Hàng nghìn người ‘san phẳng’ vườn hoa Hồ Gươm sau đêm giao thừa


Hàng nghìn người ‘san phẳng’ vườn hoa Hồ Gươm sau đêm giao thừa

Thứ bảy, 2016-01-02 – Nguồn: GiaDinh.net.vn 

Sửng sốt, bàng hoàng, đó là cảm giác của những ai đi ngang vườn hoa bên Hồ Gươm sáng nay, 1.1.2016. Vườn hoa đẹp như tranh đã bị “san phẳng” chỉ sau đêm giao thừa.

Cả một vườn hoa rộng khoảng 8 mét vuông bị san phẳng, chỉ còn vài cây hoa sót lại - Ảnh: Thúy Hằng
Cả một vườn hoa rộng khoảng 8 mét vuông bị san phẳng, chỉ còn vài cây hoa sót lại – Ảnh: Thúy Hằng

Người dân quen xả rác đêm giao thừa, biết trách ai?


Người dân quen xả rác đêm giao thừa, biết trách ai?

Thứ bảy, 2016-01-02 – Nguồn: BaoDatViet.vn

() – Đêm qua, sau những giây phút tưng bừng của đêm giao thừa để chào đón một năm mới, quang cảnh của thủ đô cũng như tại TP.HCM lại ngập trong rác thải.

Trước giờ phút giao thừa, tại thủ đô Hà nội, dòng người hối hả, tấp nập đổ về quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm để chiêm ngưỡng màn pháo hoa tưng bừng đón chào năm mới 2016.

Nguoi dan quen xa rac dem giao thua, biet trach ai?

Continue reading

Trung tâm Sài Gòn ngập trong rác sau bữa tiệc ánh sáng


Trung tâm Sài Gòn ngập trong rác sau bữa tiệc ánh sáng

Cập nhật : 08:20 | 01/01/2016
Màn bắn pháo hoa kéo dài gần 20 phút vừa kết thúc để báo hiệu một năm mới đến thì cũng là lúc hàng vạn người dân TPHCM bắt đầu kéo nhau ra về. Khi đám đông rời khỏi khu trung tâm TP để lại một hình ảnh vô cùng phản cảm với đủ thứ rác được vứt bỏ tràn trên mặt đường, vỉa hè…

Hình ảnh phố đi bộ Nguyễn Huệ biến thành một “bãi rác”.

Inline image 1

Continue reading

Tản mạn ngày đầu năm và cơn giãy chết


Tản mạn ngày đầu năm và cơn giãy chết 

Vũ Bất Khuất (Danlambao) – Chưa bao giờ xã hội VN trong những ngày cuối cùng của năm cũ đã có những diễn tiến một cách bệ rạc như hiện nay. Tất cả mọi bình diện của một xã hội luôn luôn xảy ra những hiện tượng bất thường với tần xuất càng lúc càng dày đặt, mà cách đây khoảng 10 năm, dù có nằm mơ cũng không thể thấy. Continue reading

NHỮNG MẢNH ĐỜI TAN VỠ VÌ CHIẾN TRANH (IV)


NHỮNG MẢNH ĐỜI TAN VỠ VÌ CHIẾN TRANH (IV)

Đăng ngày 02.01.2016 – 2:17pm
Inline image 1
Cựu đại uý Lê Văn Phú
GNsP – Trong lúc tôi phỏng vấn cựu thiếu uý Tống Viết Sơn thì một TPB ngồi bên cạnh lắng nghe câu chuyện của chúng tôi. Ông chính là người giải thích cho tôi rõ hơn những hạng huân chương của QL VNCH, kể cả 3 loại thương binh sau khi được thẩm định, rồi giải thích rất nhiều tên gọi của QL cho tôi hiểu.

NHỮNG MẢNH ĐỜI TAN VỠ VÌ CHIẾN TRANH (III)


NHỮNG MẢNH ĐỜI TAN VỠ VÌ CHIẾN TRANH (III)

Đăng ngày 01.01.2016 – 8:44pm
GNsP – Hôm nay ngày 1-1-2016, DCCT tổ chức buổi chiều, gộp tất cả TPB 2 buổi vào một nên có gần 300 TPB đến dự. Không khí đầu năm đầm ấm và vui vẻ hơn trên từng nét mặt của các TPB. Một TPB lên hát tặng đồng đội, ông giới thiệu là thiếu uý thuộc Bộ tư lệnh Hải Quân. Vậy là tôi mời ông phỏng vấn luôn.
Inline image 1
Ông Tống Viết Sơn lên ca tặng cho đồng đội nhân dịp năm mới 2016

Continue reading

MÓN QUÀ GIÁNG SINH TUYỆT VỜI

MÓN QUÀ GIÁNG SINH TUYỆT VỜI

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Lâu nay, vì trăn trở chuyện nước non, tôi thường viết những bài tham luận theo quan điểm cá nhân, thì có độc giả đồng ý và không đồng ý. Hôm nay, một ngày đầu năm 2016 – 01 tháng Giêng – viết bài này, tôi tin chắc mọi người sẽ xúc động, vì đây là một đề tài của tình yêu thương rất đáng trân trọng.

Vào một buổi sáng, tiết trời se se lạnh, sắc trời u ám vì những đám mây vần vũ trên cao, một khung cảnh buồn rất ít khi thấy ở nơi tôi cư ngụ thường thường chan hòa nắng thủy tinh và gió nhè nhẹ, bỗng nhiên tôi nhận được điện thoại của một người bạn từ Bắc California gọi: “Âu ơi! Lê Phước Cung đây, bạn còn nhớ Phan Khôi khóa moa không?”. Tôi đáp: “Nhớ! Phan Khôi khóa của toa, nhưng học bay cùng khóa với moa. Mà sao? Có chuyện gì quan trọng khiến toa gọi moa với vẻ cấp thiết như vậy?”

Ở đây, tôi phải giải thích để độc giả khỏi ngỡ ngàng, trước khi kể nốt câu chuyện. Những thanh niên gia nhập Không Quân, vào trường huấn luyện quân sự Nha Trang năm 1961, được gọi là Khóa 61. Vì nhu cầu chiến trường, qua năm 1962 một số sinh viên sĩ quan từ trường Bộ binh Thủ Đức đã học xong phần quân sự được chuyển sang Không Quân, cũng vào căn cứ huấn luyện Nha Trang học Anh ngữ để chuẩn bị được gửi đi du học Hoa Kỳ. Cũng năm 1962, Tháng 4, Không Quân lại tuyển mộ thêm 90 thanh niên để gửi ra Nha Trang vừa học quân sự vừa học Anh ngữ. Trong một năm có hai khóa, nên những anh em từ Thủ Đức sang được gọi là Khóa 62A và 90 anh em dân sự được gọi là Khóa 62B.

Phan Khôi thuộc Khóa 61 và tôi là thành phần của Khóa 62B.

Hai tiêu chuẩn để được chọn đi học Hoa Kỳ trước hay sau là do kết quả thi Anh ngữ và điều tra An Ninh. Sau vụ ném bom Dinh Độc Lập của hai phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn văn Cử, vấn đề An Ninh được đặt ra khắt khe hơn. Nhiều anh em đạt điểm cao Anh ngữ, nhưng lý lịch An Ninh cần sưu tra thêm thì ưu tiên đi học Mỹ chậm. Hoặc An Ninh không có vấn đề, nhưng điểm thi Anh ngữ thấp thì vẫn bị đi chậm. Tôi không rõ lý do nào, vì Anh ngữ hay vì An Ninh, Phan Khôi Khóa 61 đi sang Mỹ học bay cùng lúc với tôi (Khóa 62B) tại căn cứ Moody AFB, tiểu bang Georgia. Cho nên, nếu tính từ trường quân sự Nha Trang thì Phan Khôi cùng khóa 61 với Lê Phước Cung; còn nếu tính ở trường bay Moody AFB thì Phan Khôi cùng Khóa 63D-2 với tôi.

Xin nói thêm một mẩu chuyện vui vui. Anh em Khóa 61 tất nhiên là Niên trưởng Khóa 62B chúng tôi, nên họ có quyền “dợt” khóa đàn em muốn tắt thở luôn. Nhưng khi cùng đi học bay một lúc, các bạn thuộc Khóa 61 không lên mặt “Niên trưởng” với chúng tôi nữa. Và khi ở quân trường bị đàn anh “huấn nhục” một cách quá đáng, tức tối cành hông, tưởng chừng sẽ trả thù khi có cơ hội. Thế nhưng khi anh trước, em sau cùng lên đường học một khóa, thì sự tức tối cũ bỗng nhiên tan biến. Vì có sự kiện nhặp nhằng khóa trước “ắc ê” ở quân trường Nha Trang lại ra trường phi hành ở Mỹ sau, nên chẳng biết ai là Niên trưởng của ai. Đó là chuyện vui đời lính trước ngày Miền Nam sụp đổ năm 1975. Sau này, giã từ vũ khí, chẳng còn ai đặt vấn đề Niên trưởng nữa, mà chỉ còn lại tấm lòng yêu thương nhau thôi.

