CXN_122114_7561_Tình hình nợ lương ở VN là rất sâu rộng, từ Bộ Ngành, Trung Ương đến tỉnh thành, DNNN v.v…(salary delayed)

Thâm thủng ngân sách cộng thêm hậu quả của dầu thô sụt giá làm ngân sách đang nợ lương gần như tất vả mọi bộ ngành trừ Công An và Quốc Phòng… Continue reading

By chauxuannguyenblog Posted in CXN Tagged

Hãng Sony Pictures và bộ phim The interview bị tin tặc tấn công.

Hãng Sony Pictures và bộ phim The interview bị tin tặc tấn công

20/12/2014

Hôm 18-12 Nhà Trắng đã chính thức tuyên bố cuộc tấn công mạng nhắm vào Hãng Sony Pictures và bộ phim The interview nói về lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un là một “vấn đề nghiêm trọng đối với an ninh quốc gia”. Hơn thế, phía Mỹ dọa sẽ thực hiện “những đáp trả thích đáng”. Continue reading

Báo Cáo 2014 của Freedom House về Tình hình Nhân Quyền Việt Nam (Hoàng Triết, Con Đường Việt Nam)

Xăng VN vs US

Báo Cáo 2014 của Freedom House về Tình hình Nhân Quyền Việt Nam

Hoàng Triết, thành viên Con Đường Việt Nam, chuyển ngữ

Dịch giả gửi tới Dân Luận

Chủ Nhật, 21/12/2014

http://www.danluan.org/tin-tuc/20141221/bao-cao-2014-cua-freedom-house-ve-tinh-hinh-nhan-quyen-viet-nam Continue reading

HÀ TƯỜNG CÁT/Người Việt – Taliban, hiểm họa của vùng Nam Á

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 12 năm 2014

Vụ tấn công thảm sát 148 học sinh và giáo viên tại trường thiếu sinh quân ở Peshawar, Pakistan, là một hành động man rợ ngoài sức mường tượng của mọi người trên thế giới.
Các đảng phái chính trị, công nhân, thương gia, sinh viên học sinh và dân chúng  ở Islamabad, thủ đô Pakistan, hôm Thứ Năm cùng thắp nến tưởng niệm 148 nạn nhân – 9 giáo viên và 139 học sinh nhỏ tuổi – bị Taliban tàn sát tại trường thiếu sinh quân ở Peshawar đầu tuần này. (Hình: Getty Images)

Continue reading

NGUYỄN QUANG LẬP VIẾT VỀ PHẠM NGỌC TIẾN

 

Posted by adminbasam on 21/12/2014

Trần Kỳ Trung

20-12-2014

H1

Ngoài viết tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch bản điện ảnh, truyền hình, kịch bản sân khấu… nhà văn Nguyễn Quang Lập còn viết chân dung bằng giọng văn hóm hỉnh, lạ  về những người bạn văn thân thiết với tiếng cười không lẫn vào đâu được. Hỏi một nhà văn tôi quen biết, được nhà văn Nguyễn Quang Lập “vẽ” chân dung, có đúng thế không? Người đó cười ngất, không phải thế đâu, nhưng đúng chất của tôi, đọc lên thấy mình ” đẹp” hơn ngoài đời.

Continue reading

BỨC THƯ CỦA NHÀ VĂN BÙI NGỌC TẤN ĐÃ LÀM TÔI KHÓC TRƯỚC MỘT NHÂN CÁCH LỚN

 

Posted by adminbasam on 21/12/2014

Nguyễn Trọng Tạo

20-12-2014

H1Năm 2012, một nữ nhà báo (đang làm báo nhà nước) đã nhờ tôi chọn một số nhà văn tài năng nhưng gặp hoàn cảnh khó khăn, để cô góp phần tài trợ bằng tiền thừa kế mà cô có được. Tôi đã giới thiệu cho cô một số tên tuổi, và cô đã thực hiện tốt ý nguyện của cô.

Tháng 8/2012, tôi về Hải Phòng thăm nhà văn Bùi Ngọc Tấn lúc tuổi già ốm đau, động viên anh xuất bản tuyển tập, và tôi đề nghị nữ nhà báo tài trợ cho anh. Cô vui vẻ đồng ý ngay với số tiền 53 triệu đồng (con số 53 là do cô ấy lựa chon theo một kỷ niệm riêng nào đấy). Anh Tấn chần chừ, rồi cũng vui lòng nhận lời. Nhà văn Đình Kính và nhà thơ Công Nam, những người luôn gần gũi anh Tấn ở Hải Phòng vui vẻ hẹn, sẽ đưa anh Tấn lên Hà Nội chơi vào dịp sinh nhật tôi.

