QLVNCH: (Những Trận Đánh) Tiểu Đoàn 5 Hắc Long Thủy Quân Lục Chiến với trận chiến Mộ Đức Quãng Ngãi (P1)


Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến là Lực Lượng Tổng Trừ Bị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 
Tiểu Đoàn 5 Hắc Long Thủy Quân Lục Chiến với trận chiến Mộ Đức Quãng Ngãi (P1)
Thiếu Tá Phạm Văn Tiền Tiểu Ðoàn Trưởng cuối cùng của Tiểu Ðoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến năm 1975.

Tiểu Ðoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến được thành lập vào cuối năm 1964, hậu cứ tại Suối Lồ Ồ Dĩ An, Biên Hòa, trước là Trại Thanh Nữ Cộng Hòa dưới thời Tổng Thống Diệm. Vị Tiểu Ðoàn Trưởng đầu tiên là Thiếu Tá Nguyễn Văn Tính.Sau khi huấn luyện và bổ sung quân số và trang bị tại chỗ theo đúng bản cấp số, Tiểu Ðoàn 5 được bàn giao cho Dương Hạnh Phước và bắt đầu tham dự những cuộc hành quân tại Dakto, Toumorong (Vùng 2 Chiến Thuật), nhất là trận giải vây trại Lực Lượng Biên Phòng Đức Cơ, nằm sát biên giới Lào-Việt.

Sau Thiếu Tá Phước, là các vị Tiểu Ðoàn Trưởng Thiếu Tá Phạm Nhã năm 1967, Thiếu Tá Trần Văn Hiển năm 1969, Thiếu Tá Võ Trí Huệ, năm 1970, Thiếu Tá Hồ Quang Lịch, năm 1972, Thiếu Tá Ðinh Xuân Lãm, năm 1974, Thiếu Tá Phạm văn Tiền, năm 1975.

Tiểu Đoàn 5 Hắc Long Thủy Quân Lục Chiến, với trận chiến Mộ Đức – Quãng NgãI và cái chết của một vị Tiểu Đoàn Trưởng Thủy Quân Lục Chiến-VNCH.

Lời tâm sự:
Thưa quí Niên trưởng,
Thưa các Bạn,


Câu chuyện xảy ra đã lâu thật lâu rồi, tôi cố nhớ lại thật trung thực và chính xác, tuy nhiên, qua thời gian và nhất là lúc đó, tôi mới chỉ là một Thiếu uý, Trung đội trưởng, vưà ra trường được gần 7 tháng, những hiểu biết cuả tôi thật hết sức là giới hạn. Tôi chỉ cố gắng ghi lại tất cả những gì trong cương vị cuả tôi, chắc chắn sẽ có rất nhiều thiếu sót. Ước mong quí Niên trưởng, quí Đàn Anh, những vị trực tiếp tham dự trong trận đánh nầy, nếu có thể, xin bổ khuyết thêm.

Đồng thời cũng xin quí vị nếu có những gì không đúng như những hiểu biết cuả tôi, hoặc liên quan đến quí vị, xin niệm tình tha thứ.
Vô cùng biết ơn Quí vị.
Trân trọng


Mũ Xanh Lê Văn Thời

Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến chúng tôi biệt phái cho Quân đoàn 2, Vùng 2 chiến thuật tại núi Thiên Ấn, bên cầu Trà khúc, Quảng ngãi, tính đến nay đã hơn 1 tháng.


Theo chúng tôi được biết tình hình Quảng Ngãi hiện tại cũng chẳng có chi đáng quan ngại, mặc dù trước đây Quảng Ngãi là nơi hang ổ cuả quân cộng sản, nhưng những quận nổi tiếng nhất cuả Quảng Ngãi như Nghĩa hành, Mộ đức, Đức phổ … đã được tạm thời bình định, áp lực địch đã giảm rất nhiều, nhưng theo những nguồn tin bán chính thức chúng tôi nghe được là chúng tôi được biệt phái ra đây, mục đích không phải vì áp lực nặng cuả địch mà là vì áp lực cuả phong trào xuống đường, biểu tình, chống đối chính phủ cuả Phật giáo, dưới sự chỉ đạo cuả Thích trí Quang và đồng bọn.

