Vì sao ông Tập Cận Bình nhiều lần cảnh báo nguy cơ mất Đảng?

https://trithucvn.net/trung-quoc/vi-sao-ong-tap-can-binh-nhieu-lan-canh-bao-nguy-co-mat-dang.html

  • Thứ Năm, 17/10/2019

Gần đây lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Tập Cận Bình nhiều lần lên tiếng cảnh báo tình hình nội bộ qua nhiều kênh khác nhau, trong đó có lần phát biểu đáng chú ý khi cho rằng chỉ có ĐCSTQ mới có thể tự đánh bại chính mình. Phát biểu này đầy ẩn ý tự mâu thuẫn, một mặt tự phụ khẳng định sức mạnh vô địch của ĐCSTQ, mặt khác lại đặc biệt lo lắng nguy cơ mất Đảng. Rất có thể phát biểu “ĐCSTQ tự đánh bại chính mình” của Tập Cận Bình là điềm báo trước.

Tập Cận BìnhLãnh đạo ĐCSTQ Tập Cận Bình đang nỗ lực “giải cứu” ĐCSTQ về mặt ý thức hệ. (Ảnh: Shutterstock)

Tập Cận Bình nhiều lần đề cập nguy cơ mất Đảng

Làn sóng hoang mang về ý thức hệ mới nhất của ĐCSTQ này bắt đầu từ khoảng ngày 1/7 năm nay, ngày này cũng là ngày ĐCSTQ tự gọi là “Ngày xây dựng Đảng”, nhưng ngày này cũng được đông đảo cộng đồng quốc tế gọi là “Ngày từ bỏ Đảng (ĐCSTQ)”. Trước đó, tại cuộc họp của Bộ Chính trị vào ngày 24/6, ông Tập Cận Bình đã cảnh báo nguy cơ “làm lung lay nền móng của Đảng” hiện diện khắp nơi, “những vấn đề nhỏ sẽ trở thành vấn đề lớn, vết nứt nhỏ sẽ gây sụt lở lớn”.

Nhiều nhà quan sát đã chỉ ra, tuyên bố của ông Tập Cận Bình cho rằng “mối nguy của Đảng hiện diện khắp mọi nơi”, không nghi ngờ gì là cách nói khác về “cảnh báo mất Đảng”.

Ngày 3/9, tại Trường Đảng của Trung ương của ĐCSTQ, ông Tập Cận Bình đã phát biểu tại buổi lễ khai giảng một lớp bồi dưỡng cán bộ, trong phát biểu ông Tập đã thường xuyên nhắc đến từ “đấu tranh” vốn là từ phổ biến trong kho ngôn từ của ĐCSTQ, thể hiện đến tận cùng tính Đảng với hào khí bạo lực và chém giết.

Ngày 16/9, tạp chí Cầu Thị của ĐCSTQ đã đăng lại một bài phát biểu của ông Tập từ 5 năm trước, tuyên bố rằng nếu dập khuôn hệ thống chính trị của nước khác sẽ “chôn vùi” tương lai của ĐCSTQ. Phải chăng ẩn sau phát biểu này là vì đang có làn sóng mạnh mẽ trong Đảng đòi cải cách chính trị?

Ngày 2/10, khi ĐCSTQ vừa làm xong lễ duyệt binh đặc biệt lãng phí một cách vô nghĩa nhằm kỷ niệm 70 năm ngày xây dựng quyền lực, tạp chí Cầu Thị công bố lại bài phát biểu của ông Tập từ cách đó hơn một năm với những lời lẽ nhấn mạnh rằng “phải dám cách mạng chính mình, dám hướng dao về mình, dám tự mổ vết thương, ngăn chặn hiểm họa từ bên trong”. Ông Tập Cận Bình cũng tuyên bố rằng ĐCSTQ có hơn 89 triệu đảng viên và hơn 4,5 triệu tổ chức Đảng cơ sở, “có thể đánh bại chúng ta chỉ có thể là chính chúng ta, không có thế lực thứ hai nào đủ khả năng.”

Những diễn tả đầy “hào sảng” trên của ông Tập suy cho cùng lại cho thấy những nỗ lực cuối cùng trong cuộc chiến bảo vệ chế độ ĐCSTQ.

Tuy nhiên, mấy ai cho rằng có người sẽ đồng cam cộng khổ với Tập Cận Bình, vì hầu hết các đảng viên và cán bộ của ĐCSTQ từ lâu đã mất niềm tin vào lý tưởng cộng sản. Giờ đây đa số sống trong trạng thái không lý tưởng chính trị. Gần đây nhà cầm quyền đã thanh trừng nhiều quan chức tham nhũng, trong đó nhiều người bị cáo buộc tội trạng liên quan đến ý thức hệ như cái gọi là “vô trách nhiệm chính trị”, đi ngược lý tưởng ban đầu của ĐCSTQ, hay không trung thành với Đảng, ngay cả việc đọc sách báo nước ngoài cũng bị kết tội, cho thấy bản thân ĐCSTQ đang đứng trước thách thức lớn về tinh thần phục vụ nên không ngừng giết gà dọa khỉ qua việc nhấn mạnh vào cái gọi là “kẻ không trung thành”.

