Tất cả chúng ta phải lên tiếng trước những bất công của xã hội để làm cho xã hội t ốt hơn!

https://www.ttxva.net/wp-content/uploads/2015/08/TUONGDAI-HOCHIMINH-1400TI.jpg

Posted by adminbasam on 16/08/2015

GS Nguyễn Văn Tuấn

16-08-2015

Vụ triển lãm Milan Expo 2015 của Việt Nam đã có một diễn biến mới: Nhà nước đã quyết định thu hồi những sản phẩm thời trang lai Tàu (1). Cụ thể là mấy bộ quần áo lai căng [Tàu] và phản cảm (mà tôi từng phê bình khá nặng nề) sẽ bị thu hồi. Như vậy là dư luận mạng cũng có hiệu quả gây áp lực đến các cơ quan Nhà nước phải hành động.

Nhưng họ (quan chức) vẫn quanh co vấn đề quầy trái cây lèo tèo như là chợ chiều và quầy thức ăn. Họ nói ” VEFAC đánh giá khu ẩm thực Việt Nam tại Expo hiện nay vẫn là một trong những khu ẩm thực mà khách đến thưởng thức thuộc loại đông so với các khu xung quanh.” Tôi tìm hiểu VEFAC là ai, thì hoá ra đó là tổ chức của VN có tên là “Trung tâm Hội chợ triển lãm Việt Nam”. Tưởng là ý kiến của ai, hoá ra đó là ý kiến của nhóm phụ trách triển lãm. Đúng là mèo khen mèo dài đuôi. Sao mà họ trơ trẽn đến như thế nhỉ?

Đáng lí ra họ phải có con số bao nhiêu khách đến thưởng thức ẩm thực, thu nhập bao nhiêu, và càng hay hơn, nếu họ so với Thái Lan. Kiểu nói khơi khơi như thế thì ai mà tin được, mà lại còn mang tiếng là nguỵ biện. Đúng như câu người Tây hay nói “You can not teach an old dog new tricks.” Tôi không dịch, các bạn tự tìm hiểu sẽ biết.

Chuyện nọ xọ chuyện kia, tôi mới nhận được thư của ông cựu Chánh án Toà án tối cao Úc Michael Kirby, và muốn chia sẻ đôi điều cùng các bạn. Các bạn có lẽ còn nhớ tôi có một cái note về buổi nói chuyện của ông Kirby tại Viện Garvan vào hôm đầu tuần (2). Sau đó, vì bận nên tôi không gặp ông để nói vài ba điều, do đó tôi gửi cho ông một email đại khái nói rằng tôi thích bài chia sẻ những trải nghiệm của ông, cám ơn những gì ông đã làm cho người tị nạn Việt Nam (và tự giới thiệu tôi là một người trong nhóm đó). Hôm nay, ông trả lời như sau mà tôi nghĩ ông sẽ không phiền nếu tôi chia sẻ ở đây (tôi xin phép cắt bỏ những chỗ ông ấy khen “nổ” về tôi):

“Dear Tuan,

Thank you for your friendly and thoughtful email, following my talk at the Garvan Institute.

I express my appreciation and praise to you, both for your own distinguished achievements and for the upbringing of your children to be practitioners helping others. […]

If only our country could see the contribution that refugees have made to our lives, health and well-being, there would be a different attitude.

This is why those who have been refugees (just like those who are gay) have to speak up and confront hostility, prejudice and ignorance.

I support your gesture in writing letters of protest against unthinking policies towards genuine refugee applicants. I hope that you and your children will continue to do this.

Thank you for bringing to Australia not only your DNA, talents and skills. But also a kind heart and a concern for others.

With admiration,

Michael Kirby”

(Tạm dịch: Tuấn mến, Cám ơn anh về cái điện thư thân mật và sâu sắc, sau bài nói chuyện của tôi ở Viện Garvan.

Tôi bày tỏ sự cảm kích của tôi và có lời khen ngợi anh và gia đình anh về những thành tựu, của chính anh, và nuôi nấng con cái thành những người có ích cho xã hội. […]

Tôi ước rằng đất nước chúng ta có thể thấy sự đóng góp của người tị nạn đã làm phong phú cho cuộc sống, sức khoẻ và phúc lợi của chúng ta, thì hẳn họ đã có một thái độ khác.

Đây chính là lời giải thích tại sao những người tị nạn (cũng giống như người đồng tính luyến ái) phải nói lên tiếng và đối chất với những thái độ thù địch, định kiến và thiếu hiểu biết.

Tôi ủng hộ hành động viết thư phản đối Chính phủ về những chính sách thiếu suy nghĩ đối với những người tị nạn đích thực. Tôi hi vọng rằng anh và con cái anh sẽ tiếp tục làm việc này.

Cám ơn anh đã đem đến cho Úc không chỉ chất liệu di truyền, tài năng, và kĩ năng, mà còn là tấm lòng tử tế và mối quan tâm đến người khác.