Trở lại cuộc điện đàm với Lê Phước Cung. Anh hỏi: “Toa còn nhớ Phan Khôi gặp nạn năm 1966 trong một phi vụ biểu diễn (Air Show) trước sân cờ Bộ Tư Lệnh KQ? Tôi đáp: “Nhớ chứ! Có chuyện gì mà toa nhắc tới Phan Khôi vậy?” Cung cho tôi biết rằng vợ và con gái của Phan Khôi đã cất công 30 năm để đi tìm những người thầy, những bạn bè cùng khóa với Phan Khôi để cho con gái biết về một thuở kiêu hùng của bố. Nghe tin đó, trong tôi dậy lên một cảm giác vui mừng, xúc động. Vui mừng vì sẽ được trò chuyện với chị Phan Khôi mà tưởng chừng như không bao giờ nghe được tin tức về cuộc sống của người quả phụ có chồng ra đi khi còn quá trẻ. Xúc động vì tự hỏi trên đời làm sao có sự lạ về người con gái mất bố lúc lên một (1) tuổi mà lại dành suốt 30 năm cố tìm cho bằng được người thầy dạy bay vỡ lòng và những bạn bè của bố. Cung cho tôi số điện thoại của chị Phan Khôi.

Tôi gọi điện thoại cho chị Ngọc Bích (vợ của Khôi). Phía bên kia điện thoại, tôi nghe được tiếng reo vui của chị khi được nghe tôi nói tôi là bạn cùng khóa bay với Khôi. Chị cho biết hiện chị đang ở San Diego, cách nơi tôi ở chừng 2 giờ lái xe. Và hai ngày nữa chị sẽ đi Nebraska. Chị kể sơ qua về gia cảnh: Khôi học trường Yersin ở Đà Lạt và chị học trường đạo cũng ở Đà Lạt. Khôi Phật giáo, chị Công giáo. Dù khác tôn giáo, tín ngưỡng, nhưng Thần Ái Tình đã xe duyên Khôi và Ngọc Bích. Lúc Khôi lâm nạn mới mang lon Trung Úy, vợ chồng Khôi đã có ba con (một trai hai gái). Cô con gái út mới một tuổi, là cô đã dành 30 năm đi tìm lại hình ảnh của bố. Chị cho tôi số điện thoại của cô con gái út, cháu Erika. Sau khi dứt cuộc điện đàm với chị Ngọc Bích, tôi gọi ngay cho cháu Erika.

Phía bên kia điện thoại cũng vang lên tiếng cười vui sướng giống Mẹ, khi tôi tự giới thiệu tôi là bạn của bố cháu. Tôi cho Erika biết rằng có một người mang tên Khôi như bố cháu – Nguyễn Mộng Khôi – học cùng một thầy với bố cháu và hiện cư ngụ tại một nơi không xa nơi bác đang ở. Erika lại mừng hơn. Vì Erika lớn lên ở Mỹ, nên tiếng Việt nói không thạo. Hai bác cháu trao đổi nhau bằng tiếng Anh. Erika thao thao kể công trình đi tìm hình ảnh bố ra sao và thu thập được thành một cuốn Album, mà cháu xem như là di sản của bố để lại. Nhân dịp các vị thầy dạy lái máy bay (Pilot Instructors) sẽ có cuộc họp mặt hàng năm ở San Diego, Erika muốn mời những bạn bè của bố về San Diego để cháu được gặp và để các bác gặp lại thầy cũ của các bác.

Từ lâu, tôi vẫn ao ước gặp lại thầy dạy bay đầu đời của mình. Nhưng tôi có điều tệ hại rất đáng trách, là không chuyên tâm đi tìm thầy cũ để nói một lời cảm ơn. Cháu Erika cho biết vào ngày 12 tháng Giêng năm 2016 thì cuộc hội ngộ thầy trò sẽ diễn ra tại thành phố San Diego. Tôi vội vàng báo tin đó cho tất cả bạn bè xuất thân hai Khóa Phi hành 63-D1 và 63-D2 về cuộc họp mặt đó bằng email và bằng điện thoại cho người bạn ở gần tôi: Sinh viên Sĩ quan Nguyễn Mộng Khôi. Được tin, Mộng Khôi cũng tỏ ra vui mừng không khác gì tôi.

Từ trái sang phải: Phan Khôi – Thầy Ruff Doyle (nay là Đại tá hồi hưu) – Nguyễn Mộng Khôi

Qua hôm sau, cháu Erika gọi điện thoại ngỏ ý muốn mời Khôi và tôi đi ăn để gặp mặt ngay, vì không thể chờ tới ngày 12 tháng Giêng được. Chúng tôi đều sung sướng nhận lời. Vợ chồng Mộng Khôi đến nhà tôi chờ hai mẹ con cháu Erika đến để cùng đi ra tiệm ăn. Đúng giờ hẹn, hai mẹ con cháu Erika đến. Vợ chồng Mộng Khôi và tôi ra tận bãi đậu xe trước nhà để đón. Thật là vui mừng khôn xiết. Chị Ngọc Bích rất trẻ, khỏe mạnh. Cháu Erika cao lớn gần bằng bố và hoạt bát. Trên tay cháu mang hai gói quà để tặng hai người bạn của bố. Trong giây phút mừng vui đó, tôi ôm cháu Erika mà có cảm tưởng như ôm đứa con gái của chính mình sinh ra. Tôi nghĩ, dù bất cứ người nào có tâm hồn cứng rắn đến mấy, cũng không thể giấu nỗi hân hoan khi ôm vào lòng mình đứa con gái của bạn đã kiên nhẫn đi kiếm tìm cho kỳ được những người bạn đồng đội cũ của bố. Tôi đã ứa nước mắt và nghèn nghẹn nói bên tai cháu: Bác cám ơn con! Món quà Giáng sinh mà con vừa trao cho bác đã quý hóa; nhưng chính con mới là món quà Giáng sinh đặc biệt của bố con cho bác hôm nay. Bác sẽ nhớ đời đời.

Erika gọi những món ăn ngon nhất của nhà hàng và thức ăn la liệt trên bàn, nhưng tôi quá đỗi vui sướng để nghe những mẩu chuyện do nàng kể, nên chểnh mảng ăn uống. Đặc biệt một chuyện Erika kể liên quan đến tâm linh làm tôi nhớ đến chuyện mà tôi đã kể trong sách Không Quân Ngoại Truyện. Cháu nói: “Bác ạ! Sự thành công mà cháu đạt được ngày hôm nay là do vong linh của bố cháu hướng dẫn. Bố cháu thiêng lắm bác!”. Bố tôi cũng linh thiêng lắm. Một hôm, trong giấc mơ tôi thấy bố tôi hiện về và nói: “Ngày mai, con đi bay phải hết sức cẩn thận. Rất có thể nguy đến tính mạng!”. Tôi bèn phục xuống chân bố, van lơn: “Thầy cứu con! Vợ con còn quá trẻ, các con của con còn dại! Con sợ vợ con không thể nuôi dạy các con của con!”. Bố tôi nâng tôi dậy và nói: “Được rồi! Thầy sẽ ra sức cứu con!”. Nói xong, bố tôi biến mất. Sau giấc mơ đó, tôi cứ trằn trọc mãi. Nhưng sáng vào phi đoàn sửa soạn phi vụ thì tôi hoàn toàn quên hẳn giấc mơ kinh hoàng đêm qua.

Đó là phi vụ thả dù tiếp tế đạn trọng pháo cho Tiểu khu Bình Long, An Lộc đang bị địch bao vây. Nơi mà nhiều phi cơ đủ loại từ quan sát đến trực thăng, khu trục và vận tải đã gẫy cánh. Theo nguyên tắc phi hành, người phi công phải giữ bàn đạp (flight rudder pedals) sao cho quả bi thăng bằng nằm vị trí ở giữa, thì kiện hàng thả xuống mới rơi đúng mục tiêu. Thế mà trong giây phút phi cơ tôi trên mục tiêu, chẳng hiểu có một lực gì đó khiến tôi vừa bỏ chân trái ra thì phát đạn phòng không bắn lên làm nát bàn đạp, trổ lên trần phòng lái (cockpit) một lỗ lớn, khói mịt mùng. Thật hú vía! Nếu phi cơ trên mục tiêu sớm vài “nano” giây thì viên đạn phòng không đó sẽ trúng vào khoan chứa đạn đại bác, phi cơ của tôi nổ tan tành trên không trung. Hoặc nếu chân trái của tôi không rời bàn đạp thì làm sao điều khiển chiếc phi cơ bay trở về căn cứ? Tôi tin bố tôi đã cứu mạng tôi và vì thế tôi tin linh hồn Phan Khôi đã dẫn dắt cho cô con gái út gặp sự may mắn, thành công trên đường đời mới có phương tiện để tìm thầy, tìm bạn của bố mình?

Bố nuôi tinh thần và con gái Erika tựa vào vai bố Đặng văn Âu

Như một phản xạ, tự nhiên tôi nói: “Erika! Con là con của bố! Bố sẽ yêu quý con hơn con đẻ của bố! Bố sẽ yêu quý con suốt đời! Trên đời này có những đứa trẻ làm ăn thành đạt mà thờ ơ, để cho bố hoặc mẹ mòn mỏi trong nhà già. Trái lại, con có tấm lòng hiếu thảo quá sức tuyệt vời!”. Lẽ ra tôi phải xin phép chị Ngọc Bích mới được phép nói ra điều đó. Cháu Erika đáp lại rất nhanh, không một giây lưỡng lự, suy nghĩ: “Vâng, từ nay con sẽ là con của bố! Bố sẽ là bố nuôi của con!”. Tôi rưng rưng đáp: “Bố không nuôi con ngày nào! Bố không đáng là bố nuôi của con! Đây là món quà Giáng sinh đặc biệt mà bố Phan Khôi mang lại cho bố và bố xin trân trọng nhận lãnh từ tay của bố con!”.

