Từ Những Cuộc Đời Được Biến Đổi: Từ Vô Thần Tới Biện Giải Niềm Tin Cơ Đốc (3)


Lee Strobel

Và như thế tôi bỏ suốt gần 2 năm trời của cuộc đời tôi để làm cuộc điều tra nghiên cứu: nghiên cứu bằng chứng từ Kinh Thánh, biến cố ngoài Kinh Thánh. Một trong số những điều tôi ưu thích: Tôi tìm thấy 110 dữ kiện ở ngoài Kinh Thánh đã được ghi chép trong cổ sử đã được xác nhận (có những dữ kiện có giá trị hơn những dữ kiện khác, đa số có thể hơi nghi vấn. Nhưng tất cả kết họp thành những khía cạnh mạnh mẽ trong việc điều tra của tôi.

Một trong những điều tôi ưa thích nhất là một nhân vật tên là Thalus, là một sử gia Hy Lạp vào thế kỷ thứ Nhất, là người viết lịch sử thế giới Trung bộ Địa Trung Hải vào năm 52 A.D. Như vậy vị sử gia này sống chỉ sau thời của Chúa Jêsus không lâu.   Thalus không phải là một tín đồ và các di phẩm của ông hầu như thất lạc, nhưng đến năm 221 A.D., một nhân vật tên là Julius Africanus nhắc đến Thalus, và Thalus cho biết về việc tối đen bao trùm cả thế gian khi có cuộc hành xử Chúa Jêsus Christ. Khi tôi đọc tới câu Kinh Thánh đó, tôi chợt nghĩ, “Không thể ngờ rằng một người khác hơn là Mathiơ, Mác, Luca và Giăng cũng để ý đến biến cố này.” Thalus không những chỉ ghi chép lại biến cố này, nhưng ông còn cố giải thích hiện tượng đó như là hiện tượng nhật thực. Nhưng, theo thời điểm của cuộc hành xử treo lên thập tụ giá, chuyện nhật thực không thể nào xẩy ra. Rồi tôi ngẫm nghĩ cái việc minh chứng của Thalus có vẻ yếu ớt về phương diện lịch sữ; nhưng càng cứu xét tận tường chừng nào về nhận định của Thalus bạn sẽ tìm thấy nó có một bằng cớ vững mạnh để chứng thực biến cố lịch sử chung quanh việc Chúa Jêsus chịu đóng đinh trên thập tự giá và nó không phải là một dữ kiện duy nhất. Có nhiều tài liệu ghi chép về việc tối đen trong các sách vỡ khác ngoài Kinh Thánh. Tôi thật thích thú điều tra những dữ kiện này với tư cách nhà báo. Nói một cách lạc quan, nhà báo phản ứng lại với bằng chứng; nhưng về mặt bi quan thì tôi có khuynh hướng là một quan sát viên, tôi chưa bao giờ là người tham gia, trái lại tôi là người quan sát tĩ mĩ. Tôi hầu như không có tham gia vào bất cứ điều gì; tôi giữ mọi thứ ở ngoài tầm tay của tôi. Vì thế cái ý tưởng thực hiện một việc cam kết với Thượng Đế hầu như hoàn toàn xa lạ đối với tôi; tuy thế bằng chứng tôi điều tra lại quá mạnh mẽ quá hùng hồn đối với tôi nên vào ngày 8 tháng Mười Một, năm 1981 (sau hai năm điều tra về Cơ Đốc giáo) tôi chỉ phải nhận thức rằng dưới ánh sáng soi rạng quá rõ ràng về bằng chứng hùng hồn hướng về Cơ Đốc giáo, nói rõ ra tâm tư tôi lúc ấy phải thú nhận rằng tôi phải cố chấp lắm hay bướng bỉnh lắm để cố giữ niềm tin vô thần của tôi hơn là trở thành một Cơ đốc nhân. Bởi vì duy trì sự vô thần của tôi, tôi phải chối nghịch lại những bằng chứng hiễn nhiên mà tôi khám phá. Để trở thành một Cơ Đốc Nhân, tôi chỉ cần phải làm một bước đức tin cùng một hướng với bằng chứng đã cho tôi thấy. Đó là điều họp lý, đó là điều phải lẽ, và đó là điều tôi đã làm.

