Lực lượng nào sẽ làm thay đổi Việt Nam?

 

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 13/5/2014.Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 13/5/2014.

Rất nhiều người có chung một nỗi băn khoăn: Bao giờ thì Việt Nam được dân chủ hoá? Để trả lời câu hỏi ấy, hầu như ai cũng biết một cuộc cách mạng dân chủ ở Việt Nam chỉ có thể xảy ra với một trong hai tình huống: Một, từ trên xuống; và hai, từ dưới lên.

Dân chủ hoá từ trên xuống là một cuộc cách mạng lý tưởng nhất bởi nó nhanh nhất và ít bị trả giá nhất: Đó là các cuộc cách mạng đã diễn ra tại Liên Xô và Đông Âu vào cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990, khi giới lãnh đạo ý thức là không thể kéo dài nguyên trạng và chấp nhận thay đổi chế độ ngay cả khi biết với sự thay đổi ấy họ sẽ mất tất cả quyền lực.

Theo tôi, một cuộc cách mạng loại này rất khó xảy ra ở Việt Nam. Có hai lý do chính.

Thứ nhất, ở Việt Nam không có, và sẽ không có một nhà lãnh đạo nào, dù sáng suốt đến đâu, có quyền lực để tự mình quyết định những sự thay đổi lớn lao liên quan đến số phận của cả chế độ. Kết cấu quyền lực ở Việt Nam khác hẳn ở các quốc gia cộng sản khác trước đây cũng như hiện nay: Ở các nước ấy, chủ tịch đảng cũng đồng thời là chủ tịch nước. Khi nắm trong tay cả hai chức vụ ấy, người ta dễ dàng trở thành kẻ quyết định cuối cùng. Ở Việt Nam, ngược lại, người lãnh đạo đảng và người lãnh đạo nhà nước và chính phủ khác nhau, do đó, không ai thực sự có quyền quyết định những vấn đề lớn cả. Tất cả đều phải thông qua ý kiến tập thể, ít nhất của Bộ Chính trị. Để cả tập thể ấy thống nhất với nhau về việc thay đổi chế độ để dân chủ hoá là một không tưởng.

Thứ hai, chắc chắn Trung Quốc sẽ không thể chấp nhận Việt Nam được dân chủ hoá trước. Khi thấy Việt Nam có dấu hiệu rục rịch từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, chắc chắn Trung Quốc sẽ can thiệp ngay. Trong tình hình hiện nay, khi Việt Nam bị lệ thuộc vào Trung Quốc trong rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế đến chính trị, những sự can thiệp ấy rất dễ thực hiện.

Bởi vậy, triển vọng lớn nhất của xu hướng dân chủ hoá ở Việt Nam là từ dưới lên. Tuy nhiên, ở đây lại có một vấn đề lớn: Lực lượng nào sẽ đảm nhiệm công việc thay đổi theo chiều hướng dân chủ ấy? Để trả lời câu hỏi ấy, các nhà bình luận chính trị và xã hội có thói quen nhìn vấn đề từ góc độ kinh tế – xã hội với những thành phần giai cấp khác nhau.

Trước hết, đông đảo nhất ở Việt Nam là các nông dân. Trong nhiều năm qua, những kẻ bị áp bức và bóc lột nhiều nhất ở Việt Nam cũng là các nông dân. Những cuộc biểu tình đông đảo và gây chú ý trong dư luận nhất cũng gắn liền với nông dân. Lý do dễ hiểu: một trong những yếu tố quan trọng nhất bị giới lãnh đạo Việt Nam khai thác để làm giàu và phân phối lợi nhuận để mua chuộc sự trung thành của các đảng viên chính là đất đai. Việc cướp đất ấy dẫn đến sự bất mãn của nông dân ở nhiều địa phương khác nhau. Lâu nay, rải rác đây đó, có các cuộc biểu tình của nông dân nhằm chống lại lệnh cưỡng chế của chính quyền.

Nhưng những sự bất mãn và các cuộc biểu tình ấy có thể dẫn đến việc làm thay đổi chế độ hay không? Câu trả lời hầu như chắc chắn: Không. Lý do đầu tiên là hầu hết nông dân thường chỉ nghĩ đến những cái lợi cụ thể trước mắt: khi chính quyền cướp đất của mình thì mình vùng lên tranh đấu, nhưng khi chính quyền cướp đất của người khác thì người ta dễ khoanh tay đứng ngó, hoặc, khi tình hình căng thẳng quá, chính quyền chỉ cần nhân nhượng một tí, họ cũng dễ dàng thoả mãn và từ bỏ mọi toan tính chống đối. Lý do thứ hai là tuy nông dân chiếm một phần lớn dân số nhưng họ bị cô lập về phương diện địa lý: làng này xuống đường tranh đấu, làng khách chưa chắc đã biết. Từ việc cô lập về địa lý dẫn đến sự cô lập về truyền thông và hậu quả là không có nhiều người biết. Điều này dẫn đến hai hậu quả khác: Một, ít người ủng hộ; và hai, khó phát triển thành những cuộc xuống đường rầm rộ để có thể uy hiếp được chính quyền.

