Võ Thị Hảo – Ai đã giật băng tang trên vòng hoa người chết?

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (1934-2014)

Khổ nạn xác thân

6h15 phút ngày 18/12/2014, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã lìa đời. Hôm ấy ông nằm,  xác thân còm cõi, đợi được bạn bè và những người thân yêu đưa đi khỏi cái thể chế đã từng giam cầm và luôn chỉ muốn tiếp tục giam cầm những người như ông. Nói cho cùng, cuộc đời Bùi Ngọc Tấn là một kiếp khổ nạn tạo nên bởi thể chế độc tài vốn thù địch với công lý,  minh bạch và sự chính trực.

Thân xác ông  còm cõi vì đã trải qua một những tháng năm bị cắt xén, bị vu cáo, bị tù đày oan trái. Thân xác ấy sống với hầu hết những ngày ăn không đủ no, ốm không đủ thuốc, giật gấu vá vai trong  mức sống tối thiểu nhiều năm quằn quại mưu sinh và luôn phải nghe ngóng, nơm nớp lo sợ  rằng bất kỳ lúc nào, dưới mệnh lệnh ngẫu hứng của bất kỳ ai đó trong thể chế này, người ta đều có thể  giết chết  tác phẩm của ông , giật mất miếng ăn cuối cùng của vợ con ông và tống ông vào tù ngục.

Khổ nạn là kiếp  của người có tài năng mà cứ cố sống tử tế, không đánh mất lương tri dưới một xã hội  cổ vũ người ta lưu manh và giả trá để tồn tại.

Hương hồn còn bị giật mất băng tang

Vì sự lựa chọn ấy, ông thậm chí còn bị thù địch và đối xử tàn tệ ngay cả khi đã chết.

Thông tin cho biết, trong đám tang ông, nhiều vòng hoa mang chút nghĩa tận bày tỏ lòng thương tiếc với hương hồn ông cũng bị giật mất. “Chuyện an ninh giật băng tang của một số vòng hoa tại đám tang Luật sư Lê Hiếu Đằng, một thành viên trong Nhóm cố vấn của Diễn đàn XHDS,  một năm trước mọi người đã biết. Các nhân sĩ lúc đó đã làm lại các băng tang để gắn vào. Năm nay tại đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn, ở Hải Phòng, việc đó lại diễn ra. Ngày 19-12-2014 băng tang các vòng hoa của Diễn đàn (Paris) và Ban Vận động Văn đoàn Độc Lập Việt Nam đã bị giật đi, và 2 đoàn đã vào viếng với các vòng hoa bị mất băng tang… Băng tang của Diễn đàn xã hội dân sự cũng bị giật mất…(theo Bauxit Việt Nam -23/12/2014).

Nếu thông tin này là đúng, thì những người có lương tâm  còn tìm nổi ngôn từ nào để bình luận trước việc làm tàn nhẫn này nữa không?

Người VN xưa nay chí ít vẫn biết chùn tay trước những việc quá đỗi thất đức, chẳng hạn biết  coi “nghĩa tử là nghĩa tận”, nhưng trong vụ việc giật băng tang người chết thì thật quá táng tận lương tâm.

Lẽ nào an ninh VN – một lực lượng hùng hậu, được trang bị hiện đại về mọi mặt, đại diện cho sức mạnh và tư thế của nhà cầm quyền VN trước nhân dân VN và thế giới lại làm một việc nhỏ mọn là đi giật băng tang của một người đã chết?!

Ai có thể tin được điều đó, ở thế kỷ 21 này?! Những việc đại loại như đào mồ quật mả, phá rối đám tang…tưởng như chỉ có trong thời trung cổ hoặc thời phong kiến, hoặc cùng lắm là ở thời Cách mạng Văn hóa, Đại nhẩy vọt ở Trung quốc hoặc  Cải cách ruộng đất ở VN trước đây, sao lại có thể xẩy ra ở thời văn minh hiện đại này?!

