Người thường cho Tôn giáo là ĐÚNG, Người khôn cho là SAI (Seneca)

Sự ô trọc ở Việt Nam lan cả vào nhà chùa

Song Chi

Sau khi nhân dân xã Chàng Sơn (huyện Thạch Thất, Hà Nội) cùng chính quyền trục xuất pho tượng đồng “giống 90% chân dung sư trụ trì” ra khỏi chùa Chân Long ngày 5/11, vị sư này cũng biến mất khỏi chùa. Người dân Chàng Sơn cho biết bức tượng này được đúc không khác gì bức ảnh của nhà sư treo trong phòng bếp.

Ở Việt Nam, trừ những người chính thức theo một tôn giáo nào đó như Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao đài, Hòa Hảo, Hồi Giáo,… phần đông người dân vẫn tự cho mình là những người không có tín ngưỡng, trong bản khai lý lịch phần tôn giáo họ cũng thường trả lời “Không,” mặc dù mỗi năm cũng có vài lần đi đến các địa điểm tôn giáo như nhà thờ, chùa…


Song nếu xét trên tổng thể thì số người có khuynh hướng nghiêng về Phật Giáo vẫn chiếm đa số. Nghĩa là đầu năm, ngày rằm Tháng Giêng, Tháng Tư, Tháng Bảy đều có đi chùa, cúng bái, thỉnh thoảng ăn chay niệm Phật.

alt

Vụ Ðại Ðức Thích Tâm Mẫn thực hiện hành trình “nhất bộ nhất bái” mang theo côn đồ hành hung người đi đường khiến dư luận phẫn nộ.

Ngay trong đám đông những người siêng năng đi chùa, thì số người thực sự vì nhu cầu tôn giáo, thực sự am hiểu những tư tưởng triết học sâu sắc, cao đẹp của Phật Giáo chắc chắn sẽ ít hơn số người vì những lý do thực dụng như cầu an, cầu may…

Thậm chí, không hiếm kẻ ăn ở ác, làm giàu bằng những con đường bất chính hoặc trên đường hoạn lộ tay dính máu người, cũng thường tìm đến cửa chùa như một hình thức sám hối, hoặc chí ít, để lương tâm được tạm yên ổn.

Xã hội ngày càng bất ổn, kinh tế khủng hoảng, tội phạm gia tăng thì số người tìm đến đình, chùa cúng bái ngày càng nhiều. Tôn giáo bị biến tướng thành đủ kiểu mê tín dị đoan.

Xã hội ngày càng trở nên ô trọc, cái ô trọc ngoài đời khiến người tu hành cũng khó mà tĩnh tâm tu cho được. Không thiếu những cảnh tượng khó coi như ngay trước cửa một ngôi chùa, mọc lên những quán bán thịt cầy, cảnh nấu nướng ăn nhậu nhem nhuốc diễn ra ngay đó, hoặc quán karaoke, thậm chí quán café chiếu phim sex (“Quán café gần chùa chiếu phim sex giữa ban ngày,” Tâm Ðiểm). Có khi bên ngoài cửa chùa, ban đêm là các cô gái ăn sương đứng đợi khách, v.v…

Sự sa sút, xuống cấp về mọi mặt của xã hội Việt Nam hiện tại, dường như cũng ảnh hưởng ít nhiều đến cửa chùa và một số người tu hành. Ðôi khi chúng ta lại phải đọc, xem, nghe thấy những thông tin về sự lố lăng, trần tục của những người tưởng như đã thoát khỏi hỉ nộ ái ố tham sân si của cuộc đời.

Một số người đã xuất gia tu hành nhưng vẫn rất tự nhiên tham gia những hoạt động của người đời. Khi thì một nhà sư, thật ra mới là chú tiểu, đang tu học ở chùa Huỳnh Kim (Gò Vấp, Sài Gòn) ham vui đi theo trang điểm cho các người đẹp thi Hoa Hậu Việt Nam 2012, và còn chụp hình chung với các người đẹp. Trước sức ép của dư luận chú tiểu đã phải quyết định cởi áo về đời để được làm công việc mình yêu thích.

Khi thì một ni cô đang tu ở một ngôi chùa ở Quảng Ninh, đi thi Việt Nam Idol 2012. Khi thì một số ni cô hóa trang mặc quân phục lên sân khấu tham gia một chương trình văn nghệ tại chùa Pháp Hải, huyện Bình Chánh, Sài Gòn, ngay trong mùa an cư kiết hạ. (“Xung quanh vụ việc “Ni cô mặc quân phục biểu diễn nghệ,” báo Giác Ngộ).