Còn lực lượng công nhân? Ở Việt Nam, giai cấp công nhân càng ngày càng lớn và đời sống kinh tế của họ cũng gặp rất nhiều khó khăn. Tuy nhiên, sự bất mãn của họ, nếu có, thường nhắm vào chủ nhân của xí nghiệp hơn là vào chính quyền. Chủ nhân của các công ty lớn lại thường gắn liền với người ngoại quốc, do đó, thù hận của họ cũng hướng ra bên ngoài. Đó là lý do tại sao cho đến nay, hầu hết các cuộc đình công hay biểu tình thường diễn ra trong các xí nghiệp và công ty do người ngoại quốc làm chủ.

Giới thanh niên và trí thức Việt Nam hiện nay có thể được xem là thành phần “tiến bộ” nhất: Nhiều người trong họ thấy được những sự bất lực và bế tắc của nhà cầm quyền cũng như có khát vọng được tự do. Tuy nhiên, “nhiều” không có nghĩa là đa số. Khác với ở Ai Cập và các quốc gia Trung Đông trong cách mạng mùa xuân đầu năm 2011, nơi tỉ lệ thanh niên, dù đã tốt nghiệp đại học, thất nghiệp rất cao, ở Việt Nam, về phương diện kinh tế, thanh niên không đến nổi quá khó khăn, do đó, rất khó hy vọng họ sẽ kết tập lại thành một trận chung để đấu tranh cho dân chủ.

Một thành phần khác có khả năng đương đầu với chính quyền là các tôn giáo. Ở tôn giáo nào cũng có những người phản kháng, nổi bật nhất là Cao Đài, Hoà Hảo, Phật giáo và Công giáo. Hai tôn giáo đầu chỉ giới hạn ở các tỉnh phía Nam; Phật giáo thì bị quá phân tán; chỉ có Công giáo là tương đối thống nhất, và do đó, khá mạnh, nhưng dù mạnh đến mấy thì, một mặt, Công giáo cũng chỉ chiếm khoảng 10 phần trăm dân số; mặt khác, do chỉ là một thiểu số, họ khó trở thành những nhà lãnh đạo cho phong trào dân chủ trong cả nước.

Nói tóm lại, từ góc độ kinh tế và xã hội, sẽ không có lực lượng nào đủ sức để chống lại chính quyền, thậm chí, gây sức ép để chính quyền phải thay đổi chế độ.

Một vấn đề có thể được đặt ra: Tại sao tất cả các thành phần trên không thể kết hợp lại với nhau để thành một lực lượng duy nhất và mạnh mẽ? Dĩ nhiên, điều đó có thể xảy ra, và trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, đó là niềm hy vọng duy nhất để có dân chủ. Có điều: khi nào, và với điều kiện nào, tất cả các thành phần trên có thể đứng lại được với nhau? Câu trả lời: Tinh thần dân tộc hay chủ nghĩa quốc gia (nationalism). Người Việt Nam, bất kể thành phần kinh tế, xã hội và tôn giáo, sẽ đoàn kết lại khi đất nước bị uy hiếp và khi chính quyền bất lực, thậm chí, đầu hàng trước những sự uy hiếp ấy. Tất cả những sự uy hiếp ấy chỉ đến từ một nguồn: Trung Quốc.

Nói cách khác, theo tôi, lực lượng đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam chỉ đoàn kết và trở thành mạnh mẽ khi Trung Quốc gia tăng mức độ lấn chiếm biển đảo và khi chính quyền Việt Nam càng lộ rõ bản chất nhu nhược của họ trong thế trận đối đầu với tham vọng bành trướng ấy.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

9 comments on “Lực lượng nào sẽ làm thay đổi Việt Nam?

  1. Lực lượng ăn lương rất lớn và chán đảng rất nhiều. Chỉ cần kinh tế sụp không đủ trả lương cbccvc là biến động, rất hiểu điều này nên kể cả kinh tế khó khăn đến đâu, còn nước còn cố tát đảng cs đang ra sức giữ cho được đội ngu này bằng cách giữ lương và tăng lương cho các đối tượng lương thấp. Hi vọng vào một thế lực tối cao khiến kinh tế vn mau sụp đổ toàn diện để bầy lừa không còn miếng ăn buộc phải hành động, động não.