Ngay trong những ngày đầu tiên đến đây, chúng tôi có nghe xầm xì từ những anh em binh sỉ quê quán tại địa phương là đã có một Tiểu đoàn Điạ phương quân ly khai, kéo nhau ra Huế để hổ trợ cho đồng bào Phật tử xuống đường, chống chính phủ.

Bằng chứng rỏ rệt hơn là đồng bào quanh vùng chúng tôi đóng quân, biểu lộ nhiều hành động kém thân thiện và không ngần ngại gọi thẳng thừng chúng tôi là lính Thiệu, Kỳ …Tôi còn nhớ, có một đêm, Trung uý Nguyễn Đăng Hòa và tôi có đến thăm, đàm đạo cùng vị Thượng toạ chủ trì chuà Thiên Ấn. Trước mặt chúng tôi, vị chủ trì nầy không ngớt lên án Chính quyền Miền nam, biểu lộ nhiều cử chỉ, hành động kém thân thiện mặc dù chúng tôi rất mực cung kính Ông.

Một chứng minh khác nữa là trong suốt hơn tháng qua, chúng tôi chỉ có vài cuộc hành quân lục soát lẻ tẻ, không quan trọng. Ở Thủy Quân Lục Chiến, chúng tôi ai cũng hiểu rằng mỗi khi Thủy Quân Lục Chiến ra quân đến đâu, nhất định là chổ đó phải là nơi chiến trường đang xảy ra thật khốc liệt, không bao giờ có chuyện Thủy Quân Lục Chiến hành quân chỉ với mục đích khơi khơi là lục soát !! Đây là chuyện khác thường mà Anh em trong Tiểu đoàn ai cũng thấy rõ.

Tuần cuối tháng 6 năm 1966, ngay những ngày đầu tuần, tất cả Tiểu đoàn, không khí bổng dưng nhộn nhịp sôi động hẳn lên khi chúng tôi được lệnh chuẩn bị 2 hôm nữa, chúng tôi sẽ được về lại Sàigòn. Anh em binh sĩ đổ xô đi mua quà kỷ niệm. Hai thứ được ưa chuộng nhất là nón lá bài thơ cuả Huế và Mè xửng, kẹo gương đặc sản địa phương Quảng Ngãi. Nhìn binh nhì Nguyễn Văn Tỵ, tỉ mỉ gói những phong kẹo gương, cột chặt lại mấy cái nón lá bài thơ với gương mặt rạng rở, tôi bổng vui lây với cái vui hồn nhiên cuả hắn.


Tỵ là đệ tử ruột cuả tôi, tôi giử hắn lại bên tôi vì trường hợp đặc biệt, Tỵ mới vừa tròn 17 tuổi, muốn tình nguyện vào Thủy Quân Lục Chiến, hắn phải khai gian thêm 1 tuổi. Mồ côi cả cha lẫn mẹ khi mới 13, Tỵ sống nhờ người chị lớn hơn 3 tuổi, tảo tần, đùm bọc.

Thấy chị quá gian khổ, Tỵ không đành lòng, phải khai gian tuổi để được vào Thủy Quân Lục Chiến. Hắn cho tôi biết đây là món quà đầu tiên mà hắn có được dành đặc biệt để riêng tặng cho chị !! Chính vì còn quá trẻ, trông rất tội, tôi đã giữ lại không đưa ra Tiểu đội tác chiến, hi vọng một chút gì may mắn dành cho cái ngây thơ cuả hắn….

Buổi chiều, trong khi tôi đang ngồi nhâm nhi ly cà phê bên quán cóc dựng bên bờ sông Trà khúc, thả hồn mênh mang theo lượn nước lững lờ, mơ màng nghĩ đến những ngày vui sau ngày mai, khi trở lại Sài gòn thì Thượng sỉ thường vụ Đại đội đến mời tôi về Đại đội họp gấp. Ngạc nhiên, tôi hỏi Thuợng sỉ biết họp có chuyện gì ? ông ta chỉ lắc đầu:


– Dường như là chuẩn bị hành quân ngày mai, tôi cũng không rỏ lắm.

– Uả, ngày mai mình có lệnh về Sài gòn mà ??