Vào ngày đó, tôi ăn năn tội của tôi, mặc dầu cũng mất đi một thời gian khá lâu, và đầu phục cuộc đời tôi cho Đấng Christ. Tôi ngẫm nghĩ có lẽ bà xả tôi thích nghe sự thật về điều tôi đã làm; vì thế tôi thiết tưởng tôi phải nói cho nhà tôi biết. Do đó tôi đi ra khỏi phòng, tiến xuyên qua hành lang và hướng về phía nhà bếp, và bà xả tôi đang đứng đó với đứa con gái gần năm tuổi của chúng tôi; và đứa con gái tôi đứng phía trước mẹ nó, vói tới cái đồ mở nước lần đầu tiên…cho thấy rằng đứa con của chúng tôi đã bắt đầu cao và lớn đại lên rồi. Và rồi nó lên tiếng, “Ba ơi, xem đây, con có thể đụng nó, con có thể mở nước ra.” Và tôi vội lên tiếng, “Ồ con đã lớn đại lên rồi.” Và tôi ôm đứa con gái yêu của tôi hôn, rồi nó chạy ra ngoài sân chơi, nhờ đó tôi nói với vợ tôi, “Anh cũng cảm thấy như vậy đó em, suốt một năm chin tháng qua anh cố với tới với tới, và anh mới vừa đụng đến Chúa Jêsus Christ. Quá rõ ràng và quá thật! và anh mới vừa dâng cuộc đời anh cho Ngài.” Rồi bà xả tôi vừa khóc vừa nói, “Anh đúng là người cứng long, đúng là con cái của ma quỷ. Em đã nói cho anh nghe điều đó suối năm trời nay.” Vỡ lẻ ra nhà tôi đã thường nhóm họp với mấy phụ nữ khác ở trong nhà thờ, và vợ tôi chia xẽ với mấy người trong nhóm về ông chồng nhà báo vừa cứng lòng vừa cứng đầu mà vợ tôi hầu như vô hy vọng, và họ cùng nhau dùng lời Chúa trong Ê-xê-chi-ên 36:26 để khẩn nài cho tôi, “Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt.” Rồi nhà tôi nói tiếp, “Em đã cầu nguyện cho anh hầu như mỗi ngày trong suốt hai năm qua.” Và Chúa đã đáp lời cầu nguyện đó khi tôi trao cuộc đời tôi cho Ngài và đầu phục Ngài. Tôi bắt đầu tìm kiếm và đi theo đường lối của Ngài; và bây giờ, qua sự làm việc của Đức Thánh Linh, thái độ của tôi, triết lý sống của tôi, quan điểm về cuộc đời của tôi, tiêu chuẩn hành nghề của tôi, cuộc hôn nhân của tôi, công việc làm của tôi…tất cả mọi thứ đều thay đổi đến nỗi Alison đứa con gái lên năm của tôi trước đây chỉ biết đến một người cha nóng tính. Tôi còn nhớ…một ngày kia vì quá bức rức cho công việc làm của tôi, tôi đá vào tường nhà là cho nó bị thủng một lỗ, trút cơn giận của cuộc đời và bực dộc…đứa con gái của tôi chỉ biết về tôi như vậy đó. Tôi đã thường về nhà say rượu hay lên cơn giận vô cớ…là người cha mà con tôi niếm biết. Và sau đó khoảng năm hay sáu tháng sau khi tôi trở thành Cơ đốc nhân, đứa con gái của tôi chứng kiến sự thay đổi về thái độ và đời sống của tôi, chạy đến mẹ nó và nói rằng, “Mẹ ơi, con muốn Chúa làm cho con như Chúa đã làm cho ông Bố.” Con gái tôi dâng mình đầu phục Chúa lúc năm tuổi và bây giờ đã học xong đại học và đang theo đuổi mục vụ để có thể chạm đến đời sống của thế hệ tương lai; còn con trai của tôi đang theo học ở chủng viện; nó đã học xong chương trình đại học ở một trường kinh thánh và đang theo đuổi việc học ở chủng viện ở miền Nam California, nghiên cứu về triết lý và tôn giáo.

