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN lần thứ 8, Đại tướng Phùng…

+++++++++++++++++
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1420952474845199?ref=notif&notif_t=notify_me

Nhân sự kiện bà cụ tự thiêu sáng sớm hôm qua trước Dinh Độc Lập, tôi nhớ dạo còn ở trại giam Chí Hòa, một lần mẹ tôi vào thăm, nghẹn ngào báo tin mẹ chị Tạ Phong Tần vừa tự thiêu phản đối nhà cầm quyền, tôi bàng hoàng, lặng người, nước mắt chảy dài. Phải ở trong tù mới cảm nhận hết được nỗi đau của người con mất mẹ giữa hoàn cảnh trớ trêu như vậy, nhất là một cái chết không nhẹ nhàng.

Trở về buồng giam, tôi bỏ ăn luôn ngày hôm ấy, lòng không yên vì quá đau xót, muốn chìa tay nắm chặt bàn tay chị Tạ Phong Tần mà bất lực, không biết phải làm sao. Chỉ còn cầu nguyện mong chị vượt qua nỗi đau đớn, để ngày sau vững chí thay trời hành đạo. Đêm đó, không ngủ, tôi viết bài thơ tặng chị Tạ Phong Tần như sau:

Tận đáy khốn cùng đang tĩnh lặng,
Sững sờ tin dữ xáo tâm tình.
Dầu sôi dấn bước con hành đạo,
Lửa bỏng quên mình mẹ quyên sinh.
Giọt máu tràn ly, vay bắt trả,
Dây oan buộc tội, pháp gia hình.
Nghẹn ngào chuông gióng lan thương tiếc,
Liệt nữ danh này tổ quốc vinh.

+++++++++++++++++
https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1420847378189042?ref=notif&notif_t=notify_me

Các nguyên thủ quốc gia nghĩ gì về hành động của bà cụ can đảm này?

(TNO) Sáng nay 23.5, một phụ nữ mang xăng, biểu ngữ phản đối Trung…
BÁO THANH NIÊN|BY HTTP://THANHNIEN.COM.VN

==================

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2014/05/tuong-niem-tuong-nguyen-khoa-nam.html

Tưởng niệm tướng Nguyễn Khoa Nam

LS Lê Công Định – Vào ngày 1/5/1980, sau bữa ăn trưa, ba tôi ngồi uống trà và trò chuyện với các anh em chúng tôi về những ngày tháng Tư của 5 năm về trước. Ba tôi, người thuộc bên thắng cuộc phía miền Nam, đã tham gia chiến tranh vì mơ ước hòa bình và, cũng như nhiều người đương thời, ông đã vỡ mộng vài năm sau khi cuộc chiến kết thúc. Ông kể với lòng kính phục về Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lệnh Quân đoàn 4 của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), vị danh tướng đã tuẫn tiết sau khi Sài Gòn thất thủ.

