Hồi KÝ BÃO NỔI – HÀ LAN PHƯƠNG ( Paris )

Hồi KÝ  BÃO  NỔI
HÀ LAN PHƯƠNG  ( Paris )
Inline image 1Giông tố đã kéo vào miền Nam VN  ngày  30 tháng 4 năm 1975 gây ra bao nhiêu  tan  nát  đổ  vỡ  cho  toàn  thể  người  dân  Việt Nam Cộng Hòa . Trăm ngàn bất hạnh tai ương đã phủ trùm xuống những gia đình quân cán chính  của chế  độ  
Từ ngày được sống tự do trên đất Pháp tôi vẫn ước ao có một thời gian rảnh rổi , để ghi lại những khổ  nạn đầu  tiên của  tôi trong kiếp làm người .  Dù trong hoàn cảnh nào , thời gian nào , những thảm cảnh ấy  vẫn luôn mới  , luôn hiện diện trong tim óc của tôi .
Khổ nạn ấy phải tính từ ngày 30- 4 -1975 ngày quân Cộng sản miền Bắc VN  đã tiến vào bức tử , cưỡng chiếm Sài Gòn yêu dấu của tôi .
Trong thời gian nương náu trên đất khách, tôi đã đọc qua nhiều tác phẩm nói về những đày đọa dã man , ác độc của quân việt cộng Bắc Việtvới những ngòi bút nam giới , phần đông các anh đều là những chiến sĩ của quân lực VNCH  .  Tôi đã thật sự đau lòng  nát ruột khi đọc những tác phẩm của các anhSong vẫn chưa có một nhà văn nữ nào đề cập sâu sát về vấn đề này . các chị chỉ nói sơ qua về thảm cảnh Cộng Sản ở một vài đoản văn ,chưa đủ nói hết sự thật tàn ác , gian manh mà cộng sản đã dành cho những người ở lại ( vợ con , cha mẹ của những người tù ) . Bao nhiêu cay đắng , tủi nhục , gian nan, gia đình người tù không dám hé môi than thở vì sợ  thân nhân mình nản lòng, xót ruột, không thi hành Tốt công tác học tập ., họ vẫn cố gắng vui cười , chịu đựng khổ đau , chạy vay nợ nần để có đủ phương tiện lo lắng  cho người tù  . Cho chồng cha yên tâm . Sống trong một chế độ dối gian lọc  lừa, người dân cũng hóa thành những kẻ không dám nói lên sự thật từ bao giờ ?
Gần bốn mươi năm sống tha hương trên đất khách , hình ảnh của những ngày gian nan, vất vả trên quê hương không bao giờ phai nhạt trong ký ức tôi . Ký ức ấy  mãi hiện diện quanh tôi với những bộ mặt  độc ác , kiêu căng , ngu đần …..
Vài người bạn đã nói với tôi : Chuyện cũ rồi , xa quá rồi nhắc nhở làm chi nữa , dĩ vãng hãy để cho nó ngủ yên , khơi đống tro tàn làm gì ???
Tôi không đồng ý với những lập luận ấy. Bởi tôi vẫn còn sống lưu  đày trên đất nước người. Tương lai sự nghiệp của gia đình tôi và bao  người khác  không còn gì nữa . Vì sao ???????Nếu không vì bọn Cộng Sản VN , nếu không vì quyền lợi của bọn đế quôc  nước ngoài Mỹ Nga Tầu ??????Thì làm sao có bao nhiêu triệu  người VN  sống tha hương lưu dày trên  xứ lạ ?
 ? Mấy trăm ngàn người trôi sông lạc biển ?
 Tôi không đồng ý , nên đến giờ này  dù đã gần  bốn mươi năm  tôi vẫn viết ra những dòng này,  và  hơn ba mươi năm chưa một lần trở lại với quê xưa  .
Thế mà … cũng có bao nhiêu người  ngu xuẩn , khờ khạo tin vào những lời đầu môi của Cộng Sản , phấn khởi hồ hởi quay về cộng tác làm việc , góp vốn chung với  bọn tư bản ĐỎ . Cứ tưởng cách mạng khoan hồng rồi , hòa hợp hòa  giải với ngụy quân ngụy quyền rồi .
Hỡi những người dân thành thật , chất phác của tôi , hãy chịu khó nghĩ suy một chút Cộng Sản nếu < khoan hồng >với người Cộng Hòa thì không bao giờ chúng nó <đày ải >quân cán chính VNCH vào những nơi rừng thiêng nước độc , cho họ chết dần mòn vì đói lạnh , vì bịnh tật thiếu thuốc men
Tôi cũng hiểu làm chính trị là phải gian xảo , dối trá để giữ bí mật cho tổ chức , giữ phần thắng cho đoàn thể . Song ít ra cũng phải có lòng nhân đạo , có lương tâm của con người đối với mẹ cha  , đối với bạn bè đồng chí

                                  x

                                                          x           x
Trước ngày 30 – 4 – 75 , tôi chỉ là một con bé học trò yếu  đuối , thơ ngây . Sống trong vòng tay bao che của mẹ , của cha , vui bên bạn bè  cùng lớp . Tôi thấy cuộc sống trôi qua rất êm đềm, thoải mái
    Khi còn bé, trong lứa tuổi tiểu học , tôi còn được nuông chiều bởi bà ngoại . Bà rất cưng tôi , bởi vì …..con bé siêng học , suốt ngày chỉ ngồi trước bàn với quyển sách .  Bà nào biết , quyển sách đó là …HỒN BƯỚM MƠ TIÊN ,  là LẠNH LÙNG là  ĐOẠN TUYỆT …. của nhóm Tự lực văn đoàn . Bây giờ nhớ lại , tôi vẫn thấy hối hận vì đã lỡ ….. < ma giáo > với bà Lấy quyển vở bọc ra ngoài cuốn truyện và ngồi ung dung trên bàn đọc . Từ lúc cậu Út đi dạy học đến lúc cậu Út về …….Tôi cũng chẳng biết tại sao , lúc ấy chỉ mới mười tuổi mà tôi lại mê sách truyện và ma lanh đến như thế ?
   Tôi chưa biết chiến tranh là gì . Thuở đó là khoảng năm 1960 , người dân sống trong thanh bình dưới chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa do Tổng Thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo . Tôi chỉ nghe thoang thoáng những câu bàn tán nho nhỏ ,thầm thì của người dân ngụ dưới Gò Công ( cậu Út và bà ngoại ở đấy ) ;  < tối hôm qua mấy ổng  lại về chó sủa quá trời >  , Mấy ổng vừa dán thông cáo < đã xử tội tên trưởng ấp >  và  < mấy ổng ra lịnh phải giết chó đi , nhà nào cãi lịnh sẽ bị trừng phạt   vvv …vvv ….
   Với những câu xầm xì như thế , con bé lên mười là tôi chẳng hiểu gì . Cứ ngỡ …. mấy ổng là những con ma mặt mày đen đúa , hoặc là những ông ba bị chín tay mười hai con mắt hay bắt trẻ con đi một mình , như các bậc phụ huynh thường đem ra dọa nạt con nít …. Tôi chỉ biết đem hỏi ngoại : Mấy ông ấy là ai hở ngoại ? Ngoại cười hiền : họ là Việt cộng  _  Thế Việt Cộng là gì ?  _  Là người Việt như bà với con vậy đó .
Con bé tôi không dám hỏi tiếp vì sợ ngoại la , về tội tò mò . Song những câu trả lời của ngoại không làm tôi vừa ý chút nào !
Vì mỗi lần về quê thăm ngoại , tôi với mẹ và những hành khách ngồi cùng xe đều bị kẹt lại trên xe,và đợi ít nhất là cả tiếng đồng hồ vì   Mọi người đều sợ hãi lo âu . Sự hốt hoảng hiện rõ trên nét mặt mỗi người . Họ nhìn đăm đăm một khối đất đen sì , được đắp cao như nấm mộ , nằm nghênh ngang giữa xa lộ ….. Họ không hiểu sẽ có việc gì xảy ra , trong nấm mộ đó ? Súng đạn ? Hay bom hay mìn ??? Có bao giờ du kích CS sẽ nhào ra bắt trói tất cả mọi hành khách ?  Bao nhiêu câu hỏi lởn vởn trong đầu ;chỉ khi nào chiếc xe nổ máy lại , người ta mới thở phào nhẹ nhõm .  < Họ là người Việt Nam như bà với con >mà sao họ gian ác , quái đản như thế ? Con bé lên mười với đầu óc ngây thơ , chỉ biết hỏi thầm như thế trong tim của nó !