Phan Khôi, Phi công A-1 Skyraider của Phi đoàn 522

Erika ngước mắt lên trần nhà, nhỏ nhẹ nói vào khoảng không: “Bố có nghe bố Âu nói gì không? Bố Âu hứa sẽ thương yêu, quý mến con suốt đời đó!”. Tự nhiên tôi nổi da gà, có cảm giác linh hồn Phan Khôi đang hiện diện trong gian phòng. Nụ cười hiền lành, chiếc răng khểnh thật duyên ngày xưa còn đó!

Kể từ sau buổi gặp gỡ ấy, những người thầy Hoa Kỳ và một số anh em trong khóa của Phan Khôi đều liên lạc nhau qua email. Không ngờ chị Ngọc Bích – mẹ cháu Erika – rất sính thơ văn. Chị thường gửi cho chúng tôi xem những mẩu chuyện tình của chị với chàng phi công trẻ tuổi. Chị làm một bài thơ dài khi về Việt Nam thăm mộ của Phan Khôi vào năm 2013. Chị kể: “Sau khi Phan Khôi mất, sang Hoa Kỳ năm 1975, có một chàng bác sĩ họ Nguyễn yêu chị và thương ba đứa con riêng của chị, nên chi đồng ý lập gia đình một lần nữa và sinh hạ ba người con. Cộng chung, chị Ngọc Bích có 6 người con đều thành đạt trong xã hội. Mặc dầu chị luôn luôn nhớ thương người chồng cũ, dạy cho các con hiểu Phan Khôi là người đàn ông lý tưởng, nhưng bác sĩ Nguyễn không hề tỏ ra ghen tương. Chính vì thế mà các con của chị mất cha lúc còn nhỏ, nhưng trong tâm trí các con chị luôn luôn thần tượng người cha của mình. Tấm lòng rộng lượng của bác sĩ Nguyễn rất đáng quý, luôn luôn cảm thông tình cảm của vợ đối với người yêu đầu đời của nàng. Chúng tôi xin gửi đến bác sĩ Nguyễn sự mến phục.

Giáng sinh vừa rồi – 2015 – chị Ngọc Bích gửi thiệp Noel cho anh em chúng tôi với lời chúc tụng hết sức ân cần. Tôi thay mặt anh em trong khóa, viết đôi dòng gửi đến chị để bày tỏ sự quý mến và ngưỡng mộ một người phụ nữ Việt Nam. Thư viết như sau:

Mộ phần của Phan Khôi ở Việt Nam

“Thưa chị Ngọc Bích, bà quả phụ của phi công Phan Khôi,

Năm nay anh em trong khóa chúng tôi nhận được một món quà Giáng Sinh và Năm Mới hết sức đặc biệt. Món quà không được trao từ Ông Già Noel, mà là món quà được trao từ chị Ngọc Bích – bà quả phụ Phan Khôi. Và món quà ấy là cháu Erika.

Chúng tôi rất đỗi vui mừng và cảm động khi được tin cháu Erika – cô con gái út của Phan Khôi, bạn cùng trường bay, cùng khóa – dành 30 năm để tìm người Thầy, những người bạn của Bố đã một thời trai trẻ lên đường chiến đấu cho Tự Do.

Cháu làm được điều này là do tình yêu rất nồng nàn, mãnh liệt của chị đối với người chồng phi công của chị thì chị mới có khả năng gây ấn tượng cho cháu Erika về hình ảnh đẹp, hào hùng về người Bố của con mình.

Đây là câu chuyện đặc biệt về giai thoại của một cô nữ sinh trường Đạo từ xứ hoa Anh Đào Đà Lạt yêu chàng trai mây trời bay vào cõi khác trong tuổi thanh xuân. Chàng đã lưu lại ba tác phẩm, cháu Erika là một trong những tác phẩm tuyệt vời mà chúng tôi được biết.

Ngày 12 tháng Giêng tới đây, anh em chúng tôi sẽ có dịp gặp lại những người Thầy cũ, những người đã dạy cho đàn chim từ những bước chập chững đến lúc có thể tự mình tung mây lướt gió. Nếu không có chị và cháu Erika thì chúng tôi sẽ không có dịp gặp lại những người Thầy năm xưa để bày tỏ lòng biết ơn và niềm tự hào.

Phan Khôi đang hiện ra trước mắt chúng tôi, sống động, hiền hòa và nụ cười bất hủ như ngày nào.

Bản thân tôi, tuy mang tín ngưỡng Phật Giáo, nhưng cũng rất tin Đức Bác Ái của Đức Chúa Trời đã cho chúng tôi sống sót trong cuộc chiến kinh hoàng để chiêm ngưỡng một tác phẩm tuyệt vời của Thiên Chúa, của anh chị Phan Khôi. Đó là cháu Erika.

Cháu là tấm gương sáng cho tất cả những người con Việt Nam phải biết tìm cội nguồn của mình.

Tạ ơn Thiên Chúa,

Tạ ơn Chị Ngọc Bích – bà quả phụ Phan Khôi – và cháu Erika.

Thân thương,

Bằng Phong Đặng văn Âu – một người bạn cùng khóa với Phan Khôi.”

Vào ngày 12 tháng Giêng năm 2016, chúng tôi gồm: Lê Phước Cung, Ngô Xuân Nhựt, Nguyễn Mộng Khôi và Đặng văn Âu sẽ gặp chị Ngọc Bích từ Nebraska, cháu Erika đi công tác từ Brésil về và những người thầy dạy bay vào năm 1962 sẽ gặp gỡ nhau tại San Diego.

Có thể tôi sẽ tường trình cuộc hội ngộ sau 53 năm rời mái trường phi hành tại căn cứ Moody AFB.

Cám ơn chị Ngọc Bích,

Cám ơn Con Gái đã cho bố niềm tin yêu và niềm hy vọng vào phép lạ ở tương lai.

Tôi tin rằng nếu tất cả người Việt Nam bất kể ý thức hệ, bất kể chính kiến nếu kiên tâm đi tìm tổ tiên, nòi giống của mình như cháu Erika đã đì tìm những người thầy, những người bạn của bố thì đất nước Việt Nam sẽ là mảnh đất tuyệt vời cho dòng giống Lạc Hồng vẻ vang cùng thế giới.

Thầy Bill Mobly và cháu Erika “khoe” bức họa do Phan Khôi vẽ tặng thầy Ruff Doyle năm 1963.

BỐN MƯƠI TÁM NĂM TRÔI QUA VỤ THẢM SÁT ĐỒNG BÀO HUẾ VÀO TẾT MẬU THÂN 1968, CÔNG LÝ VÀ CÔNG BẰNG VẪN CHƯ A ĐƯỢC SÁNG TỎ.(Mau Than massacre Lunar New Year)

 

ORANGE COUNTY, CA.USA. NGÀY 1/12016

1968-2016

BỐN MƯƠI TÁM NĂM TRÔI QUA VỤ THẢM SÁT ĐỒNG BÀO HUẾ VÀO TẾT MẬU THÂN 1968, CÔNG LÝ VÀ CÔNG BẰNG VẪN CHƯA ĐƯỢC SÁNG TỎ.

LIÊN THÀNH

(Trích Huế Thảm sát Mậu Thân 1968. Trang 788-798)

Tết Mậu Thân 1968 đến nay 2011, tính ra đã bốn mươi tám mùa xuân trôi qua. Sống nơi xứ lạ quê người cứ mỗi lần sang mùa, gió đông về se sắt lạnh, và khu Bolsa, Phước Lộc Thọ vùng Little Sàigòn Nam Cali bắt đầu nhộn nhịp họp chợ bán hoa, bán bánh, mứt, lòng tôi bỗng nặng trĩu mối u hoài, chạnh nhớ cố quốc, nhớ xứ Huế dấu yêu, vì biết rằng một mùa xuân nữa lại về, và Tết lại đến trên vùng đất mà trước 30/4/1975 tôi chẳng bao ngờ sẽ là vùng đất mà mình có thể phải sống cho hết kiếp nhân sinh.

Bốn mươi ba năm quả là một khoảng thời gian quá dài, nhưng tại sao khi nghĩ đến Tết Mậu Thân 1968, lại cảm thấy như Mậu Thân chỉ mới ngày nào đây. Dường như những chấn động tâm lý không có tuổi, nên đã bốn mươi ba năm mà chưa đủ để quên những kinh hoàng của hai mươi sáu ngày địa ngục có thật ở trần gian, khi mà quân cộng sản tràn vào vào Huế vào lúc 2:33 phút sáng ngày mùng 2 Tết Mậu Thân, gây bao nhiêu chết chóc, tang thương, đớn đau cùng cực cho dân chúng Huế.

