Mai Tú Ân – Làm thế nào để tẩy chay thành công Taxi Mai Linh

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/mai-tu-lam-nao-e-tay-chay-thanh-cong.html

Mỗi người cùng người thân của mình hãy chấm dứt ngay việc đi xe Mai Linh trên toàn cõi Việt Nam. Loại bỏ các số điện thoại của ML. Mở rộng việc kêu gọi tẩy chay đến khắp các mạng. Lập các trang web Tẩy Chay Mai Linh. Sáng tác thơ, bài hát về đề tài nói trên. Các tài xế ML hãy rời bỏ ML. Các tài xế công ty taxi khác hãy để khẩu hiệu, hoặc logo :”Không Phải Mai Linh” để thiên hạ biết.

A4.jpg
Cộng đồng mạng xã hội có những sức mạnh tiềm ẩn vô cùng lớn lao và mạnh mẽ để có thể lật nhào tất cả, nếu nó đoàn kết được lại với nhau cho một mục đích chung. Nhưng đáng tiếc là vì có nhiều lý do khác nhau mà sức mạnh ấy chưa được phát huy hoàn toàn. Chúng ta cần tập dượt và rèn luyện khả năng ấy cho thật tốt, và không gì tốt hơn bằng cách cùng nhau thực hiện việc ấy cho đến tận cùng. Continue reading

Cha Anton Đặng Hữu Nam đã nhận được rất nhiều lời đe doạ và chửi bới. Nhưng còn gấp nhiều lần người gửi tin động viên cả trong và ngoài nước và bày tỏ lòng thán phục sự can trường của cha Nam


Cha Anton Đặng Hữu Nam đã nhận được rất nhiều lời đe doạ và chửi bới. Nhưng còn gấp nhiều lần người gửi tin động viên cả trong và ngoài nước và bày tỏ lòng thán phục sự can trường của cha Nam

Thanh Niên Công Giáo
26 minutes ago

Continue reading

Hồi ký Nguyễn Văn Đông

http://baomai.blogspot.com/2016/10/hoi-ky-nguyen-van-ong.html

Vào năm 1956, đơn vị tôi đóng quân ở Chiến khu Đồng Tháp Mười, được xem là mặt trận tiền tiêu nóng bỏng vào thời bấy giờ. Khi ấy, tôi mang cấp bực Trung úy, mới 24 tuổi đời, còn bạch diện thư sinh. Tuy hồn vẫn còn xanh nhưng tâm tình đã nung trong lửa chín ở quân trường. Chính tại Đồng Tháp Mười, vùng đất địa linh nhân kiệt, đã gợi hứng cho tôi sáng tác những bản hùng ca như Súng Đàn, Vui Ra Đi, một thuở được hát vang trong Chiến dịch Thoại Ngọc Hầu. Rồi tiếp sau đó là các bản nhạc Phiên Gác Đêm Xuân, Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ được ra đời cũng tại vùng đất thiêng này. Khi đi vào vùng hỏa tuyến, là chàng trai trẻ độc thân, với một mối tình nho nhỏ thời học sinh mang theo trong ba-lô, tôi bước nhẹ tênh vào cuộc chiến đầu đời.

image Continue reading

CSVN là tay sai của Trung Cộng trong cuộc chiến mậu dịch

http://baomai.blogspot.com/2016/10/csvn-la-tay-sai-cua-trung-cong-trong.html

https://www.youtube.com/watch?v=NOtFkeTeQ2w

Wall Street Journal, một tờ báo hàng đầu về kinh tế và chính trị của Hoa Kỳ, vừa mới đăng một phóng sự điều tra về việc một công ty sản xuất nhôm của Trung Cộng chở nhôm từ Trung Cộng đến Mexico, rồi từ Mexico bán vào thị trường Mỹ. Đây là hành động không chỉ nhằm tránh bị áp đặt thuế xả rác vào Hoa Kỳ, mà còn lợi dụng việc miễn thuế qua hiệp ước mậu dịch tự do NAFTA được ký kết giữa Hoa Kỳ, Mexico và Canada.

Continue reading

13 luật sư kiến nghị ‘phá bỏ ngay những thủy điện gây hại’

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-37654601

lũ lụtImage copyrightAFPImage captionLũ lụt ở huyện Hương Khê, Hà Tĩnh

Một luật sư Hà Nội bình luận với BBC sau khi gửi kiến nghị đến bốn lãnh đạo Việt Nam yêu cầu phá bỏ ngay những đập thủy điện gây nguy hại cho người dân. Continue reading

Chia cắt, ngăn cản giáo dân khiếu kiện Formosa

http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/divide-discourage-the-parishioners-claims-formosa-10172016233226.html

Tập trung tại nhà thờ Phú YênTập trung tại nhà thờ Phú YênRFA

Đúng như thông cáo báo chí của linh mục Đặng Hữu Nam đưa ra vào ngày hôm qua, một ngàn giáo dân giáo xứ Phú Yên đã tập trung vào sáng sớm hôm nay ngày 18 tháng 10 năm 2016 tại nhà thờ Phú Yên để bắt đầu cuộc hành trình hơn hai trăm cây số tới Tòa án Kỳ Anh, tiếp tục nộp đơn khởi kiện Formosa sau khi 506 gia đình bị tòa Kỳ Anh bác đơn khởi kiện. Continue reading

VIỆT NAM Một Thời Chinh Chiến – Loạn Ly: Trận lụt miền Trung 1964 với lời kêu gọi của cố TT Trần Văn Hương


VIỆT NAM Một Thời Chinh Chiến – Loạn Ly: Trận lụt miền Trung 1964 với lời kêu gọi của cố TT Trần Văn Hương

Phim xưa Trận lụt miền Trung 1964 với lời kêu gọi của cố TT Trần Văn Hương (Trong clip này có đề cập chung với Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu )

Continue reading

Lòng tin

https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/18/10-484-long-tin/

Posted by adminbasam on 18/10/2016

FB Nguyễn Kim

18-10-2016

h1Chưa bao giờ ở Việt Nam thời cộng sản lại có một cá nhân đứng ra kêu gọi từ thiện mà chỉ trong một ngày đã huy động được 8 tỉ VNĐ (khoảng gần 400k USD). Anh ta huy động một mình, không ai PR giúp. Không phải cho người (tổ dân phố) vào từng gia đình chai mặt để nhặt những đồng lẻ như chính quyền vẫn thường làm. Điều đó cho thấy người Việt không vô cảm như ta nghĩ. Continue reading

Người Buôn Gió – Chính quyền cố ý gây ra lũ lụt miền Trung để xóa nợ vụ Formosa

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/nguoi-buon-gio-chinh-quyen-co-y-gay-ra.html

Khi cơn lũ và cơn bão qua đi, hoạt động cứu trợ tấp nập dồn dập một cách hình thức cho những nạn nhân bão lũ. Khi đó những lá đơn khiếu nại đòi bồi thường Formosa sẽ bị gác lại với lý do ưu tiên cho khắc phục, xử lý bão lụt. Một kiểu ăn cắp, phá hoại xong lợi dụng thời tiết để đốt nhà phi tang. Có lẽ vì thế nên các lãnh đạo cộng sản VN cấp cao bình thản trong cơn lũ này, vì họ đã tính trước mọi đường.

l%25E1%25BB%25A5t%2Bmi%25E1%25BB%2581n%2BTrung.jpg

Continue reading

“Ta tự đánh vào ta” thì khác ‘mẹ nó’ tư tưởng bác Hồ rồi thưa Tổng Bí Thư

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/ta-tu-anh-vao-ta-thi-khac-me-no-tu.html

Cụ Hồ luôn coi tham ô, lãng phí, quan liêu, có thể gọi chung là tham nhũng là “kẻ địch”, “kẻ thù”, là “giặc” chứ tuyệt nhiên không có câu nào cụ nói đó là “ta” cả. Thế thì với phát biểu mới nhất của đồng chí Tổng bí thư rằng chống tham nhũng là “ta tự đánh vào ta” thì đó là một tư tưởng khác xa với tư tưởng Hồ Chí Minh.

20161017111250-anh0.jpg
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri Hà Nội.

Continue reading

Nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng chính thức bị xem xét trách nhiệm

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/nguyen-bo-truong-vu-huy-hoang-chinh.html

UBKT Trung ương bắt đầu làm việc tại Bộ Công Thương để làm rõ một số vấn đề về quá trình bổ nhiệm nhân sự.

Cụ thể, trong 60 ngày làm việc, trọng tâm sẽ không chỉ dừng lại ở các trường hợp bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang; ông Vũ Quang Hải (con trai ông Vũ Huy Hoàng), thành viên Hội đồng quản trị kiêm Phó tổng giám đốc Tổng công ty cổ phần Rượu bia và nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) mà còn bao gồm cả việc bổ nhiệm một số nhân sự quan trọng tại các doanh nghiệp trực thuộc Bộ. Continue reading

CXN _101816_11 712_ Trọng Lú nói rất đúng, CXN không thể nào đồng ý hơn nữa (I could not agree more, HĐ, VĐT, TXT, DLT, TĐQ, Bình ruồi): Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói về chống tham nhũng


Châu Xuân Nguyễn

xxxxxxx

TL nói câu này rất đúng. Trích bài báo ngày 17.10.2016 :”“Đây là vấn đề lớn, đặt ra từ lâu, nay lại tiếp tục lưu ý, nói phải đi đôi với làm”.“Chúng tôi tha thiết muốn làm hiệu quả, vì nói mà không làm là mất uy tín, không của cá nhân ai mà của Đảng, Nhà nước. Nhưng thực tế vô cùng khó khăn.”“(HT bài báo) Continue reading

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói về chống tham nhũng

  • 17 tháng 10 2016

Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tại cuộc tiếp xúc cử triTổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tại cuộc tiếp xúc cử tri Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam một lần nữa nhắc đến các khó khăn thách thức trong quá trình đấu tranh chống tham nhũng ở nước này.
Ông Nguyễn Phú Trọng gọi đây là cuộc chiến "chống giặc nội xâm".
Sáng thứ Hai 17/10 ông Nguyễn Phú Trọng đã có cuộc tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình trước kỳ họp thứ hai của Quốc hội Việt Nam khóa XIV.
Báo VietnamNet tường thuật, ông tổng bí thư thừa nhận: "Đây là vấn đề lớn, đặt ra từ lâu, nay lại tiếp tục lưu ý, nói phải đi đôi với làm".
"Chúng tôi tha thiết muốn làm hiệu quả, vì nói mà không làm là mất uy tín, không của cá nhân ai mà của Đảng, Nhà nước. Nhưng thực tế vô cùng khó khăn."
Ông Nguyễn Phú Trọng nêu nhận xét: "Chống ngoại xâm đã khó, chống nội xâm còn khó hơn vì là ta đánh vào ta".
Theo ông, thực tế là trong giới quan chức, không ai dám nhận kỷ luật, mà hình thức xử lý nói chung chỉ là "kiểm điểm nghiêm túc rồi thôi".

Ta phải kiên quyết, kiên trì, làm đi làm lại như đánh răng rửa mặt hàng ngày, bình tĩnh và thông cảm với cái chung.TBT Nguyễn Phú Trọng

"Thực tế cuộc sống là thế nên chống tham nhũng chưa được như mong muốn."
Ông khuyến cáo: "Ta phải kiên quyết, kiên trì, làm đi làm lại như đánh răng rửa mặt hàng ngày, bình tĩnh và thông cảm với cái chung".
"Mỗi người tự xem mình có suy thoái không, có thích khen sợ chê không, có tham ô, có ham chức quyền không?"
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tái khẳng định vai trò của Đảng CSVN trong quá trình đấu tranh chống tham nhũng, rằng "Đảng phát lệnh là cả bộ máy phải chuyển động, những người đầu ngành phải chỉ đạo bộ máy của mình, thường xuyên có tổng kết, sơ kết".

‘Liệu có phá hoại không?’

Trong cuộc tiếp xúc cử tri ông Nguyễn Phú Trọng cũng đề cập tới vấn đề môi trường là chủ đề được nhiều cử tri quan tâm.
Ông nói nguyên nhân chính là do "các địa phương nghèo sốt ruột".
"Trước đây nhiều địa phương nghèo sốt ruột nên ào ạt phê duyệt, ‘chạy’ dự án nước ngoài, mà toàn dự án lớn, hoành tráng, nhiều tiền… Nhưng cán bộ lại thiếu chuẩn bị, chưa tính toán đầy đủ vấn đề môi trường."
Ông được VietnamNet dẫn lời nói: "Không chỉ Formosa đâu, còn các dự án giấy, chế biến thực phẩm…, đều ô nhiễm".
Về vụ cá chết hàng loạt hồi đầu tháng ở Hồ Tây, ông Trọng nói: "Hồ Tây có Formosa đâu mà cá chết hàng loạt, phải xem liệu có sự phá hoại không?"
Cho tới nay đã hai tuần, vẫn chưa có kết luận chính thức về nguyên nhân dẫn đến cái chết hàng loạt của cá ở Hồ Tây, khiến giới chức phải thu gom, tiêu hủy tới 200 tấn cá.