Thực tế cho thấy, trong hơn thập kỷ qua, từ Trung Quốc Đại Lục cho đến ở bên ngoài Đại Lục, đã diễn ra xu thế tẩy chay rút khỏi ĐCSTQ mang tính toàn cầu, đây là điều nhiều người biết, là động thái làm thay đổi Trung Quốc trong lặng lẽ. Theo dữ liệu trực tuyến cho thấy, hiện đã có hơn 340 triệu người (bao gồm nhiều Đảng viên) đã ghi danh thoái khỏi tổ chức ĐCSTQ (bao gồm tổ chức Đoàn và Đội) với tên thật hoặc bí danh.

Chiến dịch này liên quan đến một thực tế mà ĐCSTQ vô cùng lo ngại, đó là nhiều người Trung Quốc Đại Lục, đặc biệt là cán bộ công chức, vì không thể chủ động xin rời Đảng (ĐCSTQ cũng không cho phép), vậy là ghi danh thoái Đảng trên trang trực tuyến ở nước ngoài. Cách làm này cũng có thể xem là mang lại sức mạnh tinh thần kiểu như “thân tại doanh Tào, tâm tại Hán”. ĐCSTQ tuyên bố có 90 triệu đảng viên, nhưng thực tế cho thấy một bộ phận không nhỏ trong đó không thể được xem là người của Đảng, một khi xã hội biến động đến thời khắc quan trọng là họ sẽ giúp sức trong công cuộc phế bỏ chế độ.

Tất nhiên, vẫn còn một số người vì lợi ích trước mắt nên chưa tuyên bố bỏ Đảng, cũng có thể có những người chưa hiểu biết rõ ràng về bản chất tàn độc của Đảng cộng sản, vương vấn giữa ra đi và ở lại, nhưng lúc này không kiên quyết thật khó để nói liệu sẽ còn có cơ hội trong tương lai hay không. Ngoài ra, hiển nhiên cũng có những người gắn bó với ĐCSTQ, nhưng số này không nhiều, họ sẽ dần thay đổi khi thấy rõ rằng giới lãnh đạo cấp cao của Đảng cũng đang tìm kiếm đường hậu vận bằng cách tẩu tán tài sản ra nước ngoài.

“Đấu tranh” sẽ tăng cường khiến ĐCSTQ tự tiêu vong?

Vậy thì số phận của ĐCSTQ mà Tập Cận Bình đề cập dường như đã định, vấn đề là sẽ diễn biến như thế nào? Thực tế, trong phong trào từ bỏ ĐCSTQ nêu trên, một mặt là vì tác động chuyển hóa, nói cách khác là do giác ngộ tinh thần, mặt khác cũng là đang chờ đợi sự thay đổi. Sự thay đổi thực sự đòi hỏi có một số xúc tác, xã hội Trung Quốc dưới chế độ toàn trị khiến những xúc tác có thể giúp thay đổi thời cuộc khó có cơ hội xuất hiện công khai, vì thế khả năng lớn sẽ là xuất phát từ đấu tranh trong nội bộ Đảng như ông Tập đề cập, như vậy thì cuối cùng chính ĐCSTQ tự định đoạt số phận của họ.

Gần đây, hoạt động giáo dục với chủ đề “Tâm nguyện ban đầu” của ĐCSTQ do “quốc sư ba đời” Vương Hộ Ninh tổ chức, thực tế chính là hoạt động làm sạch trong Đảng, phía sau việc ông Tập Cận Bình hô hào “đấu tranh” trong toàn Đảng chính là ý định thanh trừng các thế lực chống đối.

Trong thời gian này, nhiều nhà phân tích chỉ ra rằng chính cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung khiến ĐCSTQ đang gặp vấn đề lớn trong viện cớ phát triển kinh tế để duy trì tính hợp pháp quyền lực, vì tỷ lệ thất nghiệp đang tăng cao, lòng dân bắt đầu bất an, chiến dịch biểu tình của người Hồng Kông khiến ĐCSTQ tiến thoái đều khó, cộng thêm việc Mỹ thường xuyên gây sức ép ĐCSTQ về chuyện đàn áp nhân quyền bằng cách thỉnh thoảng lại thông qua các dự luật chế tài. Nhưng đây chỉ là vấn đề bên ngoài, vấn đề khó khăn hơn là ông Tập và phe cánh chịu áp lực rất lớn từ các thế lực chống đối bên trong, quyết chiến sống còn.