Trên mạng còn lan truyền một video clip của một nhà sư đứng trước đám đông hát nhạc chế tâm sự về đời sống của những người đi tu, chế từ bài “Ðời tôi cô đơn” thành “Ðời tôi đi tu nên tôi đây phải ăn chay, đời tôi đi tu nên tôi đây phải cạo đầu, đời tôi đu tu nên tôi đây mặc áo nâu, tôi không mặc áo màu và cằm tôi không để râu…”!

Không chỉ xuề xòa, thiếu đi sự nghiêm cẩn, oai nghi, một số nhà sư còn có những hành vi rất không phù hợp với người đã tu hành.

Khi Ðại Ðức Thích Tâm Mẫn thực hiện hành trình “nhất bộ nhất bái” xuyên Việt trong 4 năm (từ 2009-2013), hàng chục đệ tử, các tiểu sư thầy đi theo “tháp tùng” đã có những hành vi khiến người dân nhiều lúc… ngỡ ngàng. Như phi thân tung chưởng, ném mũ cối, thổi còi dẹp đường, làm ác tắc giao thông, thậm chí xô xát với người dân hiếu kỳ đổ ra đường xem (“Bất ngờ với cảnh tiểu sư thầy ném mũ cối trên phố,” Dân Trí).

Một trong những scandal ầm ỹ của ca sĩ họ Ðàm trong thời gian qua là vụ hôn tay một nhà sư và hôn môi nhà sư khác trong một chương trình ca nhạc từ thiện. Trong khi ca sĩ họ Ðàm chỉ bị phạt 5 triệu thì cả hai nhà sư đã bị các chư tăng phạt “biệt chúng,” không cho ra khỏi phòng tiếp xúc với người bên ngoài, trong thời gian 3 tháng.

Không những thế, nhà sư nhận nụ hôn môi của ca sĩ họ Ðàm đã bị dằn vặt nội tâm nặng nề đến độ muốn tìm quên trong giấc ngủ, may có người phát hiện đưa đi cấp cứu, sau đó nhà sư đã trả tam y tỳ kheo và bình bát lại cho nhà chùa, xin hoàn tục. Dù sao nhà sư này cũng có lòng tự trọng hơn rất nhiều người thường, quan chức, làm sai nhưng cương quyết không từ bỏ chức vụ, từ bỏ những đặc quyền đặc lợi đang có!
Màn

Ðáng buồn hơn, một số nhà sư đã không vượt qua được những ham muốn tầm thường, trần tục, phạm vào giới luật của đạo Phật và luật pháp của xã hội.

Một nhà sư vay mượn tiền tỷ của nhiều phật tử, cầm sổ đỏ của nhà chùa, gây thiệt hại tổng cộng hơn 3 tỷ đồng, cuối cùng bị trục xuất khỏi nhà chùa sau hơn 50 năm tu hành tại đây (“Trục xuất sư thầy nợ hơn 3 tỷ đồng của phật tử,” báo Người Ðưa Tin).

Một vị sư trụ trì chùa Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Nội, đánh người, dời tượng cổ, thay tượng Phật cổ bằng bức tượng giống mình (“Phẫn nộ vụ sư đánh người, đúc mình làm tượng thờ ở Hà Nội,” Ðời Sống và Pháp Luật).
alt

Kinh hoàng hơn, một nhà sư còn giết bạn gái rồi giấu xác trong khuôn viên chùa, yểm bùa, trồng cây lên để phi tang (“Nhà tu hành sát hại người tình giấu xác,” VietNamNet)…

Xã hội đến hồi suy đồi, mạt vận đến mức hiệu trưởng mua dâm học trò, thầy giáo cưỡng bức học trò, công an, điều tra viên dùng nhục hình tra tấn để bức cung người vô tội thành có tội, bác sĩ làm chết người xong vứt xác nạn nhân xuống sông, nay đến nhà sư bồ bịch, giết người!

Một số nhà sư thì tham gia chính trị, trở thành chính khách, đại biểu Quốc Hội, kể cả được tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh… Thật ra chuyện người tu hành tham gia chính trị không có gì đáng phê phán, trái lại là khác, nhưng ở Việt Nam, chúng ta biết, nhà nước cộng sản luôn luôn muốn kiềm chế, kiểm soát, “chính trị hóa” tôn giáo. Do đó những người tu hành một khi đã tham gia vào bộ máy của đảng và nhà nước cộng sản, cũng khó mà giữ nguyên sự khách quan, độc lập trong quan điểm, chính kiến, khó mà cất lời nói thật, nếu như muốn đường quan lộ được êm ả!

