CXN*_040414_4548_Bauxite VN rớt mặt nạ thành dân chủ cuội rồi nè, kịch bản ve sầu thoát xác y chang như Lê Hồng Hà vẽ ra, hay còn gọi là MTGPMN2

TS Nguyễn Mạnh Tường, Tú Tài 2 năm 16 tuổi, 2 bằng TS Pháp năm 22 tuổi, Luật và Văn Chương nhưng bị CS dụ dỗ về nước, cuối đời phải đẩy xe bò kiếm bánh mì vụn qua cơn đói ở Hà Nội http://chauxuannguyen.org/2013/07/03/nguyen-manh-tuong-mot-nha-dai-tri-thuc/

TS Nguyễn Mạnh Tường, Tú Tài 2 năm 16 tuổi, 2 bằng TS Pháp năm 22 tuổi, Luật và Văn Chương nhưng bị CS dụ dỗ về nước, cuối đời phải đẩy xe bò kiếm bánh mì vụn qua cơn đói ở Hà Nội http://chauxuannguyen.org/2013/07/03/nguyen-manh-tuong-mot-nha-dai-tri-thuc/

Đăng lần đầu: 4.4.14

Châu Xuân Nguyễn
—-

Vậy là rõ rồi, như tôi đã nói về bọn này, bây giờ chúng vô tình nói lộ ra rồi đấy…Trích:”Ở một chỗ khác, bác có ý coi thường hiện tượng Poutine. Đúng, đi theo Poutine là trượt theo vết xe đổ của một bạo chúa đang cố vớt vát lại chút quyền lực vàng son của một đế chế bị nhân loại phỉ nhổ và đã bị lịch sử hất vào bóng tối. Nhưng bác thử nghĩ, nếu diễn biến của lịch sử đất nước ở thời hiện đại sẽ có nhiều bước đi, và một bước đi không tránh được là bước độn, ở đó cần một bàn tay sắt kiểu Poutine để “giải cộng hóa” (décommunisation), thì dù có tạm thời chấp nhận một sự thống trị thực chất là sắt máu, coi như cái giá để bước sang dân chủ, chẳng lẽ ta lại không làm?”(HT)
——

Đồng bào phải rất cảnh giác với bọn này, chúng hô hào dân chủ nhưng thật sự chúng muốn ĐCS thoát khỏi sự trường phạt của 90 triệu dân, chúng thỏa hiệp để dc CS nhường quyền rồi cuốn gói, cuốn tiền ra đi và 90 triệu dân lâm vào cảnh nghèo đói, nợ nần, 50 đến 100 tỉ usd (1 đến 2 triệu tỉ) tham nhũng thì dân VN sẽ mất trắng, không truy cố trách nhiệm hình sự của bọn chóp bu CS trong suốt 69 năm cầm quyền.

CXN_033014_4503_Chỉ 1 bài viết của tay CS nòi Lê Hồng hà làm rớt mặt nạ (cover blown) của nhiều “nhà rân chủ gốc CS” lắm (Nguyễn Trọng Vĩnh, Tống Văn Công, Phạm Đình Trọng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Huệ Chi, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thuỵ, Nguyễn Xuân Diện, Lê Hiền Đức..v.v.): Vậy mà có thằng miệng ăn mắm ăn muối nói Châu Xuân Nguyễn là “thơ ngây chính trị”


Chỉ có một biện pháp duy nhất là tất cả ngưng đọng lại, đâu đứng đó, thay đổi thể chế, bõ CS hay XHCN vì nó thất bại hoàn toàn, bầu cử tự do để có người tài, đủ kiến thức, kinh nghiệm và uy tín với 90 triệu đồng bào ta thì mới vực dậy KT và cuộc sống của dân tộc.


Khi một thể chế mới lên thì tất cả nợ loanh quanh sẽ tự nhiên phải khoanh lại, người người cố gắng thu nhập cho cuộc sống, mua sắm cái mới, tạo nguồn cầu cho nền kinh tế, phá sản những NH ngoắc ngoải, dư tiền cho DN mới vay, tích biên 200 ngàn căn hộ, bán rẻ cho dân với lãi suất lock-in (khoá lãi suất cố định, CP bù lỗ nếu lãi suất tăng cao sau này và CP hưởng lãi suất thặng dư nếu lãi suất thị trường thấp hơn LS lock-in.

Dĩ nhiên giải thể tất cả DNNN, khuếch trương công thương để xuất khẩu, tất cả những món hàng xuất khẩu phải qua “stringent export quality control” tức là tiêu chuẩn xuất khẩu cao để bảo vệ thương hiệu xuất khẩu và chử “Made in VN”, cùng lúc bảo vệ một nồi cơm lâu dài cho dân tộc ta. Từ những phát triển KT, sau 5 năm chúng ta củng cố quốc phòng và lấy lại Hoàng Sa. Cảnh sát sẽ theo tiêu chuẩn CS Úc, Y tế sẽ từ từ giảm bớt 4 hay 5 bệnh nhân trg 1 giuòng, Y tế dự phòng, VSATTP là hàng đầu để giảm thiểu số người nhập viện, giáo dục sẽ trở lại như thời kỳ VNCH nơi mà bằng cấp của du học sinh dc thế giới công nhận, tiếng Anh là bắt buộc vì đó là sự phát triển dân trí, khoa học, xã hội, kỹ thuật, an ninh, QP tất cả đều dùng Anh ngữ, ngay cả Google cũng là Anh Ngữ.

Cải cách hành chánh, đuổi việc 2/3, giử 1/3 và tăng lương gấp đôi, ai làm ko chạy việc thì cho nghĩ vì có 2/3 dự bị quen việc rồi, dĩ nhiên là thật tah2, minh bạch, ko tham nhũng và bắt buộc phải đối xử như công chức là công bộc người dân, ko hơn, ko kém, tất cả ý tưởng quan liêu, cửa quan cửa quyền sẽ bị đập bỏ.

Về ngoại giao sẽ nghiên về Mỹ nhưng không lệ thuộc Mỹ như VNCH hồi xưa (hồi xưa Mỹ viện trở VN vài tỉ usd, nay GDP 170 tỉ usd nên chúng ta sẽ mua vũ khí Mỹ, tham gia, tham chiến với 1 vài tiểu đoàn với Mỹ, dần dần tạo lòng tin để thành một thành viên của ANZUS–> trở thành AVNZUS (cái này rất rất khó nhé), được bảo vệ an ninh bời HK. Thiết lập lại biên giới Việt Hoa, đem trở lại hệ thống Visa, trục xuất tất cả những ai nhập cảnh lậu, lập phòng thủ Hà Nội và phía bắc VN, dùng 6 tàu Kilo tuần tiểu cùng với HK, Su-33 Mk2 12 chiếc sẽ đóng ở Đà Nẵng và Nội Bài, có thể Hải Phòng.-

An sinh xã hội thì sẽ có thất nghiệp, lương hưu cho bất cứ ai trên 65 ko phân biệt đảng phái, sẽ ko còn cảnh màn trời chiếu đất.