Hãy chú ý động thái vào ngày 8/10 vừa qua, lần đầu tiên ĐCSTQ dùng phương thức lập pháp, chuẩn bị thông qua cấm “chống Đảng” đối với toàn bộ cán bộ công chức, gọi là “Luật xử lý chính trị đối với nhân viên công chức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (dự thảo)”, theo đó cho biết sẽ khai trừ Đảng đối với công chức dám phản đối vai trò lãnh đạo của ĐCSTQ, phản đối chế độ xã hội chủ nghĩa, và phản đối cải cách mở cửa. Điều này cho thấy xu hướng kiểm soát chặt chẽ đối với không chỉ trong ĐCSTQ mà còn trong toàn bộ máy công quyền của ĐCSTQ. Nhưng nhìn từ góc nhìn khác, phía sau vấn đề lập pháp này cho thấy xu thế chống Đảng, thậm chí là chống Tập Cận Bình đang mạnh mẽ trong nội bộ thể chế.

Nhưng liệu có thể duy trì áp lực cao này được bao lâu? Bên trong đã rã rời, giống như một bệnh nhân hết thuốc cứu chỉ đành chờ chết, cho dù ông Tập Cận Bình có răn đe thế nào cũng khó mà mang lại hiệu quả.

Ba thế lực và ba loại người?

Từng có nhà bình luận phân tích rằng hiện nay có ba loại người mà ông Tập Cận Bình phải đề phòng, thứ nhất là phe chống đối trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị, không ngần ngại chống lại ông Tập Cận Bình; thứ hai là thế hệ Đỏ thứ hai, vì ông Tập Cận Bình chống tham nhũng động chạm lợi ích của họ; thứ ba là một số thế lực chống đối trong Đảng luôn gây cản trở công việc, âm thầm tiết lộ thông tin nội bộ cho truyền thông nước ngoài.

Lập luận này có xu hướng chú trọng đến vấn đề các thế lực đối lập nội bộ gây đe dọa đối với cá nhân ông Tập Cận Bình, nhưng kỳ thực nếu ĐCSTQ không sụp đổ thì không nhân vật nào lên nắm quyền có thể thay đổi được Trung Quốc, vì vậy cần mở rộng cách nhìn theo hướng gây đe dọa vận mệnh của ĐCSTQ.

Trước đây tôi đã xuất bản một bài viết chỉ ra, vào ngày 4/9, cộng đồng mạng đã chia sẻ một đoạn ghi âm bí ẩn, theo đó một người bị nghi ngờ là quan chức cấp cao của ĐCSTQ tiết lộ rằng cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đã gây khủng hoảng quyền lực của ĐCSTQ, suy thoái kinh tế chạm đáy sẽ kéo theo những thay đổi to lớn ở Trung Quốc. Quan chức này đề cập rằng hiện tại trong ĐCSTQ có ba thế lực đang quyết chiến, nhưng bất cứ thế lực nào lên nắm quyền đều nguy hiểm với Trung Quốc.

Tôi cũng đã cho biết, mặc dù chưa thể chứng thực bản ghi âm của quan chức cấp cao nào, nhưng tình hình về cơ bản phù hợp với cục diện chính trị Trung Quốc. Nói về ba thế lực, có quan điểm cho rằng, trong ứng phó với cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ, nội bộ ĐCSTQ có các phe như phe đối ngoại, phe quan thầy (đứng đầu là ông Vương Hộ Ninh), và giới nguyên lão, ông Tập Cận Bình kẹt ở giữa không biết theo phe nào. Nhưng người viết cho rằng, ít nhất trong cách phân loại phe nguyên lão có phần không thỏa đáng, vì những người như Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, Chu Dung Cơ, Lý Thụy Hoàn không thể cùng phe với Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng.

Nếu cho rằng nội bộ ĐCSTQ có ba thế lực đang đấu tranh thì đó phải là phe ông Tập Cận Bình, phe ông Giang Trạch Dân và phe Đoàn (thế lực quan chức xuất thân từ Đoàn Thanh niên Cộng sản), còn thế lực phe thái tử Đảng thì đan xen lẫn lộn. Nhưng nếu nhìn từ vấn đề ý thức hệ để phân chia thì lại khác, ba phe trong ĐCSTQ vẫn phải là phe cánh tả, phe cánh hữu, và phe trung dung; mặc dù phe cánh hữu dường như không thể hiện rõ vì bị sức ép dư luận trong nước, thậm chí bị triệt tiêu. Tất nhiên, việc phân chia ở đây không bao gồm những người bất đồng chính kiến là thường dân, mà chỉ là trong ĐCSTQ.

Dưới chế độ độc tài của ĐCSTQ, ý dân rất khó được công khai thể hiện, nhưng ĐCSTQ sùng bái “triết lý đấu tranh” nên đấu đá nội bộ chưa bao giờ dừng lại, thông thường đến thời điểm giới hạn sẽ bùng nổ. Còn về vấn đề cuộc đấu tranh này sẽ bất ngờ biến động kịch liệt ra sao để dẫn đến chia tách ĐCSTQ, kéo theo toàn bộ đảng viên quyết định từ bỏ ĐCSTQ? Chúng ta hãy cùng chờ xem.

Trịnh Trung Nguyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s