Với lòng cảm phục,

Michael Kirby”)

Tôi biết khi viết thư cho ông Kirby thì ông sẽ trả lời. Tuy nhiên, tôi không ngờ ông trả lời rất ư là thân thiện như thế. Những đoạn ông “nổ” về tôi (và tôi đã gọt bỏ) cho thấy rõ ràng ông hay người thư kí của ông đã tìm hiểu (hay nói theo tiếng Anh là “làm bài tập”) về tôi. Nhưng toát lên trong lá thư là ông vẫn còn rất thiết tha với sự đấu tranh cho người tị nạn và đồng tính. Xin nhắc lại rằng ông là người đồng tính, có lẽ là người đồng tính nổi tiếng nhất của nước Úc. Một người đã nghỉ hưu, gần 80 tuổi, mà vẫn tiêu ra thì giờ để trả lời thư của công chúng. Thật đáng phục.

Nhân câu chuyện trao đổi thân mật với ông Kirby làm tôi liên tưởng đến “mối tình” của tôi và vài bạn khác với các quan chức cao cấp VN. Các bạn có lẽ còn nhớ khoảng 5 năm trước (thời gian đi nhanh quá), chúng tôi gồm 12 người có quan tâm đến tình hình đất nước soạn thảo một “Bản ý kiến” (3). Mỗi chúng tôi soạn một phần, và tôi soạn phần giáo dục, khoa học và y tế. Chúng tôi tiêu ra rất nhiều thì giờ, soạn thảo cẩn thận từng chữ và từng con số. Chúng tôi dùng tên “Bản ý kiến” chứ không “Kiến nghị”, và cũng chẳng “xin” gì cả. Chúng tôi thông qua những người trong hệ thống gửi Bản ý kiến cho các bác trong Chính phủ và BCT. Nhưng chẳng ai trả lời cả. Nhớ có hôm gặp chú Tư Trung (Dương Quang Trung, chủ tịch Hội Y học TPHCM), chú kéo tôi ra ngoài nói rằng chú đã đọc Bản ý kiến và thích lắm, chú hỏi “Vậy chớ mấy ổng có ai trả lời chưa?” Tôi buồn buồn nói: “Không có ai trả lời cả chú à”. Chú Tư vỗ vai tôi, cười cười nói: “Thôi kệ, mình cứ làm việc mình nghĩ là có ích cho nước”. Sau này, tôi hơi nản, không tham gia ý kiến gì nữa cả, vì nghĩ mình tốn thì giờ mà chẳng dẫn đến đâu, thôi thì lo làm chuyện nhỏ có ích hơn.

Các bạn thấy rõ ràng hai cách ứng xử (của ông Kirby và các bác trong Chính phủ) rất khác nhau. Tôi chẳng trách gì đâu. Thật ra, khi tôi tiếp xúc các bác trong Chính phủ (không nhiều) đều thấy họ rất thân mật, lúc nào cũng tỏ thái độ lắng nghe mình. Tôi chỉ ngạc nhiên là tại sao họ không trả lời thư. Tôi nghĩ có lẽ văn hoá của mấy quan chức VN, cũng như bên Liên Xô cũ, là không bàn chuyện quan trọng hay có gì dính dáng gì với người ngoài đảng trên giấy trắng mực đen. Gặp nhau ngoài đời thì họ nói thoải mái, nhưng trên giấy tờ thì rất im lặng. Tôi nghĩ đó có lẽ là lí do tại sao họ ngần ngại trả lời thư của công chúng như tôi.

Quay lại câu chuyện thu hồi những bộ quần áo lai căng, tôi nghĩ là một kết cục rất đẹp. Công này phải kể đến phần lớn từ những hình ảnh và cái note của chị Nguyễn Thị Oanh, sau đó là các cư dân mạng khác đã lên tiếng. Điều này làm tôi nhớ đến những người có quan điểm hơi thụ động như “lên tiếng làm gì, có làm gì được đâu”, hay những ý kiến mang tính mỉa mai như “anh hùng bàn phím”. Những người có quan điểm như thế rõ ràng là sai. Tất cả chúng ta thấy cái gì không đúng thì phải lên tiếng chứ (như ông Kirby có nói trong thư cho tôi đấy). Nên nhớ rằng “Biết mà không nói là bất nhân, nói mà không hết là bất nghĩa.” Tất cả chúng ta phải lên tiếng trước những cất công và bất cập của xã hội để làm cho xã hội tốt hơn.

____

(1) Thu lại toàn bộ sản phẩm thời trang không phù hợp tại Expo Milan 2015 (NLĐ).

(2) Một giờ với Chánh án Michael Kirby (Nguyễn Văn Tuấn/ BS).

(3) Cải cách toàn diện để phát triển đất nước (VHNA).

One comment on “Tất cả chúng ta phải lên tiếng trước những bất công của xã hội để làm cho xã hội t ốt hơn!

  1. Hiiiii….chửi mẹ cha chúng nó riết cha mẹ nó cũng hiện hồn về hạch họe chúng nó chứ sao không tác dụng nhỉ,chửi chỉ tốn chút nước bọt mà làm đau đầu lũ súc vật CSVN vì tính nó là thích tâng bốc nâng bi,ngại ghét nghe phản bác,chửi cha chúng,vậy,chửi CS giảm được bệnh tật,giảm xì trét,tăng tuổi thọ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s