Khoa học kỹ nghệ sẽ dựa trên phát triển KT, công thương chứ ko hàn lâm, tất cả hổ trợ công thương, xuất khẩu. NHNN sẽ độc lập với CP, họ sẽ điều phối lãi suất, tỉ giá để thay đổi theo tình hình KT phát triển 9theo kiểu thắ chặt và thả ra theo dự đoán 2 hay 5 năm để ko giật cục)

VN là một nước nông nghiệp, sẽ ko còn TCT thực phẩm thu mua lúa giá rẻ, bán qua cty sân sau ở Sing rồi cty sân sau bán lại lãi gấp mười cho thị trường thế giới. CP HCS sẽ lập hiệp hội xuất khẩu gạo do chủ DN bầu ra và CP sẽ giúp xuất khảu qua ĐSQ cho những hiệp hội như thế này, VN phải xuất khảu hàng đầu và nông dân phải có cuộc sống ít nhất bằng ng thành thị (ở Úc, nông dân là loại rất giàu vì họ lập hội lúa mì, gạo và họ tự định giá, mỗi tấn XK trích vài aud để hiệp hội hoạt đọng, đính giá xuất khẩu vô vụ lợi như The Australian Wheat Board (HH Lúa mì), Ricegrowers’ Association of Australia

Bộ Kế Hoạch và Đầu tư sẽ dẫn đầu bởi một BT có đầy đủ kinh nghiệm và kiến thức như TS Alan Phan, người “đọc” dc suy nghĩ của nhà đầu tư ngoại quốc, biết họ muốn làm gì, nghề gì, xuất khẩu đi đâu, điều kiện nhân công thế nào, tỉnh nào có lợi thế nhất, vận tải thành phẩm và nguyên liệu như thế nào…Những thằng đầu đất như Bùi Quang Vinh thì chỉ đáng xách dép cho những người bảo vệ hay làm vệ sinh của Bộ KH và ĐT của CP HCS.
Một thằng đáng xách dép cho bảo vệ Bộ GT là Đinh La Thăng….Sẽ nghiên cứu và nếu có tiền sẽ làm đường sắt khổ rộng đồng nhất cho VN, đường xá, cầu cống sẽ đấu thầu tư nhân từ A tới Z, Tư vấn giám sát bước đầu là ngoại quốc hay cty VN chỉnh chu, ko móc ngoạc nhà thầu v.v..Dẹp hết những cty cầu đường của BGT & VT
Bộ Xây Dựng cũng phải rất tinh tường về nhu cầu của nhưng building công cộng, có thể trách nhiệm điện lạnh, bảo trì và xây dụng những bld mới của công sở, quản lý nhà chính phủ cho thuê v.v..
Bộ Tài nguyên môi trường sẽ tách ra thành 3 Bộ là Môi Trường, Khoáng sản và Đất đai. KS sẽ giám sát cty tư nhân khai thác đồng, chì, dầu mỏ, than, titanium, Tungsten v.v… Bộ MT sẽ có nhiệm vụ rất cao là giữ môi trường như của Úc Dept of Environment. Bộ đất đai sẽ trách nhiệm lưu trử tất cả nhưng tài liệu sở hữu đất (sẽ trả đất cho dân oan và nhà nước ko quản lý đất đai nữa, sẽ ko còn chuyện quyền sử dụng đất mà chỉ còn là quyền sở hữu đất như Úc thôi)
Bộ LĐ TBXH sẽ lo QĐ về hưu, tàn phế ko kể CS hay VNCH
Bộ thông tin sẽ hoàn toàn báo tư nhân nhưng sẽ giới hạn chứ ko là 700 tờ báo. Đài TH sẽ như Úc, một đài của CP ko lấy quảng cáo thương mại (vì giá quảng cáo rất dễ che giấu, ko có giá “thị trường”, người Úc rất kỹ, CP ko bao giờ dính vào những gì mà từ ngoài nhìn vào ng ta có thể tố cáo tham nhũng)
Bộ VHTTDL, sẽ phải quảng bá hình ảnh du lịch VN với Úc (gần, nhiều tiền, sẽ ngày càng tăng thị phần so với Bali, nhưng chúng ta phải hiếu khách, môi trường tốt, ko chặt chém, giúp đở nhỏ nhặt nếu ko là bộ phận giá của tour) và dĩ nhiên BT phải rành về sở thích của khách du lịch, quảng bá hình ảnh du lịch của VN, CS ko ăn hối lộ v.v..
Đó là vài điều suy nghĩ về một VN tương lai mà bây giờ tôi ko ngại đăng, ko ngại CS bắt chước vì chúng sắp sập rồi, còn gì nữa để chúng cải cách.

Với một người lãnh đạo mới, một ê-kíp có cùng khả năng, nguyện vọng phục vụ, có thành tích quản lý KT thì tôi tin rằng 90 triệu người sẽ hưởng ứng và cúng nhau xây dựng lại một tương lai VN ấm no, công bình, bác ái, thịnh vượng và văn minh

Trong khi chờ đợi, chúng ta vẫn phải ngưng đóng thuế.

Melbourne

04.04.2014 

Châu Xuân Nguyễn

———————-

Vài lời cùng bác Tô Hải

Thưa Nhạc sĩ Tô Hải,

Đọc những lời của bác trong bài viết “Nhìn về phương Bắc vừa mừng vừa lo…”, hẳn không ai không cảm thấy như có dòng nước mát chảy vào gan ruột. Thực trạng tồi tệ của một thứ “đàn em” làm cái đuôi cho đàn anh cường quốc nhân danh cùng chung ý thức hệ, chỉ có một chức năng là phe phẩy cái đuôi thôi mà cũng chẳng xong, thì nhiều người con dân nước Việt đã thấu tỏ từ lâu lắm. Nhưng sự phân tích so sánh cụ thể của bác với tất cả căm phẫn và yêu thương dâng trào đầu ngọn bút, mới làm cho nhận thức đi vào bề sâu, trở thành cảm xúc sống thực, được đối chứng cụ thể và hiện ra lớp lang, hệ thống hơn. Bác đã không uổng phí khi cất công theo dõi từng chủ trương hành động của người Tàu trong cái công cuộc gọi là “đánh từ ruồi đến hổ”, trong những cải cách giảm phiền hà cho dân, đưa ra nhiều bằng chứng đáng tin là họ đang làm thật và làm có hiệu quả, để từ đấy lột mặt nạ những kẻ bắt chước dỏm, một lũ “ăn hại đái nát” nói thì khuếch khoác mà làm là một chút phẩy tay, chỉ học theo mặt trái của đàn anh là nhanh và giỏi, khiến dân chúng càng muôn phần cực nhục, đau thương. Bác đã dám nói thẳng, nói mạnh, nói trúng đích, đám hậu sinh chúng tôi xin bái phục. Xin nhường bác cái danh hiệu “nhát sĩ ương bướng”, dám phát ngôn, dám đương đầu. Chúng tôi vẫn còn sợ lắm, e dè trước nhiều thứ cạm bẫy của cuộc đời này, thưa bác.

