Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh.

lau nước mắt.

Bà Đầm Xòe.

Đảng và nhà nước “ta” liên tục không ngừng nghỉ, kéo dài liên miên nhiều năm, đầu tư tổ chức, tốn phí tiền của vô cùng nhiều nhằm kêu gọi, thúc đẩy, dồn ép, trao thưởng cho người Việt Nam và người cả thế giới cho những ai học tập, rèn luyện và áp dụng thành công “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” vào cuộc sống. Tôi là công dân nước Việt Nam, hít thở không khí học tập này cũng chừng ấy thời gian mà ĐCSVN phát động, tổ chức, không thể không “ngấm” “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Sau đây là bản liệt kê sơ lược những gì mà tôi đã tiếp cận, nghiên cứu, học tập và đã ngấm:

1.Học đạo đức coi mạng người như cỏ rác, giết người rồi lại khóc người như than.

lau nước mắt.Để có quyền lực tuyệt đối, ông đã không ngần ngại nướng 20 vạn thanh niên trai tráng, tinh hoa của dân tộc trong trận chiến Điện Biên Phủ năm 1954; nướng 20 vạn đồng chí, đồng bào, những người có công với cách mạng, những nhà văn, nhà báo, những nhà họat động xã hội nổi tiếng trong “Cải cách ruộng đất”, trong “Nhân văn Giai phẩm” kéo dài từ năm 1949 – 1969; nướng 4 triệu người trong trận chiến 20 năm phiêu diêu chống Mỹ từ năm 1954 – 1975. Tổng quan lại, ông đã tàn sát, tận diệt, hủy hoại cả dân tộc, cả đất nước Việt Nam trong đấu đá nội bộ với lưỡi dao và thuốc độc mang tên “đấu tranh giai cấp”, “đấu tranh là động lực phát triển xã hội” và trong “lửa thiếu” của mấy cuộc chiến tranh.

Giết người không ghê tay, nhưng để cho bàn dân thiên hạ thấy giết người như vậy là có đạo đức, “cực chẳng đã” mới phải làm, ông đã khóc và xin lỗi đồng bào.

Đây là điều thứ Nhất tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Học đạo đức làm cha dân tộc Việt Nam.

Nhũng mâuăm 1947, ông mới 55 tuổi, nhưng ông đã để râu, rồi ông viết cho in và phát hành tác phẩm “Những mẫu chuyện về đờì hoạt động của Hồ Chủ tịch”. Trong sách này, ông đã rất tự hào hạ mấy chữ: “Hồ Chí Minh là cha gia dân tộc”. Cha của ông bà tổ tiên mình, cha của cả người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình. Một sự vĩ đại “vô tiền khóang hậu”, “độc nhất vô nhị” của “người” Việt Nam và cả người của các chủng tộc trên toàn thế giới.

Đây là điều thứ Hai tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

3.Học đạo đức bịt mặt, dấu danh.

Dia chủViết bài báo “Địa chủ ác ghê” đăng trên báo Nhân dân, vu cáo bà Năm – Cát Hành Long – với những tội ác tày trời là ông Hồ nhằm tiêu diệt bà Năm. Nhưng để che dấu tội ác, ông Hồ ký tên C.B dưới bài báo. Và khi tay chân của ông – Đội Cải cách – đem bà Năm đi xử bắn, ông Hồ đến xem xử bắn, đứng lẫn trong đám đông người xem, nhưng để tránh bị phát hiện, ông dùng khăn bịt râu của ông lại – “để làm gương” trước sự chứng kiến “ngụy trang ” của ông Hồ bằng cách “bịt râu” và Trường Chinh thì “đeo kính râm” “ bí mật tới dự vụ đấu tố.” (Hồi ký “Đèn Cù” của Trần Đĩnh).

vưa diKhi cần phải ca ngợi mình, để cho người ta tin, tránh để thiên hạ đàm tiếu “ mèo khen mèo dài đuôi”, ông hóa thân thành người khác “đến” phỏng vấn, hỏi chuyện chính ông và ông ký dưới tác phẩm một cái tên khác. “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” ông ký tác giả là Trần Dân Tiên; “Vừa đi đường vừa kể chuyện”, ông ký tên tác giả T.Lan, là hai ví dụ trong hàng trăn ví dụ tương tự như thế. Cần phải bịt mặt, dấu danh là lý do để ông Hồ có cả trăm tên “bút danh” trong các bài viết, tác phẩm theo cuộc đời cách mạng của ông.