Năm ngàn ba trăm hai mươi bảy thường dân vô tội bị hạ sát, 1200 bị bắt đi mất tích mà đến nay vẫn không có dấu vết để tìm kiếm. Thử hỏi họ đã làm gì nên tội để phải gánh chịu cái chết tức tưởi, ngoài cái tội độc nhất là không chịu nghe lời kêu gọi “tổng nổi dậy cướp chính quyền” của Hồ Chí Minh, của đảng cộng sản Việt Nam, của đám cộng sản nằm vùng Đôn Hậu, Trí Quang, Thiên Siêu, Chánh Trực, Lê Văn Hảo, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Phạm thị Xuân Quế, Nguyễn thị Đoan Trinh, Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Đóa, trong lực lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình mà Chủ tịch là Lê Văn Hảo, giáo sư Nhân Chủng Học Viện Đại Học Huế, và Phó Chủ tịch là Thích Đôn Hậu, Chánh Đại Diện Phật giáo Ấn Quang Miền Vạn Hạnh.

Đây là một lực lượng chính trị thứ 2, sau Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam do Hồ Chí Minh và đảng cộng Sản Việt Nam thành lập trước Tết Mậu Thân 1968 trong kế hoạch “tổng công kích, tổng nổi dậy” của bọn chúng.

Với 10 ngàn quân, gồm chính quy, du kích và quan trọng nhất là đám hạ tầng cơ sở Việt Cộng và Việt Gian cộng sản trong Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình của Lê Văn Hảo và Thích Đôn Hậu, chúng mưu đồ dùng lực lượng quần chúng Huế thực hiện một cuộc “Tổng Nổi Dậy” cướp chính quyền, nhưng bọn chúng đã đánh giá sai lầm mức độ dân chúng Huế ủng hộ chúng, nên chúng đã trả thù và do đó mà dân chúng Huế đã phải trả giá bằng một cuộc thảm sát lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

Ngay những giờ phút đầu của sáng ngày mùng hai Tết Mậu Thân 1968, Việt cộng đi đến đâu, dân chúng Huế bỏ chạy đến đó. Bọn chúng thành lập chính quyền “cách mạng” Phường, Quận, Tỉnh, Thị, đưa những tên nằm vùng Việt Gian Cộng Sản trong lực lượng Liên Minh Dân Chủ Hòa Bình ra nắm chính quyền, và kêu gọi đồng bào Huế “tổng nổi dậy”. Mục đích của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nhằm phỉnh gạt thế giới, truyên truyền rằng dân chúng tại các đô thị Miền Nam đặc biệt là cố đô Huế đã đồng loạt đứng dậy chống lại Ngụy quân, Ngụy quyền và đế quốc Mỹ xâm lược. Ngoài ra nếu cuộc “tổng nổi dậy” chiếm Huế thành công, cộng sản sẽ dùng kết quả của cuộc “tổng nổi dậy” này như là một thế mạnh của bọn chúng trong cuộc Hòa Đàm Paris bắt đầu giữa bọn chúng và Hoa Kỳ vào ngày khởi đầu thăm dò là tối ngày 26/6/1968, tại nhà riêng của phái đoàn cộng sản Việt Nam ở Cyrus Vance, Pháp Quốc.

Thế nhưng đã không có cuộc “tổng nổi dậy” tại Huế, vì đồng bào Huế không một ai tham gia, không một ai hợp tác với bọn quỷ dữ trong cuộc “tổng nổi dậy” của bọn chúng. Tại sao?

Trong quá khứ, người Huế đã có quá nhiều kinh nghiệm với bọn ác quỷ cộng sản từ sau 1945, khi mà mặt trận Việt Minh công khai xuất hiện hoạt động tại Thừa Thiên Huế. Nhiều vụ bắt cóc, ám sát dã man do bọn chúng chủ mưu thi hành tại các làng mạc trong lãnh thổ tỉnh Thừa Thiên, gây tang tóc đau thương cho nhiều gia đình. Nay Mậu Thân 1968, chỉ mới sau 24 giờ chiếm Huế, đã có quá nhiều các vụ xử bắn đồng bào một cách vô lý, vô cớ của đám lực lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình do Lê Văn Hảo và Thích Đôn Hậu làm chủ tịch và phó chủ tịch, mà đại diện là Đoàn Vũ Trang Thanh Niên, hay còn gọi là Lực Lượng An Ninh và Bảo Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Tôn Thất Dương Tiềm, Hoàng Phủ Ngọc Phan v.v…

Những hành động giết người kinh rợn của đám quỷ dữ này đã tạo thảm khốc, kinh hoàng cho đồng bào Huế, cho nên trong suốt 22 ngày chiếm Huế, mỗi khi cán binh Bắc Việt và đám Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường xuất hiện ở vùng nào, ở khu phố nào, thì đồng bào ùn ùn kéo chạy, chạy bá thở, chạy vắt chân lên cổ, chạy không dám quay nhìn phía sau, vì sợ ác quỷ rượt theo bắt đem đi chôn sống, đem trói bằng dây kẽm gai rồi dùng cuốc xẻng đập vào đầu nạn nhân đem lấp vào hố sâu, hầm cạn. Nỗi kinh hoàng và sợ hãi của đồng bào Huế đối với quân cộng sản và đám Việt Gian cộng sản nằm vùng đã vút tận trời xanh, thì thử hỏi làm gì có sự hợp tác với bọn đồ tể cộng sản để có thể có “cuộc tổng nổi dậy của nhân dân Thừa Thiên-Huế chống lại Ngụy quân, Ngụy quyền và Đế quốc Mỹ xâm lược”.

Thất bại vì cuộc “tổng nổi dậy” bất thành, Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam cho lệnh tư lệnh mặt trận Trị-Thiên-Huế Trung Tướng VC Trần Văn Quang và Chính Ủy quân khu Trị-Thiên-Huế Lê Chưởng, áp dụng biện pháp “bạo lực cách mạng” hay “bạo lực đỏ” đối với đồng bào Huế để hù dọa răn đe.

Và những ai, những đơn vị nào của bọn chúng thi hành chỉ thị “bạo lực cách mạng” của Hồ Chí Minh và bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam?

1- Lực lượng an ninh của Khu Ủy Trị Thiên-Huế do trưởng ban an ninh Tống Hoàng Nguyên chỉ huy.

2- Lực lượng công an Thừa Thiên-Huế, do trưởng ty Công An Việt Cộng Đại Tá Nguyễn Đình Bảy với bí danh Bảy Lanh chỉ Huy.

3- Cơ quan an ninh của Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa bình của Giáo Sư Lê Văn Hảo và Thích Đôn Hậu, do Nguyễn Đắc Xuân chỉ huy với danh xưng là Lực Lượng An Ninh bảo vệ Khu Phố hay Đoàn Võ Trang Thanh Niên, đó là một tổ chức sắt máu giết người tàn bạo nổi tiếng: Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đóa, Tôn Thất Dương Tiềm, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh, tên thầy bói Diệu Linh, tên Gù bán thuốc Cẩm lệ ở Quận II, Thiên Tường chủ nhà thuốc bắc ở đường Duy Tân Quận III, hai thằng con trai của Thiên Tường và hằng trăm đoàn viên của Nguyễn Đắc Xuân.

Ba cơ quan an ninh trên đã phối hợp chặt chẽ thi hành bạo lực cách mạng của Hồ Chí Minh và bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam, vì vậy mà Huế đã trở thành một “địa ngục trần gian có thật”.

Mạng sống của con người đâu phải là con sâu cái kiến, với 5327 thường dân vô tội bị giết và 1200 thường dân bị bắt đi mất tích, con số quả thật quá lớn và quá kinh hoàng đối với cố đô Huế, một thành phố nhỏ hiền hậu thơ mộng với sông Hương núi Ngự, với cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp, với cung miếu triều xưa của triều đại nhà Nguyễn, triều đại đã có công lao thống nhất sơn hà, mở rộng giang sơn từ Ải Nam Quan vào đến tận mũi Cà Mâu. Vậy mà chỉ 22 ngày chiếm Huế, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã đã biến Huế thành một thành phố đổ nát điêu tàn, xác người chết sinh thối nằm khắp mọi nơi trong thành phố. Huế trở thành một thành phố trắng với khăn tang áo chế, với hằng trăm hằng ngàn cỗ quan tài, lặng lẽ u buồn chậm bước từ trong lòng thành phố lên đến nghĩa trang Ba Đồn, nơi an nghỉ của 5327 nạn nhân của Hồ Chí Minh, đảng cộng sản Việt Nam và bè lũ tay sai, chỉ vì tội độc nhất đó là họ không chịu hưởng ứng lời kêu gọi “tổng nổi dậy” của bọn chúng.

Tội ác của đảng cộng sản Việt Nam, Hồ Chí Minh và bè lũ tay sai đối với dân tộc nói chung và đối với đồng bào Huế nói riêng đã quá lớn, gây thống hận cho hằng triệu sinh linh, cho hằng triệu gia đình, đặc biệt là Mậu Thân 1968 tại cố đô Huế. Tội ác như vậy mà bọn chúng vẫn cho đó là một chiến thắng, chiến thắng Mậu Thân 1968, chiến thắng với nỗi oan khiên của trên năm ngàn người dân vô tội Huế bị chôn sống, bị đập đầu bằng vật cứng rồi vùi dập đây đó trong thành phố Huế, nơi Bãi Dâu, Chi Lăng, Ngự Viên, Chùa Áo Vàng, nơi Thành Nội, đường Hòa Bình, ngã tư Anh Danh, trường Thiên Hựu, Dòng Chúa Cứu Thế, Bến Ngự, chùa Từ Đàm, chùa Tường Vân, nhà máy nước Vạn Niên, lăng Tự Đức, lăng Đồng Khánh. Tại Phú Vang, Phú Thứ, Hương Thủy, Khe Lụ, Khe Đá Mài.

