Việt Nam ngày nay không khác gì một chế độ phong kiến độc tài ngày xưa


Việt Nam ngày nay không khác gì một chế độ bảo thủ phong kiến ngày xưa. Đó là những điều suy nghĩ của những bạn trẻ trong và ngoài nước. Vì sao lại có sự so sánh như vậy? Một bạn đã chia sẻ như sau:

Tôi muốn chia sẻ với mọi người sự thật đằng sau bức màn xã hội của dân, do dân, vì dân, công bằng, dân chủ, văn minh, của chế độ Cộng Sản Việt Nam. Sự thật thì chế độ hiện tại cũng chẳng khác gì một chế độ phong kiến độc tài ngày xưa.

Nếu có khác thì chức danh Vua được thay bằng chủ tịch và mấy ông trong Đảng Cộng Sản Việt Nam thay nhau lên nắm quyền. Các nước phát triển muốn duy trì sự phát triển và mang lại lợi ích cho dân mình thì chọn giải pháp đa đảng để các đảng có sự cạnh tranh lẫn nhau đến vị trí cầm quyền, điều này giúp các đảng luôn vận động đổi mới phát triển trong tổ chức và đường lối của mình để phù hợp với thời đại.

Ở Việt Nam với sự cầm quyền độc tôn của Đảng Cộng Sản họ không muốn bất kỳ tổ chức nào thay thế vị trí quyền lực của mình, khi ở vị trí này họ là người hưởng lợi nhiều nhất, đơn giản vì chẳng tên quan Việt Nam nào mà không tham nhũng. Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng thừa hiểu việc dậm chân không thay đổi ắt họ sẽ bị đào thải.

Họ chọn giải pháp đi tìm người có tiềm năng thông qua các trường Đại Học, Cao Đẳng… nhằm giúp họ củng cố bộ máy, duy trì quyền lực của mình.

Họ mơ tưởng về thời Tam Quốc Diễn Nghĩa, họ là nhân vật Lưu Bị giỏi nói chuyện nhân nghĩa đạo đức, đồng thời lợi dụng tinh thần dân tộc của người khác đi phục vụ đất nước nhưng thực chất là phục vụ lợi ích và mưu đồ chính trị độc tôn của họ.

Điều nực cười là khi bị người khác nhận ra được bản chất thật của chính quyền, thì họ dùng quyền lực của kẻ cầm quyền để trấn áp kẻ khác. Họ dùng thuốc kháng sinh, công nghệ quân sự, và cả vũ lực để buộc người khác phục tùng mình.

Thậm chí họ dùng thiết bị đọc suy nghĩ người, nhằm kiểm soát hoàn toàn người khác và những chuyện này họ làm một cách gián tiếp nhằm che mắt dư luận theo kiểu ném đá giấu tay.

Nếu bạn muốn đi thưa kiện bạn sẽ bị cho là thần kinh và bị bắt vào nhà thương điên nằm. Chính quyền Việt Nam luôn kêu ca là chế độ tư sản bốc lột người, nhưng họ chính là những kẻ bóc lột thật sự và xâm phạm quyền con người nghiêm trọng.

Đối với tôi dù là chủ nghĩa nào tốt xấu, bốc lột hay không bốc lột, vì dân hay không vì dân, đều là do người đứng đầu cả, chủ nghĩa chỉ là cái vỏ bên ngoài. Và Cộng Sản Việt Nam là những con quỷ địa ngục đội lớp thánh nhân, đạo đức.

Gửi các bạn sinh viên, nếu các bạn đang thần tượng chế độ Việt Nam hiện tại, tôi khuyên bạn nên gạt bỏ ngay ý nghĩ đó, vì như vậy bạn đang biến mình trở thành mục tiêu lợi dụng của chúng.

Nếu bạn nghĩ bạn học thật giỏi để xin việc làm, tôi khuyên bạn học đừng quá nổi trội hay thiết lập thành tích kỷ lục gì vì bạn chẳng bao giờ có cơ hội xin việc. Khi tôi mới vào giảng đường Đại học, đọc những bài viết thể loại này tôi liền phán ngay là phản động.

Nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu mình bị nhồi sọ từ nhỏ. Việc bạn làm theo lời khuyên của tôi chẳng mất mát gì cho bản thân. Ngược lại ước mơ hoài bảo của bạn sẽ dập tắt, bạn sẽ trở thành tù nhân từ thể xác đến tinh thần không có thời hạn. Nếu bây giờ tôi có một điều ước, tôi chỉ muốn rời khỏi địa ngục trần gian này.

Ngụy Biện

Cách đây trên 10 năm tôi căn cứ vào những gì mình học qua và có viết một bài khá dài để liệt kê những nguỵ biện phổ biến ở người Việt. Bài đó được phổ biến rất nhiều qua từng ấy năm. Nhưng hôm qua, nhân một cái note nhỏ về “Chứng từ của tội lỗi” (tôi không dùng chữ “tội ác”), tôi mới thấy thói nguỵ biện vẫn còn tồn tại trong khá nhiều bạn đọc.

Tôi thấy một nguỵ biện phổ biến nhất là đánh tráo vấn đề. Tiếng Anh gọi là distraction. Có nhiều thói trong nhóm nguỵ biện này, nhưng một số thói phổ biến tôi thấy trong thực tế là:

Thứ nhất là thói nguỵ biện có tên mà tiếng Anh gọi là “red herring”, hiểu theo nghĩa đánh tráo vấn đề. Chữ “red herring” có nguồn gốc từ thế kỉ 19 khi những người thợ săn dùng mùi cá để đánh lạc hướng và huấn luyện chó săn. Câu chuyện là cây búa được dùng cho việc giết người, người dùng nó là người của chính quyền đương thời, và việc sử dụng công cụ này được chính chính quyền xác định trên giấy trắng mực đen. Cây búa là một chứng từ nói lên tính man rợ trong thời chiến của phe chính quyền. Người đọc có suy tư phải suy nghĩ, tìm hiểu, lí giải vấn đề, và giúp người khác hiểu sâu thêm.

Nhưng có người lại đánh tráo vấn đề bằng cách cho rằng phía VNCH cũng ác ôn không kém. Nhưng đối tượng chính ở đây là chứng từ tội lỗi ngày xưa của phía chính quyền hiện hành, chứ không phải là VNCH. Bằng cách lái vấn đề sang VNCH, người ta, hoặc cố ý hoặc vô ý, đánh tráo từ một vấn đề A sang vấn đề B. Hệ quả của sự đánh tráo như thế là làm cho người khác, nếu không tinh ý và tập trung, sẽ bị lẫn lộn vấn đề. Từ lẫn lộn dẫn đến việc bàn luận chẳng đi đến đâu, và cuối cùng chỉ là những lời qua tiếng lại một cách vô nghĩa. Nói như thế không có nghĩa là bỏ qua những tội ác của VNCH, nhưng ở đây không phải là chủ đề đó, nên đánh tráo sang nó là rất không có ích.

Một loại nguỵ biện khác là tấn công cá nhân. Tiếng Anh gọi là ad hominem. Thật ra, thói nguỵ biện này rất ư phổ biến trong báo chí Việt Nam. Thay vì bàn luận về vấn đề thì người ngụy biện đem người đặt vấn đề ra chửi bới cá nhân. Ví dụ về thói này thì rất rất nhiều, nhưng tôi nghĩ biểu nhất là sự việc chung quanh ông Cù Huy Hà Vũ. Ông Hà Vũ là người bất đồng chính kiến với chính quyền, ông kêu gọi hợp – hoà giải dân tộc, ông kêu gọi dân chủ, ông nêu những vấn đề “dân oan”, v.v. Nhưng thay vì đối thoại với ông, thì những người trong chính quyền (và báo chí) bơi móc đời tư cá nhân của ông, và những tranh chấp trong gia đình ông. Người ta có lẽ muốn chứng minh rằng ông Hà Vũ đời thường cá nhân là tệ thế thì những gì ông ấy nói là không đáng để nghe. (Nói như thế thì đời tư các lãnh đạo từ ông Lê Duẩn đến ông Clinton, ông nào cũng có vấn đề đời tư cá nhân cả, thì không tin họ sao?) Không phân biệt được cá nhân và quan điểm của cá nhân là dễ dẫn đến bàn luận chẳng đi đến đâu.