Continue reading

CXN_122114_7560_Hãy nghe những chiên da KT giấy Đông Âu trả lời phỏng vấn RFA với ý tưởng của CXN, ngược lại với Vũ Đình Ánh…: Tác động kép từ giá dầu thô giảm

Xăng phản đối giá cao

Châu Xuân Nguyễn
————–

By chauxuannguyenblog Posted in CXN Tagged

CHUYỆN TRANH CÃI VỀ LÁ CỜ: MỘT VIỆC LÀM VÔ ÍCH! – Bài 2-

Xăng phản đối giá caohttp://tieng-dan-weekly.blogspot.com.au/2014/11/chuyen-tranh-cai-ve-la-co-mot-viec-lam.html

Nov 21
 CHUYỆN TRANH CÃI VỀ LÁ CỜ: MỘT VIỆC LÀM VÔ ÍCH! – Bài 2-
– LÃO MÓC-
 Cách đây nhiều năm, khi đến tổ chức hội thảo ở San José, ông Nguyễn Gia Kiểng, người cầm đầu nhóm Thông Luận ở Paris đã không tổ chức chào cờ. Bị các tham dự viên lên tiếng chất vấn, một người trong nhóm đã trả lời là “tạm cất lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để hoà giải hòa hợp với… ai đó”. Những người có theo dõi thời sự, ít ai ngạc nhiên về việc không chào cờ của ông Nguyễn Gia Kiểng và nhóm của ông ta vì ông ta là người đã kêu gọi nếu ai có về Việt Nam thì nên tới Ba Đình lạy lăng “Bác Hồ” để nói với hôm nay và mai sau là chúng ta đã quên hết hận thù [sic!]” Do đó, không ai ngạc nhiên gì khi ông trí thức ngông cuồng này đã chê bai “chế độ Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ chỉ là bọn con cháu của cô Tư Hồng”. Đỉnh điểm của sự cuồng ngông của ông này là khi ông ta tung ra quyển sách “Tổ Quốc Ăn Năn” đã bị nhiều người phỉ nhổ! Continue reading

Lần cuối cùng tôi lên tiếng về Trần Hùng Văn-Việt Thường

http://tieng-dan-weekly.blogspot.com.au/2014/10/lan-cuoi-cung-toi-len-tieng-ve-tran.html

Lần cuối cùng tôi lên tiếng về Trần Hùng Văn-Việt Thường

Ngô Ngọc Hiếu –     

Thưa quý vị,

Trước đây tôi dã viết lên mạng điện tử thông báo chấm dứt lên tiếng về sự kiện Việt Thường – Trần Hùng Văn, vả lại, thời gian vừa qua tôi bận việc tang lễ cho người bạn nên không có thì giờ vào mạng điện tử (internet) đọc tin tức. Nay mọi việc đã tạm ổn định, tôi đọc tin thấy bài viết “Lý do tôi loại Việt Thường tức Trần Hùng Văn ra khỏi Hồn Việt UK online của ông Nguyễn Đức Chung chủ trang web Hồn Việt UK online, trong nội dung có đoạn viết như sau:

Continue reading

BÁI LẠY VÀ VINH DANH NHỮNG KẺ “PHẢN KHÁNG, PHẢN TỈNH”: NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM (Điếu Cày)

http://tieng-dan-weekly.blogspot.com.au/2014/12/bai-lay-va-vinh-danh-nhung-ke-phan.html

BÁI LẠY VÀ VINH DANH NHỮNG KẺ “PHẢN KHÁNG, PHẢN TỈNH”: NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM

Lão Móc –     

Dẫn nhập: Chuyện những người cộng sản “phản tỉnh, phản kháng” đa số là những người đã về hưu, đã không còn nắm giữ những chức vụ quan trọng cũng như “hiện tượng” những kẻ phản tỉnh, phản kháng được gán cho những mỹ từ “nhà dân chủ” rồi được VC cho xuất khẩu qua Mỹ để tranh đấu cho tự do, dân chủ cho VN với sự đồng ý của Hoa Kỳ thực ra không đem ích lợi gì cho công cuộc tranh đấu mà chỉ gây chia rẽ cho cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại. Như trường hợp mới đây những cá nhân, đảng phái đã tổ chức vinh danh tên “bộ đội sao vàng” Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày.