Thượng sỉ già thường vụ chỉ lắc đầu, quày quả bỏ đi. Tôi hối hả đến chổ Ông già Huệ, ( Đại úy Võ Trí Huệ , Đại Đội trưởng Đại Đội 1 Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến) đến nơi tôi thấy Nguyễn Ngọc Tư (Tư Lựu Đạn Trung đội trưởng trung đội 2), Ngô Đình Lợi ( Trung đội trưởng, trung đội 3 ), 2 thằng bạn cùng khoá 20 Võ Bị Đà Lạt với tôi, Trần Văn Hên (Hên Đui, Trung đội trưởng, trung đội súng nặng ) đã có mặt.

Chúng tôi được phát mỗi thằng một phóng đồ hành quân. Với nét mặt đầy bất mãn, cộng thêm với những cái khắc khổ sẳn có, Đại úy , Đại Đội trưởng cho biết là Bộ tư lệnh Sư Đoàn 2 Bộ Binh yêu cầu chúng ta ở lại thêm một ngày, giúp họ thêm một lần hành quân lục soát trước khi rời khỏi nơi đây. Cuộc hành quân thực là đơn giản, Tiểu đoàn sẽ nhảy trực thăng vào một ngôi làng, nằm dọc theo bờ sông vệ, thuộc quân Mộ đức, khoảng 2 cây số Đông cuả Quốc lộ 1. Tiểu đoàn sẽ cho lục soát từ đó thẳng ra Quốc lộ 1. Đến Quốc lộ 1 là chấm dứt cuộc hành quân, sẽ có xe GMC cuả Sư Đoàn 2, đón về lại núi Thiên ấn.

Lực lượng địch, được cho biết là có khoảng hơn trung đội du kích, thường hay khuấy phá, có thể có tăng cường quân chính qui, không rỏ cấp số.

Phần bạn, có một Tiểu đoàn Điạ phương quân nằm án ngử, cách Quốc lộ 1 vài trăm thước, cũng là thành phần trừ bị cho Tiểu đoàn.

Lệnh: mang theo một ngày cơm vắt, dự trù sẽ chấm dứt sớm trong ngày, chỉ cần mang theo trang bị hoả lực cá nhân, không mang theo ba lô, đồ ngủ cồng kềnh …

Đại úy Đại đội trưởng nhấn mạnh: Đây là vùng dân cư, tuy còn là xôi đậu, nhưng cấm không được phá hoại, làm thiệt hại tài sản cuả dân, phải tuyệt đối thận trọng vì có thể bọn du kích trà trộn, bất ngờ gây thiệt hại cho ta.

Kế hoạch hành quân được Đại úy Võ Trí Huệ cho biết, dự trù như sau:

Tiểu đoàn sẽ trực thăng vận, đổ quân làm 2 cánh vào khoảng trống cuả 2 bên bià làng. Từ nơi đổ quân đi ra, phiá bên trái là sông Vệ, dân chúng ở nối dài dọc theo bờ sông , chiều ngang cuả làng không quá 200 mét, xa về bên phái có rặng núi thấp, nhấp nhô ( Tôi không nhớ tên là núi gì ) Để nhanh chóng chấm dứt cuộc hành quân, Tiểu đoàn chia ra làm 2 cánh, tiến song song. Bên trái, cạnh bờ sông, do Đại úy Phạm Nhã, Tiểu đoàn phó chỉ huy, cánh phải, do đích thân Tiểu đoàn trưởng, Thiếu tá Dương Hạnh Phước chỉ huy.

Cánh quân bên phải, đi đầu là Đại đội 4, Trung uý Dương Bửu Long , Đại đội trưởng, với sự phụ giúp cuả Thiếu uý Lê Đình Quý, khoá 20 Võ Bị Đà Lạt, Đại đội phó, kiêm Trung đội trưởng. Kế tiếp là Bộ chỉ huy Tiểu đoàn với Trung đội Quân báo, theo sau là Đại đội 2, Trung úy Nguyễn Văn Phán , Đại đội trưởng, Đại đội phó: không nhớ. Phiá cánh trái, đi đầu là Đại đội 1, Đại uý Võ Trí Huệ, Đại đội trưởng, Trung uý Nguyễn Đăng Hòa (Hoà râu), Đại đội phó, phiá sau là Bộ chỉ huy nhẹ Tiểu đoàn, Đaị uý Phạm Nhã, Tiểu đoàn phó và sau cùng là Đại đội 3, Trung uý Nguyễn Đình Thủy Khoá 16 Võ Bị Đà Lạt, Đại đội trưởng, Thiếu uý Lê Quý Bình Khoá 19 Võ Bị Đà Lạt, Đại đội phó.