Tôi đã thay đổi suy nghĩ của mình và bắt đầu hoài nghi về lịch sử hiện đại của đất nước sau câu chuyện về tướng Nguyễn Khoa Nam và đặc biệt sau sự kiện ba tôi bị chính những đồng chí thuộc bên thắng cuộc phía miền Bắc bắt giam không xét xử trong suốt 6 tháng trời từ tháng 8/1980 chỉ vì ông bất đồng cách điều hành một công ty thương nghiệp quốc doanh thời ấy. Ông vốn là thầy giáo dạy toán và Pháp văn bậc trung học ngày xưa, rồi trở thành ký giả, từng đi tù 5 năm có xét xử đàng hoàng thời chính quyền của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm vào năm 1960. Bài học lớn nhất ông truyền lại cho con cái là lòng khoan dung, không oán hận bất kỳ ai gây đau khổ cho mình. Năm ấy tôi vừa 12 tuổi.
Tôi bắt đầu đọc lại sách và tài liệu về lịch sử Việt Nam và thế giới được in trước 1975 ở Sài Gòn. Tôi lang thang một mình đến các nhà sách cũ từ đó. Đọc sách và trao đổi với ba tôi là cách tốt nhất giúp tôi hiểu rõ những sự kiện quá khứ mà nhà trường và báo chí XHCN cố tình viết khác đi. Có thể nói, đó là quá trình tự đào luyện lại chính mình, như thể tiêm ngừa để không bị “nhiễm trùng” bởi lối giáo dục nặng tính tuyên truyền và thiếu tôn trọng sự thật của hệ thống này. Tôi cũng giữ thói quen ấy kể cả khi vào học trường luật năm 1985. Thú thật, tôi luôn hoài nghi giá trị kiến thức của tất cả sách vở do các nhà xuất bản quốc doanh in ấn, dù vẫn đọc chúng thường xuyên để tìm hiểu.
Trở lại câu chuyện ban đầu, hình ảnh về tướng Nguyễn Khoa Nam do ba tôi kể lại đã khiến tôi lao vào tìm hiểu nhiều hơn về các vị danh tướng VNCH khác, mà thật lòng tôi rất kính trọng, giống ba tôi. Đọc quyển sách “Chân dung các tướng ngụy Sài Gòn” được bên thắng cuộc in và tái bản nhiều lần sau 1975 nhằm mục đích bôi nhọ quân đội và tướng lĩnh của bên thua cuộc, tôi không khỏi bật cười với ý nghĩ rằng chân dung tồi tệ mà tác giả muốn phác họa cho các tướng VNCH thật ra thích hợp và xứng đáng dành cho những sĩ quan QĐNDVN thời bình ngày nay hơn.
Khi học ở Mỹ vào năm 2000, tôi đã đến viếng bia tưởng niệm Tướng Nguyễn Khoa Nam do đồng bào hải ngoại lập để tưởng nhớ ông tại bang Texas. Ngày 1/5/2010, 35 năm kể từ ngày ông qua đời, tôi đã viết bài thơ tưởng niệm ông tại nhà giam trong lúc chờ xét xử phúc thẩm vụ án của mình, như sau:
TƯỞNG NIỆM TƯỚNG NGUYỄN KHOA NAM
Dòng dõi văn gia, chí trai binh nghiệp,
Xứng tôn phong hổ tướng Nam phần.
Sống trung chính, chết đường đường lẫm liệt,
Thành đô thất thủ, đoạn phong trần!
Từng thao lược, can trường xông trận mạc,
Giặc thù phơi xác, máu loang chân.
Binh nghĩa dũng lặng thầm nan tảo Bắc,
Định yên bờ cõi sá gì thân!
Ôi chiến cuộc hồi tàn gây thảm họa,
Đau niềm cố quốc, khóc tướng quân!
(Kính tặng gia đình tướng Nguyễn Khoa Nam và các tướng lĩnh, binh sĩ VNCH)

4 comments on “CXN_052814_5198_Đây là những gì TT Lê Công Định viết trên FB 6 tháng nay, không chút gì về tài kinh bang tế thế, chỉ tự tâng bốc mình về thơ, về đàn guitar, về võ, về sử, Tam Quốc Chí, về những cái hành xử trg quá khứ (làm sao lấy cách hành xử hằng ngàn năm trc áp dụng cho tình hình hôm nay, làm thơ trong tù…đọc mà thấy tay này đòi lãnh đạo đất nước VN đấy….

  1. Từ dạo vào ra tù, thằng LCĐ coi bộ tửng tửng quá trời (hình như vợ oải quá bỏ luôn rùi).

    Cái mà người dân mình cần nhất hiện nay là làm sao để vực dậy sức mua để mọi người cùng buôn may bán đắc, làm ăn khấm khá, kiếm việc làm dễ dàng với lương cao, vật giá không leo thang….để rồi còn thực hiện ước mơ đời người là tậu 1 căn nhà làm tổ ấm gia đình, nuôi con cái lớn khôn và thành đạt.