Thật đáng buồn là việc giật băng tang do lực lượng nào đó tổ chức lại  có tính hệ thống, khi hiện tượng này lặp lại từ  đám tang của một trong những vị  “khai quốc công thần” như tướng Trần Độ, nguyên Phó chủ tịch Quốc hội(tháng 8/2002), cho tới đám tang nguyên Nguyên phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM Lê Hiếu Đằng(tháng 1năm 2014) – một người đã có công lao lớn xây dựng nên thể chế này trong kháng chiến chống Mỹ và  , đến bây giờ là đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Tại sao trong năm 2014 này, việc giật băng tang người chết  lại lặp lại với tốc độ nhanh chóng?

Điểm chung của ba con người đã chết mà còn bị giật mất băng tang là gì? Là bởi họ đã thức tỉnh khỏi sự u mê, gỉả trá, dám có chính kiến  và bày tỏ lòng chính trực. Họ đã nói và viết Lời Thật với chính mình và đồng bào của mình. Họ không cam tâm lưu manh hóa và nô lệ để hưởng lợi. Chính vì vậy, họ đã có được một ảnh hưởng mạnh mẽ trong trái tim và lý trí công chúng. Vì thế họ bị đối xử thù địch ngay cả khi đã chết.

Việc giật băng tang của người chết, nhất là đối với những người đáng kính nể như Trần Độ, Lê Hiếu Đằng, Bùi Ngọc Tấn chỉ càng khiến cho người ta nhận ra sự nhỏ nhen của những người  đã nhẫn tâm làm ra điều đó, chỉ càng khiến nhân tâm  thêm phẫn nộ.

Bùi Ngọc Tấn- nhà văn vừa rời bỏ chúng ta mà đi, là một trong những người bị đày ải trên dương gian. Bị đày ải cả một đời bằng những ác mộng tù đày và hết một đời mà  không ra ngoài được ác mộng. Bị đày ải bởi vô tội mà bị bắt vào tù, cả một cuộc đời và tài năng cùng một gia đình bị vùi dập và sau khi ra tù rồi còn bị triệt hạ mọi đường sinh kế. Bị đày ải bởi cuốn tiểu thuyết – tự truyện “Chuyện kể năm 2000” của ông, được viết dù với bút pháp ôn hòa nhưng bị khai tử ngay sau khi xuất bản bởi những chi tiết có thật đặc trưng của nó về thực trạng nhà tù vô nhân đạo của VN đã như những nét rìu chạm khắc lên trời xanh về việc người ta đã đày đọa văn nghệ sĩ như thế nào. Chế độ độc tài  đã không mệt mỏi và nao núng trong việc luôn minh chứng việc họ thù địch với sự thật.

Nhà tù không giam cầm được tư tưởng

Lẽ ra những kẻ bắt một người vô tội như ông vào tù phải bị đưa ra trước vành móng ngựa, phải trả giá vì sự sai trái và vô lương mình đã làm trước pháp luật, phải xin lỗi và bồi thường danh dự, bồi thường thiệt hại  cho Bùi Ngọc Tấn. Nhưng  nếu như việc đó là lẽ đương nhiên ở các nước văn minh thì lại là điều không có ở một nước độc tài chuyên bóp nghẹt tự do ngôn luận và hành xử trước sau cũng là cách thể hiện khác nhau của phương châm “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ”, “trí thức không bằng cục phân” của Mao Chủ tịch.

Lúc sinh thời,  hành trình của Bùi Ngọc Tấn là hành trình của một người viết đi từ chỗ sáng tác theo mệnh lệnh tuyên truyền  nhưng  đã sớm thức tỉnh để viết cho sự thật và nền tự do. Với những người có tài năng và bản lĩnh, thể chế độc tài, nhà tù có thể giam cầm thân xác nhưng không giam cầm nổi tinh thần và tư tưởng của họ. Với Bùi Ngọc Tấn cũng vậy. “Chuyện kể năm 2000” của ông càng bị cố tình giết chết, lại càng tái sinh mạnh mẽ trong lòng người đọc.