Dẫu vậy, bài của bác vẫn còn một đôi điều không thể không thưa lại.

Trước hết, bác tỏ ý bi quan, coi như phong trào đấu tranh cho dân chủ ở trong nước là chuyện lửa rơm, mới hôm trước còn bốc lên rất hăng, nay có vẻ đã xẹp xuống. Bác chĩa vào “mấy ông có tên tuổi, hay lý thuyết dông dài về tự do, dân chủ, nhân quyền” không hiểu sao đã dần dần rơi rụng đâu mất trong những cuộc biểu dương lực lượng gần đây, kể cả “mấy ông trước đây hay ra…“chụp ảnh rồi về sớm”, “nay cũng biến hết”, chỉ còn mỗi TS Nguyễn Quang A đứng với mấy anh em trẻ – cụ thể là cuộc tuần hành dự định tổ chức ở Hà Nội vào Chủ nhật trước nhằm “biểu tình đòi tự do cho những người bị bắt giam trái pháp luật ở Đồng Tháp (trong đó có con trai của cô Bùi Thị Minh Hằng) đã không sao tiến hành nổi vì ngoảnh đi ngoảnh lại không có được quá 15 người, trong khi bọn an ninh mặc và không mặc sắc phục rải ra đến cả vài ba trăm!” Đúng như bác nói, nếu nhìn vào số lượng và mặt mũi người tham gia các đợt tập hợp lực lượng định kỳ dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ Hà Nội thì phong trào có thể gọi là đang giảm sút đi. Nhưng điều ấy mới chỉ là một chỉ dấu trong rất nhiều chỉ dấu, và cũng chưa phải là chỉ dấu quan trọng nhất. Mối quan tâm của các nhà đấu tranh dân chủ giờ đây có vẻ như không hướng vào việc phô trương hình thức nữa (tuy việc ấy cũng cần thiết lắm), mà đang nhắm tới bề sâu: việc xây dựng những diễn đàn độc lập nhiều màu nhiều vẻ, để phát ngôn của nhiều người được tự do công bố rộng rãi, đa dạng hơn, như diễn đàn Xã hội dân sự, diễn đàn Văn đoàn độc lập Việt Nam. Người ta cũng nhắm tới việc thành lập các hội, như Hội Dân oan Việt Nam, Hội Tù nhân lương tâm, v.v. để công cuộc đấu tranh có hiệu quả thiết thực, ngày càng phù hợp với luật pháp quốc tế. Bác không coi đấy là một bước phát triển mới mẻ sao? Xin bác hãy nghĩ lại. Chỉ khuôn trong một cách nghĩ cố định nào đấy, theo chủ quan của mình, biết đâu sẽ rơi vào cứng nhắc, không thích nghi được với tình hình thực tế vốn diễn biến rất nhanh, trong điều kiện cái mới còn rất non trẻ, phải thay đổi từng ngày để ứng phó nhanh nhạy với cuộc sống đầy bất trắc, cũng như phải đáp ứng được yêu cầu của hiện thực khách quan.

Ở một chỗ khác, bác có ý coi thường hiện tượng Poutine. Đúng, đi theo Poutine là trượt theo vết xe đổ của một bạo chúa đang cố vớt vát lại chút quyền lực vàng son của một đế chế bị nhân loại phỉ nhổ và đã bị lịch sử hất vào bóng tối. Nhưng bác thử nghĩ, nếu diễn biến của lịch sử đất nước ở thời hiện đại sẽ có nhiều bước đi, và một bước đi không tránh được là bước độn, ở đó cần một bàn tay sắt kiểu Poutine để “giải cộng hóa” (décommunisation), thì dù có tạm thời chấp nhận một sự thống trị thực chất là sắt máu, coi như cái giá để bước sang dân chủ, chẳng lẽ ta lại không làm?

Nói như thế là cốt đi đến cái ý tưởng mấu chốt bác đặt ra trong phần cuối bài viết. Chúng tôi ngờ rằng bác đã đưa ra một thách đố nan giải đấy. Đòi hỏi phải có một gương mặt như Tập Cận Bình trên đất nước chúng ta trong thời điểm hiện tại, khi bộ máy đã mất hết sức mạnh và tính uy nghiêm từ đỉnh tháp xuống đến chân tháp, khi cả một xã hội đang trở nên hỗn độn xộc xệch từ khắp mọi hoạt động nhìn thấy trên bề nổi cho đến những tầng ngầm dưới đáy sâu, thì làm sao mà có được? Bác thử tính xem liệu có một phép màu nào trong khoảnh khắc biến hóa ông Chu sang ông Tập được hay không? Chắc chắn là không rồi. Vậy mà, hàng ngày, nhìn đi ngó lại đội ngũ tinh hoa, ta đếm ra những “típ” người nào? Chẳng phải là chỉ rặt những Chu là Chu đấy sao! Bắt những ông Chu ấy phải “đổi vai” để xử lý chính những ông Chu ấy, quả là chuyện… chỉ có trong trò ảo thuật mà thôi.

Nói đi thì lại phải nói lại, biết đâu đấy thưa bác, có vẻ như cũng đang có những ông Chu muốn tự cứu mình bằng cách biến hóa thành Tập đấy nhé. Hoặc giả, như trên đã nhắc, có những ông Chu không muốn làm Tập Cận Bình mà đang muốn học theo cái gã Trung tá có đôi mắt gườm gườm gian manh nhảy lên làm Tổng thống trong phút chốc, duy trì sự áp chế độc tài trong một thể chế không còn đảng cộng sản nữa, thì bác tính sao?

Thiết tưởng, một anh Tàu không đi theo dân chủ của Tây phương cũng không còn là cộng sản của Mao thì đằng nào Việt Nam cũng bị kẹt dưới nanh vuốt của cái loại quái vật khổng lồ “nửa người nửa ngợm nửa đười ươi” ấy. Mà như thế mình lại càng chết ngắc. Cho nên vấn đề là trước sau gì cũng phải giẫy ra khỏi anh Đại Hán cái đã. Để tìm một vị trí độc lập tương đối, cân bằng giữa các thế lực siêu cường, như Phần Lan trước đây chẳng hạn. Muốn đáp ứng được phương cách ứng xử rõ ràng là bức thiết kia thì phải chọn kịch bản, giữa một Tập và một Pou. Nhưng theo chúng tôi, cũng phải tùy thời cơ, kể cả cuộc tranh giành nội tại ở trên chóp bu nếu có, chứ chẳng nói trước được đâu. Và kịch bản nào mà chẳng được, miễn là hãy thoát nhanh ra khỏi tình thế của “cái hiện tồn”. Và tất nhiên là phải cởi đi cho dân, dù ít dù nhiều, những nút thắt đang thít lấy cổ họ, để giúp họ nới lỏng dần những sợi xích nghiệt ngã như hiện nay, nhằm khôi phục lại sức mạnh, sự tinh anh của một dân tộc đã mỏi mòn trong rên xiết; đó là ưu tiên hàng đầu. Chứ làm gì có con đường nào khác hở bác! Mà làm được thế thì dẫu có xuất thân là Chu đi nữa, ta cũng tạm quên hết cho y, có phải thế không?