    Like

  2. Hiện giờ lực lượng nào ở vn cũng ví như bom nguyên tử cả , chỉ cần có người bấm ngòi nổ là nổ hàng loạt , tận diệt cs không còn một tên . Củng có thể tự nổ do áp lực không khí nửa . Cs nó thấy điều đó nên rất sợ , chúng đang tập trung vơ vét và xoa dịu nhân dân bằng cách tăng lương và cho nghĩ dài ngày đó . Dự kiến tết ta nghỉ 9 ngày , 30/4 nghĩ 8 ngày đó . Nhân dân đòi nợ máu cs đang tính từng ngày đó . tất cả nạn nhân của cs hảy đồng lòng đứng lên đòi quyền sống đi .

    Like

  3. Theo ý của thằng cs NH.Quốc thì dân mình hãy chờ mâu thuẩn của tụi cs Pắc bó và tàu cẩu nổ ra mới làm nên chuyện.
    Còn bây giờ hãy im lặng,có làm gì cũng vô ích.
    Thằng khốn nạn nầy lúc nào cũng thọc gậy bánh xe.
    Tàu chó với cs Pắc bó là cha con.Cha con thì một nhà.Dân là người ở đợ.Thằng ở đợ bị bóc lột,đàn áp,đợi cha con thằng chủ(cs)bênh người ở đợ chắc?!
    Thằng cs NHQ nầy loanh quanh rồi cũng đầu độc dân VN vì nó là thằng cs nòi.

    Like

  4. Nguyễn Hưng Quốc tên thật là Nguyễn Ngọc Tuấn vượt biên khỏi Việt Nam năm 1985, đầu tiên sang Pháp, sau đó định cư tại Úc từ năm 1991. Khi còn ở Việt Nam, ông đã tốt nghiệp ngành sư phạm tại thành phố Hồ Chí Minh, sau đó lấy bằng tiến sĩ văn học tại đại học Victoria, Úc. Tại đại học Victoria, ông giảng dạy về ngôn ngữ, văn học, văn hóa và chiến tranh Việt Nam. Tuấn là chủ bút tạp chí Việt (1998-2001), hiện thời đồng chủ bút trang Tiền Vệ (2002)
    Trên đây là lý lịch trích ngang của một thằng đặc công do cộng sản phái ra ngoại quốc ở cùng xứ với anh Châu .Hắn chuyên viết về …dân chủ và vòng vo một hồi nó cũng quay lại cái ý rằng dân Việt dân trí còn thấp , chưa thể thực thi dân chủ , chờ nâng cao dân trí đã rồi hãy nói tới dân chủ . Tôi đã chửi cái giọng chó sủa kiểu tuyên giáo cộng sản của hắn từ hồi còn còm trên TTHN, dạo này hình như bọn an ninh hải ngoại cs ở xứ kanguru mua được một thằng cò ngoại có tên Giáo sư Carl Thayer tại Đại học New South Wales chuyên bơm thổi về chính trị Việt Nam theo …định hướng của tuyên giáo cộng sản cứ y như nó đang ở Việt Nam vậy.

    Like

  5. Khi anh Châu có nhà riêng,thằng nầy xuất hiện,tôi chống đối các bài viết của nó,vì luận điệu ngụy biện của nó là:chống độc tài toàn trị,không chống cộng.
    Có lúc bị chửi quá,nó xuống thang nói vừa cho dể nghe,rồi chứng nào tật ấy…là thằng chó đẻ tự xưng là nhà nghiêng…kíu gì gì đó.

    Like

  6. Trích “Câu trả lời: Tinh thần dân tộc hay chủ nghĩa quốc gia (nationalism). Người Việt Nam, bất kể thành phần kinh tế, xã hội và tôn giáo, sẽ đoàn kết lại khi đất nước bị uy hiếp và khi chính quyền bất lực, thậm chí, đầu hàng trước những sự uy hiếp ấy. Tất cả những sự uy hiếp ấy chỉ đến từ một nguồn: Trung Quốc.” HT
    Bi nhiêu đủ kết luận thằng MTGPMN 2 việt + này rồi,” Tinh thần dân tộc “ “chủ nghĩa quốc gia (nationalism)” từ tác nhân tàu phù là những trọng ý tụi này phải tìm cách chêm vào .Cũ xì rồi Cuốc à.

    Like

  7. Đặc tính của người dân Việt nam là cơ hội chứ không có chủ trương hay ý thức dân chủ gì cả .Nên chuyện nổ ra một cuộc biểu tình lớn rồi người dân hùa theo ,hùa theo nhưng không biết đây là một cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản .
    Chuyện này có thể xảy ra khi nền kinh tế nát bét .Giống như Đông Âu ,khi người dân nổi dậy biểu tình thì họ cũng không bao giờ nghĩ đây là sự chấm hết của Chủ Nghĩa Cộng Sản ở Đông Âu.

    Like

  8. Bất cứ kẻ nào mượn danh nhà dân chủ mà né tránh tiêu diệt lũ chó CSVN thì chúng đều là bọn dân chủ trá hình của lũ chó CSVN. Tiêu diệt lũ chó CSVN là mục tiêu duy nhất trước mắt của nhân dân Việt Nam bây giờ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s