__._,_.___

Tường thuật hơn 1000 ngư dân huyện Quỳnh Lưu gửi đơn khiếu nại

https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/18/10-481-tuong-thuat-hon-1000-ngu-dan-huyen-quynh-luu-gui-don-khieu-nai/

Posted by adminbasam on 18/10/2016

TMCNN

18-10-2016

10 giờ 45: Giới chức huy động khá đông cảnh sát giao thông đứng tại cung đường Nguyễn Du, Tp.Vinh, chặn đoàn xe, không cho giao thông.

h1 Continue reading

Thuỷ điện VN là loài ác quỷ sát hại dân lành!

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/thuy-ien-vn-la-loai-ac-quy-sat-hai-dan.html

Ai cho phép những tên tư sản đỏ chiếm rừng làm thủy điện, phá phách hàng ngàn hecta rừng để tạo hồ, xây đập giữ nước, hủy hoại môi trường, gây nguy hại cho đời sống người dân mà không hề bị luật pháp quy trách nhiệm? Có phải chính bọn CS ăn cướp tụi bay, sau khi cướp được nước, cướp chính quyền rồi kéo bè kéo lũ mà hoành hành phá nát đất nước, tận thu lợi nhuận trên xương máu của dân lành?

A4.jpg

Continue reading

Ông Trọng, ông còn lú cho đến bao giờ?

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/ong-trong-ong-con-lu-cho-en-bao-gio.html

Thử hỏi có ai tự đánh mình bao giờ không? Đó chỉ là sự lập lại trò bịp bợm mà người cộng sản đã áp dụng từ thời cải cách ruộng đất mà Hồ Chí Minh đã giả khóc trước quốc dân để xoa dịu sự phẫn nộ của quần chúng. Trò hề vừa dở vừa lố bịch họ cứ đem ra gạt dân mình hoài.

TBT%2BTr%25E1%25BB%258Dng%2Bgi%25C3%25A0u.jpg

Continue reading

Huy Đức tiếp tục nã đạn vào Đinh La Thăng, bí thư thành ủy Tp. HCM đối mặt với nguy c ơ bị truy tố?

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/videohuy-uc-tiep-tuc-na-vao-inh-la.html

Huy Đức – Xét cả về tính chất vi phạm pháp luật và quy mô tổn thất, Tập đoàn Dầu khí thời Đinh La Thăng không khác gì một Vinashin. Sở dĩ PVN không đắm ngay như Vinashin là nhờ PVN không phải vay ngân hàng. Ngoài khoản PVN được “vay” 500 triệu USD từ tiền bán dầu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn cho phép PVN “tạm giữ” những khoản tiền khổng lồ mà Tập đoàn này lẽ ra phải nộp vào ngân sách. Nguồn tài nguyên trong lòng biển của quốc gia mà tập đoàn Dầu khí được giao khai thác đã bị Đinh La Thăng đổ trăm nghìn tỷ xuống biển, xuống sông.

Thumb-Dinhlathang.jpg Continue reading

Hé lộ thêm một số chi tiết về Hồ Chí Minh và Ngục Trung Nhật Ký

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/he-lo-them-mot-so-chi-tiet-ve-ho-chi.html

Hé lộ thêm một số chi tiết về Hồ Chí Minh và Ngục Trung Nhật Ký

Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh lên tiếng về việc hồi ký của ông bị đưa lên mạng.

"Tôi là người hoạt động trong lãnh vực văn hoá nghệ thuật và tôi đã từng chứng kiến nhiều cuộc tranh luận tư tưởng trong văn học, suốt trong mấy chục năm. Tôi cũng trực tiếp tiếp xúc với hàng loạt nhà văn, vì thế cũng biết nhiều chuyện. Những tư liệu ấy có thể phản ánh được nhiều phương diện của nền văn học Việt Nam hiện đại." (Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh)

Chương VII: Hồ Chí Minh

Bìa Ngục Trung Nhật Ký

Tôi được tận mắt thấy Hồ Chí Minh hai lần.

Lần thứ nhất ngay sau Cách mạng tháng Tám. Sau cuộc khởi nghĩa tháng tám 1945, bố tôi đưa cả gia đình từ Thái Bình về Thị xã Bắc Ninh. Tôi tiếp tục học cấp II ở trường Hàn Thuyên.

Một hôm được tin Hồ Chủ Tịch về Bắc Ninh. Tôi và mấy bạn học được nhà trường cử đi đón. Mỗi đứa được phát một lá cờ nhỏ bằng giấy, hễ Hồ Chủ Tịch đến thì vẫy cờ và hô khẩu hiệu chào mừng.

Chúng tôi đứng xếp hàng trước cửa phòng thông tin thị xã, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh tới.

Đợi một lúc thì có một chiếc xe ôtô con đỗ ngay mép đường, trước cửa phòng thông tin. Tôi thấy có hai anh cảnh vệ vọt ra trước, cầm lăm lăm tiểu liên, nhẩy lên đứng trên hai cái trụ của bức tường hoa thấp trước phòng thông tin. Hai anh lia mũi súng sang trái, sang phải, vẻ mặt căng thẳng.

Hồ Chí Minh bước ra sau. Quần áo kaki. Giầy vải. Cầm batoong. Người gầy, đen. Râu tóc cũng đen. Ông đứng lại ngay sát chúng tôi, nhưng không để ý gì đến bọn trẻ con này cả, tuy chúng tôi ra sức phất cờ và hô "Hồ chủ tịch muôn năm!"

Đứng lại một lát, liếc nhìn chung quanh một chút, mặt đầy cảnh giác, rồi ông đi rất nhanh vào phòng thông tin. Lưng rất thẳng, gầy nhưng cứng cáp, cử chỉ lanh lẹn – ấn tượng của tôi về Hồ Chí Minh là như thế.

Hồi đó, ở Bắc Ninh, Việt Nam Quốc dân đảng hoạt động khá mạnh. Đã có những cuộc đụng độ vũ trang giữa lính quốc dân đảng và Vệ quốc đoàn ở Thị Cầu. Chắc vì thế nên Ông Hồ và các vệ sĩ của ông rất cảnh giác.

Lần thứ hai tôi được thấy Hồ Chủ Tịch là vào khoảng 1961, 1962 gì đó, hồi tôi công tác ở trường Đại học Sư phạm Vinh.

Ông Hồ vào Vinh. Người ta tổ chức cho Ông gặp đồng bào ở một cái sân vận động của thị xã.

Họ dựng một cái kỳ đài bằng tre – có vẻ thô sơ thôi. Ông Hồ đứng trên đó với một số cán bộ Tỉnh. Lúc hô khẩu hiệu, ông cùng vung tay hô như mọi người:

Đảng lao động Việt Nam Muôn năm!

– Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà muôn năm!

Ông Hồ vung tay rất cao.

Nhưng đến khẩu hiệu thứ ba:

Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

Ông Hồ cũng vung tay lên, nhưng chợt nhận ra họ hoan hô mình, vội rụt tay xuống.

Tôi theo dõi không bỏ sót một cử chỉ nào của ông cụ hôm ấy.

Ông Hồ bắt đầu nói chuyện với đồng bào.

Hồ Chí Minh không hề tỏ ra là người hùng biện. Nói chậm, ngắn, không lưu loát. Có chỗ lỡ miệng nói hớ, vội lảng sang ý khác. Tôi nhớ ông đang nói dở một câu tục ngữ: "Thanh cậy thế, Nghệ cậy…" thì vội ngừng lại và lảng sang ý khác. Có lẽ ông không muốn làm mất lòng người Nghệ Tĩnh chăng, vả lại "cậy thần" là thần nào, thần Hồ Chí Minh à? Tôi chắc ông nghĩ thế nên không nói tiếp câu ấy nữa.

Năm 1969, tôi chuyển ra công tác tại trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Các anh Huỳnh Lý, Nguyễn Trác, Hoàng Dung thay nhau làm tổ trưởng tổ Văn học Việt Nam hiện đại. Các anh đều rất quan tâm đến việc nghiên cứu thơ văn Hồ Chí Minh nên thường tổ chức cho chúng tôi gặp những người hiểu biết về Hồ Chí Minh như Hoàng Văn Hoan, Lê Quảng Ba, hoạ sĩ Diệp Minh Châu, Vũ Kỳ. Nhờ gặp các vị này, tôi được biết nhiều chuyện cụ thể về Ông Hồ, trước hết là chung quanh sự kiện Ông Hồ bị bắt ở Quảng Tây, Trung Quốc và viết Nhật kí trong tù.

Ông Hồ về PắcBó đầu năm 1941 ngày 28 – 01, tháng 8 – 1942 ông trở lại Trung Quốc để vận động các cơ sở cách mạng bên ấy ủng hộ Việt Minh và mua vũ khí về cho Việt Minh.

Ông Lê Quảng Ba cùng đi với Ông Hồ. Đến một địa điểm nào đó thuộc Quảng Tây thì gặp núi lở, một tảng đá văng vào chân Lê Quảng Ba. Ba bị đau, cố đi một cách khó khăn. Để động viên người đồng hành với mình, Ông Hồ vừa đi vừa kể Chinh phụ ngâm. Vừa kể vừa giảng. Té ra xa nước ba muơi năm, Hồ Chí Minh vẫn thuộc lòng Chinh phụ ngâm.

Nhưng Lê Quảng Ba càng đi càng đau. Đến Tĩnh Tây thì phải nghỉ lại tại một cơ sở cách mạng. Hôm sau, Ông Hồ tiếp tục lên đường. Cùng đi với ông có một thanh niên Trung Quốc tên là Dương Đào – tất nhiên cũng là một cơ sở cách mạng. Đến xã Túc Vinh, huyện Đức Bảo, tỉnh Quảng Tây thì bị bọn Hương cảnh Trung Quốc bắt (ngày 27 – 8 – 1942).

Không phải Ông Hồ không có giấy tờ hợp lệ. Hồ Chí Minh không thể sơ xuất như thế được. Hồ Chí Minh bị bắt vì khám trong người, cảnh sát Tầu phát hiện có rất nhiều đôla. Nghe nói hồi ở PắcBó, có người đã thấy ông phơi đôla cho khỏi ẩm mốc. Bây giờ qua Trung Quốc, ông đem đôla đi để mua vũ khí cho Việt Minh.

Nhưng cảnh sát Tầu cho là Hán gian, là gián điệp của Nhật lúc bấy giờ đang đánh Trung Quốc. Chỉ có gián điệp mới có đôla thôi chứ, người dân Trung Quốc bình thường làm gì có lắm ngoại tệ thế! Điều này tác giả Nhật kí trong tù cũng đã nói rõ trong thơ của mình:

Gs Nguyễn Đăng Mạnh
Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh

Ta người ngay thẳng, lòng trong trắng
Lại bị tình nghi là Hán gian

(Đường đời hiểm trở)

Hôm nay xiềng sắt thay dây trói,
Mỗi bước leng keng tiếng ngọc rung;
Tuy bị tình nghi là gián điệp,
Mà như khanh tướng vẻ ung dung.

(Đi Nam Ninh)

Các vị lãnh đạo Đảng lúc bấy giờ ở Cao Bằng như Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Quốc Việt… nghe tin cụ Hồ bị bắt, hoảng quá, cho người sang Tầu dò hỏi xem nó giam ở đâu, nhưng không tìm được. Qua mấy tháng bặt tin tức, các vị bèn quyết định lật bài ngửa: điện cho Mạc Tư Khoa và cho Tưởng Giới Thạch nói rõ đó là Nguyễn ái Quốc, thủ lĩnh Việt Minh, đề nghị thả ra.

Biết không phải là Hán gian, các nhà chức trách Trung Hoa bèn chuyển Hồ Chí Minh sang chế độ nhà tù khác. Trong Nhật kí trong tù, bài Bốn tháng rồi có thể coi là bản tổng kết giai đoạn đầu của thời gian 14 tháng ở tù vô cũng cực khổ của Ông Hồ – "Sống khác loài người vừa bốn tháng, Tiều tuỵ còn hơn mười năm trời"

Chuyển sang chế độ nhà tù mới, Ông Hồ được tắm rửa, ăn uống khá hơn, thỉnh thoảng được đi dạo quanh nhà lao, đặc biệt được cung cấp rất nhiều sách báo. Tưởng Giới Thạch còn tặng ông một cuốn sách của mình. Điều này ông Trần Dân Tiên đã có nói nhưng không giải thích lý do vì sao. Điều đáng chú ý là, Nhật kí trong tù có tất cả 133 bài tuyệt cú thì bài Bốn tháng rồi là bài thứ 103. Nghĩa là 10 tháng sau, tác giả chỉ làm thêm ba chục bài nữa thôi. Vì sao vậy? Vì Hồ Chí Minh chỉ làm văn chương khi tuyệt đối không có điều kiện làm chính trị, làm cách mạng. Mười tháng sau này, có điều kiện chuẩn bị cho cách mạng, lập tức ông dồn sức vào đấy: đọc sách báo, dịch tác phẩm "Tam dân chủ nghĩa" của Tôn Trung Sơn, đọc sách của Tưởng Giới Thạch tặng (Cuốn "Trung Quốc đích mệnh vận")…

Nguyên bản Nhật kí trong tù đâu chỉ có thơ. ở cuối tập Nhật kí còn có tới 20 trang ghi kín tin tức thời sự lấy từ các báo chí được cung cấp gọi là Độc báo lan, và những thu hoạch từ các sách đã đọc gọi là Độc thư lan

Mới biết, viết bài Mở đầu (Khai quyển) Nhật kí trong tù, Hồ Chí Minh đã nói thật lòng mình:

Ngâm thơ ta vốn không ham,
Nhưng vì trong ngục biết làm chi đây;
Ngày dài ngâm ngợi cho khuây,
Vừa ngâm vừa đợi đến ngày tự do.