Liệu có được người như thế hay không, hay chung quy cũng chỉ là… một giấc mơ tồi?

Bauxite Việt Nam

Nhìn về phương Bắc nửa mừng nửa lo…

Tô Hải

Đôi lời …che chắn (thay vì post lại những gì mình đã tự bào chữa cho cái tính hay viết, hay nói những gì chưa (hoặc ít) ai dám nói, dám viết như thế bao giờ…).

Cho nên, thỉnh thoảng [mình] hay bị một số người “ném đá” không thương tiếc, thậm chí có kẻ lại còn phong cho mình chức “đại uý công an văn hóa” giấu mặt (thấp quá, cà mèng quá!)…Nhưng… thực tế đã trả lời là [nếu] mình không đúng cả 100% thì, ít nhất hôm nay, vẫn đúng… 90% qua hơn 6 năm liên tục có ý kiến trên mạng! Cho nên, hôm nay, thay vì post lại bài cũ làm mất thời giờ bạn đọc yêu quý đã đọc rồi, mình xin phép tóm tắt… hơi dài dòng (!) về những chuyện dễ bị ném đá này…

Trước khi quyết định tung những suy nghĩ đã có từ lâu này lên mạng, thú thật là mình đã phải “cân đi nhắc lại” cái tật thích “nói và làm cái gì khác người” từ thời còn là chú bé học trò lớp 1, 2 những năm 1933-34, như: tháo dỡ tanh bành cả một con búp bê đắt tiền mà bố mình mới mua cho em gái thứ hai của mình ra để xem tại sao nó lại mở mắt, nhắm mắt được? Để rồi… ăn mấy roi mây quắn đít vì không sao lắp lại được nữa…!

Hoặc khi học lớp nhất (cours superieur) thầy Nguyễn Công Hoan dạy, mình đã dám cả gan viết những bài “luận văn” phản biện hàng loạt những đề bài có tính chất thăm dò tư tưởng học trò kiểu “Tiền không mang lại hạnh phúc”, “Tốt nghiệp Trung Học, bạn muốn trở thành người thế nào trong xã hội”… Và với những câu trả lời ngang tàng như: “Nói láo! nói láo! Đây là luận điệu của những kẻ giàu có muốn an ủi mọi người nghèo là đừng nên so sánh với họ, … đừng có ghét họ, căm thù họ!”… hoặc “Tôi sẽ không làm quan to, quan nhỏ, không làm công chức cho chính quyền mà sẽ dùng học thức của mình để đấu tranh cho sự bình đẳng, bác ái, để bênh vực cho những người nghèo khổ…”, “Tôi sẽ làm ký giả tự do…”.

Kết quả là lần nào nình cũng bị “ăn đòn” không nặng thì nhẹ của các bậc dưỡng dục sinh thành!

Chỉ có một ý kiến là mình chôn chặt nó vào trí nhớ để “nghiên cứu“ suốt đời … Đó là ý kiến của thầy Nguyễn Công Hoan khi đánh tổ tôm ở nhà mình, thầy đã nói với bố mình rằng: “Đấy rồi anh xem! Thằng “tướng cướp” này (tức là…tớ!) khi ra đời sẽ “được làm vua thua làm giặc cho mà coi!”

Và quả là như thế… Suốt 41 năm làm lính văn nghệ rồi làm quân của các Ban Tuyên Láo Trung Ương, Tuyên láo Trung Ương Cục miền Nam, rồi về hưu ở Tuyên Láo thành Ủy HCM (1945-1986) mình đã hơn… 10 lần suýt mất mạng vì cái cách sáng tác và ăn nói “chẳng sợ ai” của mình nếu không có khá nhiều…“thành tích nói láo không số 1 thì cũng số 2, số, 3 chứ chẳng chịu thua ai để có thể được…“cho tồn tại”! Vậy mà mình vẫn cứ không ngừng “xì ra” những gì bực bội trong đầu và trong tim mỗi khi có dịp. Kết quả là: Khi còn trong Đảng thì lý lịch chính thức ghi: “Phản đối cấp ủy có hệ thống” và “Không có tinh thần bảo vệ Đảng”. Còn khi đã dùng trăm phương ngàn kế để thoát khỏi cái vòng kim cô Đảng, “lành lặn trở về với quần chúng” thì, dù rất khoái cái loa phát ngôn là mình cho không ít bạn bè “đồng chí hướng” nhưng luôn biết giữ mồm giữ miệng, họ đều cảnh báo công khai rằng: “Thằng TH trước sau cũng chết về cái miệng”!

Vậy mà… đến hôm nay ở tuổi 88, mình vẫn… đếch chết! Và vẫn tiếp tục nói và viết lên những điều đôi khi không vừa ý ngay cả những người mình kính nể một thời! …

Như ngày xưa, dù kính yêu bố nhưng mình luôn “phản biện” ông về những điều ông cứ đứng trên lập trường một “công chức nhà nước Pháp thuộc” mà bắt mình không được đọc cái này, phải đọc cái kia”!

Đáng nhớ suốt đời là: năm 1945, ông cấm mình chớ có bỏ học mà đi làm Vệ Quốc Đoàn của cụ Hồ! và cảnh cáo mình “Đi theo cộng sản, khi thất bại, vác mặt về đây tao sẽ tống cổ ra đường đấy!”

Vậy mà mình cứ làm ngược với ý ông nên mình đã một ra đi là… ra đi mãi mãi! Chẳng bao giờ nhìn thấy mặt cha mẹ và 6 đứa em mình nữa… Đã thế lại còn mắc “tiếng oan” là “cách mạng đến cùng” mới khổ chứ!

Nhưng biết làm sao được! Cái bản tính mình nó khó sửa hoặc không thể sửa được cho đến lúc… chết mất rồi.

Đặc biệt gần đây, khi thấy tình hình đất nước ngày càng tồi tệ, đầy dẫy bất công, cướp đất, cướp nhà, cướp cả mồ cả mả, nhà cửa của nông dân, bóc lột công nhân đến thậm tệ, đàn áp, bắt bớ, bỏ tù những người nói ngược, nghĩ trái với các vua quan tân thời,… đời sống nhân dân ngày càng thiếu đói, thiếu chữ, qua sông bằng đánh đu dây, chui vào bao nylon mà lội nước qua sông đi học… ăn mày, ăn cắp, hiếp, giết người ngày càng gia tăng thì… sự phản kháng của mấy ông có tên tuổi, hay lý thuyết dông dài về tự do, dân chủ, nhân quyền… lại… ngày càng… giảm!