Hãy nghe những lời phát biểu của một trong những vị tu hành nay là đại biểu Quốc hội, Thượng tọa Thích Thanh Quyết, trả lời phỏng vấn báo Công An Nhân Dân về tình hình trật tự trị an, nhân quyền của VN:

“Tôi đã đi nhiều nước, kể cả những nước lớn trong và ngoài khu vực châu Á, tôi thấy tình hình an ninh, chính trị ở ta rất ổn định, an toàn. Rõ ràng, đời sống kinh tế, vật chất của ta còn những khó khăn nhưng an ninh quốc gia đảm bảo, chính trị ổn định, ngay người nước ngoài đến Việt Nam cũng vậy, họ rất yên tâm, không phải lo ngại việc này, việc kia…

… Trên thực tế, chính những kẻ tung ra các luận điệu bịa đặt, vu khống đó mới vi phạm dân chủ, nhân quyền nhất. Cái dân chủ, nhân quyền của Việt Nam phù hợp hoàn cảnh văn hóa, lễ nghi tôn giáo của người Việt Nam, họ không hiểu được hoặc cố tình không hiểu rồi cứ nhìn từ góc nọ sang góc kia.” Vị hòa thượng này còn gọi công an là “đồng chí” và hết lời khen ngợi ngành công an!

(“Ðại biểu Quốc Hội – Thượng Tọa Thích Thanh Quyết: Vật chất tuy còn những khó khăn, nhưng an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội được đảm bảo,” báo CAND.)

Không biết, giữa sự suy đồi về mặt tinh thần, không nhìn thấy sự thật, khen ngợi một chế độ luôn luôn đứng trên luật pháp, có “thành tích” đàn áp tôn giáo, vi phạm nhân quyền trầm trọng, với sự suy đồi trong hành động, vi phạm những giới luật, vi phạm pháp luật của xã hội, điều nào đáng buồn hơn?

Tin rằng những hiện tượng trên chỉ là số ít, là những người tu chưa trót, làm ảnh hưởng đến uy tín, đạo đức, phẩm hạnh của những bậc chân tu thật sự, vẫn chiếm đa số, trong môi trường Phật Giáo Việt Nam.

 

7 comments on “Người thường cho Tôn giáo là ĐÚNG, Người khôn cho là SAI (Seneca)

  1. Người tu theo đạo Phật chân chính là người cố gắng thường xuyên thực hành theo Phật pháp để đạt mục đích là: Tiêu diệt sự tham lam của ngũ quan và ý, hay còn gọi là lục căn không dính với lục trần và lục thức để tiến tới tâm hư không thanh tịnh nhưng luôn tỉnh giác thường biết. Bởi vì nguồn gốc của đau khổ và luân hồi sống chết trong lục đạo là sự tham lam của ngũ quan và ý. Người tu Phật chân chính không nhất thiết phải vào chùa mà cái chính là thực hành đúng theo pháp Phật dạy là ” Giới, Định, Tuệ “. Hiện nay có 1 số nhà sư trong chùa thực hành không đúng hoặc không thực hành pháp của Phật thì họ phải chịu nghiệp quả thôi. Về cơ bản ai hành đúng pháp thì sẽ tiến tới quả Phật an vui, còn ai hành sai thì tiến tới quả xấu ngay tại đời này và khi chết.
    Người tu Phật chân chính chỉ cần tìm đọc trong trang mang Tangthuphathoc.net:

    1/ Triết lý của đạo Phật về vũ trụ và con người

    2/Tứ Diệu Đế

    3/Giới, Định, Tuệ

    4/Tìm đọc 1 pháp môn để thực hành hàng ngày: Tu thiền, Tịnh độ, Tụng kinh v v..

    5/ Mười đức tin chân chính

    Bất cứ Thầy chùa hay Hòa thượng nào mà giảng pháp sai với nội dung cơ bản của 5 cái trên thì chúng ta không theo để tránh ” tà kiến ” trong đạo Phật.
    Hiện nay có rất nhiều công an csvn giả danh Thầy sư trong các chùa. CSVN là bọn quỷ đang phá Phật pháp.

    Like

  2. Những người tu theo đạo Phật chân chính hãy tỉnh giác đừng nhìn vào những hành động của 1 số nhà sư giả danh mà đánh giá sai lệnh về đạo Phật mà mất đi duyên lành tu hành vì chúng ta đã phải lăn trôi trong hàng ngàn kiếp bây giờ mới lên được kiếp người đấy. Hãy kiên trì và tín tâm tu theo đạo Phật nhé. Nam mô bổn Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam Mô A Di Đà Phât. Nam mô mười phương chư phật hãy hộ trì cho nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới thoát khỏi bể khổ của chế độ cộng sản.