Hồ Chí Minh được bọn Tầu Tưởng thả về nước không phải ngẫu nhiên, chắc ông phải khôn khéo thương lượng với chúng và với cánh Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam như thế nào đó, nó mới thả cho về nước.

Hôm tiễn cụ Hồ về nước, Hầu Chí Minh (Trong Nhật kí trong tù ông Hồ gọi là Hầu chủ nhiệm (Chủ nhiệm cục chính trị đệ tứ chiến khu)) cùng với Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam có tổ chức một cuộc liên hoan hẳn hoi (tháng 12 – 1943). Trong liên hoan, họ có thử tài nhau bằng thách đối.

Nguyễn Hải Thần đưa ra một vế đối khá hóc hiểm:

"Hầu Chí Minh, Hồ Chí Minh, lưỡng vị đồng chí, chí giai minh"

Ông Hồ xin đối:

"Nhĩ cách mệnh, ngã cách mệnh, đại gia cách mệnh, mệnh tất cách"

Mọi người tán thưởng. Hầu Chí Minh ca ngợi: "Đối hay lắm!". Còn Nguyễn Hải Thần thì cung kính nói: "Hồ Tiên Sinh tài trí mẫn tiệp, bội phục, bội phục!"

Trong cuộc liên hoan, ông Hồ còn góp vui một tiết mục rất đặc biệt: nhảy điệu Nga – la – tư. Một điệu vũ dân gian rất khoẻ của Nga.

Trong Nhật kí trong tù và hồi kí Vừa đi đường vừa kể chuyện, ông Hồ có nói, khi mới ra tù "chân mềm như bún", đi không được, phải tập leo núi rất khó nhọc, phải bò, phải lết mãi mới đi được. Vậy sao lại có thể nhẩy điệu Nga – la – tư?

Suy ra ta có thể hiểu như thế này: từ khi biết ông Hồ là ông Hồ, không phải Hán gian, nhà chức trách Trung Quốc cho ông được hưởng chế độ quản thúc. Nghĩa là chỉ không được ra khỏi vùng quản thúc thôi, còn thì có thể ra ngoài nhà tù để leo núi, tập đi, tập luyện mắt (Cho nên mới có chuyện, ở Liễu Châu, ông Hồ đi tắm sông, gặp tướng Tàu Trương Phát Khuê). Khoảng giữa tháng 9 – 1943, sau một thời gian tập luyện, cuối cùng ông Hồ chẳng những đi vững mà còn trèo được núi. Lần đầu tiên lên đỉnh núi, Ông cao hứng làm một bài thơ chữ Hán:

Vân ủng trùng sơn sơn ủng vân
Giang tâm như kính tịnh vô trần
Bồi hồi độc bộ Tây phong lĩnh,
Nam vọng trùng dương ức cố nhân

(Vừa đi đường vừa kể chuyện)

Bài thơ này cụ Hồ đã bí mật gửi về cho các đồng chí của mình ở Cao Bằng (Viết lên mép trắng của một tờ Quảng Tây nhật báo). Võ Nguyên Giáp, trong tập hồi kí Những chặng đường lịch sửcho biết: "Bữa ấy, tôi về cơ quan hội báo tình hình thì thấy anh Đông, anh Vũ Anh và anh Lã đang xem xét quanh một tờ báo. Các anh chuyển tờ báo và hỏi tíu tít:

– Anh xem có đúng là chữ của Bác không?

Đó là một tờ báo ở Trung Quốc mới gửi về, trên mép trắng có mấy hàng chữ Hán viết tay. Tôi nhận ra ngay đúng là chữ Bác, Bác viết: "Chúc chư huynh ở nhà mạnh khoẻ và cố gắng công tác. ở bên này bình yên"

Phía dưới lại có một bài thơ".

Như thế bài thơ này đã được làm từ khá lâu (9 – 1943) trước cuộc liên hoan tiễn chân nói trên 3 tháng (12 – 1943)

Sau này, Tô Hoài còn cho biết, trong buổi liên hoan tiễn cụ Hồ về nước hôm ấy còn có mặt nhà thơ Quang Dũng nữa. Lúc này Quang Dũng đang đi theo Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần.

Về tập Nhật kí trong tù, có người nói, ông Hồ đánh mất ngay sau khi ra khỏi tù. Thực ra không phải.

Ngày 16 – 9 – 1943, ông Hồ được trả lại tự do, cuốn Nhật kí trong tù vẫn được ông giữ cẩn thận.

Ngày 14 – 9 – 1955, ông đưa tác phẩm này cho ông Nguyễn Việt, trưởng ban tổ chức triển lãm cải cách ruộng đất tại phố Bích Câu: "Tôi có quyển sổ tay cách đây mười mấy năm còn giữ được đến bây giờ, các cô, các chú xem có triển lãm được thì dùng". Nguyễn Việt đưa vào triển lãm, bầy ở phòng "Ngọn đuốc soi đường của Đảng Cộng sản Đông Dương"

Nhật kí trong tù hiện được lưu giữ ở Bảo tàng cách mạng Việt Nam.

Vào năm 1970, 1971 gì đó, anh Huỳnh Lý được biết hoạ sĩ Diệp Minh Châu từng sống với Hồ Chủ Tịch sáu tháng ở Việt Bắc thời kháng chiến chống Pháp, nên tổ chức cho chúng tôi gặp hoạ sĩ ở nhà riêng.

Hai vợ chồng cùng là hoạ sĩ và điêu khắc. Nhà cửa hết sức bề bộn, có thể nói là tanh bành. Đất sét, thạch cao vung vãi. Nước đổ lênh láng trên nền nhà. Khắp nơi lăn lóc những đầu người: đầu Nguyên Hồng, đầu Nguyễn Tuân… bằng đất sét.

Cách trò chuyện của Diệp Minh Châu cũng vậy. Chuyện nọ sọ chuyện kia, có lúc lại tạt ngang giới thiệu tranh của vợ.

ở đây tôi chỉ lọc ra những gì anh nói về Hồ Chí Minh.

Diệp Minh Châu ở với Hồ Chủ Tịch sáu tháng ở chiến khu Việt Bắc trước khi ra nước ngoài học tiếp về hội hoạ, điêu khắc. Hằng ngày, anh cùng ăn với Hồ Chủ Tịch.

Có một bữa, đến giờ ăn rồi mà mãi không thấy ông Hồ ra. Diệp Minh Châu ngồi đợi. Cuối cùng ông cũng ra, nhưng lại châm điếu thuốc hút, nghĩa là chưa ăn ngay. Thấy Châu ngồi đợi, ông bảo: "Chú cứ ăn trước đi". Tất nhiên Châu không dám, vẫn đợi. Một lát, ông Hồ nói thủng thẳng với hoạ sỹ: "Về sau chú làm nghề gì thì làm nhé, đừng làm chủ tịch nước, khổ lắm!"

Diệp Minh Châu không bình luận gì. Tôi cho rằng, Hồ Chí Minh vừa qua một cuộc họp trung ương, chắc có điều gì không thuyết phục nổi các đồng chí của mình: Người ta đang sùng bái Staline, Mao Trạch Đông, không chịu nghe Hồ Chí Minh, chắc thế. (Staline vốn không coi Hồ Chí Minh là cộng sản chân chính. Ông Phạm Văn Đồng có lần nói với anh Hoàng Tuệ (khi hai người cùng công tác ở Liên Xô): Năm 1950, Staline triệu Hồ Chí Minh sang gặp. Ông ta không gọi Hồ Chí Minh là đồng chí (tavarich).

ở rừng Việt Bắc vào những đêm trăng đẹp, ông Hồ thường rủ Diệp Minh Châu ra suối câu cá. Vừa câu vừa trò chuyện. Có lần ông nói về Nhật kí trong tù: "Hồi ấy bị giam trong tù buồn quá, phải nghĩ ra cách gì để giải trí. Có ba cách: một là nằm ngửa đếm ngói trên mái nhà, đếm hết lại phân loại ngói lành, ngói vỡ. Hai là săn rệp ở những khe ván sàn xà lim. Ba là làm thơ". Thì ra đối với ông Hồ, làm thơ cũng chỉ là một trò giải trí như đếm ngói và săn rệp vậy thôi. Thảo nào có ai hỏi ông về Nhật kí trong tù như một tập thơ, ông đều từ chối không trả lời, vì coi đó chẳng phải thơ phú gì và bản thân ông cũng không phải nhà thơ. Chẳng qua ở tù buồn quá, không biết làm gì, thì ghép vần chơi, thế thôi. (Trong Vừa đi đường vừa kể chuyện, ông đã nói như thế).

Năm 1965, Mỹ cho không quân ra đánh phá miền Bắc. Cầu Hàm Rồng, Thanh Hoá, là một trọng điểm oanh tạc của chúng. Anh chị em dân quân Nam Ngạn, Hàm Rồng phối hợp cùng với pháo binh tải đạn và bắn máy bay giặc. Nổi lên có hai nữ dân quân được tuyên dương công trạng xuất sắc: Ngô Thị Tuyển và Nguyễn Thị Hằng.

Năm ấy, tôi phụ trách một đoàn sinh viên Đại học Sư phạm Vinh ra thực tập ở trường Lam Sơn, Thanh Hoá, sơ tán ở ngoại ô thị xã. Tôi đưa mấy sinh viên văn ra gặp Nguyễn Thị Hằng ở nhà riêng. Hằng là một cô gái quê mà rất trắng trẻo, cao ráo. Cô cho xem bức hình chụp mặc quân phục trông rất đẹp đẽ, oai phong. Cô khoe vừa được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Lần đầu tiên ra Hà Nội, đi đâu cũng có một anh cảnh vệ hay công an đưa đi. Hành trình qua rất nhiều chặng. Đến mỗi chặng, anh dẫn đường lại bảo, cô chờ ở đây, người khác sẽ đưa đi tiếp. Chặng cuối cùng, anh dẫn đường nói, cô ngồi đây, Bác xuống bây giờ. Một lát ông Hồ tới. Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: "Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi"

Câu chuyện của Nguyễn Thị Hằng về chủ tịch Hồ Chí Minh hôm đó, tôi nhớ nhất chi tiết này. Chi tiết rất nhỏ nhưng nói rất nhiều về con người Hồ Chí Minh.

Tôi nghĩ đến câu nói của một nhân vật của Dostoievsky trong Anh em nhà Karamadôp: "Tôi càng yêu nhân loại nói chung thì lại càng ít yêu con người nói riêng, tức tách bạch ra từng người riêng rẽ. Những lúc mơ ước, nhiều khi tôi đã có dự định say mê phụng sự nhân loại (…) thế những tôi lại không thể sống chung với bất kì ai trong một căn phòng". Đó là loại người mà Dostoievsky gọi là chỉ có "tình yêu mơ mộng" chứ không có tình yêu thực sự. Ông Hồ một mặt yêu nhân loại rộng lớn, mặt khác, quan tâm rất cụ thể thiết thực đến những con người cụ thể quanh mình.

Anh Trần Việt Phương có kể một câu chuyện khác cũng tương tự về ông Hồ. Trước căn nhà sàn của chủ tịch luôn có một anh bộ đội đứng gác. Thương anh lính trẻ đứng gác lâu chắc đói bụng, ông cụ đem một quả chuối xuống cho anh ta ăn. Anh lính không dám ăn vì như thế là vi phạm luật nhà binh. Ông Hồ nói: Vậy để bác gác cho cháu ăn, không sợ.

Hồ Chí Minh có điều này cũng rất quý: trong cách ứng xử với mọi người, tỏ ra rất lịch sự, nghĩa là rất tôn trọng con người: Hồi kháng chiến chống Pháp, hoạ sĩ Dương Bích Liên được cử đến ở với ông Hồ để vẽ. Sau một thời gian, Tố Hữu đến xem tranh, cho là không đạt (Chắc là Dương Bích Liên thích vẽ Hồ Chí Minh trong sinh hoạt đời thường, không thể hiện được tư thế lãnh tụ chăng?). Tố Hữu quyết định cho Dương Bích Liên thôi việc và mời đi luôn. Khi ông Hồ biết chuyện này thì Dương Bích Liên đã đi rồi. Hồ Chí Minh không bằng lòng với cách đối xử như thế. Ông cho người đuổi theo mời hoạ sĩ trở lại để có lời với anh và đưa tiễn đàng hoàng.