Cụ thể là các cuộc xuống đường dần dần… mất hút mấy ông, [kể cả mấy ông] trước đây hay ra…“chụp ảnh rồi về sớm”, nay cũng biến hết. Trơ lại chỉ còn mấy cháu quen mặt, quen tên và một T/S Nguyễn quang A …! Đếm đi đếm lại cũng không sao quá nổi 15 người! Thảm hại nhất là cuộc dự định biểu tình đòi tự do cho những người bị bắt giam trái pháp luật ở Đồng Tháp ở Hà Nội Chủ nhật trước (trong đó có con trai của cô Bùi Thị Minh Hằng) đã không sao tiến hành nổi vì ngoảnh đi ngoảnh lại không có được quá 15 người trong khi bọn an ninh mặc và không mặc sắc phục rải ra đến cả vài ba trăm!

Đối với các vị đã quá “ớn” muốn rút lui, ngồi yên “kệ mẹ sự đời” thì mình không dám có ý kiến… vì đối với mình họ đã… chết từ thuở nào rồi! Nhưng đối với các nhà “đảng viên kỳ cựu”, “cách mạng lão thành”, ôm chặt thẻ đảng để chờ thời cơ mà thỉnh thoảng cứ ra mặt ta đây “dân chủ”,… thì mình, xin lỗi, chẳng ngại gì mà không vạch ra cái chủ nghĩa cơ hội đã ngày càng lộ rõ của họ, dù chưa bao giờ vạch rõ tên ai, nói gì, ở đâu, cụ thể (mà mình tin rằng ai đã đánh bạn với Internet đều… thừa biết!). Kệ họ chửi mình! Kệ ai coi mình là tay phá hoại “phong trào rân chủ”!

Mỗi khi đọc phải những câu như sau:

…“Nhờ sự phát huy truyền thống cứu nước của cha ông ta trong lịch sử, mà nhân dân ta đã tiến hành Cách mạng Tháng 8 và giải phóng đất nước thành công. Đó là công lao vĩ đại của nhân dân ta, có sự đóng góp quan trọng của các nhà yêu nước, đặc biệt của Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng đầu là nhà yêu nước Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh. Chúng ta phải biết ơn nhân dân, các nhà yêu nước, đặc biệt là Đảng Cộng sản dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh……

“…Những thắng lợi về Cách mạng tháng 8 và giải phóng dân tộc là công lao của nhân dân, của Đảng Cộng sản, của Bác Hồ, là do phát huy truyền thống dân tộc mấy nghìn năm lịch sử, không phải do chủ nghĩa Mác – Lenin, do chủ nghĩa xã hội…

là mình muốn…nổi khùng! Kể cả với các bậc tiền nhân mà mình rất kính trọng như cụ Phan, mình cũng không chịu nổi khi có người khen cụ Phan là: Chủ trương Đông du của cụ đến nay vẫn “nguyên tính… hiện đại đến lạ lùng!”?

Nghĩa là có thể cứ đi theo con đường của cụ Phan ngay cả ở thế kỷ thứ XXI này ư? Vẫn cứ nên kéo nhau sang Nhật để “nâng cao dân trí” ư?

Ngay cả những tuyên ngôn để đời của cụ, nó cũng chỉ có giá trị ở cái thời “Tây, Mỹ là quân thực dân xâm lược”, ở cái thời Nhật chưa thật sự tôn thờ chủ nghĩa quân phiệt, ở đầu thế kỷ thứ XX thì còn giá trị bằng biện chứng lịch sử, chứ hôm nay mà tuyên ngôn thế này:

1- Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2- Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3- Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

4- Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5- Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6- Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

7- Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8- Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9- Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

10- Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v.

thì, kẻ tuyên ngôn như thế sẽ ăn đá đến vỡ đầu chứ chả chơi! Ai lại cứ nhắc đi nhắc lại những cái “cực xấu” của “Ta”, của “Người nước mình” mà “Ta” lúc ấy là ai cũng chẳng biết nữa! Vậy mà lại nói là những lời cụ Phan dạy đến hôm nay vẫn “hiện đại đến lạ lùng”!?

Ngay cả cái phương châm “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” của cụ [Phan Châu Trinh] hôm nay vẫn nên mang ra áp dụng trong công cuôc đấu tranh “giải cộng” này nữa hay sao?

Thế là, mặc cho ai kia mà đã có một thời mình mến phục, nhưng bản tính “không ngại ngùng nể sợ ai khi thấy là mình đúng”,… mình đành trút ra đôi dòng “phản biện thẳng thừng” trên facebook dù cho có người sẽ cho là mình “nông cạn” không nghĩ được những chiến thuật, chiến lược đấu tranh sâu xa gì đó nên vội vã…

Còn mình thì luôn nghĩ: Sâu xa gì không biết chứ đến tớ mà còn “hiểu lầm” thì… xin…

Chắc chắn mình sẽ làm mấy nhà “phản biện trung thành” càng thêm căm tức với mình về tội “dội nước lạnh vào phong trào”!

Nhưng với mình thì:

ĐỪNG CÓ TIN VÀO NHỮNG GÌ CÁC ÔNG ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN ĐANG CÒN GIỮ NGUYÊN THẺ ĐẢNG THUYẾT GIÁO CẢ! HỌ VẪN CHỈ CHỜ LẠI NHẢY RA LÀM MỘT YANOUKEVICH, MỘT POUTINE VIỆT MÀ THÔI!

Tạm hết những chuyện tóm tắt… dài dòng…

Và bây giờ vào vấn đề… dễ ăn đá, ăn đấm, nghe chửi bậy…như chơi!!!

Đó là chuyện “cực thoái hóa” của tớ: mà tớ đã hơn một lần “để lộ”… Đó là:

1- KHÔNG TIN RẰNG, CHO ĐẾN BÂY GIỜ, Ở VIỆT NAM CÓ THỂ CÓ MỘT SỰ THAY ĐỔI MỘT GÓOCBA, MỘT ELTSINE, NÀO HẾT!

2- CÀNG KHÔNG TIN VÀO MỘT CUỘC NỔI DẬY CỦA QUẦN CHÚNG KIỂU ROUMANIA, TUINISIE, AI CẬP, UKRAINA…

3- VIỆT NAM CHỈ CÓ THỂ THAY ĐỔI NẾU TRUNG QUỐC THAY ĐỔI

Và thú thật, hàng ngày mình ngóng chờ từ phương Bắc những “ngọn gió đổi chiều” mà mình thấy càng ngày càng nhiều. Nhưng chỉ tiếc một điều là lũ đàn em bên đất Việt, vì “ăn chưa no, lo chưa tới” nên chẳng có học tập “ông anh 4 tốt” một tí nào, thậm chí… rất sợ phải học ông anh và thà chết cũng không theo gương ông anh lấy một ly ông cụ!

Chỉ tính riêng về những thay đổi cơ bản nhất gần đây thì thấy:

Bên Tàu họ đã nói thì làm và làm đến nơi đến chốn không ít thì nhiều.