Đây là điều thứ Ba tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Học đạo đức coi gái như đồ chơi.

Ông đi đến đâu là gái đấy. Ông đã ngoặm cô Út Huệ Sài Gòn trong lúc túi ông không tiền, chân ông không dép khi dạt từ Phan Thiết vào Sài Gòn (Theo Búp sen xanh của Sơn Tùng).

Minh - MinhÔng có vợ là bà Tăng Tuyết Minh, người Trung Quốc, cưới năm 1926 tại nhà hàng Thanh Bình bên Trung Quốc do vợ ông thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai Đặng Dĩnh Siêu đứng làm chủ hôn. Bà Minh có thai với ông và sinh ra một đứa con gái, nhưng bị chết yểu khi ông đang hoạt động ở Thái Lan. Kể từ đó ông “mất hút con mẹ hàng lươn” với bà Minh. Ngay cả khi ông đứng trên cương vị lãnh tụ tối cao của nước Việt Nam trong mấy chục năm ròng và cho đến khi ông chết năm 1969, ông không hề có biểu hiện gì nhớ đến bà Minh. Trong khi bà Minh vẫn ở vậy, không lấy ai nữa, mỏi mòn nhớ ông, đợi ông, cho mãi đến năm 1991 mới chết mà trong tim óc bà vẫn mơ ngày gặp mặt ông.

minh xuân

Năm 1955 ông ăn ngủ với cô Nông Thị Xuân, người huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, nước Việt Nam, đẻ ra cậu ấm Nguyễn Tất Trung ( nay đổi tên thành Vũ Trung và là con nuôi ông Vũ Kỳ). Nhưng con ông do bà Xuân đẻ ra, ông cũng để mặc. Người đẻ ra con ông, ông cũng chẳng đoái hoài gì tới. Ông “ngoảnh mặt làm ngơ” để cho tay chân của ông là Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn tha hồ hãm hiếp cô Xuân rồi sau đó đem cô Xuân đi thủ tiêu bằng tai nạn ô tô ở dốc Bác Cổ, Hà Nội cùng với hai người chị em khác của cô Xuân là cô Vàng và cô Nguyệt. Thế nhưng, để che mắt thiên hạ, ông rầu rầu cái bộ mặt, và ngậm ngùi chia sẻ nỗi hy sinh riêng tư của mình với toàn thể quốc dân đồng bào Việt Nam và thế giới rằng: “Tôi là người không vợ, không con chỉ nguyện suốt đời phấn đấu hy sinh cho dân tộc”.

Đây là điều thứ Tư tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Học tập đạo đức biến có thành không, biến không thành có.

thục đia

Năm 1911 ông mò sang Paris cốt chỉ để xin vào học trường đào tạo các quan để cai trị xứ thuộc địa của người Pháp (Trường Thuộc Địa Pháp), nhưng bị người Pháp từ chối, ông dấu nhẹm sự việc này và ông tự hô lên rằng: “tôi rời nước Việt Nam ra đi là để tìm đường cứu nước”.

Đây là điều thứ Năm tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Học đạo đức nói một đằng làm một nẻo, tư tưởng này địt mẹ tư tưởng kia.