Continue reading

HẾT ĐẢNG VIỆT TÂN ĐẾN ĐẢNG LIÊN MINH DÂN CHỦ VN ( NGOẠI VI CỦA ĐẢNG TÂN ĐẠI VIỆT ) THAY TÊN, ĐỔI NGHĨA NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 ĐỂ CHẠY TỘI CHO VIỆT CỘNG

http://www.tinparis.net/thoisu14/2014_12_20_HetDangVietTandenDangLMDCVNchaytoichoVC_LaoMoc_CoivaymaKPVay.html

HẾT ĐẢNG VIỆT TÂN ĐẾN ĐẢNG LIÊN MINH DÂN CHỦ VN ( NGOẠI VI CỦA ĐẢNG TÂN ĐẠI VIỆT )
THAY TÊN, ĐỔI NGHĨA NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 ĐỂ CHẠY TỘI CHO VIỆT CỘNG

Lão Móc –     
Ngày 7 tháng 4 năm 2013, Liên Bộ Âu Châu Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (ngoại vi của đảng Tân Đại Việt) đã tổ chức một buổi hội thảo với chủ đề “Hiểm họa phương Bắc” tại Paris với trên 40 quan khách tham dự. Phía Chủ tọa đoàn gồm có các ông Ngô Thanh Hải, Chủ Tịch UBCHTU/LMDCVN, ông Nguyễn Tấn Trí, Phó CT UBCHTU/LMDCVN và ông Lê Phát Minh, Cố vấn đến từ Hoa Kỳ.

Continue reading

Jean-Pierre Han – Để đừng quên

Dương Tường dịch

Những nhà văn Việt Nam của thế hệ mới, những Nguyễn Việt Hà, Thuận hay Phong Điệp (để chỉ kể ngần nấy người) dù đã muốn coi nhẹ quá khứ của đất nước mình – cái đất nước mang trên mình vết sắt nung đỏ của những tàn khốc chiến tranh và những hậu quả của chúng – để có thể kể về thời hiện tại, cũng chẳng thay đổi gì được, quá khứ vẫn trở về và không ngừng trỗi dậy trở lại theo đà các xuất bản phẩm. Tình hình ấy càng mập mờ đối với độc giả Pháp vì các nhà xuất bản, như chúng ta biết, không nhất thiết ấn hành các bản dịch theo đúng thứ tự chúng ra mắt trong ngôn ngữ gốc. Vậy nên một trật tự niên đại văn học khác được thiết lập, có thể sinh chuyện.

Bùi Ngọc Tấn, Contes pour les siècles à venir – Nguồn: l’aube

Thành thử giờ đây, ra đời một cuốn sách – và dĩ nhiên, ta chỉ có thể lấy đó làm mừng – Chuyện kể cho những thế kỷ mai sau[1], một cú bất ngờ hoành tráng của nhà văn tám mươi tuổi Bùi Ngọc Tấn, nổi tiếng và được công nhận ở Việt Nam hiện nay và cả ở bên ngoài – ông đã được tặng nhiều giải thưởng chính thức, nhưng không phải vì thế mà ông không bị rắc rối với các nhà cầm quyền nước ông trong một thời gian dài, rắc rối đây chỉ là một uyển ngữ. Chuyện kể năm 2000 được viết vào cuối thế kỷ vừa qua, từ những năm 1990. Bản thảo chạy vòng các nhà xuất bản cho đến khi một trong số đó, NXB Thanh Niên, đánh liều ấn hành vào năm 2000, sau khi đã xin được giấy phép. Kết quả đến nhanh chóng: cuốn sách bị tiêu huỷ theo nghĩa đen, nhưng Giám đốc nhà xuất bản không bị làm khốn đốn.

