Đóng cửa rừng, gỗ đã chạy kịp về nhà cán bộ?

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/07/ong-cua-rung-go-chay-kip-ve-nha-can-bo.html

24 tháng 7 năm 2016

Câu chuyện nữ trung úy công an kinh tế tỉnh Đắk Lắk xây dựng quần thể nhà gỗ vô giá đăng trên Dân Việt ngày hôm qua, 22.7 làm dư luận xôn xao. Nhưng chỉ là xôn xao với người dân ở nơi khác, vì ngay tại vùng đất được coi là thủ phủ Tây Nguyên này, biệt thự gỗ quý của cán bộ “đếm không hết”.

146924473393244-go.jpg

Trung úy Trần Lê Thúy Hằng năm nay mới 27 tuổi. Trước khi vào ngành công an, bà Hằng là nhân viên ngân hàng. Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi – Giám đốc Công an tỉnh Đắk Lắk là cha ruột bà Hằng, đồng thời cũng là “sếp” của con gái mình. Ông Rơi cho biết, khu nhà gỗ là của con gái ông, không phải là tài sản của ông.

Ở vùng đất luôn “nóng” với chuyện phá rừng là Tây Nguyên, thiếu tướng Trần Kỳ Rơi là người nổi tiếng với những chỉ đạo quyết liệt chống lâm tặc, kêu gọi bảo vệ rừng. Con gái ông cũng làm việc ở phòng chuyên chống lại buôn lậu gỗ, gian lận thương mại, lâm tặc… Hàng loạt vụ bắt gỗ lậu diễn ra tại Tây Nguyên. Rất nhiều lâm tặc đã phải trả giá cho hành vi tàn phá rừng của mình.

Cho nên, dù không bất ngờ với hình ảnh nhà gỗ của trung úy Hằng nhưng người dân cũng ớ người ra khi mà cán bộ lại… khoái đồ gỗ, cổ xúy cho lối tiêu dùng có liên quan đến việc đốn cây rừng.

Bên trong dinh thự gỗ vô giá của trung úy công an Trần Thị Thúy Hằng.

Gần một tháng qua, nhóm phóng viên chúng tôi đã đi khắp các cánh rừng Tây Nguyên, từ Đắk Nông đến Đắk Lắk, Gia Lai rồi Kon Tum, Lâm Đồng, đâu đâu cũng thấy cảnh rừng bị tàn sát. Sau lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nạn phá rừng vẫn tràn lan.

Gỗ ở K’Bang (Gia Lai) vẫn ào ạt chạy ra khỏi rừng dù từ rừng ra ngoài chỉ có con đường độc đạo, có barie chắn ngang của lực lượng kiểm lâm; Gỗ ở Ngọc Hồi, Sa Thầy (Kon Tum) cũng ồ ạt chạy ra khỏi rừng cả ngày lẫn đêm – dù muốn qua chốt chặn phải “bay lên trời” mới thoát.

Những người bị mang danh là “lâm tặc” than thở với chúng tôi, sau lệnh cấm, gỗ vẫn bị đốn hạ, chỉ có tiền bôi trơn là tăng lên, và thu nhập của lâm tặc giảm xuống. Những ngày đi rừng, nhóm phóng viên không quen rừng thiêng nước độc, ai cũng trầy xước khắp người do té ngã, do cây cào, do muỗi vắt đốt chi chít…

Có vào rừng mới thấy, “lâm tặc” ở tầng mức thấp nhất có đời sống khốn khổ dưới đáy xã hội. Trung bình, mỗi ngày họ kiếm được vài trăm ngàn đồng, nhưng chi phí trong rừng đắt đỏ, lâm tặc nào cũng nghèo xơ xác. Họ là thành phần khốn khổ khốn nạn, đổ mồ hôi và máu chỉ để kiếm cơm sống qua ngày.

Tại một huyện nghèo khác của tỉnh Đắk Lắk, dân cư chủ yếu là người Ê Đê, Gia Rai, các đời lãnh đạo huyện đều kiên quyết chống lại lâm tặc. Trong nhiệm kỳ của mình, ông Chủ tịch huyện là người liên tục kêu gọi bảo vệ rừng, chống lâm tặc vì đây là địa bàn diện tích rừng rất lớn. Ông liên tục chỉ đạo lực lượng kiểm lâm, công an triệt phá lâm tặc.

Và rồi, người dân ngã ngửa khi thấy trong nhiệm kỳ cuối cùng, ông bắt đầu cho xây một dinh thự gỗ sát nách Hạt Kiểm lâm. Những cây cột tròn cực lớn, toàn gỗ căm xe, cà chít được ồ ạt chở về. Những tấm ván nguyên khối gỗ hương, gỗ cẩm cũng được tập kết. Những bộ bàn ghế lớn đến mức phải vài chục người khiêng cũng được xe tải loại lớn đưa về nhà ông.

Trao đổi với chúng tôi, ông chủ tịch huyện có vẻ khá tự hào khi căn nhà này được ông thuê thợ từ tận miền Trung vào chế tác, ròng rã suốt 3 năm mới xong. Căn nhà mọc lên, trở thành dinh cơ lớn nhất huyện nghèo ấy và cũng được coi là căn nhà gỗ lớn nhất Tây Nguyên.

Tôi ở Long An, mỗi khi có khách về tôi thường hay dẫn họ đi tham quan di tích lịch sử cấp quốc gia Nhà trăm cột – niềm tự hào về kiến trúc của người dân Long An. Căn nhà này của một đại gia siêu giàu thời phong kiến, khi mà gỗ rừng còn nhiều vô kể. Thế nhưng, khi tham quan căn nhà của ông Chủ tịch huyện nghèo, tôi thấy Nhà trăm cột chỉ là “con muỗi” so với dinh cơ này.

Tôi nghĩ, lâm tặc có lẽ sẽ chạnh lòng khi thấy những gì quý nhất của rừng nằm ngạo nghễ ở nhà cán bộ… chống lâm tặc.

Ở thành phố Buôn Ma Thuột, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là nhà của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, những món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá.

Những hình ảnh nhà gỗ xa hoa, chúng tôi sẽ lần lượt hầu bạn đọc trên báo Dân Việt.

Hữu Danh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s