Tuy nhiên, thói tấn công cá nhân là một thói nguỵ biện rất thấp kém nhưng lại rất lợi hại. Lợi hại là vì công chúng thích những chuyện đời tư cá nhân hơn là động não suy nghĩ chuyện lớn. Hệ quả của ad hominem cũng là đánh tráo vấn đề: chuyển đối tượng bàn luận sang chuyện cá nhân.

Một thói nguỵ biện hay được đem ra sử dụng là ví von bất xứng (false analogy). Thông thường, đây là thói nguỵ biện so sánh một sự việc đang bàn với một sự việc khác, nhưng các yếu tố trong so sánh không tương đồng với nhau. Tiêu biểu cho thói ngụy biện này là cách nói “nếu xem gói thuốc nổ trong bánh là khủng bố, thì việc bỏ bom cũng là khủng bố”. Nhưng hai sự việc rất khác nhau. Việc giả cái bánh để giết người là hành động lén lút ám sát, còn việc bỏ bom là hành động được tuyên bố trong một cuộc chiến. Không thể so sánh và đánh đồng hai sự việc như nhau được. Tương tự, cây búa và cây súng khác nhau xa về ý nghĩa trong chiến tranh, nhưng có người nói dùng súng để bắn chết người trong chiến tranh là ok thì dùng búa cũng ok. Nhưng cây búa không phải là công cụ để tự vệ trong chiến tranh, không phải là “conventional war”, mà nếu dùng nó để giết người trong chiến tranh thì phải xem đó là tội phạm. Không thể đánh đồng cây búa và cây súng được. Chiến tranh cũng có luật chơi của nó.

Thói nguỵ biện hay thấy ở người Việt là thói mà tiếng Anh gọi là ignorance – tức là thiếu thông tin (hay có người dịch là “dốt”). Một số đông các bạn trẻ trong nước bị tuyên truyền và nhồi sọ quá lâu, nên họ không phân biệt được đâu là sự thật và đâu là giả dối. Đến thời điểm này mà vẫn đem những Lê Văn Tám, những tay không kéo máy bay trực thăng, những “lê máy chém khắp nơi”, v.v. là rất đáng trách. Đó không phải là những sự thật, mà chỉ là sản phẩm của tuyên truyền và giả dối. Mà, những sự kiện giả dối thì không thể dùng trong bàn luận nghiêm chỉnh được.

Tôi thấy thỉnh thoảng có thói nguỵ biện đảo ngược điều kiện. Loại ngụy biện này thường được biểu hiện qua cách nói “Nếu VNCH thắng thì tình hình cũng thế”, và hàm ý là “tình hình tồi tệ hiện nay là chấp nhận được”. Thói nguỵ biện này phạm phải 2 cái sai lầm. Thứ nhất là sự việc đã không xảy ra, và cách nói chỉ là giả thuyết. Thứ hai, cách nói đó giả định rằng chế độ VNCH là chuẩn mực, một điều rất khó kiểm chứng trong thực tế. Tuy nhiên, cách nói như thế là rất thấp, vì nó là kiểu đánh vào … không khí (vì sự việc không xảy ra).

Điều đáng tiếc là những nguỵ biện như thế vẫn xảy ra hàng ngày trong thế giới mạng. Chẳng những thế mà còn xảy ra ở nhiều quan chức cao cấp. Có những nguỵ biện rất hài hước như IQ và đường sắt cao tốc, như số báo chí và đài truyền hình là tự do báo chí, như học tập cải tạo là thể hiện lòng nhân ái, vân vân và vân vân.