Đọc cuốn tiểu thuyết này – tác giả nói rõ rành đây là một cuốn tiểu thuyết – người ta dễ dàng hiểu tại sao cái câu “chuyện kể năm 2000” này (đầu đề tiếng Việt của cuốn sách) là chuyện kể rất tỉ mỉ của một anh chàng Nguyễn Văn Tuấn nào đó, trong sách được gọi là “hắn”, có thể coi là bản sao của tác giả, nhà báo và nhà văn trẻ, cũng như ông hồi đó, “cây bút (đã) nổi tiếng trong số các nhà văn trẻ cả nước”, một sự nghiệp sáng sủa mở ra trước mặt hắn cho đến khi hắn bị bắt, đưa đi trại cải tạo vì cớ một trong số bản thảo của hắn đã phê phán chế độ. Điều mà hắn không ngừng phủ nhận – hắn không chịu nhận một lỗi mà hắn không bao giờ phạm – dù phải chịu án tù kéo dài thêm; hắn bị chuyển từ trại này sang trại khác trong 5 năm, từ 1968 đến 1973. Chuyện kể năm 2000 (bản tiếng Pháp) giờ đây ra mắt hai năm sau Biển và chim bói cá, một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời khác của Bùi Ngọc Tấn, mà chúng tôi đã hết sức ca ngợi cũng ở đây (LF, 90, tháng 2 năm 2012). Vậy là có sự đảo ngược các sự việc được kể và cũng có một sự triển hoá trong kỹ thuật tiểu thuyết của tác giả, do đó có thể bị che khuất. Nhưng, như cái công thức được thừa nhận nói, độc giả sẽ khôi phục trật tự niên đại của các sự kiện.

Điều đó không mảy may làm mất đi sức mạnh của Chuyện kể năm 2000 (bản tiếng Pháp), vả chăng, cách dịch mới của nhan đề (Chuyện kể cho những thế kỷ mai sau) đã là một khởi đầu bình luận về tác động của cuốn sách và về tầm quan trọng mà người ta muốn tiên đoán cho nó, hay chí ít, người ta muốn nó đạt được. Đó là đặt cuốn sách lên một bình diện tinh thần, hay thậm chí, mẫu mực tinh thần. Điều mà tác giả (qua trung gian bản sao của mình, người kể truyện) cố sức phủ nhận suốt những trang sách. Thậm chí sự phủ nhận quyết liệt ấy làm nên toàn bộ giá trị của cuốn sách, toàn bộ tính nhân văn của tác phẩm. Nó cũng mang lại cho tác phẩm tính tổng thể của nó. Bởi vì câu chuyện về những năm “cải tạo” khủng khiếp ấy được kể, dĩ nhiên là với rất nhiều chi tiết, nhưng bằng một giọng đều đều, hoàn toàn không gây chút hiệu quả kịch tính nào và tránh cả đến vi lương nhỏ nhất của hận thù. Vả chăng, người kể truyện nói rõ rằng hắn không nhằm lên án hệ tư tưởng cộng sản. Bản thân hắn, hồi trẻ măng, đã gia nhập quân đội giải phóng, chiến đấu chống Pháp và đến giờ, vẫn trung thành với lý tưởng của mình. Hắn xuất thân từ một gia đình những người hoạt động danh gia, “một gia đình chiến sĩ cách mạng từ trước khi cách mạng nổ ra và đã được tặng bằng ‘có công với Tổ quốc’”, điều khiến cho việc hắn bị kết tội, do hiệu quả tương phản, càng kinh khủng. Dĩ nhiên, nhân cuốn sách-lời-chứng này, người ta không khỏi gợi đến Quần đảo Goulag của Soljénitsyne. Nhưng ngoài việc câu chuyện này là một tiểu thuyết, chứ không phải là một “khảo luận điều tra văn học”, vì cuốn sách của tác giả người Nga “không có nhân vật, cũng không có những sự kiện hư cấu”, nên Bùi Ngọc Tấn ưng đặt mình dưới lá cờ của Dostoïevski hơn, lá cờ Nhật ký ngôi nhà những người chết, như ông đã nhắc lại nhiều lần. Vả lại, câu chuyện về những năm tù thật sự chỉ chiếm có một nửa tác phẩm (tức là không đầy 400 trang), toàn bộ phần hai kể lại sự cố gắng trở lại một cuộc sống bình thường mà không thể được.

“Hắn sống trong hiện tại mà luôn luôn nghĩ về quá khứ, về những ngày trước khi bị bắt, về những ngày ở tù, đầu óc hắn lang thang từ hình ảnh này sang hình ảnh khác.”

Từ hiện tại cũ của cái “lò luyện những tâm hồn” là những năm tù, người ta chuyển qua những cố gắng không ngừng trở lại quá khứ, và qua những khó khăn để sống cái hiện tại mới và, tệ hơn nữa, hình dung “những thế kỷ mai sau”. “Cái la bàn của tâm trí hắn, bất kể hắn nghĩ gì, cuối cùng, bao giờ cũng xoay trở về nhà tù”.