Bốn mươi hai năm đã trôi qua, nhưng niềm đau và nỗi oan khiên đó vẫn là một vết thương còn rỉ máu trong lòng đồng bào Huế, và trong lòng của thân nhân của 5327 nạn nhân bị giết, và 1200 người bị mất tích bởi vì bốn mươi hai năm qua đã không có một cử chỉ hối hận, không một lời xin lỗi của những kẻ đã phạm tội ác, tội diệt chủng, tội ác chiến tranh đối với dân tộc, đối với vong linh và thân nhân của tất cả các nạn nhân thảm sát Mậu Thân.

Kẻ sát nhân vẫn không chịu bỏ đồ đao xuống để sám hối, ngược lại, hằng năm đảng cộng sản Việt Nam vẫn tổ chức lễ mừng chiến thắng Mậu Thân 1968, và rồi còn để cho những tên thủ phạm trong vụ tàn sát đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968 như: Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Văn Hảo, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v… chối tội sát nhân. Với sự phụ họa của tên Đại Tá cộng sản Bùi Tín, bọn chúng tuyên bố tráo trở và bỉ ổi với các hãng thông tấn thế giới các đài truyền thanh truyên hình quốc tế rằng:

“Vụ tàn sát trên năm ngàn đồng bào Huế trong Tết Mậu thân 1968 là do ngụy quân, ngụy quyền Miền Nam và đế quốc Mỹ xâm lược làm ra, rồi đổ tội cho cách mạng hầu làm giảm lòng thương yêu của đồng bào Huế đối với cách mạng”.

Bốn mươi hai năm qua, công bằng, công lý vẫn chưa được trả lại cho vong linh những người quá cố, như tôi đã trình bày ở phần “Huế đòi nợ”:

Ngày 27/1/1973 là ngày mà Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa, chính Phủ Hoa Kỳ, chính phủ Cộng Sản Bắc Việt, chính phủ Lâm Thời Mặt Trận GPMN, bốn phe tham chiến ký vào Nghị Định Thư ngưng bắn và tái lập hòa bình cho Việt Nam, tại Paris, Pháp quốc.

– Ngày 28/1/1973 đúng 7:00 giờ sáng lệnh ngưng bắn trên toàn lãnh thổ Miền Nam có hiệu lực.

– Ngày 30/1/1973 phái đoàn quân sự của chính phủ Bắc Việt và Chính Phủ Lâm Thời Mặt Trận GPMN, trong Ủy Ban Quân Sự Bốn Bên Kiểm Soát Đình Chiến và Tái Lập Hòa Bình từ Hà Nội đến Huế vào khoảng 12 giờ đêm bằng máy bay C-130 của không lực Hoa Kỳ, bọn chúng trú đóng tại Bãi Dâu.

Chỉ 3 ngày sau tức là ngày 2/2/1973, Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên đã bí mật hỗ trợ đồng bào Huế, nhất là thân nhân của những nạn nhân bị thảm sát trong Tết Mậu Thân 1968, tổ chức một cuộc biểu tình gần 10 ngàn người kéo về căn cứ Bãi Dâu, nơi mà hai phái đoàn quân sự của Bắc Việt và chính phủ lâm thời Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đang trú đóng, để đòi nợ chồng, nợ con, nợ thân nhân bị bọn cộng sản sát hại trong Tết Mậu Thân 1968.

Trưởng phái đoàn, Thượng Tá Hoàng Anh Tuấn, không chịu tiếp phái đoàn cô nhi tử sĩ thân nhân của những nạn nhân bị bọn chúng sát hại trong Tết Mậu Thân. Tức giận vì hành động im lặng, khinh thường những đòi hỏi chính đáng của đồng bào Huế, đoàn biểu tình đã tràn vào căn cứ đập phá gây thiệt hại nặng nề cho bọn chúng. Mười hai giờ sau bọn chúng phải rời khỏi Huế, căn cứ Bãi Dâu đóng cửa vĩnh viễn.

Đó là lần thứ nhất Huế đòi nợ, nợ công bằng và công lý mà bọn sát nhân phải trả lại cho linh hồn của 5327 nạn nhân vô tội bị bọn chúng thảm sát, và 1200 người bị dẫn đi mất tích trong Tết Mậu Thân 1968.

Bao nhiêu năm qua, tại hải ngoại, cứ mỗi lần Tết đến, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản từ Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu, đều tổ chức lễ tưởng niệm đồng bào nạn nhân Tết Mậu Thân 1968 tại Huế. Mỗi lần được tham dự những buổi lễ đó, lòng tôi lại thấy xót xa, vết thương Mậu Thân bỗng rỉ máu trở lại, tôi thầm khấn nguyện với vong linh những nạn nhân:

“Tháng 2/1973, tôi đã cố gắng yểm trợ một lần đòi nợ bọn Việt cộng tại Bãi Dâu-Huế, nhưng chưa đòi được, lần này xin vong linh tiền nhân, xin oan hồn tử sĩ, giúp tôi có đủ ý chí, nghị lực, tôi sẽ cố gắng vận động những ai có lòng cùng với tôi, đứng ra truy tố bọn cộng sản và lè lũ tay sai đã sát hại dã man đồng bào Huế ra truớc tòa án quốc tế về Tội Ác Chiến Ttranh và tội diệt chủng để lấy lại công bằng và công lý cho những oan hồn tử sĩ.

Và cũng để cho đảng cộng sản Việt Nam và những chính phủ hay cá nhân, hiện tại cũng như tương lai biết rằng, nếu cầm quyền, nắm giữ sinh mạng đồng bào mà làm ác, sát hại lương dân, không sớm thì muộn, cũng phải trả lời trước công lý về hành động tàn ác của minh, vì “lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát.”

Trong khấn nguyện đó, và với quyết tâm, đầu năm 2010, chúng tôi cùng một số chiến hữu CSQG Thừa Thiên-Huế, một số chiến hữu trong quân lực VNCH, một số thân nhân các nạn nhân bị thảm sát, cùng một số bạn hữu thân thích, đã thành lập Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam, để truy tố bọn tội phạm vụ tàn sát đồng bào vô tội Huế vào Mậu Thân 1968 ra trước tòa án quốc tế với tội danh:

Tội Ác Chiến Tranh và Tội Diệt Chủng.

Trong hơn một năm nay, chúng tôi đã được sự hưởng ứng, biểu đồng tình của thân nhân nạn nhân và đồng bào Huế trong nước cũng như ở hải ngoại. Họ đã gởi cho Ủy Ban những lời khai, lời tường thuật trường hợp thân nhân họ bị cộng sản Việt Nam và đám tay sai giết hại trong tết Mậu Thân 1968 tại Huế.

Chúng tôi đã đúc kết được một số hồ sơ tội phạm, phiên dịch ra Anh ngữ, Pháp ngữ, Đức ngữ, và chuyển hồ sơ nội vụ cho tổ hợp luật sư quốc tế đại diện cho Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam trước tòa án quốc tế.

Chúng tôi đặt tin tưởng vào khả năng của tổ hợp luật sư này, vì họ đã thắng nhiều vụ kiện liên quan đến nhân quyền và đặc biệt đã thắng vụ kiện truy tố Giang Trạch Dân lãnh tụ Trung Cộng và đồng bọn trước tòa án quốc tế về tội đàn áp, bức hại tín đồ và giáo phái Pháp Luân Công tại Trung cộng.

Tôi đã công khai mọi thứ, từ thư từ, văn kiện, email, liên lạc giữa Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam với tổ hợp luật sư quốc tế này, cũng như những tài liệu liên quan đến vụ thảm sát Mậu Thân của thân nhân nạn nhân, hoặc của những nhân chứng khác, mà chúng tôi đã được họ cung cấp, chúng tôi đã công khai phổ biến ở phần cuối của cuốn sách này, và lẽ đương nhiên tên tuổi, địa chỉ nguồn tin đã được chúng tôi giữ kín.

Với việc công khai và bạch hóa những hồ sơ đó, cùng tên, địa chỉ, số điện thoại, Email của tổ hợp luật sư quốc tế đang đại diện cho ủy ban chúng tôi, chúng tôi đã ghi nhận nhiều lời khuyên như sau:

“Không nên công khai hóa lúc này, đợi cho đến khi phiên tòa đầu tiên bắt đầu xử hãy công bố thì hay hơn, như vậy tránh được sự đánh phá của đảng cộng sản Việt Nam cùng bè lũ tay sai, và có thể ngay cả những người quốc gia cùng chiến tuyến, nhưng vì lòng tị hiềm, đố kỵ, họ cũng sẽ đánh phá. Như vậy công việc khó mà thành tựu được”.