Từ khi được sinh ra, sống đời trai trẻ đến lúc già và khi mất, tám mươi năm cuộc đời ông hầu hết đi trong bất công, bệnh tật và bần hàn. Nhưng điều đau khổ nhất khiến ông trăn trở khôn nguôi là người VN chưa từng có một ngày được sống trong một thể chế và một xã hội thực sự có dân chủ, nhân quyền và tự do. Những người bạn chí cốt, có  tài năng và có nhân cách  của ông như Lê Đạt, Dương Tường, Phạm Toàn, Lê Bầu, Nguyễn Xuân Khánh…cũng đều từng bị đày đọa vô cớ và nhiều người phải sống lay lắt vất vưởng của một kiếp văn nhân trong một xã hội thù địch với tri thức và những người viết không chịu sống đời nô lệ, nói và viết trái với lương tâm của mình.

Cuộc đời và sự nghiệp văn chương của Bùi Ngọc Tấn là một minh chứng hùng hồn về việc nhà tù chỉ có thể giam cầm được thân xác mà không giam cầm được tư tưởng và tài năng, nhân cách nhà văn.

Một cái tên chưa thể quên dưới mặt trời

Tôi đã quên tên tôi dưới mặt trời”. Câu thơ  xuất sắc này của Bùi Ngọc Tấn thể hiện nhiều điều về thân phận của một con người – một nhà văn bị buộc phải sống trong một đám đông như một con kiến trong một đàn kiến, như một con cừu cúi mặt đi trong một đàn cừu. Để thích ứng, người ta phải tự mắc bệnh nhòa, cố gắng quên bản ngã, cá tính, chính kiến của mình, để được tồn tại.

Kìa hãy xem trong rừng biển những cái tên xu thời, viết để bợ đỡ nịnh hót cho đám cầm quyền của mọi loại nhân vật và chính thể. Tên tuổi của họ đã từng được thổi lên trời dưới những ánh sáng giả, nhưng rồi chẳng bao lâu lại lịm tắt dưới mặt trời và chỉ để lại trong tâm trí người đọc thời ấy cũng như đời sau sự ngán ngẩm và khinh miệt.

Lẽ ra cái tên Bùi Ngọc Tấn đã bị người đọc chối bỏ, nếu ông chỉ viết theo đơn đặt hàng  xu phụ, nếu như ông đã tự nhiễm được bệnh nhòa, nếu chính ông lãng quên được nỗi đau của cộng đồng người Việt. Ngược lại,  việc bị tước đoạt tự do và quyền làm người đã thức tỉnh ông, là một bước ngoặt đưa ông từ bỏ thứ văn chương tầm thường tẻ nhạt tô hồng sang một thứ văn chương cao cấp hơn  nói về khát vọng ghi tạc lại nỗi đau, sự u tối tàn bạo của cường quyền và cái đẹp đến đau đớn của sự  quằn quại vươn lên của nhân tính trong những hoàn cảnh khắc nghiệt .

Bởi thế, dẫu chưa phải thiên tài, Bùi Ngọc Tấn là một trong những nhà văn chưa thể quên dưới mặt trời.

Về cuộc đời và sự nghiệp của ông, dư luận đã có những đánh giá xác đáng và đầy cảm kích:

“Bùi Ngọc Tấn đã sống trọn vẹn cuộc đời khổ nạn và cống hiến, ông là hình ảnh của một dân tộc bị bạo quyền vùi dập, tước quyền sống, nhưng không khuất phục, vẫn bền gan nuôi ngọn lửa tự do nội tâm và khát vọng làm CON NGƯỜI đích thực. Ông là minh chứng cho chân lý: SỰ THẬT có thể bị bóng tối che phủ một thời gian, thậm chí dài, nhưng dứt khoát sẽ có ngày bùng lên tỏa sáng; con người có thể bị nỗi sợ cầm tù, nhưng rồi sẽ có ngày vùng thoát ra được để sống hiên ngang ngẩng đầu. Yếu tố thúc đẩy cái ngày ấy đến nhanh chính là những tiếng nói chân thực nhìn suốt đến đáy tâm khảm, những trang viết vắt kiệt cùng tâm huyết, chinh phục lòng người như của Bùi Ngọc Tấn.(theo  Bauxite Việt Nam )