Thận trọng tránh mọi lâm ly, Bùi Ngọc Tấn viết ở tầm cao con người, từ ngòi bút của ông, hiện lên cả một thế giới đầy những con người (ắt phải mất không dưới bốn trang gênêric để kể hết tên của họ), được khắc hoạ một cách không thể quên, trong khi ở chính giữa câu chuyện tối đen này, đột hiện lên những trang đẹp lạ lùng. Sống và rung động. Và người ta không thể quên những nhìn nhận và mô tả, rất nhiều, riêng biệt về người vợ của người kể truyện, những mô tả đầy âu yếm và tình yêu. Nói gì đây về một cuốn tiểu thuyết kinh hoàng, bắt đầu, bất chấp tất cả, bằng những câu như sau: “Có những điều hắn tưởng không bao giờ quên được. Ấy thế rồi hắn đã quên”. Vậy thì: toàn bộ những trang này, toàn bộ tác phẩm này, là để đừng quên, hay đơn giản là để mở những cánh cửa ra “những thế kỷ mai sau”.

J.P.H.

Tác giả

“Tôi rất xúc động khi xem bức ảnh này. Bức chân dung diễn đạt hết sức chân thực sự thắng lợi của tôi trong cuộc chiến đấu dai dẳng gần hết đời người để không bị biến đổi gien.” Bùi Ngọc Tấn (1934-2014)

Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934. Quê ông ở làng Câu Tử Ngoại, xã Hợp Thành, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng. Ông bắt đầu viết văn, viết báo từ 1954. Bùi Ngọc Tấn có sáng tác in ở các nhà xuất bản: Văn học, Lao động, Thanh niên, Phổ thông… khi mới ngoài hai mươi tuổi.

Trước khi viết văn, ông là phóng viên báo Tiền Phong ở Hà Nội, viết với bút danh Tân Sắc. Năm 1959, ông trở về quê và thành biên tập viên báo Hải Phòng Kiến thiết. Ông bị đưa đi tập trung cải tạo 5 năm (1968-1973) trong vụ xét lại. Trong 20 năm từ 1974 đến năm 1994, ông trở thành một công chức ở Quốc doanh Đánh cá Hạ Long và trở thành “người ẩn dật” với văn chương.

Trở lại với bạn đọc qua bài “Nguyên Hồng, thời đã mất” đăng trên tạp chí Cửa biển tại Hải Phòng năm 1993.

Ông qua đời ngày 18 tháng 12, 2014 sau một thời gian bị bệnh phổi nặng.

Tác phẩm:

  • Mùa cưới
  • Ngày và đêm trên Vịnh Bái Tử Long
  • Đêm tháng 10
  • Người gác đèn cửa Nam Triệu
  • Nhật ký xi măng
  • Nhằm thẳng quân thù mà bắn
  • Nguyên Hồng, thời đã mất, 1993
  • Một thời để mất, 1995
  • Một ngày dài đăng đẳng, truyện ngắn
  • Những người rách việc, 1996, tập truyện
  • Chuyện kể năm 2000, truyện dài
  • Rừng xưa xanh lá, 2004, ký chân dung
  • Biển và chim bói cá, 2009, tiểu thuyết

Nguồn: Bản dịch tiếng Pháp Chuyện kể năm 2000 lấy tên là Conte pour les siècles à venir. Dương Tường dịch. Nguồn bản gốc: Phụ lục L’Humanité 10/10/2013, Jean-Pierre Han.

 

Lời kêu cứu của cha mẹ một tử tù: Xin đừng giết, con tôi bị oan

 

Posted by adminbasam on 21/12/2014

JB Nguyễn Hữu Vinh

20-12-2014

Khi bị bắt, Chưởng còn không biết bị bắt vì lý do gì. Các nhân chứng được triệu tập đều khẳng định con tôi vô tội. Nhưng Công an Hải Phòng còng tay nhân chứng, đánh đập, bắt họ phải khai khác đi. Nhiều nhân chứng khi về đã đến xin lỗi gia đình tôi, vì không chịu được đòn đánh, đành phải khai sai sự thật theo sự chỉ dẫn của họ“.

Continue reading

Trần Bình Nam – Đọc Chuyện Kể Năm 2000 Của Bùi Ngọc Tấn

1LTS: Nhà văn Bùi Ngọc Tấn vừa qua đời hôm 18/12 tại Hải Phòng, thọ 80 tuổi. Ông là tác giả của cuốn “Chuyện kể năm 2000”. Để tưởng niệm, nơi đây trân trọng đăng lại bài viết “Đọc Chuyện kể năm 2000” của Trần Bình Nam viết tháng 4 năm 2000 sau khi cuốn sách vừa xuất bản.