Ông nói: “Dân chủ là phải biết làm cho người dân mở miệng ra”, nhưng ông lại thiết chế một nền “Dân chủ Cộng hòa” mà duy nhất chỉ có đảng cộng sản của ông được tồn tại để lãnh đạo, cầm quyền. Ai không đi theo con đường của ông tất cả đều bị tiêu diệt.

Năm 1946, ông nói, “Nước có độc lập, nhưng dân không có tự do, ấm no hạnh phúc thì độc lập ấy cũng chẳng có nghĩa gì”, nhưng đến năm 1967 ông lại nói ngược hẳ lại: “không có gì quý hơn độc lập tự do”, tức dân có ấm no, hạnh phúc cũng không bằng có độc lập tự do.

Đây là điều thứ Sáu tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Học đạo đức biến của người thành của mình.

Tập thơ “Nhật ký trong tù” ông nhặt được của ai, đem về nước, giắt trên mái tranh nhà của một nhà đồng bào. Lâu lâu không thấy ai nhận là của mình, ông bèn sai tay chân của ông đến lấy và xúi đám tay chân này đồng thanh hô lên là của ông. Thế là nghiễm nhiên nó thành của ông.

Ông Quản Trọng bên nước Tàu nói: “vì lợi ích mười năm trồng cây/ Vì lợi ích trăm năm trồng người”;

Tổng thống Mỹ nói “Không có gì quý hơn độc lập tự do”;

Ông Tôn Trung Sơn nói “Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng”;

Sách “Âu học ngũ ngôn thi dạy trẻ con”, viết: “ Không có việc gì khó/Chỉ sợ lòng không bền/ Đào núi và lấp biển/ Quyết chí cũng làm nên”;

Ông đều biến nó thành câu nói của ông, ghi danh ông vào hàng ngũ nhưng người có nhiều câu nói bất hủ.

Đây là điều thứ Bảy tôi ngấm qua hàng chục năm tiếp cận, nghiên cứu và học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

Tất nhiên, đạo đức “sáng ngời” của ông Hồ Chí Minh còn có thể liệt kê nhiều “vô thiên, lũng địa” nữa, nhưng đó là công việc của các nhà nghiên cứu. Tôi, một thứ dân “ăn cơm muối, uống nước sông” chỉ có thể thống kê được chừng ấy. Mong mọi người bổ xung.

BĐX.

Share this:

Related

NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠIIn “Báo chí”

ÔNG CHỦ XƯNG HÔ KHIÊM NHƯỜNG SANG TRỌNG, ĐẦY TỚ XƯNG HÔ RƯỚN MÌNH HÈN HẠIn “Báo chí”

Việt Nam cường quốc tốp mười dân số nhưng là thiểu quốc tinh thần.In “Báo chí”

This entry was posted on Tháng Mười Một 22, 2015 at 3:53 chiều and is filed under Báo chí. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

3 phản hồi to “Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh.”

  1. khách Says:
    Tháng Mười Một 22, 2015 lúc 7:20 chiều | Trả lời Những thằng khốn nạn nhất là những thằng đã giúp Hồ lừa bịp nhân dân, là những thằng tôn Hồ lên làm lãnh tụ, bắt nhân dân tôn thờ “đạo đức” của Hồ.
    Chúng chính là lũ cướp – mang tên đảng CSVN.
    Sau khi Đầu đảng băng hà, lũ cướp vẫn còn “lợi dụng” được xác chết của Hồ để lừa bịp nhân dân, để cho chúng, rồi con cháu chúng – nổi dõi cầm quyền, thống trị nhân dân VN.
  2. người chuyển lửa Says:
    Tháng Mười Một 22, 2015 lúc 8:06 chiều | Trả lời Bà Loan Rầy Con

    Cha nghiêm khắc mắng con như tát nước
    Con đừng buồn, hãy hiểu nỗi lòng cha
    Cha xót xa vì chuyện nước chuyện nhà
    Và tức giận thằng phá gia chi tử.