Chúng tôi xin ghi nhận và hết lòng cám ơn về những lời khuyên chân thành và xây dựng đó, nhưng cá nhân tôi và anh em trong ban tham mưu của UBTTTAĐCSVN chúng tôi nghĩ rằng:

Công việc mà chúng tôi đang làm là công việc chẳng vì danh mà cũng chẳng vì lợi, mà chỉ vì nỗi oan khiên của hằng ngàn đồng bào Huế vô tội, bị cộng sản tàn sát trong Tết Mậu Thân 1968 (cũng phải đề cập đến hàng triệu đồng bào bị giết hại trong các đợt đấu tố cải cách ruộng đất, các đợt tiêu diệt “trí, phú, địa, hào”, các đợt “cải tạo” công, thương nghiệp, các án “tập trung cải tạo” hay đày dân đi kinh tế mới v…v… Tóm lại, những tội ác mà chúng gây ra cho dân tộc Việt Nam từ khi có đảng cộng sản VN đến nay). Đã không vì danh mà cũng chẳng vì lợi thì tại sao không công khai, minh bạch việc truy tố Hồ Chí Minh, đảng cộng sản Việt Nam, và những tên Việt gian sát nhân giết hại đồng bào Huế ra trước tòa án quốc tế để lấy lại công bằng và công lý cho những người đã khuất.

Hơn nữa bổn phận, trách nhiệm, cũng như bản chất của người lính VNCH và người chiến Sĩ Cảnh Sát Quốc Gia chúng tôi là trực diện trước hiểm nguy và đương đầu. Trước ngày 30/4/1975 chúng tôi đương đầu với quân cộng sản từng phút, từng giờ, từng ngày, để bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ sinh mạng và tài sản của đồng bào, thì nay có sá gì chuyện truy tố bọn chúng ra tòa về tội ác, mà bọn chúng đã gây ra cho đồng bào Huế mà chúng tôi phải sợ, không dám công khai đương đầu với bọn chúng.

Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng sản Việt Nam chúng tôi thách thức, chờ đợi và đương đầu, với những hành động phá họai của đảng cộng sản Việt Nam và đám Việt Gian tay sai, trong công việc chúng tôi đang làm là truy tố bọn chúng ra tòa án quốc tế để lấy lại công đạo và công lý cho cho 5327 thường dân vô tội bị giết và 1200 người bị bắt đi mất tích.

Cuối cùng chúng tôi hiểu rõ rằng:

Một cây làm chẳng nên non

Ba cây chụm lại thành hòn núi cao

Ủy ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam chúng tôi trân trọng kính mời quý đồng bào, quý hội đoàn, và bất cứ ai quan tâm đến mỗi oan ức của những nạn nhân đã bị Việt Cộng sát hại trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, cùng góp sức với chúng tôi trong công việc lớn lao và trọng đại này, hầu trả lại công bằng và công lý cho oan hồn của 5327 nạn nhân vô tội và 1200 người bị bắt đi mất tích, mà Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản Việt Nam và bè lũ Việt gian Liên Minh Dân Tộc Dân chủ Hòa Bình là thủ phạm.

Trân Trọng,

Liên Thành

– Cựu Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy CSQG Thừa Thiên-Huế

– Chairman, Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam

Phone: (626) 267-1057 .Email:ubtttadcsvn.vg@gmail.cpm. Web:http://ubtttadcsvn.blogspot.com

PHỤ BẢN HÌNH ẢNH

 

Quốc Kỳ chính thống của Quốc Gia Việt Nam (Cờ Việt Nam từ 1890 thời Vua Thành Thái)

(Gồm Quốc Hiệu Việt Nam Cộng Hòa 1955-1975)

HUẾ VÀ BIỂU TƯỢNG QUỐC GIA VNCH

 

NHỮNG LÁ CỜ MÁU NGOẠI VI CỘNG SẢN

Cờ Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, Tay Sai cộng sản Miền Bắc (thành lập năm 1960)

Cờ Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình, Tay sai cộng sản Miền Bắc, thành lập trong dịp tổng công kích Tết Mậu Thân 1968.

Phi Cảng Huế- Phú Bài, tháng 1 năm 1968

Phi trường Phú Bài – Huế, tháng 1-1968Phi trường Phú Bài nằm ở phía nam TP Huế cách trung tâm thành phố 15 km. Tọa độ: 16°24′06″N, 107°42′10″E.

Phi trường Phú Bài tháng 1 năm 1968, mọi người nô nức về Huế ăn Tết, 3 ngày ngưng chiến

Rồi cộng sản tràn vào, 3 ngày ngưng bắn chỉ là sự lường gạt… bao nhiêu điêu linh thống khổ kéo đến theo gót chân đạo quân xâm lược

Đạo quân quần cộc, nón cối dép râu, đêm mùng một rạng sáng mùng hai tiến vào Huế 1968 (hình TTXCSVN)

Hãy đọc những gì bọn sát nhân Hồ Chí Minh viết về Mậu Thân:

“Trong đêm đầu xuân mưa bay, giá lạnh và sương mù, một đòan người áo đen, quần cộc, dép cao su, từ trong rừng đi ra, vượt qua sông, qua làng, không một tiếng động, lặng lẽ tiến vào thành phố Huế bằng tất cả các ngõ đường, các cửa ô…

Mậu Thân trong chiến đấu, bộ đội cả chủ lực và địa phương hy sinh lẫn bị thương khỏang 3.000 người. Trong Thành ủy có 2 đồng chí hy sinh. Nhưng ta đã diệt hơn một vạn tên địch trên mặt trận Huế. Toàn bộ căn cứ địch tại thành phố đều bị ta đánh nát; tất cả 36 cơ quan cấp tỉnh và trung phần của chúng đều bị ta chiếm hết, bọn đầu não đều ra hàng.

Thành quả vẻ vang này trước hết biểu hiện phẩm cách anh hùng của cán bộ, chiến sĩ các lực lượng vũ trang nhân dân. Suốt 26 ngày chiếm giữ thành phố, chiến sĩ ta đương đầu với khó khăn ác liệt chưa từng thấy; thế mà không một đơn vị nào từ Trung đội, Đại đội trở lên bị xóa mất phiên hiệu, không một người nào ra đầu hàng hoặc đào ngũ; sống chung với dân như thế, vẫn giữ vững kỷ luật tác phong, khi xa rồi dân vẫn còn thương nhớ, người nằm xuống đó dân vẫn tiếp tục hương khói phụng thờ.”

“Dân hương khói phụng thờ chúng bay?” Bọn giết người diệt chủng, hãy chờ xem bản án của tòa án quốc tế dành cho bay…

QLVNCH và quân đội Hoa Kỳ phản công cứu Huế

Xe tăng Hoa Kỳ tấn công từ bên ngoài Hoàng Thành

Quân Lực VNCH chiếm lại Đại Nội, ngai vàng tại điện Thái Hòa

QLVNCH sống chết với lá cờ và Huế

 

Cứu Huế, Quân đội đồng minh Hoa Kỳ và dân Huế

Huế đổ nát điêu tàn

Huế khóc

Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu trong lễ an táng đồng bào Huế bị Việt Cộng sát hại Tết Mậu Thân tại nghĩa trang Ba Đồn

Giải khăn trắng trải dài từ thành phố lên đến tận Ba Đồn

 

Biểu ngữ “Xót thương đồng bào ruột thịt bị Việt Cộng sát hại trong biến cố Mậu Thân”

Chính quyền VNCH và Thừa Thiên đã tận lực truy tìm và chôn cất 5327 thi thể nạn nhân

 

Sau cùng, với nỗ lực vượt bực của dân chúng và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, Huế đã hồi sinh..

VÀI HÌNH ẢNH KỶ NIỆM CỦA LL CSQG THỪA THIÊN HUẾ VÀ TÁC GIẢ LIÊN THÀNH

 

Đại Úy Liên Thành – Nhật lệnh trước hàng quân

 

LL CSQG Thừa Thiên Huế tận tụy vì trách nhiệm

Chúng tôi triền miên phải đối đầu với những thế lực chính trị muốn phá nát Huế và Miền Nam… vì mọi biến động luôn khởi đầu từ Huế

 

Vinh quang cũng có mà cay đắng cũng nhiều…

Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình thăm BCH CSQG Thừa Thiên Huế

“Người lính không bao giờ chết, họ chỉ mờ dần theo thời gian.” – (General Douglas MacAuthur)

LỜI CÁM ƠN

của Tác Giả Liên Thành

___________________

Chúng tôi chân thành cảm ơn các Nhiếp ảnh gia, chuyên nghiệp cũng như tài tử, các tác giả mà chúng tôi không rõ danh tính, địa chỉ, còn tại thế hay đã qua đời, các trang mạng điện tử, có đăng những hình ảnh mà chúng tôi đã sưu tầm và trích dẫn trong cuốn sách này.

Dù không liên lạc được, chúng tôi cũng xin phép trích đăng để tiếp tay với quý vị phổ biến những hình ảnh này trước công luận, hầu làm bằng chứng cho những tội ác của bọn cộng sản và tay sai, đã tàn sát dã man và đưa đi biệt tích 6527 người dân Huế vô tội.

Thành thật cảm tạ và tri ân.

Liên Thành

Những tên sát thủ của lịch sử đang họp bàn để quyết định cuộc thảm sát Mậu Thân Huế.