Hãy làm người hầu việc, hãy hành động như Chúa Jêsus đã hành động, hãy phục vụ những   người này, cố gắng giúp họ phát huy tài năng của họ, cố gắng kính trọng họ như là con người đáng kính. Thậm chí chúng tôi còn không đụng chạm đến bất cứ vấn đề nào có vẽ mơ hồ về đạo đức trong cách chúng tôi hành nghề báo chí; chúng tôi nhận ra mình là phóng viên nhà báo; chúng tôi sẽ luôn ở trong giới hạn đạo đức của mọi vấn đề. Tôi nhớ có câu hỏi lớn lẫn quẫn trong đầu óc tôi – Tôi đã đoạt được nhiều giải thưởng lớn ở Chicago về những vụ điều tra và dịch vụ báo chí cộng đồng. Tôi tư hỏi trong lòng, “Tôi có thể thành công với tư cách là nhà báo và vẫn giữ phong cách trung kiên của người tín đồ Cơ Đốc. Chúng tôi tự nhũ: “Thời gian sẽ trả lời.” Vì thế đó tôi nhấn mạnh với nhân viên của tôi về đường lối làm việc này – nhiều lần chúng tôi có thể đi ngoài phạm vi tiêu chuẩn của chúng tôi và có thể đạt được kết quả lớn, nhưng tôi đã mạnh dạn tuyên bố, “Không được, chúng ta không thể làm như vậy phạm với nguyên tắc của chúng ta…chắc chắn phải có một cách khác để làm được việc đó…chắc chắn phải có một cách thức thành thật ngay thẳng hơn.” Và chỉ trong vòng hai năm tờ báo của chúng tôi được hiệp hội báo chí ở Missouri công nhận là tờ báo hay nhất có uy tín nhất ở Missouri, hơn cả những tờ báo nỗi tiếng khác như tờ St. Lois và tờ Kansas City. Điều đó cho thấy làm việc ngay thẳng có thể thành tựu được…chúng tôi đã làm điều đó…chúng tôi cố giữ đường lối làm việc ngay thẳng và đi theo nguyên tắc thanh liêm. Chúa ban phước cho chúng tôi và tôi thiết tưởng chúng tôi có một tờ báo dồi dào tin tức đáng tin cậy.


Khi tôi rời Chicago để đến làm việc ở Missouri, tôi rời bỏ vùng Chicago, tôi thật nhớ nhưng nó…không phải vì tôi luyến tiếc tờ Chicago Tribune nhưng vì tôi phải rời nhà thờ Willow Creek…Lúc đó, tôi đã ngây thơ nghĩ rằng tất cả những nhà thờ đều có sinh hoạt như vậy. Tôi nghĩ Willow Creek là điển hình cho một hội thánh Cơ Đốc. Khi chúng tôi đến sinh sống ở Missouri, sinh hoạt hội thánh ở đó hoàn toàn khác hẳn. Vì thế chúng tôi quyết định trở về Chicago để có thể sinh hoạt với hội thánh Willow Creek, và tôi trở thành phụ tá chủ bút tờ Daily Herald, tờ báo lớn nhất của tiểu bang Illinois, và Chúa bắt đầu kêu gọi tôi vào mục vụ.
Việc đi vào mục vụ là một sự vật lộn cho chính bản thân của tôi vì tôi vững tin vào ngành báo chí, tuy trần tục, nhưng thực tế. Tôi tin vào loại nhà báo Cơ Đốc trong thế giới báo chí trần tục. Tôi hầu như muốn cái hoàn cảnh đó cái thực trạng đó vẫn được giữ mãi như vậy, và tôi muốn làm tấm gương vì tôi muốn làm muối và ánh sáng cho thế gian trong hoàn cảnh đó. Nhưng không thể bị sai lầm, phải mất khoảng hai năm Chúa niếu kéo thúc đẩy tôi và xác định rõ ràng với tôi. Cho đến cuối cùng, tôi cảm biết hoặc là vâng lời hay là không mà thôi. Trong tâm tư tôi biết Chúa muốn tôi đi vào con đường hầu việc Ngài nhất là trong lãnh vực truyền giáo.

Tôi nhớ lại, lúc đó, tôi chưa bao giờ chia sẽ về đức tin của tôi. Tôi không phải là loại người truyền giáo. Tôi chỉ là một tín đồ mới. Tôi run sợ khi phải chia sẽ về đức tin của tôi; tôi không biết phải nói gì hay là làm gì. Tôi nhớ lại một ngày kia ở tại tờ Daily Herald…một trong những ngày mà chuyện gì cũng sai trật…những điều cần phải hoàn tất đều bị trì trệ, nhưng tôi đã cầu nguyện sáng hôm đó, tôi nói với Chúa, “Chúa ơi, con cần sự giúp đỡ của Ngài bởi vì con đang bị bức rức trong hoàn cảnh này. Con cần sự giúp đở của Ngài!” Và Chúa đã thật sự giúp tôi vượt qua hoàn cảnh bối rối của ngày đó.