– Ngày mai, tất cả phải sẳn sàng lúc 5 giờ sáng để ra bải trực thăng cuả Sư Đoàn 2, Thời, trung đội 1, toa trực, sẽ nhảy chuyến đầu tiên, sau đó là Tư và Lợi ….Các toa có thắc mắc gì không ?

Đại uý Huệ kết thúc buổi họp với sự phân công như trên. Chúng tôi, là những Thiên lôi, chỉ đâu đánh đó, đã quá quen với những cuộc hành quân như thế nầy, nên chẳng ai có thắc mắc gì, tuy nhiên đặc biệt trong lần nầy, mấy thằng Trung đội trưởng chúng tôi đều có thắc mắc ngoài lề.

– Sao lại có chuyện kỳ cục vậy Đại uý, không phải mai mình về Sai gon ? Chỉ là hành quân lục soát chứ có phải đụng nặng đâu mà phải xử dụng khẩn cấp mình ? Chuyện gì đây ???


– Moi cũng đâu có biết đâu, ngay Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng ổng cũng không ngờ, Chiều mai mình mới được bốc về Sài gòn, Bà ấy từ Sài gòn ra, có làm tiệc khoản đải từ giả mấy xếp ở đây, tại Câu lạc bộ Phượng hoàng sáng ngày mai.

Trước khi ra về, chuẩn bị cho cuộc hành quân ngày mai, Trung uý (Hoà râu, Đại đội phó, lầu bầu với chúng tôi:

– Mẹ ! đúng là con ghẻ, mồ côi, được dịp xài, xài cho quá mức…!!

Chúng tôi im lặng không nói gì, chỉ có Tư Lựu đạn lắc lắc đầu ( Tật cố hửu cuả hắn ) nhoẻn miệng cười ruồi !!

Tôi thật tình không hiểu nụ cười cuả hắn hôm nay là bất mản hay là … đau khổ !!

Về đến Trung đội, tôi họp các Tiểu đội trưởng, truyền đạt lệnh hành quân ngày mai. Với một chút chủ quan, tôi nói thêm, lệnh cho mang theo một ngày cơm vắt, nhưng ai muốn mang, hoặc không cũng được vì có thể cuộc hành quân sẽ kết thúc thật sớm, vùng hành quân chúng ta chỉ là lục soát khoảng hơn một cây số thôi !!. Chính tôi cũng dặn đệ tử tôi không cần mang theo cơm, ý cuả tôi là dành bụng dớt tô Mì quảng cuối cùng trước khi lên máy bay về lại Sài gòn vào buổi chiều cùng ngày !!.

Chúng tôi có mặt sẳn sàng tại bãi bốc Sư Đoàn 2 lúc 6 giờ sáng. Trực thăng Mỹ sẽ bốc chúng tôi vào 6:30. Có 10 chiếc trực thăng bốc quân và vì phải đổ quân một lúc cho 2 cánh nên mỗi lần bốc 5 chiếc cho mỗi cánh quân. Trung đội tôi trực hôm nay nên sẽ được bốc đầu tiên.

Chưa quá 5 phút bay, trực thăng bổng bất ngờ đột ngột đổi cao độ, xà xuống bãi đáp. Không hiểu vì quá chủ quan hay vì một lý do đặc biệt nào khác mà cuộc đổ bộ hôm nay có vẻ khác thường hơn những lần đổ bộ khác, tôi không thấy có trực thăng chỉ huy và trực thăng cobra yểm trợ. Trong lúc trực thăng vừa xà xuống, tôi nghe từng loạt AK bắn bốp bốp vào chúng tôi.