Đến năm 1967 con bé ngày xưa đã lớn ; đã biết đọc báo theo dõi tin tức chiến sự . So với những năm xưa chiến tranh bây giờ đã bùng nổ dữ dội , song cũng còn xa Sài Gòn lắm . Tôi chỉ biết chiến tranh qua báo chí, truyền hình , qua những địa danh Pleime, Bình Giả, Đồng Xoài , Tam giác sắt , Komtum Tống lê Chân , của các ông ký giả chiến trường : Phạm Huấn , Phan Nhật Nam …. vvv….Tôi cũng cảm thấy lo âu , hồi hộp cho những người lính VNCH , bạn bè tôi , họ hàng tôi….những người thanh niên  trẻ tuổi , đã dám HY SINH mạng sống , tương lai , mộng ước của mình khoác lên người bộ quân phục , hiên ngang xa rời thành phố , tiến vào chốn hiểm nguy . Càng ngưỡng mộ các anh bao nhiêu tôi càng oán ghét xem thường bọn thanh niên ở lại hậu phương bấy nhiêu . Nhất là với những gia đình giàu sang , ăn trên ngồi trước trong bộ máy chính quyền , đã lợi dụng quyền hành , tiền bạc để mua danh , mua chỗ cho con  cho cháu của họ . Những người ấy nghiễm nhiên sống an lành hạnh phúc ở ngoại quốc , hoặc những cơ sở nơi hậu phương dễ làm ăn , dễ kiếm tiền . Không đổ mồ hôi nước mắt …..Tối còn có thì giờ đi dạo phố với vợ với đào nhảy nhót nhậu nhẹt …Họ không một chút chạnh lòng tưởng nhớ đến những người bạn học chung lớp năm xưa .Họ đâm ra hãi sợ chiến tranh chết chóc . Gia đình họ đã biến thành những kẻ ăn cơm quốcgia  thờ ma cộng sản . Được học hành ấm no đầy đủ bọn sinh viên còn nghe lời Cộng Sản và những phe phái đứng giữa để mà … đòi hoà bình chống Mỹ . Bao nhiêu cuộc biểu tình ở Huế , Đà Nẵng , Sài gòn ….còn làm đau đớn , bận rộn thêm cho những người lính ở ngoài chiến trường . Họ xả thânbảo vệ tự do , giữ gìn an ninh cho quê hương tổ quốc . Thế mà lại bị những tên mù quáng dốt nát phá hoại .  Sáng Mùng một Tết năm Mậu Thân 1968 , nhà nhà đang say sưa trong giấc ngủ, sau một đêm Trừ Tịch tràn đầy hạnh phúc . Bỗng họ nghe có những âm thanh văng vẳng như tiếng súng , họ cứ ngỡ  đó là tiếng pháo mừng Xuân thôi . Tết ngưng bắn  đến ba ngày mà . Mọi người cứ nghĩ họ nằm mơ . Nhưng khi mở đài phát thanh nghe  tin  , họ mới ngã ngửa ra  tiếng súng thật chứ không phải tiếng pháo . Cộng Sản Bắc Việt đã lợi dụng thời gian ngưng bắn < tấn công >xuống miền Nam VNCH . Chúng nó không chừa một tỉnh  ,một quận nào . Từ Huế ; Quảng Trị đến Nha trang Long Khánh vào Sài Gòn các vùng ngoại ô của thủ đô và đến cả vùng bốn chiến thuật . Lịnh giới nghiêm đã ban hành khắp nơi . Bấy giờ dân Sài Gòn mới mở mắt ra trước những việc làm gian manh xấc láo của bọn Cộng Sản VN .
Thế là dân quân miền Nam đã đồng lòng đánh Cộng Sản với quân đội ; cảnh sát của VNCH . Không một bóng dáng đội nón cối nào TRỐN được trong thành phố Sài Gòn và những Bảy Hiền Bà Quẹo Tân Thuận Nhà BèHàng Xanh Thị Nghè …. Chúng nó đã bị lôi ra đền tội trước dân chúng !
Mang lấy thất bại chua cay của lần này , CSVN chưa tởn còn chuẩn bị thêm lần thứ hai  Tấn công vào Sài Gòn  nữa . Nhưng lần thứ nhất với yếu tố bất ngờ , với sự vi phạm lịnh ngưng bắn Việt Cộng còn chẳng tạo nên công cán gì . Nói chi đến lần thứ hai . Quân lực VNCH  đã trang bị đầy đủ vũ khí đề phòng cảnh giác khắp mọi nơi , sự thất bại chua cay dĩ nhiên dành phần cho bọn giặc cờ đỏ  mà  thôi  .  Đến nổi Hồ Chí Minh TỨC QUÁ mà phải nhắm mắt lìa đời !
Sau những năm 68, 69 70 với những trận đánh khốc liệt . Người ta đã bày ra cái hiệp định Hòa Bình ngưng bắn 27 – 1 – 73 với sự tham dự của các phe tham chiến : VNCH –  Mỹ – Mặt trận giải phóng miền Nam – và Bắc Việt . Tuyên truyền phổ biến rầm rộ cho Hòa Bình . Nhưng sự thật người dân miền Nam không nhìn thấy hòa bình và cũng chẳng hưởng thụ hòa bình được một ngày !!!!
Chỉ là một ký kết gian dối , những cuộc họp trơ trẽn giữa Kissinger và Lê Đức Thọ . Một âm mưuViệt Nam Cộng Hòa  cho đến ngày 30- 4 – 1975 . Nhà văn Phan Nhật Nam đã viết
< cả thế giới đều bịt mắt , toàn thế giới vỗ tay , rung chuông mở rựơu , tung dây ngũ sắc để mừng Hòa Bình Đông Dương , đón mừng hiệp định ngưng bắn , chuẩn bị cho Nixon lãnh giải NOBEL Hòa Bình , công nhận Kissingerlà < ông thế giới > và chính phủ Hà Nội , tập đoàn cộng sản Bắc việt là những kẻ < tích cực > góp phần xây dựng hòa bình thế giới …. Đau đớn quá   ! Đau đớn biết bao nhiêu  >  ( Tù binh và Hòa bình của PNNtrang 65  ) …
                                                   x    x     x
                                                          x
Với ngày ba mươi tháng tư năm một chín bảy lăm ấy không một người dân VN  nào DÁM nghĩ đến . Những tấm lòng chất phác thành thật có khi nào nghĩ một miền Nam  thanh bình no ấm như thế mà sụp đổ ?????Một lực lượng quân đội anh dũng , hùng hậu như thế mà thua bọn Cộng Sản Bắc Việt hay sao ??? Họ đâu biết , phía sau hậu trường chính trị miền Nam nó ra sao ? Nó diễn biến như thế nào ? Làm sao chúng ta hiểu được những việc làm giả dối , gian manh của bọn người làm chính trị . Nhất là đối với bọn ngoại bang khác tiếng nói mầu da với chúng ta . Cả hai miền Nam Bắc đều phải lệ thuộc  vào Nga vào Mỹ  Trung cộng . Không thể nào Ca Tụng bọn cộng sản Tàu và cũng chẳng được nói   Chúng nó chỉ vì quyền lợi riêng tư của đất nước , của người dân chúng nó, nhân danh vì hòa bình , vì nhân đạo , chỉ là một sự gian dối , bề ngoài đầu môi chót lưỡi của bọn cường quốc mà thôi !!!
Người Việt Nam không thương nước VN thì suốt đời chỉ là NÔ LỆ  , chỉ là những kẻ hèn , ham sống sợ chết . Không đứng lên tìm tự do , dân chủ cho Tổ Quốc sẽ không có đồng minh nào giúp đỡ chúng ta cả !!!
Sau cái lịnh ĐẦU HÀNG VÔ ĐIỀU KIỆN  , nhục nhã của ông Dương văn Minh . Tôi hoàn toàn mất hết bao kỳ vọng vào phút cuối . Trước đó tôi vẫn hy vọng vào những đạo quânhùng dũng của quân lực VNCH . Tôi nghe dân chúng xôn xao bàn tán : quân đội vẫn còn đánh ở Long Khánh , Tướng Nguyễn Khoa Nam và vùng bốn chiến thuật vẫn đứng vững , vẫn quyết chiến đấu đến cùng với bọn Việt Cộng . Như thế tôi có quyền hy vọng và sung sướng đợi chờ tin chiến thắng chứ ? Song có ngờ đâu … khi ông Tổng thống CHỦ BẠI quy hàng thì cấp dưới phải thi hành lệnh thôi !