    Like

  3. Cái thằng thích hành quyết này là việt công cạo đầu làm thấy tu đó . Nó là quỉ phá chùa thì có . Ăn của bá tánh mà không lo tu , mượn đạo tao đời thì nghiệp chướng to lớn như núi tu di . Trả vạn kiếp chưa hết . Thiệt là vô minh quá nên coi thường luật trời đất .

    Like

  4. Người tu để tóc thế gian trọc đầu , những vị tu hành khai mở đại trí huệ đã nói như thế qua các sấm truyền tới ngày nay . Hiện nay theo tôi biết thì những người chơn tu , quyết thực hiện 100 % lời phật dạy đều rất bình thường . Họ đi làm việc nuôi vợ con , ăn chay trường , giử giới cưc kỳ nghiêm nghặt . Họ hoàn thành nhiệm vụ với đời và cả đạo cùng một lúc . Họ rất dũng cảm với mọi khó khăn của cuôc sống . Họ không từ bỏ căn nhà nhỏ để được vào ở nhà lớn đẹp hơn , lại khỏi phải lo bù đầu các hoá đơn hằng tháng . Các thánh sống đó ngày nay rất nhiều nhưng bảo đảm kiếm trong chùa là không có . Các vị nào chân tu mà còn đang kẹt trong chùa phải chịu sự kiềm kẹp của cs giả dạng trụ trì này kia thì thông cảm nhé . Các vị tu chung với chúng thì bao giờ mới thành đạo . Tôi ăn chay trường , làm theo lời phật dạy nhưng tôi rất kỵ chùa vì vào chùa tôi chỉ nghe làm từ thiện thôi ( một cách moi tiền bá tánh , sở trường này chùa nào rất rành ) hoặc có giảng kinh thì chốc nửa cũng lồng vào từ thiện . Từ thiện là đúng nhưng trong các pháp bố thí đức Phật nói bố thì pháp là đứng đầu các pháp , người tu hành thì phải hiểu điều đó hơn chứ . Đem vật chất tầm thường dơ dáy vào cửa chùa là không đúng rồi nói chi còn tận dụng mọi mánh khoé để móc túi của bá tánh càng nhiều càng tốt thì có phải là đúng đắn không .

    Like

  5. Phàm là người tu hành phải hiểu lời phật dạy chứ . Có một vị tì kheo , ngày nọ mang áo đức phật ra sông giặt . Cái áo cứ nổi không chiu5chim2 trong nước thì làm sao giặt . thấy lạ vị tì kheo này mới vào bẩm với đức phật . Dức phật mới bảo : vậy con thử lấy một hạt cơm của bá tánh cúng dường bỏ lên thử coi . Vị tì kheo lập tức làm theo lời phật dạy , lạ thay chiếc áo lập tức chìm ngay xuống nước . Đức Phật mới giải thích : một hạt cơm của bá tánh cúng dường nặng như núi tu di nên đã tu là phải nổ lực tinh tấn để sớm đạt đại trí huệ mà trả nợ chúng sanh . Người bình thường cũng rất ngại mang ơn kẻ khác cớ chi làm người tu hành mà tìm cách vơ vét của bá tánh . nếu chùa nào không nhận cúng dường mới có quyền có ý kiến nhé và tôi cũng thành thật xin lổi những vị chân tu . Bởi vì sự thật luôn khó nuốt .

    Like

  6. Ăn chay trường chính là giữ được giới sát và tạo được qủa tốt là không bệnh tật và không bị tai nạn, chiến tranh. Nếu giữ được giới thì mới tạo được tâm thiện thôi. Nhưng tâm có thiện thì tâm mới Định được và tâm có định được thì Tuệ mới phát triển được. Tuệ có phát triển thì mới diệt hết được vọng tưởng. Vọng tưởng mà hết thì tâm hư không thanh tịnh an vui thành Phật. Tu hành như vậy chính là tu theo lời Phật dạy ” Giới, Định, Tuệ”. Người tu chân chính là thực hiện đúng Pháp chứ không phải mang hình tướng nhà sư hay vào chùa tức là diệt được sự tham lam của ngũ quan và ý để tiến tới thân, khẩu, ý thanh tịnh nhưng phải tỉnh giác, thường biết. Tôi rất mong nhân dân ta hãy thường xuyên nghiên cứu và tu hành theo đạo Phật.

    Like

  7. Anh sư, ah quên “đồng chí” sư thầy Thích Thanh Quyết này trụ trì ở chùa bầu, hà nam nhưng lòng lúc nào cũng tơ tưởng nơi chốn trần tục. “Đồng chí” ấy, tuy đi tu nhưng lòng trần vẫn còn đầy, “đồng chí” ấy quyết theo đảng, thờ đảng, Phật tổ chỉ là cái vỏ che cho “đồng chí” ấy thực hiện tốt nghị quyết của đảng giao phó.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s