    Nhưng mẹ đây, trái tim người phụ nữ
    Vẫn thương con dù ngỗ nghịch hoang đàng
    Kể từ ngày con bỏ nước đi hoang
    Nơi chín suối mẹ vẫn hằng theo dõi.

    Đường con đi sao mà đầy tội lỗi!
    Gọi là đường kách mệnh đó sao con?
    Đường về đâu mà siết nỗi kinh hoàng!
    Hàng trăm triệu oan hồn kêu thảm thiết.

    Ấy là khi con đầu quân Xô Viết
    Hạ nhục mình thờ quỉ chúa Lê nin
    Mới nghe tin mẹ giật phắt cả mình
    Cái thằng ấy bệnh phong tình điên dại…

    Con mù quáng vong thân lầm lạc mãi
    Kết bạn cùng ma quái với yêu tinh
    Nào hung thần đệ nhất Sit ta lin
    Nào đông phương lão tà Mao xếnh Xáng.

    Con xuôi ngược xả thân thờ Cộng sản
    Rồi rước về một chủ nghĩa oan khiên
    Dân tộc ta vốn trung hậu nghĩa tình
    Đâu cần đến thứ bạo tàn sắt máu.

    Con thấy đó quê hương giờ điên đảo
    Đảng bạo quyền thì bán nước buôn dân
    Cũng chỉ vì con nông nỗi sai lầm
    Thờ liềm búa, lập đảng đoàn Cộng sản.

    Chuyện tình cảm, con lại càng thác loạn
    Gây bao điều oan ức, chuyện thuơng tâm
    Tăng Tuyết Minh hiền thục vợ thờ chồng
    Sao con nỡ phụ phàng mà trốn tránh?

    Nông thị Ngát sinh ra thằng Đức Mạnh
    Dẫu khù khờ ngu dốt cũng là con
    Nàng hiến thân từ thuở ở hang chồn
    Sao con vẫn bạc tình không thừa nhận?

    Nông thị Xuân bởi vì đâu chết hận?
    Nàng cùng con tình nghĩa khá vuông tròn
    Sinh thằng Trung kháu khỉnh mẹ ưa bồng
    Sao con nỡ sai Quốc Hoàn sát thủ?

    Mẹ bây giờ cõi âm buồn ủ rũ
    Mỗi ngày nghe Diêm chúa giọng oang oang:
    “Thằng tặc Hồ, con lão Sắc mụ Loan
    Ra khai báo chuyên trần gian quỉ quyệt.”

    Con khai mãi, bao năm rồi chưa hết
    Chuyên thâm cung bi sử của riêng mình
    Chuyện bạo tàn gian ác đảng yêu tinh
    Mẹ bên dưới ngồi nghe mà sởn ốc.

    Mẹ ghê sợ cho thằng con ác độc
    May mẹ còn có được những nàng dâu
    Những oan gia con phụ bạc năm nào
    Nay lại đến chăm nom hầu hạ mẹ.

    Họ lại nói: “Chồng con tuy quá tệ
    Nhưng dầu sao trời phật đã xe duyên
    Nên ngày nay tuy ở chốn cữu tuyền
    Vẫn son sắt giữ tấm lòng tiết liệt…”

    http://fdfvn.wordpress.com

  3. Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh (Bà Đầm Xòe) | Ngoclinhvugia’s Blog Says:
    Tháng Mười Một 22, 2015 lúc 8:17 chiều | Trả lời […] Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh […]

2 comments on “Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh.

  1. Phải viết cho rõ rằng:đạo đức súc vật hồ chó,tựa bài viết mới sát nghĩa.
    Mà đạo đức kiểu súc vật như hồ chó thì có lũ súc vật cs chúng ham học lắm,trong đó có lũ súc vật trí thức cs.
    Hằng ngày,chúng đeo kiếng,mang hàm này nọ để khoe mẽ với đàn cừu 90 triệu con đấy!

    Like

  2. Đạo đức của thằng Hồ thì có đéo gì mà phải học ..

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s