Có thể chối cãi không cuộc họp giết người ngày 28 tháng 12 năm 1967 tại Bắc Bộ Phủ tức Phủ Chủ Tịch?

Xin tiếp tay với chúng tôi truy tố chúng và đồng đảng ra trước tòa án quốc tế.

Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng nếu chúng ta quyết tâm thì chúng sẽ khó thoát…

Liên Thành

Nghĩ về cuộc chiến Bắc – Nam

Posted by adminbasam on 01/01/2016

FB Vinh Le

1-1-2016

Tôi là người lính của phía bên này, bên mà Huy Đức gọi là bên thắng cuộc, đã đi một quãng đường dài từ Quảng Trị tới Sài Gòn từ 1972 tới 1975, giai đoạn cuối của cuộc chiến thống nhất đất nước. Bàn về cái đúng cái sai của cuộc chiến này nên để cho các nhà làm sử và hậu thế phán xét. Là người lính của phía bên này nhưng tôi không nghĩ những người lính Việt phía bên kia là kẻ thù, nhất là sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 bởi chúng ta, những người lính phía bên này hay phía bên kia cùng là người Việt máu đỏ, da vàng. Continue reading

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam phải là người miền Bắc?

H1

Posted by adminbasam on 30/12/2015

Bình Luận Án

30-12-2015

BLA: Mấy ngày qua trên mạng xuất hiện rất nhiều bài viết liên quan đến Đại hội lần thứ 12 của Đảng cộng sản Việt Nam sẽ được tổ chức vào đầu năm 2016 tới đây. Đây là một sự kiện chính trị trọng đại của đất nước, sẽ bầu ra hoặc đưa ra những người sẽ giữ những chức vụ chủ chốt, quan trọng bậc nhất trong hệ thống chính trị. Như Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc Hội, cho nên việc người dân quan tâm bàn luận, thậm chí “đoán mò” cũng là điều tất yếu, dễ hiểu.
H1Quang cảnh một kỳ họp của Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam (nguồn ảnh: báo Người Lao Động) Continue reading

Vấn đề của chúng ta là phải làm gì?

Posted by adminbasam on 01/01/2016

Lê Văn

1-1-2016

Thưa quí bạn,

H1Từ đây cho đến 28/1/2016, dự trù là ngày cuối của đại hội csVN 12, sẽ có biết bao nhiêu bài viết nữa về phe nầy phái nọ, bàn ra, nói vô đôi khi rất giựt gân là Việt Nam sẽ có thể thế này thế nọ … nhưng một điều chắc chắn là đảng csVN, sau ngày 28/1 sẽ có 1 Tổng bí thư mới, Bộ chính trị mới, Ban bí thư mới, Ban chấp hành trung ương mới nhưng toàn bộ đều gồm những khuôn mặt cũ, đều từ các nhiệm kỳ trước hoặc được bầu lên hay tái cử tiếp. Cho nên, không cần phải là chiêm tinh gia lỗi lạc hay bốc sư thượng thừa, ai cũng hình dung được là đất nước VN sẽ ra sao trong vòng 5 năm tới. Continue reading

Trang Ba Sàm đã làm gì trong một năm qua?

H2

Posted by adminbasam on 01/01/2016

Ngọc Thu

1-1-2016

Một năm nữa trôi qua với nhiều sự kiện nóng bỏng diễn ra ở Việt Nam và trên thế giới. Đồng hành cùng quý độc giả, trang Ba Sàm đã liên tục cung cấp thông tin trong suốt 365 ngày qua. Dù chưa đầy đủ, nhưng cũng đã chuyển tải những thông tin cần thiết, để quý độc giả có cái nhìn rõ hơn về hiện tình đất nước. Continue reading

Thầy chùa lửa – Bọn trọc các chùa Australia Canada Europe Usa hải ngoại cũng mất dạy như bọn thầy cúng ở VN khác chi (monks)

Bọn trọc các chùa Australia Canada Europe Usa hải ngoại cũng mất dạy như bọn thầy cúng ở VN khác chi

MA NHẬP THẦY CHÙA
Đừng tưởng cứ trọc là sư!
Các tên trọc trai đàn bạt độ có nghề ngày càng mất dạy
– Phật Giáo biến thái xuất nhập khẩu –

DSC_9603.jpg9.jpgChan%2BTe%2BCo%2BHon%2B%252858%2529.jpg7.jpg

Continue reading

Quần áo Trung Quốc bị thất sủng tại Mỹ


Quần áo Trung Quốc bị thất sủng tại Mỹ

4 hours trước

Quần áo Trung Quốc đã không còn chiếm thế áp đảo tại Mỹ (Ảnh: Internet)
Quần áo Trung Quốc đã không còn chiếm thế áp đảo tại Mỹ (Ảnh: Internet)
Trong một lần đi mua sắm tại Mỹ, chúng tôi nhận thấy lượng quần áo Trung Quốc đã giảm mạnh, trùng khớp với những gì báo chí đưa tin về tình hình sản xuất suy giảm ở đất nước 1 tỉ dân này.

Continue reading

Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Họ nghĩ gì về chủ nghĩa Cộng sản Trung Quốc đang theo đuổi?


Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Họ nghĩ gì về chủ nghĩa Cộng sản Trung Quốc đang theo đuổi?

2 days trước

Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Ai tin vào Chủ nghĩa Cộng sản? (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)
Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Ai tin vào Chủ nghĩa Cộng sản? (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Thời kỳ cải cách, ông Đặng Tiểu Bình từng cho phép phe dân chủ trong Đảng làm báo, một đảng viên Cộng sản được phái đến tòa báo “Ủy ban Cách mạng Quốc dân Đảng” xong về nói: “Họ trái ngược với ta, trái ngược với Đảng Cộng sản.” Sau đó tờ báo của họ quả nhiên có nhiều cải cách. Báo Đại Tự đã phản ánh nhiều vấn đề trong Cách mạng Văn hóa, nhờ đó mọi người nhận ra rằng: Nhiều Đảng viên trên miệng thì truyền bá Chủ nghĩa Marx nhưng lại không thật sự tin vào Chủ nghĩa Cộng sản.

Continue reading

Sự bất công đối với đôi vợ chồng Trung Quốc bị đàn áp vẫn được tiếp tục tại phiên tòa


Sự bất công đối với đôi vợ chồng Trung Quốc bị đàn áp vẫn được tiếp tục tại phiên tòa

Tác giả: Larry Ong, Epoch Times | Dịch giả: Phạm Duy
1 Tháng Một , 2016
Inline image 1
Một ví dụ về các kiến nghị có chữ ký của các thường dân Trung Quốc ở Thiên Tân, kêu gọi nhà cầm quyền Trung Quốc thả tự do cho đôi vợ chồng học viên Pháp Luân Công, anh Zhou Xiangyang và cô Li Shanshan . (Epoch Times)

Continue reading

Cựu thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao rọi sáng vào hiện thực tăm tối của nền tư pháp Trung Quốc


Cựu thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao rọi sáng vào hiện thực tăm tối của nền tư pháp Trung Quốc

Tác giả: Larry Ong, Epoch Times | Dịch giả: Trà Văn Kính
1 Tháng Một , 2016
Ông Tạ Vệ Đông, một cựu thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao Trung Quốc, đang sống tại Toronto, Canada, ảnh chụp ngày 23 tháng 9 năm 2015. (Zhou Xing/Epoch Times)
Ông Tạ Vệ Đông, một cựu thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao Trung Quốc, đang sống tại Toronto, Canada, ảnh chụp ngày 23 tháng 9 năm 2015. (Zhou Xing/Epoch Times)

Continue reading

Chứng cứ mới nhất về mổ cướp nội tạng: Bác sĩ thừa nhận số lượng ‘nhiều không đếm xuể’


Chứng cứ mới nhất về mổ cướp nội tạng: Bác sĩ thừa nhận số lượng ‘nhiều không đếm xuể’

1 day trước

mo cuop noi tang
Người phát ngôn của Pháp Luân Công là Trương Nhi Bình lên tiếng: “Những ngôn từ điên cuồng ngạo mạn của vị bác sĩ trong bản ghi âm cho thấy nhân tính của nhiều giới chức Cộng sản Trung Quốc suy thoái đến tận đáy, đây chính là dấu hiệu ngày tàn của họ. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung) Continue reading

CXN*_052515_8902_ THÍCH TRÍ QUANG – THÍCH MINH CHÂU THÍCH ĐÔN HẬU – THÍCH THIỆN SIÊU (monks, praying desks blocking road): Ác tăng sát nhân giết chết VNCH

CXN_042815_8743_Ý Lan, Võ Văn Ái dự định học và dùng chiêu lừa bịp của CSVN (tuyên bố Thích Đôn Hậu bị VC “bắt cóc”) để bóp méo sự thật là Thích Đôn Hậu hoạt động cho CSVN từ hồi 1965, 66 tại Huế và sau khi hợp tác với CSBV, bị đàn áp sau 1975, một bài học đáng đời cho những kẻ hợp tác với CSVN, như con đường Liên Minh Dân Chủ của Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đang đi (travelling in a very dangerous course): Cuộc đàn áp quy mô Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sau 30/4 (monks)

Đăng lần đầu: 25.5.15
=============
https://www.youtube.com/watch?v=2xO–Ucc9nA Continue reading

Trung Quốc đang thực hiện chiến tranh thuốc phiện chống Mỹ


Trung Quốc đang thực hiện chiến tranh thuốc phiện chống Mỹ

Tác giả: Joshua Philipp, Epoch Times | Dịch giả: X Toàn
31 Tháng Mười Hai , 2015
Inline image 1
Cảnh sát chống thuốc phiện đốt cháy một phòng thí nghiệm điều chế cocaine đến từ FARC ở Puerto Concordia, Colombia ngày 25/1/2011. (Guillermo Legaria/AFP/GettyImages)

Continue reading

*Điều chưa biết về một hòa thượng từng là chiến sĩ biệt động Sài Gòn (monks)


Phạm Bá Nhiễu

Đăng lần đầu 27.5.2015

Hòa thượng Thích Viên Hảo khi ra khỏi nhà tù Phú Quốc về TP Hồ Chí Minh.