Cụ thể chỉ vụ “đánh cả ruồi lẫn hổ” họ đã làm thế nào thì rõ:

Không kể những loại muỗi lên đến cả 200.000 tên riêng trong năm 2013, thì ít nhất trong 2 năm 2013-14 họ đã “làm thịt” hơn 30 tên cấp tỉnh ủy, bộ trưởng mà hai tên dựa cột cuối cùng là Trịnh Tiểu Du: Bộ trưởng phụ trách về chất lượng thực phầm và dược phẩm, đã ăn hối lộ 1.06 triệu USD để “cho qua” nhiều thực phẩm, thuốc chữa bệnh có độc tố giết người! và Lưu chí Quân Bộ trưởng Bộ Đường Sắt bị lộ cả loạt tội ác bẩn thỉu sau vụ tàu cao tốc bị rớt khỏi cầu vượt!

clip_image002

Chu Vĩnh Khang, tên cộng sản nhưng lại giàu tới 16-18 tỷ đô-la

clip_image003

Giả Hiểu Hoa, vợ hai kém Chu Vĩnh Khang 28 tuổi.

clip_image004

Vợ chồng Tập cận Bình được đón rước linh đình như “không phải là một người cộng sản” bao giờ…

clip_image005

Trịnh Tiểu Du, tên dựa cột sau cùng khi chưa có “Đập ruồi đả hổ”

clip_image007

Tên trung tướng…. cướp Cốc Tuấn Sang

Ngoài những tên được báo chí “Ta” đưa tin một cách dè dặt không bình luận thì những cái tên nhận án tử hình nhưng cho “nằm chờ” 1, 2 năm hoặc chung thân…, phải kể đến

– Trần Đồng Hải (*), nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn Hóa dầu

– Vương Thiên Diên, Phó bí thư Tỉnh ủy An Huy,

– Phó chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần: Trung tướng Cốc Tuấn Sang

– Cha con Trần Thiệu Cơ và Trần Tử Vũ, Phó chủ tịch Ủy ban Chính hiệp Quảng Đông,

– Chu Trần Hoàng Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Đông..

– Trương Khiết Mẫn, Chủ nhiệm Ủy ban Giám sát và quản lý tài sản Nhà nước…

Còn nhiều nhiều nữa mà báo chí Trung Quốc đã phanh phui các tội tham nhũng hối lộ, không vụ nào không lên đến cả chục triệu đô-la… Hơn nữa, khi kiểm tra vào cuộc còn phát hiện tai nhà riêng (có tên có tới…38 ngôi nhà!) tên nào cũng tích trữ cơ man nào là vàng thỏi, đồ quý, tranh cổ,… và đặc biệt hầu hết đều… là cộng sản ăn chơi và… duy tâm “có cỡ”: cúng bái, lễ lạt và một nửa đều có 1, 2, 3, thậm chí 12 bồ nhí!

Báo chí thế giới đang theo dõi vụ “đánh hổ” lớn nhất trong lịch sử “đánh nhau” của Tàu và tội ác của những tên độc tài toàn trị nhân danh đảng cộng sản cỡ “đại bự”. Đó là cuộc “bẻ gãy hết răng của con hổ lớn”, gần như bất khả xâm phạm Chu Vĩnh Khang, Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị, nhân vật quyền lực số 3 thời Giang Trạch Dân. Bắt đầu bằng việc giam lỏng tại gia lão này để “tiện việc điều tra”. Sau đó là bắt gần hết tay chân, con cái, dâu, rể gồm 18 tên. Một lô một lốc những thứ Chu Bân, Chu Bấn Chu Bẩn kể cả Chu đã chết vì ung thư là Chu Nguyên Hưng, cũng đều bị khám nhà, đóng băng tài sản…

– Sau đó là bắt toàn bộ bộ sậu tay chân của Chu và do Chu cất nhắc chia lợi quyền gồm 318 tên trong đó có 11 tên cấp thứ trưởng.

– Về tài sản của đại vương Chu thì chỉ có thể dùng hai chữ “kinh khủng”!!! Đến ngay cả báo chí nhà nước cũng phải chạy tít “Vụ án tham ô, lạm dụng chức quyền lớn nhất trong lịch sử nước CHND Trung Hoa”

Mới nhât, ngày 30/3 báo chí và các hãng thông tấn nước ngoài đã tạm thời đưa ra những con số “kỷ lục”, “chưa có vụ ăn cướp tài sản nào trên khắp hành tinh và ở mọi thời đaị có thể sánh nổi”:

Cụ thể:

– Đóng băng hoặc tịch thu 947 tài khoản nội tệ 117 tài khoản ngoại tệ ở 33 ngân hàng

– Giá trị tới 100 tỷ tệ hoặc 16 tỉ đô-la!

– Tịch thu được sơ bộ…47.550 ki-lô bàng bạc, đá quý,

– Tịch thu 300 biệt thự và căn hộ, 60 xe hơi loại cực sang…

Có điều không một bất động sản, một tài khoản nào có tên Chu Nguyên Khang (một tên gọi khác của Chu Vĩnh Khang, cựu Bộ trưởng Công an Trung cộng) cả!

– Cú nhổ răng cuối cùng có lẽ là cú đánh chết tươi khi báo chí Tàu đưa lên hình ảnh cô vợ kế, Giả Hiểu Diệp (hoặc Hoa), xướng ngôn viên xinh đẹp của CCTV, mà Chu đã… “trót” làm cho có bầu và phải hứa cưới cô đàng hoàng sau khi chính thức ly dị vợ! Và quả là, Chu đã ly dị được vợ bằng một vụ tai nạn ô-tô bí ẩn đến… ai cũng biết! Và hôm nay chính ả này cũng đang nằm nhà lao chờ ngày ra tòa cùng cụ chồng, từng là Thường vụ Bộ Chính trị, Bộ trưởng cái bộ “Cho ai được sống thì sống, bắt ai phải chết là sẽ chết!”

Tất cả đều được phanh phui trên các trang báo in, báo mạng, và Tân Hoa xã phổ biến khắp thế giới

Rõ ràng, ông Tập đang đưa những tuyên bố của ông vào cuộc sống thật sự! Không ít báo chí phương Tây đã viết: “Tập Cận Bình, người làm thay đổi bộ mặt nước Trung Quốc”.

Hãy nghe thử những gì ông ta nói:

“Chúng ta không phải là không cải cách, mà là phải cải cách thực sự, thực sự làm cho quần chúng hài lòng, để có thể giải phóng và nâng cao thêm một bước cuộc cải cách sức sản xuất. Còn cái gọi là cải cách trong những năm gần đây thì sao? Lại đã trói buộc sức sản xuất, mô hình phát triển kinh tế dị dạng, nguy cơ môi trường chồng chất, đã ở vào bước đường cùng.

Chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn. Đây không phải là vấn đề về năng lực lao động, mà là do chế độ không công bằng về cơ hội và quyền lợi, phân phối tạo nên. Chúng ta luôn nói phải trao quyền cho xã hội, phải giải phóng sức sản xuất, thực hiện sự phát triển bền vững và ổn định xã hội dài lâu, song làm đâu có nổi, bởi bàn tay đen của một vài nhóm lợi ích trong Đảng đã xòe ra quá rộng. Miếng thịt mà hổ đã ngoạm vào mồm rồi có chịu nhả ra không? Chỉ còn cách phải đả hổ thôi”.