Nguỵ biện là hệ quả của sự lười biếng suy nghĩ. Vì lười biếng suy nghĩ nên người ta phải sử dụng những gì sẵn có. Những gì sẵn có là khẩu hiệu nhan nhãn từ mấy chục năm nay. Thành ra, không ngạc nhiên khi thấy sinh viên (và những người lười suy nghĩ) thấy ai có quan điểm và suy nghĩ khác họ thì họ cho ngay cái nhận xét “phản động”. Thấy ai nói về hành động tàn ác trong chiến tranh, họ nghĩ ngay đến “phía bên kia cũng ác ôn”. Dùng phía bên kia để biện minh cho sự ác ôn của mình là khó thuyết phục, nhưng nó làm cho họ cảm thấy an lòng. Họ chỉ thốt cái chữ đó ra theo quán tính, chứ chưa chắc họ biết cái nghĩa thật của chữ đó là gì.

Có lẽ, ở một khía cạnh nào đó, điều này cũng không đến nỗi tệ, bởi vì những ngụy biện phản ánh sự thành công [hay có người nói sự phong phú] của ngôn ngữ trong việc tách rời giữa những gì thô thiển, gồ ghề với những gì hoàn thiện, mĩ miều. Nhưng sự trơn tru của các vật thể và ngôn ngữ ngày nay đem lại cho chúng ta một cảm giác giả tạo về thế giới thực của các vật thể. Trơn tru, tròn trĩnh có thể là giả tạo. Những câu văn ngụy biện có thể chỉ là những lời phát biểu lém lỉnh thay vì lịch thiệp, hàm chứa mánh khóe thay vì thân thiện. Có thể nói, ngụy biện là những lối sáo ngữ liến thoắng nhằm vào mục đích lôi cuốn người nghe/đọc, thay vì cung cấp cho họ một sự thực.

One comment on “Việt Nam ngày nay không khác gì một chế độ phong kiến độc tài ngày xưa

  1. “Sự thật thì chế độ hiện tại cũng chẳng khác gì một chế độ phong kiến độc tài ngày xưa.” -Khác, khác quá nhiều đó người bạn trẻ.
    Ngày xưa, chỉ có 1 vua, vài vương, vài chục hầu… Ngày nay, quan xã csvn ở nhà lộng lẫy hơn tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, nghĩa là ngày nay có tới vài trăn ngàn VUA.
    Ngày xưa, phần lớn vua có học thức, được học tập từ nhỏ mọi điều cần hiểu biết để điều hành quốc gia. Ngày nay, csvn từ rừng rú chui ra, từ dưới hầm chui lên cùng với bộ đồ bằng vải “tân gia ba” quần đùi, áo tay ngắn; trình độ văn hóa y tá, thiến heo, giáo làng … không biết vì sao, hô biến thành TIẾN SĨ
    Điều nầy giống phong kiến Trung Quốc nè!
    Tần Thủy Hoàng xây vạn lý trường thành, làm cho dân vô cùng đói nghèo; Dương Quảng đời Tùy khai thông sông ngòi, làm cho dân vô cùng đói nghèo. Ngày nay, csvn làm cho dân vô cùng đói nghèo. Ở đây vẫn có điểm khác: Tần Thủy Hoàng, Dương Quảng đều bị lật đỗ; csvn đàn áp đến tận đơn vị “tổ dân phố”, tức là ác hơn Tần Thủy Hoàng, Dương Quảng hàng ngàn, hàng vạn lần.
    3D, Nông Đức Mạnh, … ở lâu đài, phong cách phong kiếu châu ÂU, dân thì vô cùng đói nghèo. Người có lương tâm muốn csvn phải sụp đỗ; kẻ ủng hộ csvn là vô lương tâm, là rắn độc, là quỹ dữ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s