    Ước vọng đời thường của đại đa số dân chúng VN là như vậy.

    Nhưng phía sau những ước vọng bình thường đó là cả 1 khối công việc khổng lồ về quản lý KTVM, đòi hỏi người lãnh đạo phải có kiến thức, kinh nghiệm cập nhật lẫn 1 khát vọng phục vụ quốc gia.

    LCĐ xem ra chả có tí phẩm chất cần thiết nào cả, chỉ toàn ở không làm thơ vớ vẩn.
    Khác hẳn CXN, ngày đêm ưu tư, theo dõi, phân tích tình hình thời sự KT nước nhà.

    Các tư tưởng của CXN cũng khác hẳn LCĐ. Một đằng là chính kiến rõ rang không cs, lấy nền KTTT tự do làm nền tảng với tự do đa nguyên đa đảng…., một đàng là ngập ngừng do dự, phải trái không phân: lúc thì thơ, lúc thì chủ nghĩa Mác-lenin, lúc thì tung hô VNCH…oải quá.

    Xin tặng thi sĩ kiêm TT tương lai LCĐ 1 bài thơ (nghe được từ…bàn nhậu):

    Văn thơ lai láng chảy ra quần,
    Đem về bón ruộng tốt hơn phân.

    Ai thích thì cho 1 like nhé.

    Like

  2. Một thằng cơ khí, thích toán tôi nghía qua ‘thơ thẩn” của Ls LC.Định cái coi,để xem:
    1.“ “Tàu nước ngoài”- cao đầu ngẩng(Vịnh danh tướng Trần Bình Trọng) “
    Hỏng bét từ “cái từ” đầu tiên ,phải chính xác là “Giặc phương bắc” mới xứng với danh tướng phương nam Trần Bình Trọng chứ,còn đầu đứt rồi ngẩn thế đ.. nào được hả L.sư,hay ngẩn cái đầu nào khác

    2″.- Tôi cảm thấy cuộc đời này vô nghĩa,Trôi hư vô và … chẳng có gì,Một cuộc đời chật hẹp không đáng sống-Marx vĩ đại- (Tặng Karl Marx)… Buồn ơi, chào mi!.. Cho đi tu.( PHI LÝ-(Tặng Karl Marx)’
    Lsư muốn gì đi tu hay tự tử- đừng mơ hồ kẻo nhiều người nghĩ Ls bị nhốt ở ..Biên Hòa
    3.- ngựa say xương trắng,Hãm Rạch Gầm (QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ)
    Thường nghe “nhai luôn xương” ,”uống máu què” chứ say xương trắng thật bó mõ luôn ,phải là ngựa trúng thực,nhai gãy răng,ngán tận cổ hay là sợ té xỉu xương trắng chứ,rồi còn hãm hiếp nữa chứ ,Haiza Vua Quang Trung… Hãm Rạch gầm –ghê tởm quá.
    4.”- Thái hậu nhìn xa…. đổi ngôi chồng(LÊ ĐẠI HÀNH)”
    Sao giống gian phu dâm phụ vậy,tam tòng tứ đức đâu rồi Lsư.
    5″.- Từng thao lược, can trường xông trận mạc,
    Giặc thù phơi xác, máu loang chân.( TƯỞNG NIỆM TƯỚNG NGUYỄN KHOA NAM)”
    “Giặc thù phơi xác” là giặc+ B.việt xâm lược đó ,Lsư đừng nhận vơ VNCH thế trơ trẽn lắm,với lại nếu như mà chó táp phải …”Ve sầu” thì khi ấy CS sẽ tính sỗ cả vốn lẫn lời “xác thù” với Ls đấy.
    Tạm Kết L.sư Định nên chăm chú vào chuyên môn thì hơn ,đ.. biết ra sao nhưng còn biết được cái nào trước cái nào sau.Vậy nhé!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s