Quá uất Tướng Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng của quân khu bốn đã tự vẫn theo thành như Hoàng Diệu , Nguyễn Tri Phương thuở nào . Những vị tiền bối anh dũng của đất nước VN chúng ta
Ngày 30 tháng 4 đó , tôi đã bật khóc nức nở khi nghe xong cái tin oan nghiệt ấy . Họ hàng bên ngoại của tôi đã an ủi rằng <  chắc chẳng sao đâu họ cũng là người VN như mình và cách mạng luôn luôn khoan hồng  Cháu hãy yên tâm >
Đây là lần thứ hai tôi nghe lại câu nói đó 
12 giờ trưa hôm đó , bố tôi mới ở sở về . Tôi mừng quá vì đã mấy ngày vì tình hình quá nghiêm trọng , bố tôi không được về nhà . Mẹ con chúng tôi lo lắng , sợ có việc gì …. không may xảy ra cho ông . Thấy ông ngồi trên xe Honda  lái vào sân tôi cũng yên tâm và hỏi ông < họ có làm gì bố không ? > Cha tôi cười lắc đầu < có gì đâu , bố giao chìa khóa và giấy tờ trong phòng cho họ . Đúng nguyên tắc đúng luật lệ có gì trái đâu mà họ la mình >  Tôi vẫn mếu máo : con sợ họ lắm  bố ơi –  Không sao đâu con nên bình tĩnh họ cũng là người VN  như mình . Gà cùng một mẹ sao đành đá nhau , vả lại họ có nói với bố :  cách mạng rộng lượng khoan hồng với tất cả mọi người nếu ai biết ăn năn hối lỗi , cải tà quy chánh !
Nghe bố tôi nói xong , tôi lại nổi nóng , căm thù bọn Việt Cộng . Ai tà Ai chánh ? Mà chúng nó kêu gọi ăn năn hối lỗi ?
Xong!!Đã hết rồi , đã xong rồiKhi ông Tổng Thống cao nhất trong quân đội đã   Thì ….. bọn đàn em thấp cổ bé miệng làm gì , nói gì được nữa ????
Với những người hiểu biết về chính trị , theo dõi chính trường hàng ngày , thì từ lúc ông Trần Văn Hương < nhường ngôi > cho phe Dương Văn Minh , Vũ Văn Mẫu …. là người ta đã biết , sớm muộn gì VNCH cũng rơi vào tay Cộng Sản . Vì phe ông Dương Văn Minh thuộc thành phần thứ ba , trung lập , …..bên nào cũng  chơi cũng bắt tay Quốc gia hay Cộng Sản chẳng có gì quan trọng !
Chỉ riêng người quốc gia tự do thì mãi mãi ôm  nổi uất hận  không bao giờ quên !!!!
Thời gian đầu cả miền Nam như chết đứng , chỉ là những cái xác không hồn , những con mắt lạc thần …..đối ngược hẳn lại với bọn người chiến thắng và bè lũ , tay đeo băng đỏ đi reo mừng , hò hét cho ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN  . Thậm chí có những con người ăn sống bằng máu xương của chế độ VNCH  mà đành phản bội đi ca mừng NỐI VÒNG TAY LỚN    với bọn VC  !!!
Người dân chẳng dám nói năng gì. Bạn bè lối xóm gặp nhau thì kéo vào nhà, thì thào to nhỏ . Như sợ nói to là phạm tội với Cách Mạng với Bộ Đội nhân dân .
Đau  đớn nhất , một thảm kịch đã xảy ra trong con hẻm 331 nhà tôi . Mà không bao giờ hình ảnh ấy phai mờ trong trí óc của tôi cả !
Trong một buổi trưa yên vắng , khó thở của ngày 3- 5 – 75 dân trong xóm chợt nghe thấy có tiếng khóc la rất thảm thiết :  Trời ơi ai cứu tôi với
Chúng tôi tất tả chạy ra sân nhìn , người làm náo  động khu xóm của tôi trưa nay chính là một anh thương binh  VNCH đang bò lết vào  trong hẻm … một cuộn băng đầy máu đang quấn trên bụng , người thương binh tay ôm khúc ruột của mình , đau đớn khóc van xin Chúng tôi nhìn người thương binh rơi nước mắt , chúng tôi hiểu người  chiến sĩ ấy vừa bị đuổi ra khỏi Tổng Y Viện Cộng Hòa . Tan nát ruột gan nhưng không ai dám nói câu nào ? . Họ đứng lặng câm nhìn người lính BẠI TRẬN vừa khóc vừa kêu . Độ nửa tiếng sau , một toán bộ đội tay súng tay dao  (mác) , đi vào ngỏ hẻm lôi người thương binh ra , vừa kéo vừa mắng người BẠI BINH : ai cho mày vào đây phá rối ?
Dân trong xóm  bắt đầu giải tán , lủi thủi vào nhà . Họ thầm xót xa cho người chiến sĩ  , không biết anh sẽ sống chết ra sao khi sa vào tay bọn Quỷ đỏ ???Có ai ở chung hẻm này với tôi , có còn nhớ chăng bi kịch ấy ? Các bậc đàn anh đã lợi dụng xương máu của những người chiến sĩ ấy để ăn no mặc sướng , vinh thân phì da , Họ đã đạp lên bao nhiêu xác chết của anh em chiến  hữu để thêm lon thêm chức  ( nhất tướng công thành vạn cốt khô )  .   Đến khi hoan nạn , họ bỏ anh em đồng đội lại cho kẻ thù , chỉ lo ích kỷ bảo vệ mạng sống của mình !!!!!!
Tôi nhớ rõ trưa 30 – 4 vẫn còn có những trận đánh cố thủ giữa  các chiến sĩ Nhảy Dù anh dũng và bọn Cộng Sản . Đã có bao nhiêu anh đã tự sát , không chịu đầu hàng Việt Cộng , để giữ tấm lòng trung kiên với đất nước ?   Những tấm gương bi hùng ấy có nhà viết sử nào ghi vào sách vởđể cho mai sau , hậu thế ????Hay chỉ biết tranh ăn dành chỗ , phó mặc cho Cộng Sản Việt Nam thay đổi những trang sử hào hùng của VNCH thành những trang bôi nhọ , nhớp nhúa, lên các bậc tiền bối của chúng ta ???
                                              x            x
                                                     x
Dù cho bọn cán bộ khu phố , thanh niên băng đỏ có đi khắp nơi trong xóm tuyên truyền < đồng bào hãy yên tâm lao động tốt , chính phủ cách mạng luôn khoan hồng với tất cả mọi người ….> Nhưng người dân lúc ấy chẳng tin gì nơi những con người trở cờ nữa .
Cách mạng luôn khoan hồng với tất cả mọi người , nhưng nhìn vào việc họ đối xử với người thương binh hôm trước , cùng với những bài báo đọc ầm ĩ mỗi ngày trên loa phát thanh của phường khóm , họ hiểu cách mạng chỉ là những con tắc kè đổi mầu , là bọn người gian dối , xảo quyệt , đầu môi chót lưỡi mà thôi . Nhất là khu xóm nhà tôi  toàn dân di cu 54  , đã một lần bỏ đất Bắc ra đi . Họ hiểu CSVN như thế nào rồi , . Họ lo âu nghĩ đến những hình phạt nào , Cộng Sản sẽ dành cho họ ????Gia đình tôi cũng một nổi lo sợ như bà con hàng xóm. Dù không là dân di cư 54 . Song bố tôi là công  chức tại bộ nội vụ . Bố mẹ tôi rất hiền , rất an phận . Ông bà vẫn nghĩ CS chẳng hại gì dân vì họ cũng là người VN như mình …. Chỉ riêng tôi oán thù bọn quỷ đỏ vô cùng !!! Phải chăng vì tôi là một thính giả rất trung thành của đài Phát Thanh Quân Đội ????? Nên tôi không thể nào có được một chút cảm tình cho bọn nón cối .
Từ sau ngày cái ngày đó , ngày mất nước , cuộc sống của gia đình tôi đã bắt đầu chật vật . Bố tôi thất nghiệp . Mẹ tôi không có hàng thêu (  thời buổi lộn xộn , ai còn lòng dạ ăn diện ) . Vật TẾ THẦN đầu tiên , được đem ra chợ trời để giải quyết vấn đề bao tử của gia đình , là chiếc RadioTransistor  Nationalcủa tôi. Người bạn thân thiết của tôi . Song từ ngày Sàigòn có chủ mới . Tôi không còn thiết tha gì đến nó nữa . Tôi đưa nó ra chợ trời …..để đỡ buồn . Đỡ nhớ kỷ niệm . Ngày xưa lúc nào Nó cũng ở bên cạnh tôi để tôi nghe tin tức , nghe nhac , nghe Tao Đàn .  Bây giờ còn gì nữa đâu ?.
Bố tôi lại còn bị bắt đi tù . Ngày về chưa biết bao giờ ?  Chỉ nghe họ bảo chuẩn bị thức ăn cho mười ngày .