Võ Thị Hảo, Hà Nội 24/12/2014

Một nửa sự thật đã bị giấu nhẹm…Nhật tấn công Trân Châu Cảng (Pearl Habor) của Hoa Kỳ (Honolulu, Hawaii) hoàn toàn không khiêu khích, không chuẩn bị (unprovoked, un-prepaired) khiến HK tham gia Đệ Nhị Thế Chiến kết quả là 2 trái bom Nguyên Tử rót vào Nagasaki và Hiroshima

CXN: Sau cuộc tấn công này, tất cả những đời CP Mỹ nguyện thề sẽ không bao giờ xảy ra bất kỳ một cuộc tấn công bất ngờ nào nữa vào bất cứ nơi nào trên lãnh thổ HK, vì vậy những cuộc dọ thám quân sự như phi cơ không ảnh cao U 2, hệ thống vệ tinh QS cảnh báo bất cứ nơi nào trên thế giới v.v..đc triển khai quan trọng hơn triển khai đổ quân hay bỏ bom trả đủa. HK có thể khám phá ra một mưu đồ tấn công nguyên tử hay thông thường mà tiêu diệt ngay trên hành trình đến nước HK.
+++++++++++++++++++++++

Ở VN, khi học lịch sử Chiến tranh Thế giới thứ II, mình không được học về trận Trân Châu cảng, mà chỉ học về vụ Mỹ ném bom nguyên tử xuống 2 TP Hiroshima và Nagasaki, cùng những bài học lên án và nguyền rủa Mỹ. Continue reading

Nguyễn Nhơn – VIỆT GIAN CỘNG SẢN ĐÂU PHẢI LÀ GIỐNG NGƯỜI!

1Trích: “ Đối với tập đoàn lãnh đạo và tay chân của chế độ CS, những hành động, suy nghĩ của chúng rõ ràng khẳng định được một điều: chúng nó không phải là con người. Vì thế đừng nhẹ tay hay khoan hồng, nhưng hãy đối xử với chúng như chúng xứng đáng như vậy.” ( Nguoiviettudo: Chúng nó có phải là con người? )

Continue reading

Thắp lại bình nhang

Den Cu 2, Tran Dinh, Nguoi Viet
Tuesday, December 23, 2014 6:35:44 PM


Ngô Nhân Dụng

Chúng ta đang nhận được nhiều lời chúc bình an, hạnh phúc vào dịp Lễ Giáng Sinh. Dù người bên lương hay bên giáo, ai cũng có thể chia sẻ những giờ phút bình an khi nghe câu hát “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời” đang vang vang chung quanh mình nhắc nhở sự tích Chúa xuống làm người. Continue reading

Tú Kép – Trăm năm trồng người

1Ngày xưa, nước Tàu chưa thống nhất, gồm nhiều nước nhỏ: Châu, Hàn, Lỗ, Tần, Tống, Tề, Triệu, Tùy… Trong số các nước nhỏ nầy, có một chính khách lỗi lạc là Quản Trọng, tên là Quản Di Ngô, năm sinh không rõ, mất năm 645, nghĩa là sống vào thế kỷ thứ 7 trước Công nguyên, làm tể tướng nước Tề, đã nói một câu để đời: “Nhất niên chi kế tại ư thụ cốc; thập  niên chi kế tại ư thụ mộc; bách niên chi kế tại ư thụ nhân.” (Kế một năm trồng lúa, kế mười năm trồng cây, kế trăm năm trồng người).

Continue reading

Âu Dương Thệ – Từ nhà công thành nhà ông, đến công an bắt ngang ngược công dân: Phản ảnh trung thực tư duy và hành động của những người nắm quyền lực dưới chế độ độc đảng toàn trị!