Do kinh nghiệm và phản ứng tự nhiên, khi trực thăng còn khoảng 3 thước cách mặt đất, chúng tôi đã bung mình nhảy xuống. Ngay lập tức trung đội tôi bung rộng ra an ninh chung quanh bãi đáp, chưa kịp gọi báo về Đại đội, chúng tôi đã hạ 5 tên, bắt sống 2 tên tại chổ !!. Một phép lạ nào đó, khi kiểm soát lại, trung đội tôi chưa bị một thiệt hại nào.

Vừa gọi báo tỉnh hình về Đại đội, vừa ra lịnh Trung đội nhanh chóng tiến chiếm mấy vuông nhà trước mặt theo hướng tiến quân. Tiếng AK và Garant cuả ta và địch vang động không ngừng. Tiến chiếm liên tục khoảng 5 vuông nhà, nhà ở đây gần giống như ở thôn quê miền Nam, có từng vuông vườn riêng biệt, san sát nhau vừa tre, vừa khóm …nhưng khô ráo, không có mương rảnh như trong Nam, lúc vừa chiếm xong vuông nhà thứ 6, tôi ngoảnh sang bên hỏi to:

– Tụi bây có lục soát căn nhà nầy chưa ?

Binh nhì Tỵ, đệ tử ruột cuả tôi, từ cửa sau căn nhà bước ra, vừa nói:

– Dạ xong rồi Thiếu uý.

Ngay khi tiếng uý vừa dứt, một tràng AK trước mặt bắn xả về phía chúng tôi. Khi nghe Tỵ trả lời, tôi quay sang nhìn hắn, Tỵ chỉ cách tôi khoảng 2 thước, tôi thấy Tỵ giật người lên, ngả xuống như một thân cây vừa mới đốn. Phản ứng tự nhiên, tôi nhào lại đở Tỵ dậy. Nguyên một tràng AK đi chéo từ dưới lên trên đã ghim vào thân thể cuả Tỵ.

Máu trong người Tỵ bắn vọt lên đầy quần áo, mặt mũi cuả tôi …. Tôi chỉ kịp thấy Tỵ trợn trừng cặp mắt nhìn tôi, thân hình giật giật lên mấy cái rồi nghẻo xuống, bất động.

Thật khó mà diễn tả cho hết được những gì trong tôi hiện tại, mùi máu tanh cuả Tỵ, hoà lẫn với mồ hôi cuả tôi, chảy dài trên mặt, thấm vào miệng vừa mặn, vừa tanh đã không làm cho tôi hải sợ, mà trái lại, đã làm máu điên trong người tôi bừng bừng nổi dậy.


Tuy mới ra trường, về Thủy Quân Lục Chiến chưa quá 7 tháng, tôi đã nổi tiếng là một sỉ quan du đảng, chịu chơi, rảnh ra là uống rượu và đánh lộn.

Cái máu nầy đã làm cuộc đời binh nghiệp cuả tôi ba chìm bảy nổi, chín cái lênh đênh về sau nầy …. Buông Tỵ xuống, máu nóng trong người tôi hừng hực dâng lên, tôi khoát tay ra lệnh toàn Trung đội Xung Phong!.không cần là chân vịt, chân vẹt chi nữa cả. Binh nhất Nguyễn văn Chiến, xạ thủ Trung liên Bar, vừa khom mình nắm tay nắm trung liên định chạy theo tôi thì lại một loạt đạn AK nữa nổ về phía chúng tôi, Chiến lãnh 2 viên vào Mông trái, Tôi thấy rõ ràng mảnh thịt và máu văng lên, thêm một lần nữa, máu cuả Chiến lại văng vãi lên tôi.

Không ngờ chúng tôi phản ứng liều lĩnh và thần tốc như vậy, nguyên một toán việt công khoảng 6 tên trước mặt phóng lên, bỏ chạy.

Nhưng quá trể rồi, chạy đi đâu được với những chiến sĩ Hắc Long chúng tôi, bọn chúng bị hạ ngay tại chổ ( thời gian nầy Thủy Quân Lục Chiến chúng tôi còn xử dụng Garant, Trung liên Bar, Đại liên 30 …)

Tiến chiếm một lúc thêm hơn 5 vuông nhà nữa, đến một đống rơm, tôi ra hiệu cho Trung đội dừng lại để thở. Hạ sĩ Sang , hiệu thính viên PRC10 ngồi cạnh bên tôi, thấy mặt mày, mình mẩy tôi đầy máu, Sang hỏi tôi:


– Ông thầy có bị thương đâu không vậy ?