BBT: Người quốc gia vạch trần tội ác của các nhà sư theo VC thì bị gọi là “Bươi móc quá khứ”, nhưng nếu VC tự phơi bày chiến công (tội ác) của các nhà sư thì phải gọi là gì ? Dưới đây là bài viết của một trang mạng VC Vĩnh Long Online ca ngợi nhà sư VC, Hòa thượng Thích Viên Hảo. Đây là một nhà sư Phật Giáo chính quy chứ không phải là VC giả làm sư, chùa Tam Bảo là chùa Phật Giáo chính quy chứ không phải là cơ sở VC biến thành chùa. Xin mời quý vị đọc và đánh giá.

Continue reading

Công an mật tại thành phố cảng Thiên Tân lập kế hoạch tăng gấp đôi nỗ lực đàn áp một nhóm công dân


Công an mật tại thành phố cảng Thiên Tân lập kế hoạch tăng gấp đôi nỗ lực đàn áp một nhóm công dân

Tác giả: Frank Fang, Epoch Times | Dịch giả: Phạm Duy
30 Tháng Mười Hai , 2015
Nhân viên cảnh sát Trung Quốc tại Bắc Kinh, ảnh chụp ngày 30 tháng 4 năm 2007 (nguồn: wikimedia commons)
Nhân viên cảnh sát Trung Quốc tại Bắc Kinh, ảnh chụp ngày 30 tháng 4 năm 2007 (nguồn: wikimedia commons)

Sự vắng mặt dài hạn của ông Vương Kỳ Sơn – điềm dữ cho quan chức tham nhũng


Sự vắng mặt dài hạn của ông Vương Kỳ Sơn – điềm dữ cho quan chức tham nhũng

Tác giả: Larry Ong, Epoch Times | Dịch giả: X Toàn
30 Tháng Mười Hai , 2015
Secretary of the Central Commission for Discipline Inspection Wang Qishan attends the opening of the 3rd Session of the 12th National People's Congress at the Great Hall of the People in Beijing, China, on March 5, 2015. (Lintao Zhang/Getty Images)
Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung Ương Vương Kỳ Sơn trong buổi khai mạc kỳ họp thứ ba của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc ở Đại lễ đường Nhân dân tại Bắc Kinh vào ngày 03/05/2015. (Ảnh: Lintao Zhang/Getty Images)

Continue reading

Trung Quốc: Những dấu hiệu nhận diện quan to sắp bị xử lý


Trung Quốc: Những dấu hiệu nhận diện quan to sắp bị xử lý

2 days trước

Với kế hoạch chống tham nhũng, ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đã xử lý hơn trăm quan to. Gần đây giới quan sát phân tích, có 8 dấu hiệu quan trọng để nhận diện quan to chuẩn bị bị ông Vương Kỳ Sơn xử lý. (Ảnh: Internet)
Với kế hoạch chống tham nhũng, ông Tập Cận Bình và ông Vương Kỳ Sơn đã xử lý hơn trăm quan to. Gần đây giới quan sát phân tích, có 8 dấu hiệu quan trọng để nhận diện quan to chuẩn bị bị ông Vương Kỳ Sơn xử lý. (Ảnh: Internet) Continue reading

Hơn 6.000 giáo viên biểu tình vì bị chính quyền ăn xén tiền thưởng ở Trung Quốc


Hơn 6.000 giáo viên biểu tình vì bị chính quyền ăn xén tiền thưởng ở Trung Quốc

2 days trước

Ngày 28/12, tại Nhân Hoài - Quý Châu xảy ra cuộc biểu tình của hơn 6 ngàn giáo viên vì lý do tiền thưởng thành tích năm 2014 và 2015 bị chính quyền ăn bớt. (Ảnh: Internet)
Ngày 28/12, tại Nhân Hoài – Quý Châu xảy ra cuộc biểu tình của hơn 6 ngàn giáo viên vì lý do tiền thưởng thành tích năm 2014 và 2015 bị chính quyền ăn bớt. (Ảnh: Internet) Continue reading

CXN_010216_10 955_Thích Không Tánh (Đệ tử ruột của TQ Độ) đừng nên kêu cứu ai giúp chống cưỡng chế Chùa Liên Trì, hãy huy động Phật Tử thành Quân Đoàn Vạn Hạnh, trang bị Phật Tử với gậy gộc, bắt giam QĐND quân khu 9 và Công An Quận 12, ly khai với Trung Ương, đem bàn thờ Phật chất đầy đường Thủ Thiêm dài tới Cát Lái… như Phật Giáo Ấn Quang từng làm 1966 với Cụ Thiệu (dâng miền Nam cho CSBV). Ác quả ác báo đó là lời nhà Phật, Phật Giáo tiếp tay với CSBV dâng miền Nam cho bọn quỷ đỏ, nay bọn quỷ đỏ cưỡng chế Chùa Liên Trì là Ác Quả Ác Báo. Đừng ai can thiệp, hãy để Đức Phật trừng trị chúng qua tay của Công An của bọn quỷ đỏ. (Sau khi CSVN bỏ tù sư sãi để trả thù cho Ông Thiệu và Diệm). Đi tu là phải biết sám hối, đám sư sãi này có biết sám hối khi chúng giết đi cuộc sống tự do của 17 triệu dân Miền Nam cùng 3 thế hệ sau đó và đến bây giờ vẫn chưa chấm dứt: NHỮNG CON RẮN HỔ MANG (monks) –


MICHAEL NGUYỄN Continue reading

Những chuyện không lạ ở vùng đất mang tên “thiên đường” …

By on January 1, 2016

Ngày đầu năm 2016, tai nạn giao thông vẫn ám ảnh người đi đường khi có đến 22 người chết; ùn tắc xảy ra nghiệm trọng tại Hà Nội và TP HCM.

Ngày đầu năm: 22 người chết vì giao thông, ùn tắc nghiêm trọng

0SHARES

Theo báo cáo của Ủy ban ATGT quốc gia chiều 1/1/2016, trong ngày đầu năm 2016, toàn quốc xảy ra 38 vụ tai nạn giao thông, làm chết 22 người, bị thương 25 người. Tất cả các vụ tai nạn giao thông đều xảy ra trên đường bộ. Continue reading

Quốc gia nào có tỷ lệ người nói dối nhiều nhất?


4 days trước

(Ảnh: Internet)(Ảnh: Internet)

Đại học East Anglia đã làm nghiên cứu về tỷ lệ người nói dối ở 15 quốc gia gồm: Brazil, Trung Quốc, Hy Lạp, Nhật Bản, Nga, Thụy Sĩ, Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, Argentina, Đan Mạch, Anh, Ấn Độ, Bồ Đào Nha, Nam Phi, Hàn Quốc và được thực hiện bởi Tiến sĩ David Hugh-Jones. Continue reading

Chủ tịch Hội đồng quản trị Viễn thông Trung Quốc bị bắt điều tra


Chủ tịch Hội đồng quản trị Viễn thông Trung Quốc bị bắt điều tra

4 days trước

Ông Thường Tiểu Binh, Chủ tịch hội đồng quản trị Viễn thông Trung Quốc bị bắt điều tra vì “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng”, phòng làm việc của ông này cũng đã bị niêm phong. Trong hình là ông Thường Tiểu Binh trả lời báo chí trong buổi Tổng kết thành tích của China Unicom ngày 3/3 năm nay.
Ông Thường Tiểu Binh, Chủ tịch hội đồng quản trị Viễn thông Trung Quốc bị bắt điều tra vì “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng”, phòng làm việc của ông này cũng đã bị niêm phong. Trong hình là ông Thường Tiểu Binh trả lời báo chí trong buổi Tổng kết thành tích của China Unicom ngày 3/3 năm nay. Continue reading

Quan hệ Nga – Thổ Nhĩ Kỳ: “Ván cờ thua” Moscow cũng phải chơi

http://infonet.vn/quan-he-nga-tho-nhi-ky-van-co-thua-moscow-cung-phai-choi-post187615.info

Khi chiếc chiến đấu cơ F-16 của Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ cường kích Su-24 của Nga, có lẽ không ai trong số những người liên quan có thể hình dung viễn cảnh ngày hôm nay: Quan hệ Nga –Thổ không những chỉ xấu đi mà còn đang trực tiếp ảnh hưởng đến cả thế giới Continue reading