Tôi nghĩ Hồ Chí Minh thực bụng, không hề coi mình là ông thánh, nghĩa là chỉ muốn được là người với những nhu cầu như của mọi người bình thường. Cũng có thể trong tư cách nhà chính trị lại khác. Vì nhu cầu chính trị, có khi Hồ Chí Minh cũng phải "diễn" những điều trái với bản chất của mình. Vì thế tôi nói, thực bụng ông Hồ không thích làm thánh nhân chút nào. Thí dụ, mệt cũng muốn nghỉ. Tố Hữu có lần đi với ông, thấy một khẩu hiệu trên tường: "Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!", ông nói: "Hồ Chí Minh chỉ muốn nằm!" Ông Hồ cũng thích hút thuốc lá. Và chỉ quen hút thuốc lá ngoại, thuốc lá Mỹ. Ông đã bị chi bộ phê bình và bắt hút thuốc nội. Sau thấy ông ho quá, lại cho hút thuốc ngoại như cũ. Anh Hoàng Tuệ kể với tôi chuyện này: hồi kháng chiến chống Pháp, đi công tác ban đêm, tình cờ anh đi cùng với một đoàn người chở thuốc lá ngoại từ vùng tề ra cho cụ Hồ, có bộ đội đi kèm để bảo vệ. Hoạ sĩ Dương Bích Liên, hồi cùng ở với ông Hồ ở Việt Bắc, thấy ông thường hút thuốc lá ngoại, uống rượu Tây và uống sữa tươi (Người ta nuôi một con bò để lấy sữa cho ông).

Theo Trần Đăng Ninh (Tô Hoài kể lại), ông Hồ ở phủ chủ tịch, thỉnh thoảng lại đóng bộ complet, cravate, chống ba toong đi dạo một lúc trong khuôn viên cho đỡ nhớ – hẳn là nhớ sinh hoạt hồi ở Paris.

Hà Huy Giáp cho biết: Một hôm linh mục Phạm Bá Trực gặp ông Hồ, bảo ông là surnature – ông Hồ nói: "Chúng mình là contrenature".

Hà Huy Giáp có một thời gian ở gần Hồ Chủ Tịch. Ông kể chuyện hồi năm 1950, ông mới lấy vợ được một năm thì bị điều ra công tác tại Việt Bắc và ở với Cụ Hồ. Ông hỏi ông Hồ: "Sao Bác không lấy vợ mà chịu được". Ông Hồ nói: "Mình cũng như các chú thôi, từ rốn trở xuống là 18 tuổi. Từ rốn đến cổ là 40 tuổi. Từ cổ đến đầu là 60 tuổi. Kinh nghiệm của dân ta là lao động suốt ngày, mệt thì ngủ luôn. Không có việc gì thì đổ trấu ra xay. Buồn ngủ hãy ngủ. Tỉnh ngủ, dậy liền, đừng có nằm mãi trong chăn. Đừng mặc đồ láng, mềm, mỏng. Nên mặc quần áo vải. Có cán bộ lên công tác ở Việt Bắc, rỗi việc, ngồi tán gẫu. Bác bảo cởi lạt sàn nhà ra, sau đó lại bảo buộc lại. Để khỏi "nhàn cư vi bất thiện".

Các anh Huỳnh Lý, Nguyễn Trác và Hoàng Dung còn tổ chức cho chúng tôi gặp ông Vũ Kỳ, thư kí riêng của cụ Hồ.

Cuộc gặp Vũ Kỳ không giúp tôi biết thêm gì về Hồ Chí Minh. ấn tượng để lại chỉ là hình ảnh của chính Vũ Kỳ. Ông bắt chước tác phong của cụ Hồ từ cách ăn mặc, cách nói năng. Có cái áo Tôn Trung Sơn khoác ngoài không mặc lại vắt lên vai. Đi guốc. Câu đầu tiên ông hỏi chúng tôi: "Các đồng chí có bao nhiêu nữ?"

Anh Nguyễn Khải có lần gặp Vũ Kỳ cũng có nhận xét y như thế: Để râu dài. áo cánh lụa. Đi guốc. Cầm quạt phe phẩy…

Tôi nghĩ bụng, đã là gia nhân thì bao giờ cũng là gia nhân. Gia nhân của người thường hay gia nhân của vua chúa thì cũng thế.

Về chuyện làm thơ của Hồ Chí Minh, tôi vẫn cho rằng, ông Hồ có ý thức sáng tác hai loại: một là loại thơ tuyên truyền thường dùng lối ca vè, cốt minh hoạ đường lối chính trị. Những bài thơ chúc Tết, mừng xuân cũng thuộc loại này. Thơ này không sáng tác theo quy luật nghệ thuật. Hai là loại thơ nghệ thuật diễn đạt tình cảm, cảm xúc thẩm mĩ. Loại này ông cốt làm để giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng, hoặc ở trong nhà tù, khi hoàn toàn không có cách gì để làm việc cho cách mạng.

Nhiều thằng ngu hoặc cố tình không hiểu đã phê phán tôi về sự phân biệt này: Thơ Bác Hồ, thơ nào chả là thơ nghệ thuật và thơ Bác là thơ cách mạng sao lại bảo là để giải trí.

Tôi cho rằng chính cụ Hồ có ý thức phân biệt như vậy.

Người ta thường kể chuyện này để ca ngợi đức tính giản dị, khiêm tốn của cụ Hồ: khi làm những bài thơ tuyên truyền, cụ Hồ thường chuyển cho nhiều người xem, kể cả chú liên lạc, để nhờ góp ý sửa chữa cho thật dễ hiểu, dễ nhớ đối với mọi người. Thế là thơ tuyên truyền chứ còn gì nữa. Tuyên truyền thì cốt nhất là mọi người đều dễ hiểu, dễ nhớ, thế thôi. Nghệ thuật gì mà lại góp ý tập thể như thế!

Trước kia, hàng năm, vào dịp 19/5, tôi thường được nhiều nơi mời đi nói chuyện về thơ Hồ Chủ Tịch. Thường có chị Trần Thị Tuyết cùng đi để ngâm thơ minh hoạ. Chị Tuyết cho biết, khi Hồ Chủ Tịch còn sống, vào dịp cuối năm, chị thường được gọi đến để ngâm thơ chúc Tết của Chủ tịch và phát luôn trên đài. Tới dự có cụ Hồ và mấy ông trong Bộ Chính trị. Khi ngâm thơ chúc Tết, chị để ý thấy ông Hồ có vẻ không quan tâm lắm. Ngâm xong ông thường bảo chị chuyển ngay sang ngâm Kiều. Tôi hỏi, thường chị ngâm đoạn Kiều nào. Chị nói, thường Bác bảo ngâm đoạn Kiều ở lầu Ngưng Bích. Đây là đoạn Kiều nhớ nhà, nhớ người yêu, nhớ quê. Một đoạn thơ buồn.

* *
*

Chung quanh Hồ Chí Minh, đến nay vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn không biết đến bao giờ mới được làm sáng tỏ.

– Chẳng hạn, chuyện vợ con thế nào? Trung Quốc đã công bố Hồ Chí Minh kết hôn với Tăng Tuyết Minh. Rồi chuyện cô Hà Thị Xuân người dân tộc Tày và các con (Trung và Trinh gì đó). Ông Trần Độ cho biết, vì cô Xuân cứ đòi chính thức hoá, người ta bèn giao cho Trần Quốc Hoàn thủ tiêu cả ba chị em.

Chuyện này nhiều người biết. Có người đã viết ra như Vũ Thư Hiên trong cuốn Đêm giữa ban ngày. Riêng tôi được biết do giáo sư Ngô Thúc Lanh được ông Văn Tân kể cho nghe và truyền đạt lại, hai là do một giáo sư dạy Sử ở Đại học Sư phạm Hà Nội, ba là Dương Thu Hương, bốn là ông Trần Độ. Nhưng gần đây có người điều tra ra vụ việc này rất tỉ mỉ, rõ ràng, và công bố cụ thể trên internet: cô Xuân bị thủ tiêu vì hai lý do: một là cô đòi chính thức hoá: điều này phải do Đảng quyết định, mà Đảng thì không thể chấp nhận. Hai là cô bị Trần Quốc Hoàn hãm hiếp nhiều lần. Hoàn tuy đã đe doạ cô, nhưng vẫn sợ bị cô tố cáo. Hắn sai Tạ Quang Chiến đập chết, rồi ban đêm, đặt xác cô ở quãng đường từ Nhật Tân đi Chèm, bố trí một xe ô tô cán lên, tạo ra một vụ tai nạn giao thông giả. Còn ba chị em cô Xuân là ba chị em họ. Một cô tên Nguyệt, một cô tên Vàng. Hai cô này cũng bị thủ tiêu vì đều biết chuyện. Nguyệt mất tích, không rõ bị thủ tiêu ở đâu. Còn cô Vàng thì bị đập chết và quăng xác xuống sông Bằng Giang, Cao Bằng.

Theo Tô Hoài, có một hồi người ta định lấy vợ cho cụ Hồ. Một số cô gái đến cho ông chọn. Ông không chọn ai vì thấy đàn bà mà chẳng ý tứ gì, cứ phơi quần, slip… rất vô ý. Có một cô người Huế, ông Hồ thích. Nhưng cô này hói đầu, ông cũng không lấy. Ông nói, nếu có một cô công chúa nước nào thì lấy – lấy vì mục đích chính trị – chắc ông nói cho vui.

Tô Hoài cũng cho biết, Phạm Văn Khoa thạo cả tiếng Pháp lẫn tiếng Tầu, có lần cùng đi với Hồ Chí Minh sang Trung Quốc (đi xe lửa). Một buổi sáng, Khoa thấy ông Hồ ở toilet ra, cầm slip vừa giặt, nói: "Không có vợ, khổ thế!"

– Còn chuyện xuất dương của Hồ Chí Minh? Có phải lần đầu tiên ra nước ngoài là đi Pháp từ cảng Nhà Rồng?

Anh Nguyễn Nguyên (tức Nguyễn Ngọc Lương), một cán bộ tình báo cao cấp của ta, cho tôi biết, Nguyễn Tất Thành lần đầu ra nước ngoài là sang Trung Quốc theo đường dây của Phan Bội Châu. Tất Thành đóng vai một người bán nước mắm, từ Nghệ An ra – giao liên là cô Chu Bích Viêm, tức bà Cả Chính (Nguyễn Nguyên đã gặp bà Cả Chính). Cơ sở cách mạng của Phan Bội Châu ở Hải Phòng lúc bấy giờ là hai cô Nhung và Sâm. Còn cơ sở ở Móng Cái là hai cô con gái ông Ký nhà đoan tên là Yến và Nhạn.

Bà Cả Chính đã từng đưa Nguyễn Tất Thành qua Hải Phòng, Móng Cái, sang Trung Quốc gặp Lý Đông A ở Liễu Châu.

Hồi ấy, ở Việt Nam chưa có phong trào cộng sản.

Sau này, cụ Nguyễn Sinh Sắc mới nhờ cụ Phan Chu Trinh bảo lãnh cho Nguyễn Tất Thành đi Pháp.

– Còn chuyện đường lối cách mạng của Hồ Chí Minh?

Theo Hà Huy Giáp, người đầu tiên phê phán Nguyễn ái Quốc có khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa là Trần Phú. Ông Đào Phan cung cấp cho tôi một tài liệu: khi thành lập đảng Cộng sản Việt Nam ở Hồng Kông, Nguyễn ái Quốc có đưa ra một văn bản gọi là chính cương vắn tắt, phân tích tình hình giai cấp sát với thực tế Việt Nam, nhất là về giai cấp địa chủ (chế độ công điền khiến địa chủ không phát triển được, vì thế địa chủ ở Việt Nam có thể phân hoá được. Staline bèn phái Trần Phú về nước, vất chính cương của Nguyễn ái Quốc đi, thay bằng luận cương Trần Phú đã được đóng dấu ở Mạc Tư Khoa và đặt tên đảng là Đảng Cộng sản Đông Dương. Staline còn chủ trương vô hiệu hoá Nguyễn ái Quốc đối với cách mạng Việt Nam.

Xem chừng Hồ Chí Minh thích tam dân chủ nghĩa của Tôn Dật Tiên hơn. ông từng dịch cuốnTam dân chủ nghĩa hồi bị giam ở nhà tù Quảng Tây, Trung Quốc. Và "Độc lập – Tự do – Hạnh phúc" chính là khẩu hiệu cách mạng của Tôn Trung Sơn.

Lại có chuyện này: Nguyễn Hữu Đang có lần nói với Hoàng Ngọc Hiến:

Sau cách mạng tháng Tám, Hồ Chí Minh có nói với Đang: Bảo Đại nó thoái vị sớm quá! ý ông muốn Bảo Đại cứ tiếp tục làm vua để có thể thành lập ở Việt Nam chính thể quân chủ lập hiến mà ông cho là thích hợp hơn với nước mình. Sau khởi nghĩa tháng Tám, ông ở chiến khu về muộn, lúc đó phái đoàn Trần Huy Liệu, Huy Cận đã lên đường vào Huế nhận ấn kiếm của Bảo Đại. Ông muốn cho người đuổi theo để gọi trở lại, nhưng không kịp. Anh Phạm Tuyên cho biết, ông cũng rất tiếc Phạm Quỳnh đã bị Việt Minh ở Huế thủ tiêu. Chuyện lỡ rồi, ông chỉ còn biết mời mấy người con của Phạm Quỳnh ra gặp để an ủi (ông gặp hai bà con gái của Phạm Quỳnh). Hồi mới sang Pháp, Nguyễn Tất Thành đã từng gặp Phạm Quỳnh (cùng với Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường). Chắc ông đã hiểu Phạm Quỳnh không phải người bán nước.