Mẹ con chúng tôi phải chạy tìm việc buôn bán gì đó để sống qua ngày . Người đàn ông cột trụ của gia đình đã ra đi , giờ chỉ còn mấy mẹ con yếu đuối . Cũng may mẹ tôi có người anh họ ở dưới ngả tư Phú Nhuận . Ông này là dân di cư 54  nên rất sành sỏi việc làm ăn buôn bán , ông có quen với lò đậu hũ gần nhà  và đề nghị lãnh mối , chở về chợ Trương Minh Giảng cho tôi bán chung với con ông ta . Chị ấy lớn hơn tôi hai tuổi . Mẹ tôi đồng ý ngay , vui nữa là khác , vì cùng làm ăn với bà con , yên tâm hơn . Tôi chẳng có ý kiến gì . Dân học trò đi bán đậu hũ !  NHỜ ƠN CÁCH MẠNG MỚI BIẾT BÁN BUÔN !!!Biết gì đâu ? Tưởng làm ăn bề lâu bề dài , có ngờ đâu 5 —6 tháng gì đó ông bác tôi giận tôi , cho là tôi < giựt mối> của con ông ta Vì ngày nào đến 11 giờ là tôi đã bán hết hàng , còn con ông ta thì  cứ …dài lưng ra với những bìa đậu Ế  chẳng ai mó vào . Thật là diễu !Buôn bán cũng tùy ở cái duyên cuả kẻ bán hàng chứ ? . Mời chào ngọt ngào như thế nào ; Vả lại tôi là DÂN Trương Minh Giảng , lối xóm lên xuống trông thấy nhau hoài , bi chừ thấy tôi < nắng mưa nhọc nhằn vẫn tươi vui > nên họ thương <ủng hộ > có thế thôi . Mà cũng giận hờn Rõ là ông bác của tôi
Thế mới biết , dù là họ hàng thân thiết với nhau ,một khi đụng chạm  đến quyền lợi riêng tư của nhau ,thì cũng chẳng còn là ….ruột thừa ruột dư  gì nữa cả !
Không còn mối đậu hũ , tôi quay ra lấy mối rau muống của các bạn hàng từ Bảy Hiền , Lăng Cha Cả lên . Một thời gian sau ; mẹ tôi lai chế ra món chè đậu xanh bánh lọt , cho tôi thay đổi không khí . Kỳ này bán buôn không khá  Chè thì chóng hết , nhưng vốn không còn , lời cũng chẳng  vào . Vì mấy cô bạn học cứ ghé thăm hoài . Tuị nó cũng CÁ  MÈ MỘT LỨA  với mình , buôn thuốc , bán quần áo cũ  , tôi làm sao tính tiền với bạn được ?.  Thế là mẹ con  chúng tôi lại dẹp nghề . Vả lại thời gian này là khoảng năm 1976 , Việt Cộng tung ra chiến dịch đả đảo những thành phần buôn bán cá nhân . Chúng nó bảo buôn bán kiếm lời là phi lao động ,là làm trung gian bóc lột nhân dân . Chúng hô hào khuyến khích mọi tầng lớp nhân dân làm quen với lao động chân tay ,làm công nhân viên nhà nước để tiến nhanh ,tiến mạnh lên Xã Hội Chủ Nghiãcho bằng các anh em Tầu /Nga / Bắc Hàn / Cuba …vvv….Chúng nó ba hoa ghê lắm. Nói thì hay lắm Song thực hành ….. thì sai bét . Bởi vậy người miền Nam lại nhắc đến câu nói :  Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm.
Thật như thế , trong trường hợp của tôi xin dẫn chứng một thí dụ về việc NÓI XẠO  của các Đồng chí  . Sau khi thu dọn bàn ghế bán buôn chợ trời . Để chứng tỏ tôi cũng là người có ý thức cải thiện đời sống mới như tất cả mọi công dân tốt . Tôi đã nhờ bà Phú Hải ( tổ trưởng tổ phụ nữ )của tôi trình bày lên quận ba , ý kiến xin vào làm ở nhà trẻ phường 23 nơi cư trú của tôi . Tên bí thư thành ủy quận ba đã mắng bà tổ trưởng của tôi rằng : < Sao chị ngu thế bố nó là Nguỵ quyền đi cải tạo , tại sao chị lại đề nghị cho nó làm nhà trẻ . Nó là con của Ngụy. Nó chỉ có quyền đi  thanh niên xung phong mà thôi . Nhà của nó thuộc diện đi kinh tế mới , không phải diện ở thành phố .
Khi nghe bà tổ trưởng kể lại , tôi tức đến…muốn khóc . Té ra thời nào cũng giống thời nào :
                                    Con vua thì lại làm vua
                                     Con sải ở chùa thì quét lá đa
Nói gì Cộng Sản với Quốc Gia . Thằng Việt Cộng còn bê tha , hối lộ , tham nhũng hơn cả trăm lần thằng Việt Nam Cộng Hòa . Đâu có quý báu gì !!!
Quá hãi hùng và hoang mang trước tin gia đình tôi thuộc diện đi kinh tế mới . Mẹ tôi lại phải chạy đôn chạy đáo đến nhờ vả bà con , họ hàng bộ đội tập kết , nhờ họ giúp đỡ tìm việc làm cho tôi . Bao nhiêu đồ đạc quý giá trong nhà : tivi , tủ lạnh bàn ghế , tủ giường ông cán bộ nào thích khen đẹp là mẹ tôi BIẾU NGAY Chẳng tiếc một tí nào . Chỉ cốt  giữ hộ khẩu ở lại Sài gòn . Sau vài tháng tìm tòi , lạy lục , đút lót …. tôi đã được một người anh họ hứa đưa vào làm trong công ty xây dựng . Cũng nên biết thời ấy chỉ có công nhân xây dựng mới được ở lại thành phố thôi . Ngoại trừ con ông cháu cha bè đảng nhà chúng nó  thì Sài gòn là nơi chúng nó đóng đô
Tôi có quen một gia đình  nghèo ở bến Tắm Ngựa ( Yên Đỗ )có con là trung úy bộ binh sư đoàn 5  đi tù cải tạo Ở nhà phường khóm nhất định XÚC ông bà cha mẹ và các em của người lính trẻ ra nông trường . Chúng bảo : Gia đình cứ đi đi rồi anh Sơn sẽ về phụ giúp với gia đình . Bố mẹ anh tưởng thật nên đồng ý ra đi . Than ôi ! Năm năm sau người con trai mới trở về với bố mẹ gìà yếu và các em thơ dại . Cuộc sống ở nông trường của họ dĩ nhiên chỉ có bo bo với khoai mì  . Ở bến Tắm Ngựa dẫu mang tiếng nghèo song bố mẹ và các em của anh Sơn còn xoay sở bán buôn lặt vặt , tìm bát cháo bát cơm . Chứ ở nông trường đất khô cỏ cháy làm gì được ??? Thế mới biết , bọn Cộng Sản cưỡng chiếm miền NamVN không những gieo tang thương bất hạnh cho guồng máy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa , mà còn bao trùm lên cả những tầng lớp dân quê , dân nghèo, tư bản nữa Chứ không có tử tế gì như danh xưng  VÔ SẢN của chúng nó .
Khi biết chắc chắn tôi được làm công nhân viên nhà nước . Mẹ con tôi mới thở phào nhẹ nhõm , bớt lo âu . Dù biết đó là một công việc nặng nề , khó nhọc đối với tôi một con bé học trò bé nhỏ yếu đuối , cao không hơn một mét bốn mươi lăm . Xong …cũng phải nhận lời vì lỡ …. mình là con của Nguỵ rồi ! Không làm cách nào hơn . Nếu muốn ở lại Sài gòn …..
                                                      x      x
                                                           x
Ngày đầu tiên , tôi theo ông anh vào công trường ở Ngã Tư Bảy Hiền , tôi bàng hoàng đến choáng người vì trước mắt tôi , ngổn ngang nào đá xanh , ximăng , vôi ,cát bừa bãi . Xa xa là những khung nhà đã được dựng lên , các cột nhà đã được đóng thành một cái hộp đứng bằng gỗ . Đợi công nhân lao động trộn béton xong chuyển tới là các chú thợ nề bắt tay đổ béton cột . Nhìn việc làm của các công nhân giữa hiện trường nắng gay gắt . Tôi đã khóc nức nở với anh tôi và nói :  Làm như thế này làm sao em làm nổi ? Cái xe cút kít kia em đẩy sao được ? .  Ông đội trưởng  công trường  tên Bon mới bảo anh tôi, đưa tôi xuống tổ vôi của chú Sangở cư xá sinh viên Minh Mạng  và nơi này tôi tạm yên tâm vì cư xá riêng biệt từng phòng . Chú Sang (tổ trưởng ) giao cho mỗi tổ viên  một cái bai , một dao cạo vôi sơn , một cây chổi và cái  hốt rác Sau đó chú chỉ định  nơi làm việc cho chúng tôi. Thế là  chúng tôi  lấy khăn tay bịt mũi ( bụi vôi  sơn rất có hại cho lá phổi của chúng ta  ) Tổ viên tổ này phần đông là nữ nhi . Tại đây tôi đã gặp chị Cách , Kim Nga Kim Nga  rất dễ thương và cũng bé tí như tôi . Con bé còn bị bịnh đau tim , nên trong đội ,người ta còn gọi  em là Nga xỉu . Tôi mới đến  chỉ nghe nói như thế .  Chứ  chưa mục  kích  thấy  Nga xỉu  lần nào . Chỉ lúc sau này  khi chúng tôi bị chuyển ra tổ lao động . Tôi mới chứng kiến Nga xỉu đôi lần . Thấy vậy tôi rất thương em và chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân thiết
 
Chúng tôi làm việc ở đây rất thoải mái , chú Sang tổ trưởng người Nam rất chất phác  hiền lành . Chú xúi chúng tôi cứ làm TÀ TÀ bao giờ thấy cấp trên xuống thì làm bộ siêng  siêng … Sau đó cứ tiếp tục TÀ TÀ  Vui ghê !Tôi cứ tưởng tôi được biên chế ở tổ vôi luôn , có ngờ đâu khi chúng tôi làm xong công tác cạo sơn cạo vôi cũ , sạch sẽ rồi họ lại chuyển chúng tôi đi nơi khác . Nơi đến là một tổ  lao động của công trường nhà máy giấy Viễn Đông ( Bà Quẹo ) . Nơi này tôi chưa biết bao giờ . Chỉ có một lần  duy nhất  vào năm 1968  ông lính Nhảy Dù bạn tôi báo cáo : anh đang ở Bà quẹo ( Bà Hom )   . Thế thôi . Không biết gì hơn .