Khi tôi là trưởng nhóm trong tờ báo, tôi không muốn các cộng sự viên của tôi nghĩ rằng, “À há, để có thể thăng tiến, tôi phải lên tiếng tôi là một người tín đồ Cơ Đốc nếu không Lee sẽ không thăng cấp cho tôi.” Các cộng sự viên của tôi chắc nghĩ rằng tôi ưu đãi nhưng người cùng niềm tin hay cùng phe phái hay chăng, vì thế tôi phải suy nghĩ tới cách thức để hành động để giúp cho chính cá nhân của tôi. Điều đầu tiên tôi có thể làm là tôi phải sống theo đúng con người thật của tôi…điều đó không có nghĩa là tôi sẽ chia sẽ đức tin của tôi như người nào khác có thể chia sẽ. Tôi phải sống thật là người có Chúa.

Nếu bạn đọc trong Kinh Thánh bạn sẽ khám phá ra có sáu thí dụ khác nhau về cách thức để người ta chia sẽ đức tin. Bạn sẽ nhận thấy Phi-e-rơ lớn tiếng với quần chúng trong ngày Lễ Ngủ Tuần, Bàng Bàng, đánh mạnh vào lòng quần chúng, “Các ngươi vừa mới giết Đấng Mê Si!” Chúa dùng hành động đó và ba ngàn người ăn năn, và nhờ đó hội thánh đầu tiên được thành lập. Phi-e-rơ là loại người thẳng thừng trực tính, thích đương đầu mặt đối mặt với đối phương, và tôi thường nghĩ rằng, “Nếu tôi mà có làm người truyền giáo, cha chả, tôi phải hành động giống như vậy: đập mạnh vào hội chúng hay tâm trạng người nghe.” Nhưng không, còn có những cách thức truyền giáo khác.

Phao-lô, trong sách Công Vụ 17, tranh luận với các triết gia đương thời: ông không có đập mạnh vào tâm trạng của họ. Thay vào đó, ông lý luận với họ. Ông trả lời câu hỏi của họ và đưa ra bằng chứng. Ông đàm thảo với họ…với một cách truyền giáo khác, một cách có vẻ thông thái hiểu biết. Nếu bạn có đọc câu chuyện người mù ở trong Giăng 9, Chúa Jêsus chửa lành người mù. Người mù không có đương đầu với các trưởng lão. Ông không có cãi lý với những người này. Ông chỉ đơn giản nói, “Tôi từng bị mù nhưng bây giờ tôi được thấy.” Hãy nhận thức kỹ những cách thức này.

Cũng có một cách truyền giáo khác…cái cách dùng lời chứng cá nhân. Đó là cách tôi vẫn thường dùng. Trong Kinh Thánh, cách thức này được Mathiơ dung: sau khi Mathiơ trở thành môn đồ, có một câu chuyện kỳ thú được kể ra. Mathiơ mở một bửa tiệc mời các bạn hữu thâu thuế, và Chúa Jêsus cùng các môn đệ của Ngài đến chuyện trò thân mật và để cho ngọn lửa thuộc linh có thể tia ra trong vòng những người này…cách thức này là loại liên hệ cá nhân truyền giáo.

Có một câu chuyện về một người đàn bà may quần áo cho người nghèo ở trong quê quán của bà. Bà phục vụ những người có nhu cầu. Có cách tiện lợi cho cách thức này. Cách thức của bà là cách thức phục vụ. Bà phục vụ người khác và qua đó bà truyền đức tin của bà qua cách thức đó cho người khác nhận thấy. Như vậy có khoảng sáu cách thức truyền giáo khác nhau trong Tân Ước. Chúng ta không cần phải làm cùng một cách thức. Bạn chỉ cần phải làm theo cách thức thích họp cho bạn nhất và hữu hiệu nhất để chia sẽ đức tin của bạn. Tôi không phải đứng trên cái ghế của tôi trong phòng thông tin để lớn tiếng về Lời Chúa, nhưng tôi áp dụng cách thức lời chứng cá nhân; và tôi có cơ hội với những phóng viên nhà báo khác để tôi chia sẽ câu chuyện của tôi và trả lời những câu hỏi của họ.

Tôi thiết nghĩ điều trước tiên là làm cái điều mà bạn trội nhất, sống thật với chính con người bạn, và điều thứ hai bày tỏ một cách tự nhiên bạn là một Cơ Đốc Nhân. Thí dụ như, bạn hỏi một người nào đó, “Anh đã làm gì cuối tuần rồi?” Và họ có thể trả lời, “À, tôi rửa xe của tôi; tôi đi ăn ngoài với vợ tôi; tôi đi xem một phim ở rạp hát. Còn anh, anh làm gì?” “Ồ, tôi cũng rửa xe của tôi, rồi tôi coi trận đấu đó trên TV. Trận đấu đó hay qua phải không? Tôi đi nhà thờ, rồi tôi làm điều này điều kia.” Bạn thấy không, tôi cho bạn bè tôi sớm biết tôi là ai…Sau đó, cố gắng bỏ thời giờ kết bạn với những người chưa tin Chúa, nhưng đừng sống như họ sống.