Ngoài ra, từ hồi dự hội nghị Fontainebleau ở Paris (1946), Hồ Chí Minh đã muốn liên hệ với Mỹ và sau này muốn thương lượng hoà bình với chính quyền Sài Gòn.

– Một bí ẩn nữa là vì sao Hồ Chí Minh đoán rất chính xác mấy thời điểm lịch sử quan trọng: năm 1945, chấm dứt đại chiến thế giới thứ hai và cách mạng tháng Tám thành công; năm 1954 chiến thắng giặc Pháp (đoán từ năm 1950); năm 1975 chiến thắng giặc Mỹ (đoán năm 1960).

Theo Trần Quốc Vượng, vì ông có tử vi.

Năm 1943, khi Hồ Chí Minh viết câu kết bài Diễn ca lịch sử nước ta: "Bốn nhăm sự nghiệp hoàn thành", thì ở hội nghị Téhéran, thủ lĩnh ba siêu cường trong phe Đồng Minh là Staline, Churchill, Roosevelt đoán, chiến tranh chấm dứt năm1946.

Không lẽ gì Hồ Chí Minh ở Việt Bắc, với một cái đài bán dẫn rất thô sơ, lại đoán thời cuộc thế giới chính xác hơn ba tay trực tiếp chỉ đạo cuộc chiến tranh chống phát xít với những thông tin phong phú, cập nhật và những dữ kiện đầy đủ. Mà ba tay này đâu có dốt nát gì!

Trần Quốc Vượng kết luận: Cụ Hồ có tử vi.

Vượng cũng là tay rất sành sỏi tử vi. Anh nói, ở thư viện quốc gia có cuốn Tử vi phú đoán của Lê Quý Đôn đã dịch. Vượng đến mượn. Cô thủ thư nói sách không còn. Bố Trần Quốc Vượng có quen cụ Xước là giám đốc thư viện, Vượng đến hỏi, cụ Xước nói: Ông Hoàng Minh Giám đến lấy cho Cụ Hồ đọc rồi. Sách đang ở chỗ Cụ Hồ.

Anh Từ Sơn có tặng tôi tập Di bút của Hoài Thanh (bản đánh máy lúc chưa xuất bản thành sách). Trong đó có đoạn viết: "Năm 1945, khi quân Tưởng đã kéo vào dày đặc ở miền Bắc và quân Pháp đã bắt đầu đánh phá ở miền Nam, anh Tố Hữu có dịp được gặp Bác. Anh thưa với Bác:

– Thưa cụ, một bên thì Tây, một bên thì Tàu, bên nào đáng sợ hơn?

– Tây cũng không đáng sợ. Tàu cũng không đáng sợ. Đáng sợ nhất là các chú – Ông Hồ trả lời như vậy.

Ngẫm ra đây cũng là một tiên đoán thiên tài của Hồ Chí Minh. Ngày nay Pháp, Mỹ đều rút hết rồi. Đất nước nếu còn khốn khổ thì đúng là do "các chú".

– Một câu hỏi khác đặt ra: Cụ Hồ có ý thức tự thần thánh hoá mình không? Đã nói ông Hồ không thích làm ông thánh, nay lại nói ông có ý thức thần thánh hoá? Tôi cho hai chuyện có chỗ khác nhau. Vì yêu cầu chính trị, có khi phải dùng mưu mẹo, có khi phải diễn kịch nữa – Về mặt này, ông Hồ cũng khá "siêu" đấy. Dân tộc Việt Nam là dân tộc nông dân nên có tâm lý trọng người già và sùng bái thần thánh, chứ không tin ở người trẻ, người thường. Cho nên ông Hồ, năm mươi tuổi đã để râu dài và xưng là già Hồ. Và cũng không phản ứng gì khi người ta gọi là cha già dân tộc. Theo Trần Quốc Vượng, hồi kháng chiến chống Pháp, Trung ương có giao cho ông Trần Huy Liệu bình tán những câu sấm Trạng Trình ứng vào Cụ Hồ rồi cho truyền đi để tạo thành dư luận quần chúng. Đó là chủ trương của Hồ Chí Minh hay chỉ là "sáng kiến" của Đảng ngoài ý kiến của ông Hồ? Nhưng ông Trần Dân Tiên viết Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, có chỗ ví cụ Hồ như con rồng ẩn hiện trong mây. Mà Trần Dân Tiên chính là ông Hồ chứ ai!

– Như đã nói, vì lí do chính trị, Hồ Chí Minh nhiều khi phải diễn kịch, sống cứ phải "diễn" như thế, kể cũng khổ. "Không có gì quý hơn độc lập tự do". "Diễn" tức là bị tước đi của mình quyền sống tự do chứ còn gì nữa! Liệu đã ai hiểu cho ông cụ nỗi khổ này?

Những trò diễn của Hồ Chí Minh nói chung có tác dụng chính trị rất tốt đối với tầng lớp bình dân. Nhưng đối với trí thức, có khi lại phản tác dụng. Năm 1946, Hồ Chí Minh ở hội nghị Fontainebleau về nước có Trần Hữu Tước và một kỹ sư tên là Quang theo về. Trên tàu, Cụ Hồ diễn trò nhẩy son lá son với các thuỷ thủ. Quang thấy thế lấy làm khó chịu, mất tin tưởng. Ông ta bỏ không theo Hồ Chí Minh nữa. Theo Tô Hoài, ông ta sau này về sống ở Nha Trang. Nhưng Hoàng Ngọc Hiến lại đưa ra một thông tin khác: Trần Hữu Tước sau này có gặp Quang rửa xe máy ở Sài Gòn.

– Cuối cùng là ngày sinh và ngày mất của Hồ Chí Minh. Ngày sinh cũng do ông tự đặt ra, ai cũng biết rồi. Còn ngày mất? Đúng cái ngày ông đọc Tuyên ngôn độc lập (2/9)

Theo Hoàng Ngọc Hiến, ông Hồ chủ động chết vào cái ngày lịch sử ấy. Ông ấy đáo để lắm đấy! Một người quyết lấy lại họ Hồ là dòng máu thật của mình (Hồ Sĩ Tạo) thì cũng có thể quyết chết vào đúng ngày sinh của cả nước, ngày mà ông đọc Tuyên ngôn độc lập.

Nhưng chủ động chết làm sao được khi người ta luôn chầu chực quanh mình – Tôi cãi lại Hiến.

Thì cũng có lúc người ta ra ngoài chứ. Lúc ấy chỉ cần dứt hết những dây dợ của cái ống thở ôxy là chết luôn chứ sao! – Hiến khẳng định thế. Một phán đoán không phải là không có lý!

Thụy Khuê

(Văn hóa Nghệ An)

THƯ KÊU GỌI CỨU TRỢ LŨ LỤT MIỀN TRUNG (Nhà thờ Thái Hà)

https://ngoclinhvugia.wordpress.com/2016/10/18/thu-keu-goi-cuu-tro-lu-lut-mien-trung-nha-tho-thai-ha/

THƯ KÊU GỌI CỨU TRỢ LŨ LỤT MIỀN TRUNG (Nhà thờ Thái Hà)

THƯ KÊU GỌI CỨU TRỢ LŨ LỤT MIỀN TRUNG

Nhà thờ Thái Hà

Thứ Hai, ngày 17 tháng 10 năm 2016

https://xuandienhannom.blogspot.com/2016/10/nha-tho-thai-ha-thu-keu-goi-cuu-tro-lu.html

Nhà thờ Thái Hà,
180/2 Nguyễn Lương Bằng, Đống đa, Hà Nội.

THƯ KÊU GỌI CỨU TRỢ LŨ LỤT MIỀN TRUNG

Thưa ông bà và anh chị em,

Chúng ta đã biết, trong những ngày vừa qua mưa lớn, cộng thêm lũ đã gây ra cảnh ngật lụt nặng nề trên diện rộng tại tại Miền Trung, cụ thể tại Quảng Bình và Hà Tĩnh.

Thảm họa môi trường do Formosa gây ra chưa qua, nay anh chị em tại Quảng Bình và Hà Tĩnh tiếp tục chịu cảnh lũ lụt làm cho đời sống rơi vào hoàn cảnh rất khó khăn, do mất tài sản, nhà cửa và cả sinh mạng…

Trước nhu cầu khẩn thiết cần được trợ giúp của anh chị em tại Quảng Bình và Hà Tĩnh, Cộng đoàn DCCT Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà sẽ có đại diện vào thăm và mang phần quà nhỏ bé của mình trợ giúp anh chị em trong những ngày sắp tới.

Chúng tôi kêu gọi anh chị em hướng về Miền Trung qua lời cầu nguyện và bằng những việc làm cụ thể. Xin anh chị em trợ giúp với chúng tôi, để anh chị em chúng ta tại Quảng Bình và Hà Tĩnh có thuốc men và nhu yếu phẩm cần thiết nhằm vượt qua cơn hoạn nạn này.

Mọi đóng góp cho anh chị em gặp cảnh lũ lụt tại Miền Trung xin gửi qua

Địa chỉ: Nhà thờ Thái Hà, 180/2 Nguyễn Lương Bằng, Đống Đa, Hà Nội

Linh mục Giuse Trịnh Ngọc Hiên, Bề trên Tu viện.
Đt: 0936.051.221

Tài khoản: ngân hàng vietcombank:
072 100 5150 398 (VNĐ);
001 137 0132 128 (USD);
0011 140 644 002 (EUR)

Hoặc Lm. Giuse Nguyễn Văn Toản, Đt: 0904 195 376

Chúng tôi sẽ nhận sự đóng góp của anh chị em đến hết ngày thứ Tư, 19/10/2016

Chúng tôi chân thành cám ơn anh chị em trước. Nguyện xin Thiên Chúa là Cha giầu lòng thương xót trả công bội hậu cho ông bà và anh chị em.

Thái Hà, ngày 17 tháng 10 năm 2016
Lm. Giuse Trịnh Ngọc Hiên
Bề trên Tu viện

Công luận đọc được gì đằng sau văn thư của UBND tỉnh Nghệ An gửi ĐGM Vinh?

https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/18/10-480-cong-luan-doc-duoc-gi-dang-sau-van-thu-cua-ubnd-tinh-nghe-an-gui-dgm-vinh/

Công luận đọc được gì đằng sau văn thư của UBND tỉnh Nghệ An gửi ĐGM Vinh?

Posted by adminbasam on 18/10/2016

Trần Phong Vũ

17-10-2016

I.- Tóm tắt sự kiện

Hôm 14-10-16, người ta đọc được trên hầu hết các trang mạng xã hội, tôn giáo, bao gồm các chương trình Việt ngữ của các đài RFA, VOA bản tin liên quan tới công văn đề ngày 07-10 của UBND tỉnh Nghệ An, gửi hai vị lãnh đạo tinh thần giáo phận Vinh là Đức Cha Nguyễn Thái Hợp và Nguyễn Văn Viên, yêu cầu chấn chỉnh các hoạt động mục vụ của Linh mục Đặng Hữu Nam và không bố trí Linh mục Đặng Hữu Nam tiếp tục hoạt động mục vụ trên địa bàn Nghệ An”. (Người viết tô đậm).

Công văn do ông Lê Xuân Đại, phó chủ tịch UBND thay mặt chủ tịch ấn ký. Nội dung, nhà nước quy kết Linh mục Nam đã “nói xấu Đảng, Nhà nước”“lợi dụng sự cố môi trường biển tại một số tỉnh miền Trung” để biểu tình, khiếu kiện “tạo thêm nhiều diễn biến phức tạp mới”. (Trích từ bản tin của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ – VOA).

Mạng Tin Mừng Cho Người Nghèo của DCCT/VN, bản tin của các đài RFA, VOA cũng phản ánh sự bất bình của công luận quốc nội về hành vi lấn quyền thô bạo này của nhà cầm quyền Nghệ An. Riêng đài VOA đã có cuộc trao đổi sơ khởi với Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, giáo phận Vinh và nhận được câu trả lời sau đây.

“Cũng có một số lần Cha Nam nói hơi mạnh, chúng tôi cũng đã góp ý với Cha Nam. Nhưng chuyện đó là một cách nhìn thôi. Còn về vấn đề này chúng tôi có cái độc lập cũng như cái tự trị của chúng tôi. Cho đến hôm nay khi mà chưa có quyết định nào khác, Cha Nam vẫn phụ trách mục vụ tại Phú Yên, nghĩa là Cha Nam vẫn tiếp tục hoạt động như từ trước đến nay”.

Vẫn theo bản tin VOA, Đức Cha Hợp cho biết, trong quá khứ đã có một số lần chính quyền Nghệ An đưa ra đề nghị tương tự, nhưng “lời đề nghị đó được thực hiện như thế nào lại là chuyện khác”.

II.- Nghĩ gì, thấy gì qua hành vi của nhà nước?

Trước hết, nhà cầm quyền Nghệ An công khai đòi các Giám Mục Vinh “chấn chỉnh các hoạt động mục vụ” của Lm Nam là một hành vi can thiệp thô bạo và công khai của nhà nước vào sinh hoạt tôn giáo. Dư luận chung cho rằng, nếu xét thấy cha Nam có tội đối với đất nước, với dân tộc, tại sao nhà cầm quyền không công khai đưa ông ra trước ánh sáng công lý để xét xử mà phải xen vào chuyện mục vụ của Giáo hội Công giáo?