Từ Ngã Tư Bảy Hiền ,phải đi xe lam vào cỡ mười lăm  hai chục phút gì đó mới đến nhà máy giấy Viễn Đông ( nếu có nhớ sai xin  độc giả  thông cảm bỏ qua ) Vì đã hơn ba mươi năm trí óc tôi không còn < chạy tốt >  như xưa nữa
 
Tại nơi này , ngày ngày chúng tôi phải lội sình , đào  dất phía sau nhà máy lên để đổ  béton cho sạch sẽ . Việc làm này dơ dáy và hôi hám lắm . Vì vậy Kim Nga đã xỉu mấy lần . Có lần các cậu công nhân bắt được cả rắn . Mấy người đó cầm con rắn trong tay kéo thẳng xương sống  nó ra là nó chết . Thế mà nhìn thấy Nga cũng ngã cái ĐÙNG  .  Mỗi lần thấy Nga xỉu tôi chỉ biết ngồi cạnh em  bôi dầu cho em và … khóc !  Bố Nga đi lính và đã chết  nơi chiến trường từ lâu  ; Gia đình chỉ còn em với mẹ . Mẹ Nga cũng bị đau tim . Chẳng làm gì nổi . Chỉ biết trông vào Nga . 
Nếu Cộng Sản thường nỏ mồm  khoe khoang : vì dân , vì nước, là đầy  tớ  của nhân dân thì trong trường hợp của Nga , đội trưởng , bí thư thanh niên phải có quyết định đặc biệt  ưu tiên gì đó  dành riêng cho Nga chứ ? Tôi thấy thời gian làm ở tổ vôi  Nga  rất khoẻ mạnh , không xỉu bao giờ  . Từ ngày bị đưa ra tổ lao động , chì có hai tuần  Nga xỉu ba lần !!Nghĩ thì nghĩ vậy song tôi cũng có hơn gì Nga ?
Khi công trình nơi nhà máy giấy Viễn Đông xong , chúng tôi lại trở về bịnh viện Thống Nhất (Vì Dân cũ ) ở  Ngả Tư Bảy Hiền . Tôi với Nga vẫn ở tổ lao động , còn thêm cô bạn mới là Ngọc  Chúng tôi lãnh nhiệm vụ mỗi ngày là : sàng cát , lọc cát và xúc cát lên xe rùa cho nam tổ viên đẩy đi cho tổ nề trộn hồ xây nhà xây sân
Công việc nặng nề dưới ánh nắng thiêu đốt của trời Sài gòn cũng làm tôi bị bịnh liên miên  . Bốn tuần đi làm thì đã phải nghỉ ốm mất mười ngày  Có những buổi trưa mệt quá , nuốt cơm không nổi , tôi chỉ biết chui vào  những dãy nhà đã đổ béton mái đã có bóng mát để nghỉ ngơi , chờ giờ làm kế tiếp . Không riêng gì tôi  Nga  Ngoc cũng thế thôi  Suốt mấy tiếng lao động cực khổ , chúng tôi chỉ cần ngả lưng vào buổi trưa cho lại sức là đủ  . Ngọc tuy to lớn khỏe mạnh  hơn tôi và Nga , song cô nàng cũng nuôi mầm bất mãn dữ lắm  . Tuy nhiên vì có bố là dân nằm vùng nên cả gia đình cô ( bố mẹ và Ngọc ) được biên chế thường trực và vĩnh viễn trong tổ nề  . Thế mà cô nàng cứ than thở với tôi :
                                       Chẳng  lẽ  đời  ta  mãi  thế  này  ?
Tôi chỉ cười với Ngọc khi nàng đọc những vần thơ bất mãn  của Tú Xương  hay Nguyễn Khuyến . Khi đi làm tôi chẳng dám nói gì với ai  Vì thời buổi đó  biết  ai   thực  lòng  với mình Ai  lợi dụng để sau đó  chỉ  điểm hãm hại mình . Im lặng là vàng . Tôi  chỉ  sợ  tôi là con của Ngụy, lỡ nói  năng gì sơ xuất , họ bắt tôi , đày đọa tôi  thì  khổ cho mẹ tôi và các em nhỏ
                                                         x       x
                                                               x
Song sức chịu đựng của con người cũng có hạn . Hơn hai năm lao động ngoài hiện trường nắng mưa , thấy tôi cứ bịnh hoạn mãi , anh Huệ y tá của đội liền đề nghị với đội trưởng đổi việc cho tôi  . Họ bèn sắp xếp cho tôi vào làm Cấp Dưỡng .  Nghe thì …. có vẻ đao to  búa lớn quá –  chữ nghĩa của xã hội chủ nghĩa  mà  !Việc gì bé nhỏ tầm thường qua tay người Cộng Sản , bỗng hóa thành vĩ đại tất !Quan trọng tất !
Nhưng thực ra , đó chỉ là một cái nghề nấu nước . Một cái chòi nhỏ , ông táo là ba viên gạch đỏ và một cái nồi to đen sì  …. như cái nồi nấu hủ tíu  của mấy ông ba tàu  bên lề đường Nguyễn Minh  Chiếu ( Phú Nhuận ) . Đó là gia tài cấp dưỡng đội trưởng Bon giao cho tôi  . Nhiệm vụ là phục vụ  nước uống cho công nhân . Nấu xong phải xách  nước đến cho từng đội , từng tổ , giải khát . Ngày ba bốn lần gì đó . Nếu để thiếu sót , tổ nào phàn nàn là sẽ bị kiểm điểm .  Buổi trưa phải lo nấu cơm cho các công nhân nào có mang gạo theo . Phải tự túc đi kiếm củi gỗ để nấu bếp  . Chúa ơi Phật ơi chắc các ngài đi vắng hay ngủ quên trên Thiên đàng , trên Niết bàn , nên mới để cho cái miền Nam Việt Nam hóa thành  địa ngục trần gian như thế này . Cứ thử tưởng tượng chỉ có cái nồi tổ chảng đó mà bảo xách nước ra hiện trường cho công nhân giải khát ?Thì biết làm sao đây ?
Tôi đành về nhà mua thêm mấy cái sô nhựa và một cái nồi nấu cơm  xách vào TÌNH NGUYỆN CHO KHÔNG BIẾU KHÔNG   cho công trường . Dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt Bát hồ có dạy rằng : mọi việc , mọi sự đều là của chung , không có riêng tư , ích kỷ như bọn tư bản .  Nên Tôi cũng thôi  không dám thở than , hó hé gì nữa . Mấy cái sô nhựa cũng chẳng  đáng giá bao nhiêu mà nó còn đỡ tay đỡ chân , đỡ nguy hiểm . Còn việc đi tìm củi gỗ đun bếp thì cũng chẳng khó , cứ qua tổ mộc quét dọn , gom rác rưởi dăm bào , gỗ vụn về là đủ …. Có lẽ thấy tôi thuộc bài lao động cải thiện quá nên sau sáu tháng làm việc , ông đội trưởng Bon rất hài lòng bèn bàn với tổ trưởng tổ nề bình bầu tôi là  Lao động tiên tiến trong sáu tháng đầu năm . Tên của tôi được ghi vào bảng danh dự treo trong văn phòng đội trưởng .  Thôi thì cứ giả dại qua ải , cũng gắng ngậm bồ hòn làm ngọt để tuị công an khu vực đừng dòm ngó .