 

Thứ Tư, ngày 24 tháng 12 năm 2014

Thái độ và hành động của những quan tham chiếm nhà công, chiếm đất công cũng giống hệt như thái độ và hành động của những người cầm đầu bất tài vô đức nhưng vẫn tham ghế, ngồi lì để tham nhũng. Công an biến thành côn đồ hành hạ nhân dân, đàn áp những người dân chủ, vì những người lãnh đạo họ là những tên đồ tể, không chỉ tàn sát dân lành mà còn dùng mọi thủ đoạn đê hèn ám hại lẫn nhau.Cha nào con nấy. Cán bộ chỉ là phiên bản của lãnh đạo, rập khuôn theo cách suy nghĩ và hành động của lãnh đạo họ. Vì thế lạm quyền, tham nhũng, bất công và tàn ác đã kết thành hệ thống chân rết từ những quan ngồi trong Bộ chính trị tới các chi bộ đảng trong phường-xã. Nguy hiểm nữa là hai phe Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng đang phá nhau rất tàn bạo trước  Hội nghị Trung ương 10 và Đại hội 12 để giữ ghế, giành phần!Chính chế độ độc đảng toàn trị là thủ phạm đã kéo dài trên 60 năm. Phải chấm dứt sớm chế độ bất nhân này để xây dựng một VN mới dân chủ, công bằng, hạnh phúc, văn minh và độc lập! Continue reading

Bản chất của hệ thống cầm quyền được phơi bày trước việc làm từ thiện của các bạn trẻ yêu nước. (Vũ Mạnh Hùng – Bauxite VN)

Bản chất của hệ thống cầm quyền được phơi bày trước việc làm từ thiện của các bạn trẻ yêu nước.

Vũ Mạnh Hùng

25/12/2014

http://www.boxitvn.net/bai/31727

Continue reading

Địa chính trị trong quan hệ Hoa Kỳ-Cu Ba

cuba12-450x252George Friedman – 23/12/2014
Lê Minh Nguyên dịch

Trong tuần qua, Tổng thống HK Barack Obama và Chủ tịch Cuba Raul Castro đồng ý trao đổi tù nhân đang bị giam giữ về tội gián điệp. Ngoài ra, Washington và Havana đồng ý tổ chức các cuộc thảo luận với mục đích thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Không có thoả thuận nào về việc chấm dứt lệnh cấm vận của HK đối với Cuba, cái bước đòi hỏi sự chấp thuận của Quốc Hội.

Continue reading

Bùi Tín – Cuba hội nhập: ai mừng, ai lo?

Cờ Mỹ và Cuba tung bay trên bầu trời Havana.

Cuối năm 2014 thêm một tin vui: sau 53 năm bị gián đoạn, quan hệ ngọai giao giữa Hoa Kỳ và Cuba được nối lại, do thiện chí của cả 2 bên, được Tòa Thánh Vatican làm trung gian thúc đẩy. Gián điệp bị tù lâu năm của 2 bên được trả tự do. Hơn 50 nhà dân chủ Cuba bị tù trong danh sách yêu cầu do phía Hoa Kỳ đưa ra cũng được trả tự do. Các sứ quán sẽ được mở lại. Du lịch sẽ được mở ra. Quan hệ buôn bán, ngân hàng sẽ được nối lại. Tổng thống Barack Obama sẽ thăm Cuba và Chủ tịch Raul Castro sẽ thăm Hoa Kỳ. Nước Cuba độc đảng theo học thuyết Mác – Lênin bắt đầu hòa nhập với thế giới là một chuyển biến tích cực.

Continue reading

Nguyễn Quang – Đêm Giáng Sinh Trong Biệt Giam

1Đêm hôm ấy, đúng thật là một đêm Giáng Sinh nơi hang lừa máng cỏ, sương lạnh như hằng đêm vào mùa đông đổ xuống hắt vào khung cửa gió, các tù nhân không thể nằm với sự lạnh buốt, từng đợt sương gió đánh tạc vào như từng cơn gió tuyết thổi vào người… với củ khoai mì nhai hoài đến sợi gân tim của nó cũng nhai nốt và cảm thấy ngọt ngào làm sao. Một tù nhân hình sự la toáng lên vì quá lạnh, quá rét, quá đói khiến y không thể chịu nổi. Có tiếng từ phòng bên cạnh động viên y hãy cố lên, vì ngoài trời dù lạnh vẫn còn nhiều sao lấp lánh thật tuyệt vời, chúng ta có quyền hy vọng… Nhưng tù nhân đang than vãn lại đáp một cách gọn lỏn: -Những đêm vui nhộn mà trời sáng như thế nầy không có lợi cho ăn trộm… Mọi người im lặng. Một người khác thêm vào “Không có lợi cho du kích nữa…”