* Về lời kết tội thứ nhất

Công văn của UBND Nghệ An quy kết Linh mục Đặng Hữu Nam can tội “nói xấu Đảng và Nhà nước”. Đọc qua tội danh này, một loạt câu hỏi khác được đặt ra. Lm Nam đã nói về đảng và nhà nước như thế nào để bị coi là “nói xấu”? “Khuôn mặt” đảng, nhà nước – biểu thị qua cấp lãnh đạo từ trên xuống dưới – sạch sẽ ra sao mà từ lề dân tới lề đảng đều có những tiếng nói phê phán không mấy đẹp?

Muốn biết người dân thấp cổ bé họng nghĩ gì về đảng và nhà nước, mời các quan lớn, quan bé hãy rời Ba Đình bắt chước vua Càn Long xưa làm một cuộc “thăm dân cho biết sự tình” là sẽ thấy nhãn tiền. Không cần đâu xa mà ngay tại hai thành phố lớn nhất nước là Hà Nội và Sài Gòn. Với giới trí thức và những người trẻ, quý vị chỉ cần mở các trang mạng xã hội là biết ngay.

Không phải chỉ ở lề dân mới có những ý nghĩ và cái nhìn tiêu cực đối với đảng và nhà nước. Ngay trong lòng chế độ cũng không thiếu những cách đánh giá thấp và những lời phê phán công khai của đảng viên nhắm vào đường lối, chính sách cùng những hành vi tham nhũng, thoái hóa, lạm quyền, bán nước của giới lãnh đạo cấp cao. Về điểm này chỉ cần nhìn vào trường hợp Trịnh Xuân Thanh đã đủ cho bàn dân thiện hạ có một thí dụ điển hình. Ở tuổi 50, dù một thời được đảng cưng chiều, vậy mà hồi tháng 9 vừa qua, ông Thanh đã vứt thẻ đảng vào mặt Nguyễn Phú Trọng với lời quy kết được viết thành văn, vì không chấp nhận lề lối cai trị bất minh của một Tổng Bí Thư đảng như ông ta.

Cao trào bỏ đảng, không tuân hành kỷ luật đảng hiện nay cũng là một bằng chứng khác. Chúng ta hãy nghe những nhận định của TS Phạm Chí Đũng, người đã cùng với BS Nguyễn Đắc Diên trả lại thẻ đảng theo lời kêu gọi của ông Lê Hiếu Đằng mấy năm trước. Sau chuyến viếng thăm miền bắc hồi ấy, ông cho hay: hầu hết những đảng viên lão thành với nhiều tuổi đảng từng giữ những chức vụ cao, hồi hưu ở Hà Nội ngày nay đều đã mặc nhiên bỏ đảng. Một thiểu số lâu lâu còn đến với các chi bộ đảng chỉ vì còn phải sống bám vào sổ hưu. Vẫn theo TS Dũng, trước viễn cảnh phá sản cận kề của quý hưu bổng, ai cũng thấy rõ tình hình sinh hoạt đảng tương lai sẽ ra sao.

Quan sát những gì diễn ra ở Hội Nghị Trung Ương đảng kỳ 4 Đại Hội 12 tuần rồi, người ta còn có một cái nhìn cụ thể hơn về lý do khiến đảng và bộ máy nhà nước ngày nay suy thoái đến mức nào khiến công luận lên tiếng chê bai, chỉ trích. Khi ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đề cập cái gọi là nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong diễn từ khai mạc hội nghị để nêu ra nhu cầu phải thành khẩn phê bình và tự phê, ai cũng thấy rõ tình trạng xuống dốc của đảng CSVN lâu nay. Hiện tượng này xuất hiện khá rõ trong Đại Hội lần thứ 12 của đảng cuối năm rồi. Ngoài hành vi bươi móc, đấu đá lẫn nhau để giành quyền trong đảng giữa phe Nguyễn Phú Trọng và phe Nguyễn Tấn Dũng, người ta còn nghe được những lời xưng thú vô tình hoặc cố ý qua những bài phát biểu của một số nhân vật trong đảng và nhà nước trong dịp này về tệ nạn tham những, cửa quyền, tha hóa trong nội bộ dẫn tới tình trạng suy thoái trầm trọng về mọi mặt văn hóa, xã hội, kinh tế, tài chính trong nước.

Như thế, nếu cha Nam hay cả Đức Cha Hợp, bề trên của ông hoặc bất cứ ai khác có lên tiếng về những hiện tượng tiêu cực của đảng và nhà nước CSVN thì đâu có phải là “nói xấu” mà chỉ là những nhận định chân thật của những người yêu nước, thành tâm muốn cho dân tộc của mình “Đứng trước năm châu không phải cúi đầu” như lời cầu mong của cô giáo Trần Thị Lam trong bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”, một đất nước với “Biển bạc rừng xanh, cánh đồng lúa biếc” nhưng ngày nay Rừng đã hết mà biển thì đang chết, Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa!”

Nếu cần kiếm thêm bằng chứng, đề nghị quý độc giả tìm đọc lại những tiếng nói phê phán nghiêm khắc của cựu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người hơn một lần giữ vai trò Đại sử của chế độ ở Bắc Kinh và con gái ông là bà Nguyễn Nguyên Bình[1] là đủ.

Thử so sánh giữa điều UBND tỉnh Nghệ An cột cho Lm Đặng Hữu Nam là “Nói xấu đảng và nhà nước” với những điều không đẹp tự phô bày từ những nhân vật đầu sỏ trong cỗ máy cầm quyền đảng và chế độ, khác nhau ra sao? Về mặt chính danh, tuy xuất xứ từ hai góc nhìn, nhưng quy vào một điểm, không có gì khác. Điều này cho thấy: đảng và nhà nước CSVN không còn cần ai “nói xấu” thêm nữa, vì nó XẤU THẬT, nếu không muốn nói cho chính xác là CỰC KỲ XẤU!

* Về luận điệu kết tội thứ hai

Cũng trong văn kiện gửi quý Giám Mục cai quản giáo phận Vinh hôm 07-9, UBND tỉnh Nghệ An còn quy kết cho Lm Đặng Hữu Nam tội gọi là “lợi dụng sự cố môi trường biển tại một số tỉnh miền Trung” để biểu tình, khiếu kiện “tạo thêm nhiều diễn biến phức tạp mới”, Thật lạ đời! Hủy hoại môi trường vốn là một tội ác trời không dung, đất không tha, không chỉ đối với thiên nhiên, với con người mà còn là một xúc phạm đối với Thượng Đế. Do đó, không phải chì một mình Lm Nam, những giáo dân Phú Yên hay cả triệu gia đình ngư dân bốn tình miền Trung, những nạn nhân trực tiếp của tội ác do tổ hợp gang thép Formosa gây ra, mà toàn thể đồng bào trong và ngoài nước đều sục sôi ý chí kết hợp lại với nhau thành một khối, xuống đường tỏ bày thái độ, đồng thời đưa tổ hợp này ra trước ánh sáng công lý. Để làm gì? Câu trả lời không úp mở là để đòi buộc kẻ phạm tội phải a/ bồi thường xứng đáng về những tác hại kinh hoàng trước mắt và mai ngày cho các nạn nhân; b/ trả lại sự trong lành, tinh sạch cho biến và nhất là c/ trục xuất vĩnh viện Formosa khỏi lãnh thổ Việt Nam. Và như thế, điều UBND Nghệ An nói Lm Nam “lợi dung sự cố môi trường biển tại một số tỉnh ở miền Trung để biểu tình, khiếu kiện” là một lối nói hàm hồ, quỷ quyệt mong dùng bàn tay nhỏ để che khuất mặt trời!

Phần cuối tội danh mơ hồ đầy ác ý, công văn trên còn thòng một câu tuồng như có vẻ lạc lõng nhưng lại vô tình thú nhận cho người đọc thấy được gian ý của nhà nước là muốn bênh vực, biện hộ cho thủ phạm Formosa mà theo lẽ thông thường chính nhà cầm quyền phải tự mình truy tố ra tòa xét xử. Câu đó là “tạo thêm nhiều diễn biến phức tạp mới”. Đọc trọn câu cho hiểu là vụ bà con giáo xứ Phú Yên cùng với đồng bào tự động tổ chức những cuộc xuống đường kể tội Formosa, tiếp theo lại nhờ cậy cha Nam đứng ra bảo lãnh lập hồ sơ pháp lý, vượt 200 cây số đi kiện tổ hợp này ở Tòa án huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh và vì thế đã tạo thêm nhiều diễn biến phức tạp mới.

Thử hỏi những “diễn biến phức tạp mới” này sẽ ảnh hưởng tới đối tượng nào? Câu trả lời tìm thấy không ai khác, trực tiếp là tổ hợp gang thép Formosa và gián tiếp là tập đoàn thống trị Ba Đình. Từ đấy, mai ngày tội ác sẽ không chỉ ngừng lại ở những kẻ ngoại tộc mà còn có khả năng lôi ra ánh sáng công lý những cá nhân, tập thể trong đảng và hệ thống cầm quyền CSVN đã cam tâm chống lưng cho kẻ ác phá hủy môi trường biển ở Vũng Áng, gây nên thảm nạn biển chết, cá chết, người chết cùng những di lụy cho các thế hệ con cháu sau này. Thành thử vì muốn kết tội Lm Nam, UBND tỉnh Nghệ Án đã tiếp tay các nạn nhân phơi bày cho công luận thấy không ai khác, chính những kẻ ăn trên ngồi trốc ở Hà Nội đã đồng lõa với ngoại bang gây nên tai họa cá chết hàng loạt suốt 250 cây số biển từ Vũng Áng tới Lăng Cô.

Cũng từ đấy chúng ta sẽ hiểu được lời tuyên bố thấm thía sau đây của Lm Đặng Hữu Nam với phái viên BBC: “Việc ngư dân khởi kiện Formosa không phải vì lợi ích cá nhân của họ mà vì dân tộc và giống nòi.” Theo ông: “Chỉ cần một người bị bệnh tật do thảm họa cá chết cũng là vấn đề của nhân loại.”

Vì tính cách nghiêm trọng như thế nên vẫn theo lời vị lãnh đạo tinh thần của giáo dân Phú Yên nói với phái viên BBC: “Lẽ ra nếu Việt Nam có dân chủ thật sự thì vụ kiện này phải do chính phủ khởi kiện chứ không phải người dân.”

III.- Diểm qua phản ứng của dư luận

* Giáo dân Phú Yên nghĩ gì về Lm Đặng Hữu Nam

Ngay sau khi UBND tỉnh Nghệ An gửi công văn yêu cầu ĐC Hợp và ĐC Viên “chấn chỉnh mục vụ” để trục xuất cha Nam ra khỏi giáo phận Vinh, một làn sóng công phẫn đã nổ ra trong dư luận giáo dân xứ Phú Yên. Trăm người như một đều coi việc Linh mục Nam dẫn đầu các cuộc biểu tình và khiếu kiện tổ hợp Formosa là thủ phạm đã xả thài nhiều loại độc tố cực mạnh xuống biển Vũng Áng là “hoàn toàn chính đáng”. Chính tổ hợp này đã công khai thú nhận tội trạng trên đây trong cuộc họp báo do nhà cầm quyền Hà Nội tổ chức hôm 30-6-2016. Việc biểu tình và khiếu kiện chỉ là hành vi tự nhiên về phía các nạn nhân không hài lòng với lời xin lỗi suông và với khoản tiền bồi thường bèo bọt mà nhà nước đơn phương nhận của Formosa, không thêm hỏi ý kiến nạn nhân. Những cuộc xuống đường cũng như việc khiếu kiện này là hành vi chính đáng của người dân để đòi hỏi những quyền lợi của mình. Nó sẽ còn tiếp tục cho đến khi kẻ ác cuốn gói ra khỏi Việt Nam sau khi trả lại nguyên trạng môi trường biển cho ngư dân và bồi thường cân xứng với tội ác của chúng đã gây ra cho đồng bào lúc này và những di lụy mai sau.

Trờ về với dư luận đồng bào lương giáo từng tham gia các cuộc biểu tình chông Formosa do Lm Nam hướng đần, trả lời phái viên đài RFA, ông Báu, thành viên ban hành giáo giáo xứ Phú Yên cho biết Linh mục Nam là một vị mục tử tốt lành lúc nào cũng quan tâm đến đời sống tinh thần và vật chất của bà con giáo dân. Cha là người luôn lên án và chống lại những bất công trong xã hội, nhất là cha đã đồng hành với giáo dân để đòi lại quyền lợi của bà con… Ông Báu chia sẻ: “Những lời bịa đặt và vu khống đó của chính quyền cộng sản, thì bây giờ nó quá thừa, dân người ta thấy thì người ta càng thêm tức và bỏ ngoài tai, không quan tâm nữa, bởi vì họ làm quá nhiều sự dối trá.”

Ông Phi một giáo dân xứ Phú Yên cũng cho biết, khi đọc được thông báo đó của chính quyền Nghệ An, thì người dân ở đây rất phẫn nộ, vì họ toàn viết sai sự thật, Linh mục Nam là người chỉ đấu tranh để đòi lại quyền lợi cho bà con, chứ không làm gì sai cả.