Hoặc:

“Nếu chỉ dựa vào công cụ chuyên chính để đàn áp, không cho quần chúng nhân dân phát ngôn, thì chẳng phải là đã làm cho Đảng chúng ta với quần chúng nhân dân trở thành đối lập sao? Cho nên, gần đây chúng ta mới nêu phải cùng nhau làm giàu, vậy cùng nhau làm giàu sao đây? Trước tiên cần thực hiện bình đẳng cơ hội, công chính tư pháp, công bằng xã hội. Mà tất cả những điều này đều phải cần đến các chính sách cải cách và bảo đảm pháp chế tương quan…

Và họ đã làm đúng thậm chí “hơn” những gì họ nói.

Việc “đả hổ” đã và đang bắt đầu không chừa một ai.

– Các chính sách: Bỏ hộ khẩu, cấm bắt người đi khiếu kiện, biểu tình, hủy bỏ chế độ lao cải, giam người không xét xử… tất cả gần như đã chứng minh họ đã và đang thay đổi, đang cố gắng thực hiện “giấc mơ Trung Quốc”, xây nên một xã hội chẳng theo kiểu Tây cũng chẳng theo kiểu Tâu truyền thống.

Và những gì họ đã nói và làm đã được thế giới giơ tay chào đón, thậm chí rất khó tìm thấy một ý kiến nào lên án họ có mưu đồ thôn tính toàn bộ Biển Đông! Chuyến đi của ông Tập vừa qua tới Paris kinh đô ánh sáng đã được đón tiếp long trọng chưa từng thấy. Không phải chỉ để tỏ ra mình là cường quốc kinh tế số I thế giới đến nơi, người Trung Quốc đã tung ra một lúc 25 tỷ đô để ký 50 hợp đồng, làm sống lại nền kinh tế đang có rắc rối và nạn thất nghiệp tăng cao chưa từng thấy của Pháp làm báo chí Pháp phải có khá nhiều bài “nửa mừng, nửa lo”: như “Suỵt! Suỵt!Yên lặng!Người Tàu đã đến”, khi đề cập tới việc hoãn xừ hai người Tàu phạm pháp… “Dòng thác hiệp ước” có biến nước Pháp thành nước Tàu” hoặc “Con hổ Trung Hoa đang ngủ, chớ động đến nó như lời khuyên của Napoléon Bonaparte cách đây cả hơn 200 năm, nay đã tỉnh giấc nhưng là một con hổ… hòa bình?”, v.v.

Mình đã đọc hàng loạt bài nửa tin nửa ngờ về cái động thái mở toang két ngoại tệ thoải mái của Tàu này qua các bài viết của những cây bút từng bạc đầu từng ăn dầm nằm dề ở Bắc Kinh, Thượng Hải như… Harold Thibault, Alain Jocard, Aléxandrine Bouilhet, E.Vérhaeghe… để tạm tổng kết ra mấy điều sau hợp với nhận thức của mình:

1- Đã từ lâu rồi Trung Quốc đã đoạn tuyệt với chủ nghĩa cộng sản… cho nên các nước tư bản đối xử với họ không như đối xử với các nước còn ôm chặt lấy chủ nghĩa Mác-Lê, có dịp lại chửi họ không tiếc lời!

2- Họ đang xây dựng một chế độ chính trị gì đây dưới cái tên tạm thời “xã hội chủ nghĩa theo kiểu Trung Quốc”? Tư bản? không phải! Tư bản nhà nước? cũng không! Dân chủ? Càng không phải tuy có đôi chút ít chuyên chính hơn,

3- Cái lý thuyết “mèo trắng, mèo đen” của Đặng đã thành công đến kinh ngạc khi chính IBM đã đưa ra con số 7.298 nghìn tỷ USD là tổng sản phẩm của Trung Quốc năm 2011, khi họ đã dám bỏ ra một lúc cả 1.000 tỷ USD cho nền kinh tế giàu mạnh nhất thế giới là Mỹ vay và đổ ra hàng trăm tỷ khác vào Châu Phi, mua đứt hàng loạt cánh đồng nho và hãng chế tạo rượu vang ở miền Nam nước Pháp… Cùng lúc là những nhà máy, những cung đường, con đập như Sayabouri đang “trung hoa hóa” hàng vạn cây số vuông tràn lan khắp nơi trên thế giới chứ chẳng riêng gì ở cái đất Việt Nam này mà họ “chẳng cần phải nổ súng, thả bom cũng thừa sức “mua đứt” cả cái mảnh đất hình chữ S này” (theo nhà kinh tế học Bùi Kiến Thành đã mạnh dạn viết như thế trên mạng!)

4- Vấn đề còn lại chỉ là: Bao giờ thì cái áo chính trị chật chội của họ đang ngày càng bung hết đường kim mũi chỉ vì không khoác nổi cái nền kinh tế đã “phát phì quá khổ”? Và nó sẽ mang cái tên gì với nội dung gì?

5- Cộng sản? Xã hội chủ nghĩa thì chắc chắn không rồi! Nhưng Đế quốc Đại Hán Toàn Trị thì là điều đã nhìn thấy nhỡn tiền qua cách hành xử với mấy chú em cộng sản Việt dỏm đang được các ông anh lờ đi, mà làm bậy mà không cần tốn kém, đấm mõm cho bọn tay sai đang nhan nhản ở khắp các nước trên thế giới mà gần ta nhất là bọn Sam Rainsy ở bên Căm đã hiện nguyên hình là “thế lực của Bắc Kinh”!

Vậy thì, Việt Nam ta có lợi hay có hại?!

Vấn đề tế nhị này mình lại xin nhắc lại không sợ sai:

A- Mình chờ mong những cuộc “thịt nhau” ác liệt hơn, tàn nhẫn hơn thời kỳ Mao-Lưu Thiếu Kỳ- Lâm Bưu-Bành Đức Hoài… vì chúng có thịt nhau thì mới phải đẻ ra một cái gì đó cho chính danh, may thêm bộ áo gì đó cho “hợp thời đại hơn” là cái xã hội “nghĩ ngược, làm trái với tao thì chết”!

B- Cái chế độ không tên này mà thay đổi đúng như Tập nói thì… mấy chú “cộng sản miệng còn hơi mắm” Việt Nam chỉ có:

– Không ai biểu tình lật đổ cũng cuốn gói “mang theo của chạy cùng người”!

– Nhân dân Việt Nam sẽ phải vào cuộc đấu tranh hoàn toàn mới: xây dựng một thể chế gì mà không để xảy ra tình trạng “quyền lực lại chui vào tay hết bọn đại gia, bọn maphia như bên Nga, bên Ukraina…

Dù gì đi nữa thì mình vẫn cứ mong chờ cái thời cơ đó sẽ đến và đến càng mau càng tốt. Lý do:

– Bọn cầm quyền ngày nay đã hết thuốc chữa. Chúng càng ngày càng trơ tráo với những tuyên bố công khai không coi ai ra gì, như:

– Nghị quyết 4 (chống tham nhũng) chẳng qua cũng chỉ là để “răn đe” (!?),…“phê bình không khéo lại gây nên… chia rẽ, bè phái!…” thậm chí “Đến Thầy Đường Tăng đi thỉnh kinh bên Tây Tạng cũng còn phải hối lộ nữa là”… cho nên phải nhìn vấn đề (tham nhũng-hối lộ) một cách…”khoa học và biện chứng”! (Nhắc lại thôi cũng tức đến ứa máu vì bị một tên xấc xược coi thường trình độ công dân của mình).