Tôi cứ tưởng … đời mình như thế đã tạm yên … với 12 k gạo mốc , nửa trăm bột ngọt , 1k đường , 1k thịt heo và ba mươi bốn đồng tiền lương mỗi tháng , cho xong cuộc đời …..
Có ai ngờ sau tháng đó , thiên hạ họp tổ , có ý kiến rằng : cái con đó là con của Ngụy , bố nó đi học tập tại sao lại cho nó NGỒI MÁT ĂN BÁT VÀNG ??????Lại còn bình bầu nó là Lao Động tiên tiến nghĩa là làm sao ?
Thế là tức khắc hôm sau con bé bị  truất phế đày ra tổ lao động 5 công trường nhà máy giấy Viễn Đông Bà Quẹo . Một lần nữa tôi lại khóc vì uất hận  . Trong ngành xây dựng chỉ có ba tổ :mộc nề sơn là < tương đối được làm việc ở những nơi mát mẻ , có nhà có mái che mưa nắng . Còn đổ mồ hôi sôi nước mắt là các tổ lao động . Những tổ này phải làm việc ngoài trời , mưa nắng gì thì cũng ráng chịu . Vẫn phải đạt chỉ tiêu !
Bởi vậy khi nghe tên tôi bị biên chế vào tổ 5 , các chú bên tổ mộc HÙ tôi rằng : trên bờ đợi các anh cuốc đất xong , xúc vào ki nhỏ , tuị tôi mới bưng  ki lên đổ  làm mặt bằng . Có lẽ từ tổ trưởng  tổ 5 đến các tổ viên toàn là Nguỵ quân  Ngụy quyền với nhau không , nên chúng tôi rất thương yêu  đùm bọc lẫn nhau . Trong các công tác nặng nhọc anh Túy đều ra tay gánh vác để đội không  dòm ngó . Anh Túy là hạ sĩ quan ( trung sĩ ) của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa . Nên chỉ bị đi cải tạo có một tuần . Bởi vậy khi được trở về , anh vội mánh mung xin vào công ty xây dựng cho yên thân . Bốn nam tổ viên kia đều là họ hàng , con cháu chú BA tàu vị yểu  con mèo thuộc loại tư sản , xin vào làm công nhân viên nhà nước , cũng đâu có khó khăn gì ! Chỉ cần là mọi việc trót lọt êm xuôi  .  Còn bốn nữ  tổ viên thuộc thành phần  cô giáo , học trò  công chức , chân yếu tay mềm đâu làm nên trò trống gì ? Tổ trưởng  ĐCT  phải đem vai gánh vác sơn hà cho rạng danh Ngụy quân Ngụy quyền  Bốn cô này thuộc loại ăn hại từ Nga , Phương đến Cách , Vũ , nàng nào cũng cứ ốm đau hoài . Tôi chỉ thấy tội nghiệp cho anh Túy quá ! Chẳng biết ở trên có oán ghét gì anh tổ trưởng mà lại NHÉT 4 cô nàng yếu đuối vào cho một tổ ????? Đáng lý ra cho công bằng thì phải chia đều ra , mỗi tổ  một người yếu cho năng xuất không bị  chênh lệch , không bị sụt chỉ tiêu .  Nhưng , tổ lao động 5 không bao giờ bị sụt mà chỉ toàn VƯỢT CHỈ TIÊU  không mới vui chứ  !  vì vậy nghi ngờ gì đó , ông đội trưởng Bon lại NHÉT THÊM  cô em gái của ông ta vào  tổ 5  . Chị ta tên Yến  , cũng bé nhỏ như  Kim Nga với tôi . Quả thật khi bà Yến  vào làm chung , anh Túy không còn dám < nuông chiều  >  chúng tôi quá lố nữa  , anh cắt ba người khỏe mạnh :Cách , Vũ , Yến xuống hố xúc đất vào ki , bưng lên miệng hố cho tôi và Nga san ra làm mặt bằng ( tôi và Nga bé xíu , Nga lại còn hay bị xỉu vì đau tim )  .   Dù sắp xếp như thế nào , tổ trưởng tổ 5 vẫn bị bịnh nặng sau  5 năm làm công nhân xây dựng . Anh gục  xuống trên công trường vào giữa trưa nắng gắt . Bạn bè khiêng anh vào  văn phòng đội , nghỉ ngơi kêu y tá chích thuốc …… Một tuần lễ sau chúng tôi được tin anh không làm việc nặng được nữa và phải chuyển về tổ mộc  . Tôi với Nga khóc như cha chết , bịn rịn nắm tay anh , không muốn rời xa anh một bước . Một vị tổ trưởng hiên ngang cao thượng của chúng tôi !!!
Khi anh Túy được biên chế vào tổ mộc , thì tổ lao động 5 cũng phải giải tán . Các tổ viên  chia ra các tổ  bạn . Tôi và Kim Nga được cho về tổ nề  1 , Vũ sang tổ lao động  6  cùng với các nam tổ viên , chị Cách được cho vào cấp dưỡng và bà Yến được biệt cách vào làm vệ sinh cho  văn phòng đội  trưởng . NGON QUÁ !!!!
                                        x       x
                                              x
 
Từ sau ngày 30 –  4 – 75  khi những người đàn ông cột trụ của gia đình bị bắt đi tù . Ngày về cũng không được biết , mái nhà bé nhỏ chỉ còn lại những người đàn bà , con gái , trẻ nít  yếu đuối ngây thơ . Họ vừa phải lo lao động mưu sinh tìm miếng ăn , khổ nhọc xác thân lại còn bị hành hạ , đàn áp tinh thần vào mỗi đêm trong các buổi họp kiểm điểm . Cuối tuần phải đi làm công tác xã hội , quét đường  , quét chợ , vét cống đào mương … Người phụ nữ VN phải ngậm đắng nuốt cay , cúi đầu tuân lịnh bọn quỷ đỏ . Vì sau lưng họ còn đó chồng cha đang bị giam cầm trong lao tù khốn khổ . Những người đàn bà không dám thốt ra một câu bất mãn , chỉ dám khóc  âm thầm !Vì quanh họ đầy rẫy ra đó những tên đón gió trở cờ , những kẻ nằm vùng , sẵn sàng chỉ điểm những cá nhân nào có vẻ bất bình với chính sách  của cách mạng .  Một mình bươn chải  trong sóng gió , bão táp của cuộc đời , nhiều chị  yếu đuối đã xuôi tay , buông thả đời theo định mệnh .  Hai ba năm vất vả , chồng vẫn ở trong tù , có người còn bị đưa ra Bắc , những trại tù thăm thẳm  Thanh Hóa , Nghệ An ,  mẹ già vợ yếu , con thơ , thảm cảnh ấy , quốc tế nào thấy ? Hay biết thì cũng lờ đi , như chẳng biết gì , thật đúng như nhà văn  Phan Nhật Nam đã viết  thế giới đã bị bịt mắt rồi  . Thuở ấy , sao chẳng có một cơ quan thiện nguyện nào , một tổ chức nhân đạo  nào lên tiếng bảo lãnh cho con em Ngụy quân Ngụy quyền  được tiếp tục việc học ?????Mà lại im lìm cho bọn quỷ đỏ  tác oai tác quái đày cha đi tù , bắt con vào rừng làm THANH NIÊN XUNG PHONG   . Bao nhiêu sinh viên thời ấy , trí thức thời ấy đã bị phân chia giai cấp , vùi xuống đất đen vì lý lịch xấu , con của Ngụy quân , Ngụy quyền . Họ tự đề cao HỌ   là ĐỈNH CAO CỦA TRÍ TUỆ , nên một nền văn học của đất nước tự do đã được bọn chúng nó thiêu hủy đi với lý do đó là VĂN HÓA ĐỒI TRỤY 