Trả lời phái viên RFA về việc UBND tỉnh Nghệ An yêu cầu giáo phận Vinh trục xuất cha Nam, ông Báu nói “Riêng em, em muốn cha Nam sẽ mãi ở giáo xứ Phú Yên.” Ông Phi cũng cho biết, người dân ở giáo xứ Phú Yên không ai muốn Linh mục Nam bị chuyển đi.“Nếu Đức Giám Mục chuyển cha Nam cha Nam mới đi, chứ người dân chúng tôi không bao giờ muốn cha Nam rời xa chúng tôi.”

* Quan điểm giới trí thức quốc nội về việc khiếu kiện

Một tuần sau vụ Lm Nam hướng dẫn và giúp đỡ 600 giáo dân Phú Yên vượt 200 cây số tới tòa án Kỳ Anh nộp hồ sơ khiếu kiện Formosa, mạng BBC đã mời một số chuyên gia, trí thực, nguyên đại biểu Quốc Hội tham dự cuộc trao đổi Bàn Tròn về vấn đề này. Hầu hết đều coi đây là một chỉ dấu tích cực.

Lên tiếng từ Hà Nội, TS Phạm Thị Loan, cựu đại biếu QH/CSVN nói:

“Khi được nghe như thế, tôi cũng thấy phấn khởi. Phấn khởi ở chỗ là người dân đã bắt đầu trực tiếp nói lên tiếng nói của mình và biết đứng lên để đòi quyền lợi của mình một cách dân chủ…

h1TS Phạm Thị Loan lên tiếng từ Hà Nội trong cuộc tọa đàm. Nguồn: BBC

Bác sĩ Trần Tuấn thuộc cơ quan đào tạo và nghiên cứu về chính sách cộng đồng thuộc Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (Vusta) phát biểu với Bàn Tròn BBC:“Tôi thống nhất với ý kiến của Tiến sỹ Phạm Thị Loan đã nêu. Đây là một dấu hiệu chuyển hướng tích cực bởi vì xét về sự kiện này (nộp đơn và nhận đơn) có thể nói đấy là cách giải quyết hợp tình và hợp lý.”

Từ Học viện Chính sách và Phát triển thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Phó GS/TS. Phạm Quý Thọ bình luận: “Về tình, chúng ta đều biết rằng người dân khi có những vấn đề cần phải đến cơ quan công quyền thì chắc chắn việc tiếp đơn, nhận đơn là một lẽ dĩ nhiên. Còn về lý, chúng ta biết rằng đây là vấn đề người dân đưa ra. Vấn đề liên quan việc đe dọa nguồn sống bởi doanh nghiệp Formosa…”

Về phần LS Lê Văn Luân thuôc Văn phòng Luật sư Hưng Đạo – Thăng Long, góp ý với những vị tham gia cuộc trao đổi Bàn Tròn do BBC tổ chức như sau: “Hiện tại đến nay chưa có bất cứ thống kê khoa học nào liên quan đến thiệt hại để có một con số cụ thể là 500 triệu đô-la? Tuy nhiên việc người dân đi kiện, bây giờ mới có khoảng 600 người, nhưng nó là một dấu hiệu đầu tiên về việc cư xử văn minh nhất đối với một quốc gia,”

Quan điểm của nguyên Giám Mục Hoàng Đức Oanh

Kể từ khi xảy ra họa cá chết hàng loạt ở Vũng Áng, Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, GM giáo phận Vinh, bề trên của cha Nam đã nhiều lần lên tiếng nói rõ lập trường dứt khoát của ông. Trong Thư Chung cùng những dịp lên tiếng với các đài RFA, VOA và hai lần với mạng VietCatholic, ông không ngớt quy trách nhiệm cho tổ hợp gang thép Formosa là thủ phạm chính đã xả thải những chất cực độc như chì, thủy ngân xuống biễn Vũng Áng gây nên thảm họa biển chết, cá chết, người chết cùng những di lụy cho các thế hệ mai sau. Gần đây trong cuộc viếng thăm cha Nam và giáo dân Phú Yên cùng với Lm cựu Gíam tỉnh DCCT, ĐC Hoàng Đức Oanh cũng có những lời lẽ quyết liệt, bày tỏ thái độ đồng tình với vị lãnh đạo tinh thần giáo phận Vinh.

Nguyên GM Hoàng Đức Oanh nói: “Phải đóng cửa Formosa vĩnh viễn và trả lại biển sạch cho người dân bốn tỉnh miền Trung”.

h2Đức GM Oanh đang phát biểu. Bên cạnh ngài là cha Thành và cha Nam

Được biết ĐC Oanh cùng với cha Vinh Sơn Thành cựu Giám tỉnh DCCT đã đến thăm bà con ngư dân vào trung tuần tháng 9. Trong chuyến đi này, ngài đã lắng nghe nỗi khổ đau của bà con ngư dân tại hai giáo xứ Cồn Sẻ-Quảng Bình và Đông Yên-Hà Tĩnh, là hai giáo xứ chịu ảnh hưởng nhiều nhất và trực tiếp do Công ty gang thép Hưng Nghiệp Formosa xả thải độc tố. Bên cạnh đó, ngài cũng đến nâng đỡ, ủng hộ tinh thần bà con ngư dân giáo xứ Phú Yên-Nghệ An – mà cha Nam đã hướng dẫn, tiếp nhận, hỗ trợ bà con làm đơn khởi kiện Formosa, yêu cầu bồi thường và trục xuất Formosa khỏi VN.

Ngài nói: Tất cả chúng ta là một thân thể với Chúa Kitô là đầu. Tôi là một chi thể trong thân thể Đức Kitô cùng với những anh chị em ở Vinh cũng như ở bốn tỉnh Miền Trung đang gặp hoạn nạn do ô nhiễm môi trường trong suốt mấy tháng qua. Chúng tôi liên đới với nhau, trách nhiệm với nhau. Đáng để chia sẻ, cảm thông, sống màu nhiệm khổ nạn của anh chị em ở Miền Trung.

Trong một Thông cáo Báo chí hôm thứ Bảy 15-10, Lm Đặng Hữu Nam cho hay: ngày thứ Hai 18-10, khoảng 1000 người dân thuộc huyện Quỳnh Lưu tỉnh Nghệ An sẽ vượt hơn 200 cây số vào Tòa Án Nhân Dân thị xã Kỳ Anh để tiếp tục nộp đơn khiếu kiện Formosa, đồng thời bày tỏ thái độ bất bình vì tòa án này bác đơn khiếu kiện trước đó của bà con nạn nhân Formosa.

Theo quan điểm của cha Nam thì sự kiện tàa án huyện Kỳ Anh bác khước quyền khiếu kiện qua việc trả lại đơn của 506 nạn nhân cuối tháng trước là một động thái vi phạm trầm trọng luật lệ quyền công dân theo luật lệ hiện hành của chính nhà nước.

Việc cha Nam quyết định tiếp tục giúp các nạn nhân ra tòa nộp đơn khiếu kiện và bày tỏ thái độ bất bình với hành vi trước đó của Tòa án Kỳ Anh, chứng tỏ ông phủ nhận giá trị công văn của UBND tỉnh Quảng trị, và hoàn toàn đặt hết tin tưởng nơi vị lãnh đạo tinh thần trực tiếp của ông là ĐC Nguyễn Thái Hợp, GM giáo phận Vinh và cũng là người vừa được HĐGMVN tái cử vào vị trí Chủ tịch Ủy Ban Công Lý & Hòa Bình trong cơ cấu tối cao này trong nhiệm kỳ tới của Giao hội Công giáo Việt Nam.

[1] Mời đọc bài chúng tôi viết với nhan đề Nhân đọc ‘bài viết cho các vị chưa lú hẳn’ của ái nữ cựu tướng Nguyễn Trọng Vĩnhđã được post lên tờ Việt Nam Thời Báo của Hội các NBĐLVN và trang mạng Bô-Xít do một nhóm trí thúc ở quốc nội chủ trương.

Singapore-Úc tăng cường hợp tác quân sự trước lo ngại Biển Đông

18.10.2016

Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull.
Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull.

Chia sẻ

Xem bình luận

Thủ tướng Singapore thăm Úc để nâng cấp một thỏa thuận tự do thương mại và chung quyết một thỏa thuận có thể nhân đôi khả năng của các cơ sở huấn luyện quân sự Singapore tại các vùng nhiệt đới của Úc.
Thủ tướng Lý Hiển Long nói với Quốc hội Úc rằng Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của cả hai nước vốn cũng là đồng minh của Hoa Kỳ.
Thủ tướng Úc, Malcolm Turnbull, cho hay hai nước cùng chia sẻ một tầm nhìn chiến lược chung.
Ông cũng đưa ra phát biểu rõ ràng là một lời chỉ trích về yêu sách chủ quyền ngày càng quyết đoán của Trung Quốc ở Biển Đông cũng như thái độ không chịu tuân thủ luật pháp quốc tế của Bắc Kinh trong việc giải quyết tranh chấp chủ quyền.
Singapore và Úc cùng quan điểm trong việc bảo vệ luật lệ, ông Turnbull nói với Quốc hội.
Úc hồi tháng 5 công bố rằng Singapore sẽ chi tới 1,7 tỷ đôla để tăng đôi công suất các cơ sở của mình trong lĩnh vực đào tạo quân sự tại bang Queensland (Úc), tạo điều kiện cho 14.000 binh sĩ Singapore đào tạo tại Úc đến 18 tuần mỗi năm.
“Quyết định của chúng tôi cho phép Singapore có được mức tiếp cận đặc biệt đó biểu thị lòng tin và sự tôn trọng rất lớn hiện hữu giữa lực lượng vũ trang đôi bên,” ông Turnbull nói. “Điều này cũng phản ánh cam kết của chúng tôi nỗ lực nhiều hơn trong tư cách đối tác an ninh, đặc biệt là khi bối cảnh chiến lược thay đổi.”
Úc và Hoa Kỳ tuần trước đạt một thỏa thuận chia sẻ chi kinh phí, chi hơn 1,5 tỷ đôla cho cơ sở hạ tầng cần xây dựng gần thành phố Darwin để chứa tới 2.500 lính thủy quân lục chiến Mỹ.
Số lượng thủy quân lục chiến luân phiên tại trung tâm đào tạo Darwin đã gia tăng kể từ khi toán đầu tiên gồm 200 thành viên ghé thăm nơi này trong sáu tháng hồi năm 2012.

__._,_.___

Bọn cướp ngày ở nông thôn VN ngày nay rất trắng trợn, vì sao?

LamCamThienHaSu.jpg Văn Quang – Viết từ Sài Gòn ngày 17.10.2016

Ở đây tôi chỉ kể 3 chuyện khốn nạn của bọn quan lại nông thôn ngày nay. Đó không phải là chuyện riêng ở một địa phương nào mà là tình trạng chung khiến người dân vô cùng khốn khổ. \
Làm ăn đầu tắt mặt tối, thiên tai lũ lụt thường xuyên mà còn bị bọn quan lại địa phương cướp công cướp của, đè hầu bóp cổ bất cứ khi nào. Kêu ai, ai xử? Chỉ biết ngửa mặt lên trời kêu thôi. Quan trên có biết nhưng coi như không biết. Một bọn vô lương tâm chỉ nói mồm, chẳng bênh vực gì cho quyền lợi của người dân.Ngay cả tiền trợ cấp đền bù thiệt hại cấp cho người dân đói khổ cũng bị chia đều.
Quan đểu thật. Đây là chuyện mới nhất xẩy ra tại Phú Yên:

Tiền cứu trợ chưa đến tay đã lấy lại để chia đều

Năm 2013, trận lũ lụt lịch sử chưa từng xảy ra tại Thị xã (TX) Hoàng Mai, Nghệ An. Thời gian đó, hầu hết TX này đều chịu thiệt hại rất nặng nề. Có những gia đình lâm vào cảnh trắng tay khi không còn một hạt thóc trong nhà để ăn, tài sản thì đều bị ngập nước hư hỏng hoặc trôi theo dòng nước lũ.
Để kịp thời chia sẻ khó khăn với nhân dân thị xã Hoàng Mai, các tổ chức, cá nhân … trên cả nước đã cùng nhau quyên góp ủng hộ với tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách giúp đỡ đồng bào trong lúc khốn cùng nhất.

Tuy nhiên, đến nay đã 3 năm rồi và câu chuyện về việc phát số tiền hỗ trợ vào thời điểm đó giờ mới bị phanh phui. Sự việc xảy ra tại phường Quỳnh Xuân, thị xã Hoàng Mai. Người dân địa phương cho biết, sau trận lũ lịch sử phường Quỳnh Xuân được nhận 55 triệu đồng do Hội chữ thập đỏ Trăng lưỡi liềm quốc tế ủng hộ.


Chị Trần Thị Lợi (SN 1977, vợ anh Nguyễn Đình Nghị) cho biết gia đình mình nhận được 1.400.000 đồng
tiền hỗ trợ những phải nộp lại 900.000 đồng.