– Chúng bao che cho nhau ngày càng trắng trợn. Các vụ ăn cướp, ăn cắp khuân của về xây lâu đài càng ngày càng nhiều nhưng tất cả đều bị chúng cố tình lờ đi “miễn bàn”, nhất là dính tới những tên quan lớn cấp trung ương như Tổng thanh tra nhà nước Trần văn Truyền… Gần đây nhất, với một thông cáo dài dòng lủng củng chúng đưa ra công khai năm tên bị Ủy ban Kiểm tra trung ương thi hành kỷ luật: Nhưng… ngoài cái tên Nguyễn Công cha vơ chú váo nào đó bị… cách chức các chức vụ trong Đảng thì tất cả 4 tên còn lại chỉ là…“khiển trách” và “cảnh cáo”!” (Tuổi trẻ 29/3/2014)

Chẳng bao giờ một cái ban kiểm tra nào dám rớ tới một tên Trung ủy, Tỉnh ủy, Bộ trưởng, Thứ trưởng, Chủ nhiệm Ủy ban này nọ… kể từ cái vụ án ăn bẩn quota của tên Mai văn Dâu, qua ít tháng nghỉ khỏe trong tù đặc biệt, nay đã về nhà sang trọng, đàng hoàng sống đến mai sau vẫn giàu!

Tất cả chỉ là bọn lau nhau “Tổng”, Phó tổng” và “Giám đốc” tự phong, tự bầu là hết nước!

Có thể nói sự lộng hành của bọn vua quan Việt đã đến hồi không thể chịu đựng được hơn. Cho nên từ miền núi đến ngay giữa thủ đô, từ Quảng Ninh, Dương Nội đến Hà Tĩnh, Phú Yên, Ninh Thuân, Cà Mâu… khắp nơi đã có vùng lên đấu tranh thậm chí chống lại đàn áp và bị đàn áp đến đổ máu, chết người… Nhưng tiếc thay, như mình đã viết ở đầu bài, tất cả chưa có cái tầm của một cuộc “xuống đường lật đổ”, thậm chí còn thua xa so với sự đồng tâm nhất trí có tổ chức của người H’Mông ở Tuyên Quang…

Cho nên: mỗi lần thấy bên Tàu bọn họ làm được cái gì có thể đẩy nhanh việc “thay áo” của họ thì mình mừng vô kể, dù trong bụng cũng rất lo là: Với cái tính chất ĐẾ QUỐC ĐẠI HÁN TOÀN TRỊ, người Tàu sẽ đối xử thế nào với cái dân tộc ngàn năm bất khuất trước giặc phương Bắc này đây?

Bởi dzậy, mỗi lần thấy “bên kia” họ nói gì, làm gì là mình không tiếc những sức lực cuối cùng của mình để ngồi, nằm, có khi cả 12 tiếng/ngày để theo dõi qua báo chí “địch”, qua Internet mà:

Mong mấy anh Tàu mau mau “thay áo” để mấy chú “cờ sờ” lau nhau Việt sớm cụp đuôi bỏ lâu đài, vác của chạy cùng người càng sớm càng tốt để tớ được kịp nhìn tận mắt cái cảnh tươi đẹp huy hoàng ấy trước khi đi gặp ông bà cha mẹ… Mọi việc tiếp theo đã có lớp trẻ “sinh ra đã sợ, đã ghét, đã thù cộng sản” như Phương Uyên, Hoàng Vi, Cùi Các… Họ thừa kiến thức, kinh nghiệm, thừa sáng suốt để cùng nhau giải quyết! Sức mấy mà cứ lo chuyện đường quá dài cho một lão già đi mười bước đã phải ngưng để thở hắt ra như mình!

NHÌN VỀ PHƯƠNG BẮC VỪA MỪNG VỪA LO của tớ là như thế đó! Ai chửi tớ “theo Tàu” thì cứ chửi. Tớ đếch sợ!

T.H.

Nguồn: to-hai.blogspot.com

2 comments on “CXN*_040414_4548_Bauxite VN rớt mặt nạ thành dân chủ cuội rồi nè, kịch bản ve sầu thoát xác y chang như Lê Hồng Hà vẽ ra, hay còn gọi là MTGPMN2

  1. Bác Tô Hải viết hay lắm! Còn bọn bauxite thì hiện nguyên hình của loài rận mu rồi. May mà từ lâu đã tẩy chay bọn này, chỉ còn tin tưởng mỗi Anh Châu thoai! Ha ha.

    Like

  2. Xin chân thành cảm nhận những nhận xét của nhạc sĩ Tô Hải,riêng bản thân TN thôi không biết còn ai khác nữa không cũng ngày đêm trông mong cho CS chết được thằng nào đỡ thằng đó,tình người không chỉ gói gọn trong gia đình,quốc gia nhưng phải rộng ra quốc tế,tình hình TC thì TCB đang mưu tính gì chưa rõ mà thấy đánh hổ tơi tả,nghĩa là đã diệt được nhiều thằng CS gộc,vậy là thấy mừng,đất nước TC sẽ là chế độ gì tiếp theo không ai biết nhưng đã tạm thời ghìm hàm những con hổ dữ là những tên CS nợ máu dân,dĩ nhiên khi đả hổ TCB sao tránh khỏi những cú vồ cào của hổ dữ,điều ấy cũng tốt thôi cho 1 đảng CS đến hồi mạt vận,hổ chết anh hùng cũng tử trận,dân họ khỏe.
    Còn VN ta thì sao?Đảng CS phải suy nghĩ nhiều lắm chứ,nếu nhỡ mai kia TC không là CS nữa thì sao,chắc chắn chúng đang dự tính cả rồi vì tình hình cấp bách chứ không cứ từ từ,không đủ sức hoặc không có nổi 1 thợ săn đả hổ thì chỉ còn một cách là hổ với hổ thỏa hiệp kéo nhau về rừng ẩn nấp sau khi đã no nê thịt người,để lại 1 con hổ giấy kiểu Poutine độc cô nhằm dẫn dụ về một chế độ không CS cho thời kì mới,chỉ cách đó mà thôi,nó đã nằm trên bàn tròn chính trị của đảng CS Vn rồi,ai chấp nhận vậy thì theo làn sóng dân chủ ve sầu lột xác có nhiều danh xưng,…còn lại ai hiểu và có cái nhìn về nước Nga hậu CS hiện nay thấy 1 Poutine độc cô toàn trị thì hãy chọn con đường đánh đổ CSVN bằng mọi cách mà không thỏa hiệp không nhượng bộ,khéo léo tránh dính bẫy CSVN đang giăng ra.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s