Bọn Cộng sản tàn bạo , ngu xuẩn tiến chiếm miền Nam với thái  độ kiêu căng  . Chúng đạp đổ và giẫm lên những tình cảm , giá trị xã hội cũ miền Nam ? Quá coi thường ,không thèm để ý , đếm xỉa gì tới phản ứng nội tâm của phía nạn nhân .  Tôi đã chứng kiến bao nhiêu thảm cảnh , bi kịch xảy ra cho những người vợ lính Tần tảo buôn bán sớm hôm chợ trời , chợ thuốc , …vvv  hầu lo lắng cho các con  cho  bố mẹ già  . Bỗng trong phút giây bị bọn công an thu bắt cả vốn lẫn lời …. Các chị chỉ biết khóc . Van xin kèo nài với bọn ác thú cũng vô ích mà thôi Vì chúng nó là một lũ người không có trái tim , không lòng nhân đạo  . Tôi rất bực tức và khinh bỉ chúng nó vô cùng   Bao nhiêu chuyện ngứa tai gai mắt …. mà chẳng nói năng gì được . Lúc ấy tất cả mọi người dân VN đều là những con cá nằm trên thớt . Tên đồ tể Việt Cộng sẵn sàng chém dao xuống bất cứ lúc nào . Bất kể lý do gì Đúng , sai , oan ức ? Hể không vừa ý chúng nó thì hôm sau có giấy triệu mời anh ( chị) ra ủy ban  nhân dân làm việc …. Nhận được tờ giấy mời , ai ai cũng lo lắng , hãi hùng . Chẳng biết mình phạm tội gì ? Còn bọn ba mươi tháng tư đón gió trở cờ , tay đeo băng đỏ thì hèn hạ , mất dậy không thể tưởng !!Ngày nào sống chung trong khu phố , vui vẻ với đồng bào trong xóm . Thoát cái , qua ngày  ĐẠI THẮNG ? CHÚNG NÓ TRỞ MẶT TỨC THÌ !!Mặt mày vênh váo , nói năng hồ đồ , không lễ độ gì với  những vị già lão . Ai ai chúng nó cũng hất hàm : anh ( chị ) cần gì phải đợi lịnh của cách mạng . Ôi người nào còn lương tâm chắc hẳn não nề , đau đớn  lắm . Tự do hạnh phúc gì lúc ấy  !Tôi thấy tất cả mọi người dân miền Nam  lúc đó  cười không dám cười , khóc không dám khóc  . Họ đi đứng làm việc như những  thằng người máy !!Có tự do không ?Làm gì cũng giấu diếm , cửa nhà lúc nào  cũng phải khóa kỹ , kẻo thôicác anh bộ đội công an ĐỘT KÍCH  vào hỏi thăm . Chúng nó mặt trơ mày trẽn  chẳng biết xấu hổ  . Chủ nhà chẳng mời , cũng tự nhiên vác xác tới …làm như thân thiết quý hoá lắm .  Ngồi lì từ sáng đến trưa … Tốp này vừa  ra thì 4 , 5 giờ chiều lại có tốp khác tới  ngồi đến tối ….. xem truyền hình tỉnh bơ đến khuya  . Tôi rất nổi nóng  trước những cuộc  viếng thăm của bọn này. Chẳng biết mấy nhà hàng xóm có  bị phiền nhiễu  như thế không ???Chứ nhà mẹ tôi  luôn luôn gặp  những trường hợp bực mình như thế  Nhà tôi có ba chị em gái và một cậu con trai . Hai đứa út thì không nói làm chi . Chỉ có cô em kế tôi thuộc loại ngang tàng  , coi trời  như pha . Ngày nào cô nàng cũng diện áo quần láng mướt , ngồi xe xích lô đi nghe ngóng tình hình  . Mẹ tôi sợ lắm Bà cứ năn nỉ  ; < con cắt , bôi móng tay , móng chân đi ăn mặc giản dị thôi kẻo họ NGỨA MẮT thì khổ . Mẹ nghe người ta nói tụi nó mà thấy là tụi nó rút móng tay móng chân đấy  >  Nhưng cô em tôi chẳng sợ gì cả . Tuổi trẻ có học ( luật )  có ngán  ai ? Cô ta trả lời mẹ tôi rằng < tuị nó mà rút móng tay  móng chân của con là con đá vào mặt tuị nó đấy  >  Kinh chưa ? Cũng may  vài tháng sau  cómột doanh thương người Pháp  em tôi về nâng khăn  sửa túi dùm ông ta . Nên mẹ tôi cũng đỡ  lo một phần nào.  Chỉ còn tôi , mẹ tôi vẫn nghĩ  tôi hiền lành và cù lần  không biết gì về Cộng Sản Quốc Gia  . Có ngờ đâu , thời gian về sau , tôi còn  làm mẹ tôi bực bội hơn vì cái tính chống Cộng  , lập trường quốc gia cứng rắn của tôi  . Tôi không bao giờ muốn mẹ tôi buồn . Song tôi cũng không thể nào   được với những con người vô liêm sỉ , độc ác , độc tài  đó .   Nhớ lại những bài học lịch sử , tôi kinh tởm  HCM  đến là bao nhiêu  !!Y và đồng bọn đã giết  bao nhiêu  đồng bào  VN ?  Độc ác vô nhân tâm đến độ đã tuyên bố :  thà giết lầm còn hơn bỏ sót !!!!!Thế mà cả thế giới , cả những vị hiền triết,  chân tu  đều binh vực , ngả nghiêng theo Cộng Sản  . Sự thật không ai nhìn thấy . Không ai chịu nghe. Họ chỉ tin tưởng vào những câu nói  nịnh bợ đầu môi chót lưỡi   !!!!
Trong mấy năm trời làm công  nhân xây dựng cho nhà nước xã hội chủ nghĩa VN, tôi đã nhìn thấy bao nhiêu kịch bản hối lộ , tham nhũng , ăn cắp của công dèm pha bôi nhọ lẫn nhau . Chúng nó , bọn Cộng Sản V N  đâu có hay ho tốt lành gì mà lúc nào cũng tự cao phách lối ?  ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ  nghe mà phát lợm giọng muốn ói !!!!Bởi vậy khi bọn họ ( đội trưởng Bon  ) đề nghị cho tôi làm  THỦ KHO  ở bịnh viện THỐNG NHẤT ( ngả tư Bảy Hiền)  tôi sợ quá từ chối ngay Kinh quá ! Đâu quý báu gì cái câu ; THỦ KHO TO HƠN THỦ TRƯỞNG !Tôi đã từng nghe  các tổ viên đồn đãi : tổ trưởng tổ nề , tổ trưởng tổ hàn đang đêm gọi cửa chị thủ kho , khuân vác cả chục bao ciment , sắt thép đem đi . Sau đó dĩ nhiên chị thủ kho cũng được ĂN KÉ  chút ít  và được các anh thủ trưởng , tổ trưởng  thường trực thăm viếng nâng niu, ôm ấp . 
Trời ạ !Từ một con bé học trò thơ ngây chẳng  biết gì , nay nhờ ơn cách mạng mới hiểu ….đời là gì và người như thế nào !  Nghĩ lại , tôi run rẩy hãi sợ , vì cũng đã bao lần …. tôi bị mấy tên tổ trưởng. Đến nổi đến giờ nghỉ buổi trưa tôi chỉ dám nương náu dưới những gầm cầu thang  giữa thanh thiên bạch nhựt, để được an toàn  . Còn mấy chị bạn của tôi , chẳng sợ gì còn tỉnh bơ dụ dỗ tôi :  < nhằm gì cho tuị nó sờ mó một tí , chẳng mất mát gì mình còn đỡ vất vả  >  Ghê quá tôi chỉ  cười gượng gạo với các chị không dám có ý kiến. Mà thật vào giờ nghỉ trưa trong công trường bịnh viện THỐNG NHẤT ( Vì Dân cũ )  ai tinh ý sẽ thấy mỗi phòng riêng đều có một đôi < nghỉ  ngơi > trong đó Tôi sợ lắm chỉ biết nương tựa với đất trời . Kể cả buổi chiều khi hết giờ làm việc , tôi cũng chẳng dám thay áo quần sạch sẽ vì sợ mấy ông DÊ SỒM  vì nơi nhà máy giấy  Viễn Đông chỉ có một nhà tắm tập thể . Thay quần áo  cũng vào đó , rửa tay cũng vào đó, quý vị nam nữ cứ việc tỉnh bơ thoát y với nhau .
Trước những hành vi tồi bại, vô đạo đức đó. Tôi chẳng dám đến gần …. chỉ có bọn rừng rú , dâm ô ,mới chấp nhận  những cảnh vô liêm sỉ như thế !  Vì vậy chiều nào tôi cũng ra về với bộ quần áo lao động lấm lem bụi đất … với nước mắt ngắn dài ….. Vì quá xót xa cho thân phận  con bé học trò .  Mấy năm chăm chỉ học hành , tốn bao công lao nước mắt , tiền bạc của mẹ cha , chỉ mong mai sau trở thành cô giáo, phụ giúp gia đình ….. Có ai ngờ bọn Cộng Sản Bắc Việt  gian manh lừa dối với bọn  cường quốc thế giới làm tan nát mộng ước của chúng tôi
Chúng tôi không ngờ hai mươi năm sau bọn quỷ đỏ đã từng chúng tôi đã giở mặt  nhân đạo van kêu thế giới giúp đỡ sinh viên học sinh  VN du học , tiếp tục sự nghệp  …. Với việc này theo tôi chỉ là những lời đạo đức giả , chỉ là một trò hề . Vì sinh viên VN của cái khối xã hội chủ nghĩa ấy đâu có thiếu thốn gì ? Bọn họ là con ông cháu cha mới có đủ điều kiện để  học lên đại học. Chứ con dân nghèo học hết bậc đệ nhị cấp là giỏi lắm rồi . Bố mẹ làm gì có  đủ tiền cho con  tiếp tục lên lớp cao?  Chỉ có bọn con ông cháu cha  mới đủ khả năng rửng mỡ ở Hoa Kỳ, Paris Luân đôn Thụy sĩ.  Thế mà quốc tế vẫn mù quáng, vẫn ủng hộ bọn chúng nó.