Tôi bảo là cũng không biết có bị chỗ nào không, đâu xem thử dùm coi có bị gì không vậy ?

Sang quan sát, rờ vào những chỗ nhiều máu nhất trên người tôi xong xác nhận không thấy có vết nào, tôi bảo hi vọng là không sao, không nghe đau đặc biệt ở đâu cả. Móc bi đông làm một ngụm nước, máu và mồ hôi lần nữa được dịp thấm vào giọng cuả tôi.

Bình thường, mùi máu tanh nầy sẽ làm tôi nôn mửa, nhưng hôm nay, tự mình nếm những giọt máu cuả đồng đội, hoà với mồ hôi mặn cuả mình, tôi chẳng những đã không buồn mửa mà cảm thấy như là những cốc rượu Martel không pha đá, làm đắng miệng và nóng hừng hực lòng tôi !!

Vì chủ quan, không mang cơm theo, sau một lúc quần thảo, tôi cảm thấy hơi sót ruột. Trong lúc quan sát phiá trước, chuẩn bị tấn công tiếp, tôi nghe mùi Mít chín thơm lừng, Chiêu, tà lọt tôi, móc ra từ đống rơm một trái mít ướt đã chín, banh ra trước mặt:

– Kệ Mẹ nó, tính sau, dớt đở đi ông thầy.

Cuộc đời những thằng lính Thủy Quân Lục Chiến cuả chúng tôi là như vậy, cái chết thật hết sức bình thường và cũng chính từ cái bình thường đó, chúng tôi đã tự xem thường hết tất cả mọi sự. Thử hỏi Cái chết đã chẳng còn quan trọng thì còn có cái gì thật sự được xem là quan trọng đây ??

Trong lúc ngồi nuốt vội mấy miếng mít ướt nhảo nhẹt, nghe tiếng heo, gà kêu la eng éc chung quanh, tôi bỗng giật mình nghĩ ra:


Lạ thật, khi họp hành quân được cho biết đây là vùng dân cư đang ở, thế mà tôi có thấy bóng dáng người dân nào đâu? mỗi căn nhà chiếm qua, chúng tôi đều có lục soát cẩn thận, thế mà nào đã thấy ai đâu ? Tôi chợt nghĩ loé lên, không lẽ chúng tôi đã xông vào một chiến trường được chuẩn bị và sắp đặt từ trước ? Không lẽ tin tình báo cuả Sư đoàn 2 lại tồi tệ đến mức như vậy sao? Cả một khối dân di tản mà không một ai hay biết ?? Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng là một thiếu úy quèn, chỉ huy vỏn vẹn không quá 30 người lính, cho dù có đúng hay sai, tôi sẽ phải làm được gì đây?

Hơn nữa, tình hình hiện tại không cho phép tôi suy nghĩ nhiều hơn khi mà trong máy lại vang vang tiếng Đại uý Huệ hối thúc tôi nhanh chóng xông về phiá trước.

Lấy lại bình tỉnh, tôi bắt đầu cho áp dụng đúng binh pháp, cho tiến chiếm theo thế chân vẹt, Tiểu đội yểm trợ, Tiểu đội xung phong, cứ thế lần lượt thay nhau. Lần tấn công nầy không mấy khó khăn như những vuông nhà trước, địch chỉ bắn vu vơ xong bỏ chạy, trái lại, bên phải tôi, cánh quân cuả Đại đội 4, tiếng súng cuả ta và địch vẫn dòn dả, tôi nghe được cả tiếng chửi thề vang vọng cuả quân ta. Nhưng cánh quân Đại đội 4 cũng thanh toán và tiến rất nhanh, gần song song với tôi.

One comment on “QLVNCH: (Những Trận Đánh) Tiểu Đoàn 5 Hắc Long Thủy Quân Lục Chiến với trận chiến Mộ Đức Quãng Ngãi (P1)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s