Continue reading

Vụ kiện Biển Đông: Việt Nam chưa tận dụng đúng mức thời cơ (ox tongue)

RFI

Sau việc Phippines kiện Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài Thường trực Quốc tế về đường lưỡi bò (đầu 2013), Việt Nam đã lặng im rất lâu, mãi đến đến gần đây, Hạ viện Mỹ ra Nghị quyết về Biển Đông, mới bắt đầu lên tiếng hoan nghênh, tuy nhiên nhìn vào cách nói nước đôi của người đứng đầu quyền lực, thì vẫn tỏ ra mình là người ngoài cuộc. Ngay lúc sự kiện giàn khoan HD981 đang nóng bỏng trên Biển Đông, trong lãnh hải của chính mình, làm cộng đồng thế giới phẫn nộ về thói ngang ngược của nhà cẩm quyền Trung Quốc và nhân dân cả nước từng ngày sục sôi căm phẫn, nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn nhẫn nhịn đến mức khó hiểu, thậm chí ông Bộ trưởng Quốc phòng đến dự Hội nghị Shanggri-la mà còn bảo đó là chuyện cãi nhau giữa anh em trong nhà (?!!!).

Continue reading

RẬN CHỦ CHẤY THỨC DIỄN NGHĨA CHUYỆN

Nguyễn Trọng Vĩnh, thằng mất dạy kêu gọi bỏ Mác Lê theo “tư tưởng thằng chó đẻ rừng rú bán nước Hồ Chí Minh”. Thằng chủ chốt của kế ve sầu thoát xác cho CSVN gồm có bauxite, trí thức 72, 61, đón gió trở cờ, ăn cơm quốc gia thờ ma CS, Phạm Chí Dũng, Lê Công Định, CHHV, basam, QLB,XHDS, Nguyễn Đan Quế v.v..http://chauxuannguyen.org/2014/08/12/cxn_081214_5937_sang-mat-chua-khi-ung-ho-bauxite-tri-thuc-72-61-basam-v-v-thu-linh-cua-chung-la-thang-gia-cs-nguyen-trong-vinh-keu-goi-bo-mac-le-de-theo-tu-tuong-thang-rung-ru-ban-nuoc-ho-ch/

Nguyễn Trọng Vĩnh, thằng mất dạy kêu gọi bỏ Mác Lê theo “tư tưởng thằng chó đẻ rừng rú bán nước Hồ Chí Minh”. Thằng chủ chốt của kế ve sầu thoát xác cho CSVN gồm có bauxite, trí thức 72, 61, đón gió trở cờ, ăn cơm quốc gia thờ ma CS, Phạm Chí Dũng, Lê Công Định, CHHV, basam, QLB,XHDS, Nguyễn Đan Quế v.v..http://chauxuannguyen.org/2014/08/12/cxn_081214_5937_sang-mat-chua-khi-ung-ho-bauxite-tri-thuc-72-61-basam-v-v-thu-linh-cua-chung-la-thang-gia-cs-nguyen-trong-vinh-keu-goi-bo-mac-le-de-theo-tu-tuong-thang-rung-ru-ban-nuoc-ho-ch/

(Bạn đọc) – Hán Nôm Thiền Viện xưa nay tách biệt với cuộc sống bên ngoài, quy tắc bất di bất dịch ở đây là không bàn chính sự, không qua lại với võ lâm. Xuân Diện tự là Thiết Bì, về sau gọi là Ngọc Diện Chân Nhân sống ẩn dật ở đây. Continue reading