Một cách bất đắc dĩ, tôi không được thoải mái lắm khi tôi đến những quán rượu sau khi tôi không còn nhậu nhẹt nữa. Sau khi tôi tin nhận Chúa, tôi không còn nhậu nhẹt nữa’ và vì thế, tôi không thích đi đến những quán nhậu. Đó là nơi không tốt cho tôi, nhưng Chúa che chở cho tôi. Tôi không có bị đắm chìm vào đời sống hư đốn cũ. Tôi phải đi đến những nơi tôi không cảm thấy thoải mái…để chuyện trò…để bỏ thời giờ với các bạn đồng nghiệp trong nghề báo chí của tôi, những người chưa tin Chúa. Đến lúc nào đó, cuộc trò chuyện về vấn đề thuộc linh cũng đến. Tôi bảo đảm với bạn về điều đó.

Điều thứ tư bạn phải làm là cầu nguyện. Cơ hội để có một cuộc trò chuyện về thuộc linh có thể diễn ra sau giờ làm việc, ở một gốc đường nào đó, hoặc qua bữa ăn trưa. Tôi tiếp tục làm chứng cho nhiều phóng viên mà tôi biết ở tờ Tribune hay là ở những nơi khác không phải là người tin Chúa. Họ biết tôi là người tín đồ Cơ Đốc, và bạn có biết điều gì mà họ đang tìm kiếm không? có người nào để cho họ tâm sự. Họ sẽ có câu hỏi về đức tin. Nếu có điều gì xẩy ra trong đời sống họ, ai là người mà họ tìm đến? ai là người mà họ tìm đến trong phòng thông tin? họ là người không biết đến một người tín đồ Cơ Đốc khi khủng hoảng xẩy ra trong đời sống họ, có thể bà xả của họ bị ung thư hay một đứa con của họ bị tai nạn xe cộ? ai là người họ tìm đến? Họ tìm đến bạn, bởi vì họ biết bạn là tín đồ Cơ Đốc, bởi vì họ biết Lee Strobel đi nhà thờ. “Tôi phải tìm đến anh ta để nhờ anh ta giúp đở…hay ít nhất cầu nguyện cho.” Theo kinh nghiệm của tôi, nhưng điều như thế thường xẩy ra. Tôi đang ở trung tâm của Chicago, và tôi gặp lại một phóng viên đã từng là địch thủ nghề nghiệp của tôi khi tôi còn làm việc cho tờ Tribune; và tôi không có được dịp gặp anh ta gần hai mươi năm. Anh ta là loại phóng viên ở Chicago thuộc hàng ghê gớm, miệng thì lúc nào cũng ngặm ống điếu và trên đầu thì lúc nào cũng đội nón tròn như những anh chàng mafia. Anh ta đúng là thuộc loại tiêu biểu cho phóng viên ở Chicago. Anh chàng ta lên tiếng, “Strobel, anh có mạnh khỏe không? Anh đúng là con của quỷ xứ, phải không?” Tôi lên tiếng, “Tôi vẫn mạnh khỏe, John.” Anh ta lên tiếng, “Anh có còn viết cho tờ Chicago Tribune không?” Tôi đáp lời, “Không, anh John. Thật ra, tôi đã trở thành Cơ Đốc Nhân; và bây giờ tôi là một mục sư.” Khi nghe nói đến đó, điếu xì gà muốn rớt ra khỏi miệng của anh ta. Anh ta nhìn tôi  rồi nói, “Tốt lắm, tôi thật ngu xuẩn quá!”

Tôi chia sẽ đức tin của tôi với anh ta, và cuộc trò chuyện rất là lý thú. Anh ta thật thích nghe những gì tôi chia sẽ. Tôi gọi cuộc trò chuyện đó là, “một cuộc phiêu lưu không ngờ”. Nếu bạn sống thật với chính bạn, và bạn tỏ ra mình là tín đồ Cơ Đốc, và nếu bạn cầu nguyện cho bạn bè thân hữu của bạn, và nếu bạn kết bạn để chia sẽ với họ, thì có chuyện xẩy ra mà bạn không ngờ. Bạn không bao giờ biết khi nào và ở đâu điều đó xẩy ra, và theo tôi thiết tưởng đó là cuộc phiêu lưu vĩ đại bất ngờ của Cơ Đốc Giáo!

Anh Châu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s