Mức hỗ trợ được quy định rõ: Đối với gia đình có 1 khẩu (tức chỉ có1 người) thì số tiền hỗ trợ là 1 triệu đồng, từ 2 – 4 “khẩu” (có 2 đến 4 người) số tiền là 1,4 triệu đồng, trên 4 khẩu được nhận số tiền hỗ trợ là 2,1 triệu đồng.
24 gia đình nói trên sau đó được chính quyền mời đến nhà văn hóa khối 11 của phường để nhận tiền hỗ trợ. Tại đây, cán bộ phường “phổ biến quy chế” đồng thời dặn dò số tiền hỗ trợ cho các gia đình được hưởng toàn bộ và không phải san sẻ, hay nộp lại cho bất kỳ ai.

Tuy nhiên, khi những đồng tiền hỗ trợ cầm chưa về đến nhà, chưa kịp vui mừng thì bị cán bộ Hội chữ thập đỏ từng khối thu lại hơn phân nửa. Lý do mà những gia đình này phải nộp lại tiền là: Thu lại để phường chia sẻ cho những gia đình khác cũng chịu thiệt hại nhưng không nhận được hỗ trợ.

Ông Lê Khắc Trung (SN 1949) – Bí thư chi bộ khối 12, phường Quỳnh Xuân cho biết: Họ đến từng gia đình thu lại người ít người nhiều cũng chỉ được hưởng 500.000 đồng/1 gia đình. Lúc đó họ nói thu lại tiền để san sẻ cho những gia đình khác bị thiệt hại nhưng không nhận được hỗ trợ, để bà con cùng giúp đỡ nhau vượt lên khó khăn.
“Lúc đó tôi trực tiếp đi thu lại tiền cũng rất khó xử thậm chí còn bị người ta nói nặng lời. Nhưng vì ý kiến của trên xuống nên tôi làm theo. Phải vận động bà con mới thu lại đủ số tiền trên”. Ông Trung cũng cho biết trên địa bàn khối 12 có 8 gia đình nhận được số tiền trợ cấp này với mức là 1.400.000 – 2.100.000/1 gia đình. Sau khi các gia đình dân nhận tiền, chính ông đã đi thu lại của từng người và chỉ để lại 500.000 đồng cho 1 gia đình.
Đồng nghĩa với gia đình 2,1 triệu đồng sẽ bị thu lại 1,6 triệu đồng; gia đình chỉn nhận được 1,4 triệu tức là bị thu lại 900 ngàn đồng. Đó là quy định từ trên phường xuống nên ông Trung phải làm theo.


Ông Lê Khắc Trung – Bí thư chi bộ khối 12: “Khi đó đi thu lại người dân họ còn nói nặng lời, nhưng trên giao thì tôi phải làm”

Sau khi thu đủ số tiền này, ông Trung đã nộp lại cho ông Nguyễn Đình Thao – Chủ tịch Hội chữ thập đỏ phường Quỳnh Xuân thời điểm bấy giờ.
Anh Nguyễn Đình Nghị (SN 1974, trú khối 12) một trong 8 gia đình may mắn nhận được “những đồng tiền vàng” nhớ lại: “Khi đó lụt to lắm, nhà tôi bị nước ngập hết, còn được ít lúa thì cũng bị nước lũ ngâm nảy mầm … khốn khổ vô cùng.

Sau khi họ về trực tiếp tại gia đình để xác minh và đến khi hỗ trợ tôi nhận được 1,4 triệu đồng. Nhưng khi nhận tiền ở nhà văn hóa khối 11 thì đã bị thu lại mất 900 ngàn đồng. Tôi thấy họ nói là thu lại để san sẻ cho những gia đình khác khó khăn không được hỗ trợ nên đã đồng ý và nộp lại”.


Chị Nguyễn Thị Thìn (SN 1970, ở khối 12) nói: Lúc đó mới nhận tiền xong thấy họ bảo thu lại để san sẻ
cho người khác nên tôi cũng nộp lại.

Gia đình chị Nguyễn Thị Thìn (SN 1970, trú tại khối 12) cũng chung số phận. Chị Thìn cho biết: “Lúc đó ai cũng khốn khó cả, họ nói nộp lại để san sẻ cho những người khác thì ai nỡ lòng nào. Nhà tôi được 1,4 triệu đồng họ cũng thu lại mất 900.000 đồng”.

Chính quyền xã không biết số tiền đã thu lại đi về đâu?

Để làm rõ hơn vấn đề trên, phóng viên báo chí đã tìm gặp ông Nguyễn Đình Thao – Người thời điểm đó làm Chủ tịch Hội chữ thập đỏ phường Quỳnh Xuân. Ông Thao là người trực tiếp “lệnh” cho các khối thu lại tiền cứu trợ, và cũng chính ông đã mang những đồng tiền này lên nạp lại cho phường.
Ông Thao cho biết, sau khi thu lại số tiền đó ông đã nộp lại cho ông Nguyễn Đình Thụ – Chủ tịch Mặt trận tổ quốc phường Quỳnh Xuân thời điểm đó. Hiện tại ông Thụ đang giữ chức Phó Bí thư Đảng ủy Phường Quỳnh Xuân.

Thời điểm đó ông Thao đã nạp cho ông Nguyễn Đình Thụ là 21 triệu đồng, còn một khối khác nạp lại 12 triệu.
Nhưng ông Nguyễn Đình Thụ “quanh co”: “Cái đó Hội chữ thập đỏ họ làm tôi làm gì biết, làm gì có chuyện thu lại”. Ông Thụ cũng phủ nhận và cho rằng số tiền đó phường không thu lại.

Trong khi ông Thao cho biết chính ông đã trực tiếp nộp lại số tiền này cho cá nhân ông Thụ và còn cho phóng viên xem bản ký nhận, giao số tiền này cho ông Thụ. Như vậy chính ông Nguyễn Đình Thụ đã cướp cạn số tiền đó của dân.

Việc người dân nộp tiền cứu trợ lại là hoàn toàn có thật. Vậy số tiền này đã đi đâu? Việc “ăn cướp” những đồng tiền nhân đạo ấy quả là việc làm vô cùng thất đức.
Các quan ơi! ăn cả cái khố rách của dân thì còn thứ gì nữa mà các ông không dám ăn.

Như vậy, với tổng số tiền 55.000.000 đồng người dân được nhận từ Hội chữ thập đỏ Trăng lưỡi liềm quốc tế, phường đã “cấn” lại mất 33.000.000 đồng còn các gia đình dân chỉ được hưởng 22.000.000 đồng.

Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều phải có tiền. Một chuyện nhỏ như cái hộ khẩu là chuyện lẽ ra người dân đương nhiên được cấp nếu đã đủ điều kiện làm chủ. Nhưng không dễ dàng như thế. Vẫn phải xì tiền ra cho quan.

Cán bộ địa chính xã bị dân tố "vòi" tiền khi làm sổ đỏ

Để làm được một chiếc sổ đỏ cho gia đình nhiều người dân phải nộp cho cán bộ địa chính xã từ 1 triệu đến 7 triệu đồng. Số tiền này được cán bộ địa chính xã “ém” vào túi cá nhân, nhiều gia đình mất tiền mà sổ đỏ cũng chẳng thấy ở đâu.

Những ngày gần đây, PV báo Dân trí nhận được đơn tố cáo cũng như nhiều thông tin phản ánh rất bức xúc của nhiều hộ dân tại xã Quang Thành, huyện Yên Thành (Nghệ An) “tố” cán bộ địa chính xã đã “ăn tiền” bỏ túi riêng khi làm sổ đỏ.


Để có được sổ đỏ, người dân phải bỏ ra khá nhiều tiền.

Qua phản ánh cũng như đơn thư, PV Dân trí đã vào cuộc tìm hiểu, điều tra việc dân tố cán bộ ở xã này thực hư thế nào và được biết, thời gian gần đây trên địa bàn xã Quang Thành nhu cầu làm sổ đỏ là rất nhiều. Cũng vì thế mà nhiều người dân đã trực tiếp “liên hệ” với cán bộ địa chính xã để được làm sổ đỏ càng sớm càng tốt.
Thế nhưng, thay vì hướng dẫn cho người dân, cán bộ địa chính đã nhận một số tiền của người dân khi làm sổ đỏ.

Theo đơn tố cáo của anh Thái Văn Hạnh, ở xóm Thị Tứ, xã Quang Thành thì trong năm 2012 gia đình anh có nhu cầu làm sổ đỏ nên đã liên hệ với ông Nguyễn Tiến Đồng (nguyên cán bộ địa chính xã từ năm 2006-2013) để làm sổ đỏ.
Biết nhu cầu của anh Hạnh nên ông Đồng đã gợi ý: “Nếu gia đình anh chị làm sổ đỏ thì chi phí khoảng 7 triệu đồng (bảy triệu đồng) chỉ trong vòng 2 tháng là có sổ ngay.


Danh sách những người phải nạp tiền cho cán bộ xã mới được làm sổ đỏ

Tin vào lời ông Đồng nên tôi đã đi vay mượn khắp nơi đưa cho ông ấy số tiền trên. Thế nhưng mãi 2 năm sau gia đình tôi mới nhận được sổ đỏ”, anh Hạnh cho biết.
Không những thế, sau khi làm sổ đỏ cho gia đình anh Hạnh xong, ông Đồng còn đòi anh Hạnh đưa thêm 2 triệu đồng nữa nhưng anh không chấp nhận?

Cùng chung cảnh như gia đình anh Hạnh, có gia đình anh Thái Văn Lương, ở thôn Quang Long. Năm 2010, gia đình anh Lương cũng có nhu cầu làm sổ đỏ nên đã liên hệ với ông Đồng và phải nộp cho ông này số tiền là 3,8 triệu đồng.

“Sếp cũ, sếp mới”… làm việc giống nhau?

Sau khi ông Nguyễn Tiến Đồng chuyển công tác khác (chuyển sang phụ trách xây dựng), thì chị Nguyễn Thị Thu đảm trách công việc này. Điều đáng nói, cũng như “sếp cũ” của mình, bà Nguyễn Thị Thu cũng đi theo lối “ngựa quen đường cũ”.


Bà Nguyễn Thị Thu cán bộ địa chính xã cũng ăn tiền như các sếp cũ

Cũng vì thế mà trong thời gian gần đây nhiều người dân ở xã Quang Thành đã “tố” chị Nguyễn Thị Thu (hiện là cán bộ địa chính xã Quang Thành) tiếp tục nhận tiền của nhiều người dân để làm sổ đỏ.

Công an bảo kê máy gặt lúa phải nộp hai triệu đồng

Để được hoạt động yên ổn trên địa bàn xã, các chủ máy gặt phải ký vào bản cam kết và đóng số tiền cho công an lên tới 2 triệu đồng. Vấn đề này đang diễn ra tại xã Bắc Thành, huyện Yên Thành (Nghệ An) và gây phẫn nộ trong nhân dân.


Ông Nguyễn Đức Bằng trưởng công an xã: "Việc thu tiền là do UBND xã chỉ đạo"

Mua được cái máy gặt lúa với số tiền khá lớn, lại từ tỉnh bạn vào Nghệ An để đi gặt lúa thuê nhưng ông Nguyễn Đức Khoái (quê ở tỉnh Nam Định) đã phải đóng 2 triệu đồng.
Ông Khoái cho biết: “Khi tôi đưa máy về đây để gặt lúa cho bà con thì không hiểu sự việc gì đang xảy ra, chỉ biết công an xã ra tận ruộng lúa thu của tôi số tiền 2 triệu đồng mà không có lý do, không có hóa đơn hay một giấy tờ nào.
Khi tôi hỏi thì được công an trả lời số tiền này là để “bao máy hoạt động yên ổn trên địa bàn”. Còn anh P.V.D chủ máy gặt người trên địa bàn cho hay: “Bất kể máy trên địa bàn hay các máy gặt lúa nơi khác đến đều phải đóng tiền nếu muốn làm ăn. Còn không đóng tiền cho công an thì không được phép gặt ở đây”.


Các máy gặt phải nộp 2 triệu đồng cho công an xã Bắc Thành mới được gặt lúa cho nông dân

Việc công an thu tiền bất chính để “bảo kê” cho các máy gặt hoạt động như thế thì Công an xã biến thành xã hội đen rồi. Thế nên tình trạng cướp công khai, cướp nhân danh “luật pháp” đang hoành hành dữ dội.

Ai cứu người dân nông thôn VN bây giờ đây? Chẳng có ai lên tiếng cả. Người người nông dân VN cô đơn bị bóc lột tàn nhẫn nhất trong lịch sử dân tộc.
Văn Quang
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

HẢI QUÂN ĐẠI TÁ LÊ BÁ HÙNG CHỈ HUY TRƯỞNG HẠM ĐỘI USS LASSEN HOA KỲ NHẬN GIẢI THƯỞNG ” CHIẾC NEO VÀNG “


HẢI QUÂN ĐẠI TÁ LÊ BÁ HÙNG CHỈ HUY TRƯỞNG HẠM ĐỘI USS LASSEN HOA KỲ NHẬN GIẢI THƯỞNG ” CHIẾC NEO VÀNG “

ABC Truyền hình Mỹ nói về Đại tá Lê Bá Hùng, Phó Tư lệnh Biên đội tàu khu trục số 7 thuộc Liên đội tàu Khu trục (DESRON) của Hải quân Hoa Kỳ vừa nhận Giải thưởng ” Chiếc Neo Vàng ” một giải thưởng cao nhất dành cho anh sau chuyến thăm giao hữu Việt nam, khi trở về Hoa kỳ.

Continue reading