Continue reading

Những ‘sự lạ’ sau các dự án của Trung Quốc ở Đà Nẵng

Các dự án của Trung Quốc tạo thành một thế liên hoàn trong khu vực: có dự án trấn ở tầm cao, tầm xa, chẹt lấy yết hầu đất nước, khống chế cả khu vực Đà Nẵng.
alt
alt
altChuyện dự án ở đèo Hải Vân bấy lâu nay thu hút sự quan tâm của cả nước, từ người dân đến các đại biểu Quốc hội, tướng lĩnh quân đội…

Continue reading

Thông Điệp của Tổng Thống Mỹ v/v thay đổi mối quan hệ với Cuba (The White House)

Xăng VN vs US

Bài nói chuyện của Tổng Thống Mỹ v/v thay đổi mối quan hệ với Cuba

Bài nhận qua email, chưa kiểm chứng (chưa tìm thấy trang mạng nào đăng)

Nguyễn Tường Thụy’s Blog

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 12 năm 2014

http://ntuongthuy.blogspot.com/2014/12/bai-noi-chuyen-cua-tong-thong-my-vv.html Continue reading

Người dân Việt Nam có thể thua một trận chứ không thể thua trong cuộc chiến chống bạo quyền bất công…

 

Posted by adminbasam on 20/12/2014

Mai Tú Ân

20-12-2014

H1Thế là lá đơn kiến nghị của các nhân sĩ trí thức và rất nhiều tổ chức, người dân khác yêu cầu trả tự do cho Blogger, nhà văn Nguyễn Quang Lập, và một số nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa đang bị cầm tù bất công khác đã bị chính quyền bỏ qua không thèm đếm xỉa đến. Cũng không có lấy một câu trả lời lịch sự phải phép là đã nhận được bản kiến nghị này hay chưa. Điều tệ hại hơn là ngay sau đó thì lập tức thì có bản kết tội nặng nề hơn, ác độc hơn cho nhà văn Nguyễn Quang Lập, đáp trả thẳng thừng vào mặt tinh thần nhân văn của bản kiến nghị, yêu cầu ít nhất cũng để ông được tại ngoại, cũng như đáp trả thẳng vào triệu tấm lòng người dân thương cảm với người văn nhân yêu nước này phải chịu ngục tù bất công trong tình trạng bệnh tật.

Continue reading

CXN_122114_7557_Xã hội loạn lạc vì Kinh Tế tồi tệ, trôm cướp, bạo lực v.v…: Giám đốc dán băng rôn trước ngực đòi tiền bảo hiểm

Chiến dịch uy hiếp Công An bắt đầu để chúng không dám đàn áp biểu tình lớn của dân

Chiến dịch uy hiếp Công An bắt đầu để chúng không dám đàn áp biểu tình lớn của dân

Continue reading

CXN_122114_7556_Hệ thống thuế rối bời bời, tại sao đổi thành thuế khoán ??? Vì dân VN nghe lời CXN từ chối đóng thuế nói là làm ăn không có lời vì chỉ 30% DNNVV có lời tí xíu: Chưa áp mức thuế khoán cho tất cả các hộ cá thể

Xăng phản đối giá cao

Châu Xuân Nguyễn
—————–

Đồng bào cứ dựa vào luật thuế chưa rõ ràng, từ chối đóng thuế khoán luôn vì có nhiều bất cập. Khi ĐCS sụp, nếu tôi có quyền thì tôi sẽ không truy thu thuế nợ cho ĐCSVN. Continue reading

By chauxuannguyenblog Posted in CXN Tagged

CXN_122014_7555_Đồng bào hãy ngưng đóng thuế vì còn nhiều bất cập, không công bình, tất cả Tây Âu thì người nghèo đóng thuế ít nhất: Nộp thuế kiểu mới: Người giàu có lợi

Xăng VN vs US

Châu Xuân Nguyễn
———————

Đồng bào hãy ngưng đóng thuế với những lý do bất cộng, bất bình đẳng, ngược với xu hướng thế giới này. Còn những lý do là chỉ 30% DNNVV có lãi thì tiền đâu mà đồng bào đóng thuế. Continue reading

By chauxuannguyenblog Posted in CXN Tagged