 Chẳng bù cho lũ chúng tôi ngày đó đã bị bọn cộng sản phân chia giai cấp con Ngụy với con cách mạng ??????      
( Bây giờ năm 2011  tốp du sinh  của Vn đã hiện diện  đầy trên bốn  phương thế giới, dĩ nhiên thành phần CO C C  CHIẾM ĐA SỐ  )
Tôi làm công nhân xây dựng đâu gần được 5 năm . Nhờ vậy mới biết cán bộ CS là gì  ? Làm việc ra sao ? Tác phong con người như thế nào ? Nội bộ  rắc rối một nhùi chia năm  xẻ bảy ; cãi nhau như mổ bò . Nhưng nhờ khéo che  đậy, nên người ở ngoài chẳng biết gì.Cứ ngỡ tổ chức có quy cũ , đứng đắn . Không bao giờ bọn chúng hé môi than vãn một vấn đề nan giải với ai , ngoại trừ ban bí thư của chúng nó
Hiệu suất lao động của các công trường càng ngày càng sút giảm . Phẩm chất càng ngày càng thụt lùi. Bởi các lý do ăn cắp của công , tham nhũng từ trên xuống dưới. Từ các cấp cao chỉ huy đến  các tổ trưởng hiện trường , không ai có trách nhiệm , bổn phận với công tác mình được giao phó . Mạnh tổ trưởng  xúm nhau ăn cắp  ciment  , sắt thép , mạnh công nhân hững hờ không ý thức trách nhiệm , thiếu ciment cứ việc cho thêm cát Nên đã xảy ra nhiều tai nạn nguy hiểm , như có những nhà máy  ,nhà kho vừa xây xong , ngày khai trương ầm ĩ khoe khoang ,hớn hở , vừa cho xe vận tải lái vào  hiện trường , căn nhà rung rinh rồi sụp đổ tan tành !Tai nạn này chỉ có người trong nghề mới biết Chứ cha con chúng nó đâu dám tiết lộ ra ngoài . !
Nghĩ cho cùng , phút đầu tiên của ngày mất nước , dân chúng có sửng sờ , hoảng hốt , mất thần thật . Song một thời gian sau , dân  miền Nam cũng biết sáng tác ra những bài ca nhạo báng quân đội và chính quyền cộng sản  Việt nam  đâu có chịu thua bọn nón cối bò vàng  ? Biết chúng nó từ rừng mới ra , đói khát thèm thuồng đủ thứ , đồng bào đã cho người dụ dỗ biếu xén , rồi rỉ tai thân mật với chúng nó  , hầu cho làng xóm bớt ….ngộp thở .
Đối diện xóm tôi có một căn phố  lầu cao sáu bảy tầng gì đó . Chủ nhà họ cất từ năm  60 để cho Mỹ  thuê  . Khi Mỹ rút vào những năm 72 , 73  căn phố bị bỏ trống Và đến 30 – 4  – 75 chủ nhà dâng căn phố ấy  cho bộ đội  tiến vào phường để lấy điểm  . Chỉ khổ cho dân  trong xóm , Ngày nào cũng phải nhìn ngó nón cối ! Từ 5 giờ sáng phải nghe cái loa phóng thanh ầm ĩ kể lể  chiến công con cháu < bát Hồ > bộ đội anh dũng . Ồn ào như cái chợ Trương Minh Giảng thứ hai .
Giờ nghỉ từ 5 giờ chiều các chú mán mọi ra đứng ở hàng ba < chiếu tướng > qua xóm nhà chúng tôi .  Khổ nổi lúc ấy trong xóm  có ba chị em  Quỳnh Anh , Quỳnh Chi và  Dung Anh chừng 5, 6 tuổi em nào cũng xinh như búp bê Nhật Bổn Nên mấy tên mọi đó lấy cớ sang chơi với các em để dò la tin tức . Xóm tôi chỉ là ngõ cụt nên có đô hai mươi nóc gia , cuối xóm có dòng sông trồng rau muống .
Nên mấy nàng tí hon này biết  hết chuyện trong xóm . Nhà nào  có chị  nào ,tên gì là các bé kể ra hết  Chị Dung , chị Hải , chị Hòa chị Châu , chị Phương , chị Tiên  vvv Chán là thế ! Còn khổ cho tôi hơn là , tôi lại trùng tên với nàng ca sĩ Tô Lan Phương nào đó của Bắc kỳ nên ngày nào nón cối cũng gọi ơi ơí < Tô Lan Phương ơi hát  Đường tàu mùa xuân đi em > Kinh khiếp là bao !!!
Tôi tức lắm nhưng chẳng dám nói gì , vì mẹ tôi bảo : một câu nhịn , chín câu lành .
Quan sát cha con nhà chúng nó , tôi thấy mấy tên chỉ huy cấp cao thì rất lạnh lùng . Miệng môi mím chặt , mặt đằng đằng sát khí , không nở được nụ cười  thân thiện với dân chúng  bên xóm. Còn mấy tay  cấp nhỏ như những đứa trẻ con khờ khạo , ngây ngô . Và  đặc biệt tên nào cũng có khuôn mặt thật buồn  đôi mắt u uẩn  Dù mồm miệng có ba hoa chích chòe , song gương mặt như ẩn chứa những nổi niềm  sâu kín  . Thấy thế tôi cũng thấy tội cho  lớp trẻ thời đó . Cả hai miền Nam Bắc đẩy xô những thanh niên   đi làm nghĩa vụ  quân sự . Bao nhiêu máu xương của những chiến sĩ  trẻ tuổi  đã gục xuống ?  Đau khổ đắng cay chỉ có gia đình họ gánh chịu . Còn quý vị cấp lớn cấp cao không đổ một giọt máu vì có hầm trú ẩn an toàn , họ bước lên cấp cao nhờ những hy sinh của các anh hùng vô danh đó …. Sau cuộc chiến có vị chỉ huy nào thương nhớ đàn em, đã đồng cam cộng khổ với mình ??? 
Trước tình trạng  càng ngày càng sa sút  Hiệu năng không đạt được chỉ tiêu .Số công nhân gia nhập công ty xây dựng càng nhiều …. Vì quý ngài ăn HỐI LỘ  không mệt Ai tặng  gì cũng nhận Ai cho gì cũng lấy  . Chỉ cần ghi một cái tên vào công trường nào đó là xong ….Nguy hiểm thế , nên xí nghiệp xây dựng  đã phải dẹp bớt công ty , thu hẹp công trường , sa thải công nhân cũ để thâu người mới. Chia mỏng nhân viên đi các tỉnh Con ông cháu cha thì ở Sài gòn, Vũng Tàu, còn dân Ngụy thì đi Hà Tiên. Dĩ nhiên mẹ tôi không chấp nhận  cho tôi đi bụi đời với lý do : tôi không đủ sức khỏe  để đi xa .
Lúc này 1982 gia đình tôi đang chờ đợi vợ chồng cô em gửi giấy bảo lãnh  về theo diện ODP. Xong bố tôi vẫn chưa về. Nên việc giấy tờ cũng khó khăn không kém
Mẹ  con  chúng tôi vẫn phải tự lực mưu sinh cho qua ngày tháng . Dù em tôi mỗi tháng mỗi gửi tiền về cho gia đình . Nhưng nào đủ ? Nhất là bọn mai mối thuở  đó  Hể thấy nhà nào sắp sửa đi , có giấy tờ gửi về nhà  là chúng nó theo sát chủ hộ  để mánh mun Bày việc này việc nọ để ăn có  !!!Nào đưa mười ngàn tuần sau Nguyễn  Du sẽ gọi. Nào đưa vài chục  ngàn  giấy tờ sẽ vô Võ Tánh . Đại khái là thế Lúc ấy mẹ tôi là người đứng mũi chịu sào . Gánh vác bao gian nan , đau khổ  . Chưa kể còn bị LỪA người lạ lừa , bạn bè lừa 
Khi viết lại những dòng này tôi không  ngăn được nước mắt. Cả một đời vất vả khổ  cực cha mẹ tôi chỉ ao ước được thoải mái lúc về già . Các con ăn học thành tài , đi làm  rồi về ở chung nhà với ông bà . Chúng tôi chỉ có bốn chị em  không đông mấy. Tầm thường giản dị như vậy mà cũng không thành
Lỗi ấy do ai  gây nên ?
Toàn dân VN yêu chuộng tự do hòa bình chắc không  bao giờ quên  bọn CSVN , kẻ gây bão tố cho quê hương dân tộc  !!!
HÀ LAN PHƯƠNG
Paris

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s